Theo Hãng tin AFP, Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian vừa đặt câu hỏi với người Mỹ rằng liệu cuộc xung đột tại Trung Đông có thực sự đặt “Nước Mỹ lên trên hết” hay không, đồng thời cho rằng Washington đang chịu ảnh hưởng từ Israel, theo Hãng tin AFP.
Bắt đầu từ chiến dịch quân sự chung của Mỹ và Israel nhằm vào Iran ngày 28-2, cuộc xung đột đến nay đã lan rộng khắp Trung Đông, gây bất ổn cho nền kinh tế toàn cầu.
Hôm 1-4, sau hơn một tháng, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố rằng Tổng thống Iran Pezeshkian đang tìm kiếm lệnh ngừng bắn, song thông tin này đã bị Tehran bác bỏ.
“Việc tấn công vào các cơ sở hạ tầng sống còn của Iran, bao gồm các cơ sở năng lượng và công nghiệp, chính là nhắm trực tiếp vào người dân Iran” – Tổng thống Pezeshkian viết trong bức thư ngỏ đăng trên trang web của ông vào ngày 1-4.
“Không chỉ cấu thành tội ác chiến tranh, những hành động như vậy còn kéo theo hậu quả vượt xa biên giới Iran” – nhà lãnh đạo Iran bình luận.
Theo ông Pezeshkian, các cuộc tấn công này gieo rắc “bất ổn, làm gia tăng chi phí nhân đạo và kinh tế”, đồng thời gieo “những hạt mầm oán hận mà sẽ kéo dài trong nhiều năm”.
“Cuộc chiến này thực sự đang phục vụ lợi ích nào của người dân Mỹ?” – ông đặt câu hỏi.
Cho rằng cuộc xung đột này gây tổn thất cho cả hai phía, ông Pezeshkian đặt câu hỏi liệu có tồn tại “bất kỳ mối đe dọa khách quan nào từ Iran để biện minh cho cách hành xử như vậy” hay không.
Ông cũng đặt nghi vấn liệu Washington có tham chiến “với vai trò là một bên ủy nhiệm cho Israel, chịu sự ảnh hưởng và thao túng của chế độ này”.
“”Nước Mỹ trên hết” có thực sự nằm trong số các ưu tiên của Chính phủ Mỹ hiện nay?” – ông Pezeshkian nghi ngờ.
Ông cũng nhấn mạnh rằng dân thường tại Mỹ không phải là kẻ thù của Iran.
Bức thư được công bố ngay trước lúc Tổng thống Trump có “bài phát biểu giờ vàng” vào tối 1-4 theo giờ địa phương trước người dân Mỹ về cuộc chiến với Iran, trong bối cảnh tỉ lệ ủng hộ giảm và tình hình kinh tế khó khăn.
Ngày 1-4, Tổng thống Trump cho biết ông sẽ chỉ cân nhắc ngừng bắn khi eo biển Hormuz được mở lại.
Nguồn: https://tuoitre.vn/tong-thong-iran-dat-cau-hoi-cho-nguoi-my-20260402073201605.htm
Tình Yêu Giới Tính
Cuốc xe ôm hơn 4 triệu đồng đem lại lời đề nghị vô giá tôi không ngờ tới

Vợ chồng tôi có tiệm phở nhỏ, kinh tế không giàu nhưng đủ ăn. Một ngày tồi tệ của 6 năm về trước, đứa con gái duy nhất của tôi bị tai nạn giao thông phải nằm bệnh viện. Tôi và vợ thay phiên nhau chạy đi chạy lại, xác định chăm con lâu dài.
Tối đó tôi vẫy xe ôm từ bệnh viện về nhà. Tài xế là một cậu thanh niên chỉ trạc tuổi con tôi, tự dưng trong tôi phát sinh cảm giác rất thương. Tôi nhắc cậu đi xe cẩn thận. Con tôi là sinh viên Đại học năm hai, vừa buổi tối xin bố mẹ đi gặp bạn, vài tiếng sau có người báo tai nạn rồi.
Cậu trai cảm ơn tôi, nói rằng cậu không dám đi ẩu bởi vì nếu cậu mà nằm viện thì vừa không có tiền, vừa không có người chăm. Tôi bị thu hút bởi cách nói chuyện già hơn tuổi của cậu.
Hỏi ra thì từ nhỏ cậu đã sống với bà, cả bố mẹ đều đi xuất khẩu lao động, nhiều năm nay không về. Tiền chạy xe mỗi tháng chia ra trả trọ, ăn uống, còn lại gửi về quê. Tôi khuyên cậu: "Còn bà thì chịu khó về thăm, tuổi già thèm con cháu". Câu trả lời của cậu khiến tôi xót xa: "Cháu cũng muốn, nhưng về ngày nào mất thu nhập ngày đó. Bây giờ thất nghiệp thì cả bà, cả cháu chết đói".
Cuốc xe chỉ 38.000 đồng nhưng tôi gom toàn bộ tiền trong ví của tôi cho cậu, cũng chẳng rõ bao nhiêu. Ban đầu cậu không nhận nhưng tôi kiên quyết đưa, còn bảo cậu đừng ngại, cứ coi như tôi làm việc thiện cho con.
Tiền để về thăm bà, nếu bị đuổi việc thì trở lại đây tôi cho học nghề nấu phở. Tôi nhớ lúc đó tôi đã hứa như vậy.
Sau khi con tôi xuất viện, tôi không thấy cậu bé xe ôm quay lại. Rồi thời gian trôi, tôi không còn nhớ nhiều chuyện đó nữa. Hiện khoảng thời gian này tôi mải bận thu dọn quán phở. Nhà chúng tôi đóng cửa quán vì vợ tôi phát hiện ung thư. Tôi phải ở bên cô ấy lúc này.
Một chiều muộn, nhà tôi xuất hiện chàng trai dáng dấp khỏe mạnh, nước da đen bóng. Cậu chào chúng tôi giống như người con đi xa trở về khiến vợ chồng tôi bất ngờ. Cậu giới thiệu mình chính là cậu bé xe ôm tôi từng cho tiền nhiều năm về trước.
Ngày đó cậu nghe lời tôi về quê thăm bà. Thời gian ngắn sau thì bà qua đời, còn cậu theo chân người quen vào miền trong lập nghiệp. Từ chỗ là người được thuê để quản lý đầm tôm, hiện tại cậu đã tự thuê đầm nuôi tôm, kinh tế rất ổn. Trong lòng cậu luôn mang ơn tôi. Nếu không có lời khuyên của tôi hẳn cậu đã bỏ mất cơ hội được chăm bà những ngày còn lại.
Về phía tôi, giúp được ai thì giúp, coi như việc thiện nên làm. Nhưng qua lăng kính của cậu, giống như tôi đã làm một việc vô cùng ý nghĩa. Ngày ấy tôi rút ví đưa tiền cho cậu, không lăn tăn, cũng không kiểm đếm. Nhưng cậu thì không quên. Trước khi vào miền trong lập nghiệp, cậu rẽ qua ăn phở của tôi.
"Cái bàn kia, con từng ngồi đó", cậu chỉ tay nói. "Lúc ấy con không có gì trong tay, chỉ có quyết tâm nhất định phải đàng hoàng, lương thiện, thành công sẽ quay lại tìm chú", cậu tiếp lời. Mắt tôi cay xè, với tay cầm cốc nước để chế xúc động: "Vậy là con đã thành công rồi".
"Chưa ạ, nhưng con đủ tự tin lo được cuộc sống bình ổn. Con vô tình đi qua đây và thấy quán cô chú đóng cửa, hỏi thăm một người hàng xóm mới biết cô bị bệnh, nghĩ cô chú cần con lúc này nên vội xếp công việc ra ngay", cậu đáp lời tôi.
Cậu đặt cọc tiền vào tay tôi: "Đây là tiền con đang có sẵn, để cô chú lo những việc trước mắt".
Giọng cậu chân thành và chậm rãi. Cậu cho tôi xem một tờ 50.000 đã cũ. "4.250.000 đồng chú cho, vì lúc đó nghèo, phải lo việc của bà nên con đã dùng, chỉ giữ lại tờ này lúc nào cũng mang trong ví.
"Khi khó khăn nhất, trong người không còn đồng nào con cũng trân trọng không tiêu. Chứ không chỉ cho con tiền, chú còn cho con niềm tin, động lực. Ngày đó chú vét toàn bộ tiền trong túi cho con không do dự, bây giờ để con phụ cô chú", cậu nói.
Tôi nghẹn ngào chảy nước mắt. Một gã đàn ông bán buôn thô kệch như tôi, va chạm đủ chai sạn cuộc đời, lần đầu tiên khóc trước mặt chàng trai chỉ ngang tuổi con. Lòng biết ơn và sự tử tế đã giúp cậu ấy trưởng thành tới mức này. Điều đó khiến tôi tự hào và hạnh phúc. Cậu đã tặng tôi món quà đắt giá không tiền nào mua được, tuy nhiên hỗ trợ thì tôi từ chối.
Tôi ôm cậu thật chặt thay cho lời biết ơn, chỉ muốn nói rằng cậu mới chính là món quà tuyệt vời nhất mà tôi nhận được.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Chồng nói kiếm tiền vì gia đình, tôi vẫn bật khóc vì điều này

Tôi năm nay 30 tuổi, sống ở Hà Nội, làm kế toán cho một công ty tư nhân. Chồng tôi hơn tôi 1 tuổi, làm quản lý kinh doanh trong lĩnh vực xây dựng. Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, trải qua những năm tháng khó khăn nhất của tuổi trẻ cùng nhau rồi mới đi đến hôn nhân, đến nay đã 8 năm.
Nếu có ai hỏi điều gì khiến tôi quyết định lấy anh, có lẽ tôi sẽ trả lời rằng đó là cảm giác tin tưởng và bình yên.
Hồi mới ra trường, tôi làm việc cho một công ty nhỏ, lương chỉ hơn 6 triệu đồng. Lương của cả hai cộng lại chưa đến 15 triệu đồng mỗi tháng. Có những ngày cuối tháng, chúng tôi phải ngồi tính toán xem còn đủ tiền đổ xăng đến lúc nhận lương hay không, rồi lại chở nhau đi ăn bún riêu trên phố cổ, ngồi nói chuyện tâm tình đến khuya. Hồi đó nghèo thật, nhưng tôi chưa từng thấy mình thiếu thốn.
Sau khi kết hôn, chúng tôi mua một căn hộ trả góp, sinh con, rồi quay cuồng trong vòng xoáy cơm áo gạo tiền như bao gia đình trẻ khác. Tôi hiểu áp lực của chồng khi phải gánh trách nhiệm tài chính lớn hơn trước rất nhiều. Vì thế, mỗi khi anh đi sớm về muộn, thường xuyên công tác hay mang việc về nhà làm đến khuya, tôi đều cố gắng thông cảm.
Tôi vẫn nghĩ đó là giai đoạn tạm thời, khi kinh tế ổn định hơn, mọi thứ sẽ khác. Nhưng rồi năm này qua năm khác, điều kiện vật chất trong nhà khá lên thật, còn khoảng cách giữa hai vợ chồng lại ngày một lớn hơn.
Thực ra chồng tôi không phải người chồng tệ theo cách người ta vẫn thường nói. Anh không ngoại tình, không cờ bạc, không nhậu nhẹt. Tiền bạc làm ra đều đưa về cho gia đình. Trong mắt người ngoài, chúng tôi là một gia đình khá hạnh phúc và đẹp đôi.
Ngay cả tôi nhiều lúc cũng tự nhắc mình rằng, như thế đã là may mắn hơn rất nhiều người phụ nữ khác. Nhưng càng sống lâu trong cuộc hôn nhân này, tôi càng nhận ra một sự thật rất buồn...
Có lần tôi bị sốt xuất huyết phải nhập viện. Tôi đo nhiệt độ lên đến gần 40 độ, người đau nhức đến mức không ngồi dậy nổi. Con gái còn nhỏ, cứ bám lấy mẹ khóc. Chồng tôi đang ở Quảng Ninh làm dự án.
Tôi nhớ mình nằm co ro trên giường bệnh, một tay truyền nước, một tay trả lời tin nhắn của đồng nghiệp vì sợ ảnh hưởng công việc. Tôi gọi cho anh, chỉ vì lúc ấy tôi thấy quá mệt, muốn được người thân chăm sóc. Anh bảo đang họp với khách hàng, dặn tôi cố gắng nghỉ ngơi rồi cúp máy.
Tôi hiểu công việc của anh không thể bỏ giữa chừng. Nhưng khi cúp máy, nhìn căn nhà vắng tanh và đứa con đang sốt ruột ngồi bên cạnh, tôi đã khóc.
Rồi những chuyện như thế cứ lặp lại. Ngày bố tôi nhập viện cấp cứu vì đột quỵ nhẹ, tôi một mình chạy từ công ty vào bệnh viện, làm thủ tục, ký giấy tờ, túc trực suốt đêm.
Ngày công ty tôi tái cơ cấu nhân sự, tôi thấp thỏm vì không biết mình có nằm trong danh sách cắt giảm hay không, muốn tâm sự với anh nhưng anh không có nhà. Hay những lần con ốm giữa đêm, lo xin học cho con, chạy vạy trường lớp, tôi vật vã nắng mưa, thức trắng nhiều đêm, rồi vẫn phải đi làm bình thường.
Mỗi lần như vậy, điều tôi mong nhất chỉ là được nghe chồng nói với mình rằng: "Không sao đâu, có anh đây rồi". Nhưng phần lớn thời gian, tôi đều phải tự trấn an bản thân trước, tự xử lý cảm xúc của mình.
Nhiều năm qua, tôi gần như đã quen với việc mạnh mẽ, đến mức đôi khi chính tôi cũng quên mất mình từng là một người rất thích dựa dẫm vào chồng.
Tôi từng nhiều lần nói với chồng rằng, mình cảm thấy mệt. Không phải mệt vì việc nhà hay chuyện tiền bạc, mà là mệt vì cảm giác lúc nào cũng phải gồng lên để ổn định mọi thứ. Có lần sau một trận cãi nhau, tôi đã ngồi khóc và nói rất thật lòng rằng tôi cảm thấy mình đang dần kiệt sức. Anh nhìn tôi một lúc rồi chỉ đáp rằng, anh cũng áp lực, anh đang cố gắng kiếm tiền vì gia đình.
Tôi hiểu điều đó, rất hiểu. Chính vì hiểu nên tôi chưa bao giờ trách anh quá gay gắt. Nhưng cũng từ lúc ấy, tôi nhận ra chúng tôi đang nói về hai thứ hoàn toàn khác nhau. Điều anh muốn nói là trách nhiệm kinh tế. Còn điều tôi cần lại là sự hiện diện, chia sẻ.
Tôi cần một cái ôm khi tôi suy sụp, cần một bát cháo nóng khi đau ốm. Những điều ấy nghe có vẻ nhỏ nhặt, nhưng chính những thứ nhỏ nhặt đó lại quyết định hạnh phúc của một người vợ.
Vài ngày trước, trong một buổi tối ở nhà một mình, tôi tình cờ nghe được bài hát Em của Binz. Khi nghe đến câu "Em chợt mất đi cảm giác từng yêu nhau", tôi chợt bật khóc.
Tôi khóc vì nhận ra mình không đồng ý với chữ "chợt". Đối với phụ nữ, tình yêu hiếm khi biến mất đột ngột. Nó thường cạn đi rất chậm. Có thể là lần đầu tiên khóc mà không được dỗ dành, hoặc là những lần kể chuyện nhưng đối phương không còn lắng nghe, hay là cảm thấy cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình...
Từng chút một, những thất vọng nhỏ tích tụ lại, không đủ lớn để khiến người ta bỏ đi ngay lập tức, nhưng đủ để bào mòn tình cảm theo thời gian.
Có một điều tôi chưa từng dám nói với ai. Đó là gần đây tôi bắt đầu thấy cuộc sống của mình vẫn ổn ngay cả khi không có chồng bên cạnh.
Tôi tự đưa con đi chơi cuối tuần, về quê thăm bố mẹ, tự đi khám bệnh, tự giải quyết những vấn đề phát sinh trong cuộc sống mà không cần bàn bạc với anh. Có những tuần anh đi công tác liên tục, chúng tôi chẳng hề liên lạc.
Ngày trước, điều đó sẽ khiến tôi buồn, bây giờ, nó dần trở thành bình thường. Và chính sự bình thường ấy mới là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Bởi tôi nhận ra thứ đang mất đi không phải thói quen hay sự phụ thuộc, mà là tình yêu.
Tôi vẫn còn thương chồng, mong gia đình mình trọn vẹn và thấy vui khi nhìn anh chơi với con gái hay kể về những dự định cho tương lai. Nhưng sâu trong lòng, tôi cũng biết mình không còn là người phụ nữ năm 22 tuổi từng chỉ cần nhìn thấy anh là thấy bình yên nữa.
Có những đêm nằm cạnh chồng, tôi tự hỏi nếu một ngày nào đó tôi thực sự học được cách tự làm mình hạnh phúc, tự chữa lành những tổn thương của mình, tự vượt qua những lúc yếu lòng mà không cần đến anh, thì khi ấy tôi còn cần cuộc hôn nhân này nữa không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Con gái từ chối chăm anh trai mắc bệnh dù tôi hứa để lại toàn bộ tài sản

Tôi đang đứng trước tình thế vô cùng khó xử, mong mọi người cho tôi lời khuyên. Vợ chồng tôi sinh được hai con. Cách đây 7 năm, con trai cả của tôi tên Tuấn bỗng dưng phát bệnh tâm thần, mất năng lực hành vi dân sự.
Gia đình đã đưa con đi chạy chữa khắp nơi nhưng tình hình không mấy khả quan. Biểu hiện bệnh của con không quá nặng, chỉ tỏ ra buồn chán, mất ngủ triền miên, thờ ơ, xa lánh người thân, lơ là vệ sinh cá nhân, thi thoảng nói nhảm một mình.
Tuấn không tự lo được những việc cá nhân mà phải có người chăm sóc. Bù lại con khá hiền lành, dễ thương, không la hét, quậy phá, không bị kích động, không có các thói quen cực đoan kiểu tự làm đau mình hay có hành vi làm hại người khác.
Vợ chồng tôi kinh doanh có của ăn của để. Nửa năm trước chồng đột ngột qua đời, chỉ còn lại mình tôi lo cho hai con nhưng điều tôi lo lắng không nằm ở vấn đề tài chính. Tôi cho thuê cửa hàng vì sau khi chồng mất tôi không còn thời gian kinh doanh.
Tôi có nhà và hơn 7 tỷ đồng tiết kiệm nằm trong ngân hàng. Con gái út sắp tốt nghiệp ra trường không cần tôi phải lo lắng quá. Nhưng có một điều, sau khi chồng nằm xuống thì tôi bắt đầu lo cho tương lai các con.
Chồng tôi đang khỏe mạnh là thế, đùng một cái ông trời gọi đi là buông tay. Cho nên tôi rất sợ, nếu chuyện đó xảy ra với tôi thì ai sẽ thay tôi nuôi con trai tội nghiệp? Nhân dịp con gái nghỉ hè ở nhà, tôi nghiêm túc tâm sự với con.
Tôi muốn con gái sau này chăm sóc anh trai thay cho bố mẹ. Toàn bộ tài sản của tôi bao gồm nhà cửa, tiền tiết kiệm tôi sẽ làm hợp đồng tặng cho con gái để con có một khoản yên tâm lo lắng cho anh.
Tôi cứ nghĩ con gái sẽ gật đầu. "Một giọt máu đào hơn ao nước lã", ngay cả khi chẳng có đồng nào thì anh em cũng không bỏ được nhau, huống hồ tiền tôi để lại cho con không ít. Thế nhưng phản ứng của con gái khiến tôi bất ngờ.
Nó suy nghĩ rất lâu, sau đó vòng vo phân tích cho tôi nhiều vấn đề. Nghe thì tưởng là sâu sắc nhưng lại vô cùng nhẫn tâm.
Nó bảo: "Con ra trường rồi chưa chắc làm việc gần nhà, còn kế hoạch đi học thêm thạc sĩ ở nước ngoài nữa. Rồi con còn lấy chồng, có con, làm sao gánh nổi anh cả đời. Con không muốn nhận lời bừa, sau này không chăm được anh tử tế thì con thành có lỗi với cả nhà, lại mang tiếng với cả người ngoài nữa".
Tôi bất ngờ vì điều này nằm ngoài dự đoán của tôi. Xưa giờ tình cảm của anh em chúng rất tốt, con bé cũng thương và lo lắng cho anh trai giống hệt vợ chồng tôi lo cho con vậy. Tôi cố che đậy thấy vọng, bảo con bé đừng lo lắng quá.
Bây giờ con đang chưa quen chịu trách nhiệm nên thấy căng thẳng thôi, chứ việc đến tay thì lo được hết. Chuyện khó nhất là tiền thì bố mẹ đã để dành cho con lo đủ cho anh. Vướng công việc đi xa thì thoải mái thuê thêm người hỗ trợ.
Nhưng con bé tiếp tục lắc đầu. Nó nói việc chăm người bệnh không thể nhường hết cho người giúp việc. Quá nhiều câu chuyện thương tâm, người giúp việc đánh cả người bệnh không có khả năng tự vệ. Tóm lại, biết làm không tốt thì con không dám nhận lời.
Tôi sốc thực sự. Tôi vẫn luôn dạy con bé phải thương yêu anh vì anh bị bệnh như vậy là một thiệt thòi rất lớn. Theo quan niệm của ông bà ta, gia đình có một người như vậy là đã gánh hết xui rủi cho những người còn lại trong nhà. Cho nên con may mắn hơn thì phải yêu thương bù đắp cho anh.
Đứa con gái 22 tuổi của tôi, đáng lẽ ở tầm tuổi này phải đủ trưởng thành rồi mới đúng. Đáng lẽ không cần tôi nói ra, con phải chủ động nhận lãnh trách nhiệm của mình mới phải. Đằng này để mẹ đã có lời nhờ, tiền của, nhà cửa cũng để lại cho, vậy mà cư xử của nó khiến tôi thất vọng.
Có phải nó quá ích kỷ không? Tôi sẽ suy nghĩ lại chuyện để lại tài sản cho con gái. Con làm thế này tôi không yên tâm được nữa. Tôi giận con không nói chuyện suốt mấy ngày nay. Cứ lúc nào ở một mình, tôi lại nằm vắt tay nghĩ ngợi.
Không phải tôi không thương con bé, nhưng tôi cũng chẳng có cách nào. Sức khỏe của tôi mỗi năm một khác, quy luật thời gian không cho tôi ở bên các con mãi được. Tôi không biết nên làm thế nào cho ổn thỏa, chỉ sợ vì chuyện này lại gây mâu thuẫn anh em.
Tôi mong mọi người cho tôi lời khuyên, hoặc bất kì gợi ý nào vì tôi đang vô cùng bế tắc. Biết ơn mọi người lắng nghe câu chuyện của tôi.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

