Tôi vẫn còn yêu nhưng ngày càng ngại gần gũi chồng

Tôi vẫn còn yêu nhưng ngày càng ngại gần gũi chồng

Tôi kết hôn khá sớm nên năm nay con đầu đã vào đại học. Vợ chồng không giàu có nhưng có nhà cửa ổn định, con cái ngoan ngoãn, ít khi xảy ra cãi vã. Chỉ có điều, chuyện riêng trong phòng ngủ lại là điều khiến tôi đau đầu.

Có lẽ vì đã qua thời kỳ sung sức nên tôi không còn nhiều hứng thú với chuyện chăn gối như trước.

Tôi có một cửa hàng nhỏ. Ban ngày đi làm, tối về lo cơm nước, sổ sách, tính toán tiền bạc, đầu óc tôi lúc nào cũng quay cuồng với đủ khoản chi tiêu. Đêm đến, điều tôi mong nhất chỉ là được nằm yên và ngủ một giấc đến sáng.

Tất nhiên, tôi vẫn luôn tự nhắc nhở mình vẫn là một người vợ, vẫn có nghĩa vụ chiều chồng, nhưng tôi nghĩ ở tuổi này mỗi chỉ tháng 1-2 lần là đủ.

Trái ngược với tôi, chồng vẫn rất sung sức như tuổi đôi mươi. Anh luôn nói rằng, tình cảm vợ chồng muốn bền thì không thể bỏ quên sự gần gũi. Ban đầu, tôi thấy đó là điều đáng quý vì ít ra chồng luôn dành sự quan tâm cho vợ. Nhưng càng về sau, tôi càng muốn né tránh.

Anh học đâu đó những cách “hâm nóng lửa yêu” rồi về áp dụng. Có hôm đang giờ nghỉ trưa, anh nhắn tin bảo tôi bỏ công việc ở cửa hàng vài tiếng để cả hai đi ăn riêng rồi dành thời gian cho nhau. Tôi cười trừ rồi từ chối vì trong đầu vẫn còn bao nhiêu công việc chưa xong.

Lần khác, anh bất ngờ mua cho tôi vài bộ váy ngủ khá gợi cảm. Anh hí hửng bảo: “Em mặc thử xem, chắc đẹp lắm”.

Tôi cầm túi quà thấy ngượng ngùng nhiều hơn là vui mừng. Mặc thử chiếc váy rồi đứng trước gương, tôi thấy một người phụ nữ với vòng eo quá khổ, phần da bụng nhăn nheo và vô số những dấu vết của tuổi tác. Tôi lại lặng lẽ cất chiếc váy vào tủ.

Dẫu vậy, chồng vẫn không bỏ cuộc. Anh rủ tôi tham gia “ngày không con cái” với chuỗi hoạt động từ sáng tới đêm. Trước đó, anh đã chủ động sắp xếp cho 2 con sang nhà ông bà nội để vợ chồng có không gian riêng. Anh còn đặt sẵn bữa tối, mua hoa và nói rằng: “Hôm nay chỉ có chúng ta thôi”.

Đáng lẽ tôi phải vui mới đúng. Thế nhưng, trước sự cuồng nhiệt quá mức của chồng, tôi lại cảm thấy áp lực.

Tôi thấy rõ sự thất vọng trong mắt chồng. Nhiều lần anh hỏi tôi có còn yêu anh không? Đương nhiên tôi vẫn yêu anh, song trong lòng cảm giác muốn gần gũi dường như đã nhạt đi rất nhiều. Tôi không biết đó là do tuổi tác, do nội tiết thay đổi hay vì cuộc sống khiến tôi lúc nào cũng căng như dây đàn.

Có một điều tôi chưa từng nói với chồng. Từ ngày lấy nhau đến giờ, tôi luôn là người gánh phần lớn kinh tế gia đình. Công việc của tôi ổn định, thu nhập cao hơn chồng khá nhiều.

Anh vẫn đi làm, vẫn đưa tiền về nhưng chỉ phụ được một phần nhỏ. Tiền học của con, tiền trả góp nhà, những khoản phát sinh lớn… gần như đều do tôi đứng ra lo liệu.

Tôi chưa bao giờ trách chồng vì anh vốn là người hiền lành, chăm chỉ và rất thương vợ con. Anh cũng san sẻ việc nhà, đưa đón con, chăm sóc bố mẹ hai bên. Nhưng sâu trong lòng, tôi vẫn luôn có cảm giác mình đang phải gồng gánh quá nhiều.

Phải chăng vì thế mà mỗi lần chồng muốn gần gũi, tôi lại thấy như mình đang phải hoàn thành thêm một nhiệm vụ. Gần đây, tôi thấy khoảng cách giữa hai vợ chồng cứ âm thầm lớn lên.

Ở tuổi này, tôi không biết mình đã làm tròn vai chưa? Tôi phải như thế nào mới đúng? Xin hãy cho tôi lời khuyên!

Tin Gốc: Dân Trí