Tôi năm nay 30 tuổi, sống ở Hà Nội, làm kế toán cho một công ty tư nhân. Chồng tôi hơn tôi 1 tuổi, làm quản lý kinh doanh trong lĩnh vực xây dựng. Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, trải qua những năm tháng khó khăn nhất của tuổi trẻ cùng nhau rồi mới đi đến hôn nhân, đến nay đã 8 năm.
Nếu có ai hỏi điều gì khiến tôi quyết định lấy anh, có lẽ tôi sẽ trả lời rằng đó là cảm giác tin tưởng và bình yên.
Hồi mới ra trường, tôi làm việc cho một công ty nhỏ, lương chỉ hơn 6 triệu đồng. Lương của cả hai cộng lại chưa đến 15 triệu đồng mỗi tháng. Có những ngày cuối tháng, chúng tôi phải ngồi tính toán xem còn đủ tiền đổ xăng đến lúc nhận lương hay không, rồi lại chở nhau đi ăn bún riêu trên phố cổ, ngồi nói chuyện tâm tình đến khuya. Hồi đó nghèo thật, nhưng tôi chưa từng thấy mình thiếu thốn.
Sau khi kết hôn, chúng tôi mua một căn hộ trả góp, sinh con, rồi quay cuồng trong vòng xoáy cơm áo gạo tiền như bao gia đình trẻ khác. Tôi hiểu áp lực của chồng khi phải gánh trách nhiệm tài chính lớn hơn trước rất nhiều. Vì thế, mỗi khi anh đi sớm về muộn, thường xuyên công tác hay mang việc về nhà làm đến khuya, tôi đều cố gắng thông cảm.
Tôi vẫn nghĩ đó là giai đoạn tạm thời, khi kinh tế ổn định hơn, mọi thứ sẽ khác. Nhưng rồi năm này qua năm khác, điều kiện vật chất trong nhà khá lên thật, còn khoảng cách giữa hai vợ chồng lại ngày một lớn hơn.
Thực ra chồng tôi không phải người chồng tệ theo cách người ta vẫn thường nói. Anh không ngoại tình, không cờ bạc, không nhậu nhẹt. Tiền bạc làm ra đều đưa về cho gia đình. Trong mắt người ngoài, chúng tôi là một gia đình khá hạnh phúc và đẹp đôi.
Ngay cả tôi nhiều lúc cũng tự nhắc mình rằng, như thế đã là may mắn hơn rất nhiều người phụ nữ khác. Nhưng càng sống lâu trong cuộc hôn nhân này, tôi càng nhận ra một sự thật rất buồn…
Có lần tôi bị sốt xuất huyết phải nhập viện. Tôi đo nhiệt độ lên đến gần 40 độ, người đau nhức đến mức không ngồi dậy nổi. Con gái còn nhỏ, cứ bám lấy mẹ khóc. Chồng tôi đang ở Quảng Ninh làm dự án.
Tôi nhớ mình nằm co ro trên giường bệnh, một tay truyền nước, một tay trả lời tin nhắn của đồng nghiệp vì sợ ảnh hưởng công việc. Tôi gọi cho anh, chỉ vì lúc ấy tôi thấy quá mệt, muốn được người thân chăm sóc. Anh bảo đang họp với khách hàng, dặn tôi cố gắng nghỉ ngơi rồi cúp máy.
Tôi hiểu công việc của anh không thể bỏ giữa chừng. Nhưng khi cúp máy, nhìn căn nhà vắng tanh và đứa con đang sốt ruột ngồi bên cạnh, tôi đã khóc.
Rồi những chuyện như thế cứ lặp lại. Ngày bố tôi nhập viện cấp cứu vì đột quỵ nhẹ, tôi một mình chạy từ công ty vào bệnh viện, làm thủ tục, ký giấy tờ, túc trực suốt đêm.
Ngày công ty tôi tái cơ cấu nhân sự, tôi thấp thỏm vì không biết mình có nằm trong danh sách cắt giảm hay không, muốn tâm sự với anh nhưng anh không có nhà. Hay những lần con ốm giữa đêm, lo xin học cho con, chạy vạy trường lớp, tôi vật vã nắng mưa, thức trắng nhiều đêm, rồi vẫn phải đi làm bình thường.
Mỗi lần như vậy, điều tôi mong nhất chỉ là được nghe chồng nói với mình rằng: “Không sao đâu, có anh đây rồi”. Nhưng phần lớn thời gian, tôi đều phải tự trấn an bản thân trước, tự xử lý cảm xúc của mình.
Nhiều năm qua, tôi gần như đã quen với việc mạnh mẽ, đến mức đôi khi chính tôi cũng quên mất mình từng là một người rất thích dựa dẫm vào chồng.
Tôi từng nhiều lần nói với chồng rằng, mình cảm thấy mệt. Không phải mệt vì việc nhà hay chuyện tiền bạc, mà là mệt vì cảm giác lúc nào cũng phải gồng lên để ổn định mọi thứ. Có lần sau một trận cãi nhau, tôi đã ngồi khóc và nói rất thật lòng rằng tôi cảm thấy mình đang dần kiệt sức. Anh nhìn tôi một lúc rồi chỉ đáp rằng, anh cũng áp lực, anh đang cố gắng kiếm tiền vì gia đình.
Tôi hiểu điều đó, rất hiểu. Chính vì hiểu nên tôi chưa bao giờ trách anh quá gay gắt. Nhưng cũng từ lúc ấy, tôi nhận ra chúng tôi đang nói về hai thứ hoàn toàn khác nhau. Điều anh muốn nói là trách nhiệm kinh tế. Còn điều tôi cần lại là sự hiện diện, chia sẻ.
Tôi cần một cái ôm khi tôi suy sụp, cần một bát cháo nóng khi đau ốm. Những điều ấy nghe có vẻ nhỏ nhặt, nhưng chính những thứ nhỏ nhặt đó lại quyết định hạnh phúc của một người vợ.
Vài ngày trước, trong một buổi tối ở nhà một mình, tôi tình cờ nghe được bài hát Em của Binz. Khi nghe đến câu “Em chợt mất đi cảm giác từng yêu nhau”, tôi chợt bật khóc.
Tôi khóc vì nhận ra mình không đồng ý với chữ “chợt”. Đối với phụ nữ, tình yêu hiếm khi biến mất đột ngột. Nó thường cạn đi rất chậm. Có thể là lần đầu tiên khóc mà không được dỗ dành, hoặc là những lần kể chuyện nhưng đối phương không còn lắng nghe, hay là cảm thấy cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình…
Từng chút một, những thất vọng nhỏ tích tụ lại, không đủ lớn để khiến người ta bỏ đi ngay lập tức, nhưng đủ để bào mòn tình cảm theo thời gian.
Có một điều tôi chưa từng dám nói với ai. Đó là gần đây tôi bắt đầu thấy cuộc sống của mình vẫn ổn ngay cả khi không có chồng bên cạnh.
Tôi tự đưa con đi chơi cuối tuần, về quê thăm bố mẹ, tự đi khám bệnh, tự giải quyết những vấn đề phát sinh trong cuộc sống mà không cần bàn bạc với anh. Có những tuần anh đi công tác liên tục, chúng tôi chẳng hề liên lạc.
Ngày trước, điều đó sẽ khiến tôi buồn, bây giờ, nó dần trở thành bình thường. Và chính sự bình thường ấy mới là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Bởi tôi nhận ra thứ đang mất đi không phải thói quen hay sự phụ thuộc, mà là tình yêu.
Tôi vẫn còn thương chồng, mong gia đình mình trọn vẹn và thấy vui khi nhìn anh chơi với con gái hay kể về những dự định cho tương lai. Nhưng sâu trong lòng, tôi cũng biết mình không còn là người phụ nữ năm 22 tuổi từng chỉ cần nhìn thấy anh là thấy bình yên nữa.
Có những đêm nằm cạnh chồng, tôi tự hỏi nếu một ngày nào đó tôi thực sự học được cách tự làm mình hạnh phúc, tự chữa lành những tổn thương của mình, tự vượt qua những lúc yếu lòng mà không cần đến anh, thì khi ấy tôi còn cần cuộc hôn nhân này nữa không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Bài báo "TP.HCM chủ trương miễn phí xe buýt cho toàn dân: Tín hiệu tích cực cho giao thông công cộng" trên Tuổi Trẻ nhận được nhiều bình luận đồng tình của bạn đọc, đồng thời bạn đọc hiến kế thêm nhiều ý tưởng mới để xe buýt thu hút người dân đi xe buýt nhiều hơn, cơ hội giảm xe cá nhân.
Bạn đọc phân tích: Khi xe buýt miễn phí thì nhiều người sẽ cân nhắc đi xe buýt, giảm xe cá nhân trên đường và giảm tình trạng kẹt xe.
Bạn đọc tên Trang nhận định: "Miễn phí xe buýt không chỉ là hỗ trợ người dân mà còn là cách để kéo người dân đến với giao thông công cộng. Một khi đã quen thì sẽ duy trì lâu dài". "Khi chi phí đi lại bằng 0, chắc chắn nhiều người sẽ cân nhắc chuyển sang giao thông công cộng, vừa tiết kiệm vừa giảm áp lực giao thông", bạn đọc tên Hoàng đồng tình.
Bạn đọc Minh cũng nhìn nhận nếu chính sách này triển khai tốt sẽ thay đổi thói quen đi lại của người dân. Xe buýt miễn phí thì chắc chắn sẽ có nhiều người chọn đi.
Người tên Đào Văn Nam ủng hộ: "Hiện nay số người sử dụng phương tiện giao thông công cộng chiếm tỉ lệ rất nhỏ so với các xe cá nhân nên việc TP.HCM miễn phí xe buýt rất hợp lý hợp tình, tạo cú hích cho giao thông công cộng".
Bạn đọc có nick name Luuthanhte dự đoán: "Nếu thành hiện thực thì không còn gì bằng nữa, xe máy sẽ giảm ít nhất là 60%". "Kẹt xe và ô nhiễm làm tiêu tốn khoản chi phí xã hội rất lớn, nay miễn phí buýt giúp giải quyết cùng lúc hai vấn đề lớn này. Tôi nghĩ đây là bước đi đúng và quyết đoán của lãnh đạo TP HCM", bạn đọc tên Cao Nguyên bày tỏ.
Bạn đọc tên Ngân phân tích việc miễn phí xe buýt giúp người dân giảm chi phí đi lại, nếu làm tốt thì đây đúng là cú hích cho cả hệ thống giao thông đô thị.
Bạn đọc Nguyễn Phong Phú thì "đặt hàng" thêm: "Thành phố nên khảo sát để đưa vào hoạt động miễn phí các tuyến buýt sông, tàu khách để san sẻ thêm lượng khách có nhu cầu đi lại bằng phương tiện công ngày một đông hơn chắc chắc rất nhiều người rất thích thú...".
Bạn đọc Long bày tỏ niềm vui: "Tôi ủng hộ tuyệt đối việc hạn chế xe cá nhân, tăng sử dụng phương tiện công cộng".
Còn với bạn đọc Lê Tuấn thì: "Quyết định này là bước ngoặt lớn giúp giao thông thành phố văn minh hơn".
Bạn đọc Sỹ Hoàng "chốt": "Khi hệ thống xe công cộng (xe buýt, Metro và xe đạp điện miễn phí) đã phủ khắp tôi sẽ là người bỏ xe cá nhân (xe máy, ô tô...) đầu tiên".
Ủng hộ chủ trương của TP.HCM về miễn phí xe buýt, nhiều ý kiến cũng góp ý không chỉ miễn phí, hệ thống giao thông công cộng của thành phố cần đầu tư hơn để đem lại hiệu quả lớn.
Bạn đọc Nguyễn Minh Đông nhìn ra sự kết nối: Giao thông công cộng như xe buýt không thể tách rời giao thông đi bộ.
Người này góp ý: "Cái quan trọng nhất ở đây là vỉa hè thông thoáng, sách sẽ, an toàn, đủ cây xanh che nắng. Có như vậy mới thúc đẩy người dân chọn phương tiện công cộng là xe buýt, metro hay xe đạp".
Ý kiến khác mong xe buýt có thể hoạt động đến 22h để nhiều người tiện đi học, đi làm.
Người tên Nam Nguyễn góp thêm: "Hiện nay ở trung tâm TPHCM sau 22h đêm muốn về một số nơi khác thì không còn xe buýt để di chuyển. Hy vọng Sở Xây Dựng TPHCM xem xét tăng thời gian lên một chút để người dân có thể đi lại thuận tiện hơn".
"Nên có các tuyến xe bus ở các cổng trường cấp 2 và cấp 3. Độ tuổi này các bạn đã tự đi xe bus. Sẽ giảm tải việc phụ huynh đưa đón học sinh", bạn đọc tên Lan đề xuất.
Bạn đọc tên Tùng đặt hàng: cần có tuyến xe buýt từ nhà ga T3 Tân Sơn Nhất về trung tâm. Hiện nay muốn đi xe buýt về trung tâm thì phải đi xe buýt sang ga T2, mất nhiều thời gian.
Ý kiến khác đề xuất nên mở thêm nhiều tuyến xe 9 chỗ vào các đường nhỏ hay mở làn đường dành riêng cho xe buýt để giảm tình trạng kẹt xe, trễ giờ. "Miễn phí sẽ đi kèm với lượng khách tăng lên, như vậy thì hệ thống phải sẵn sàng đáp ứng", bạn đọc Hải Âu dự báo.
Bạn đọc tên Hiếu Nguyễn đưa ra loạt kiến nghị nhằm nâng cao dịch vụ phục vụ như: thái độ phục vụ của tài xế và phụ xe phải niềm nở và chuyên nghiệp; có giải pháp hiệu quả khắc phục áp lực thời gian dẫn đến trễ chuyến.
Đồng thời nhà nước cần xây dựng app theo dõi tuyến buýt của thành phố theo thời gian thực, hành khách sẽ theo dõi được lịch trình cụ thể để canh chuyến phù hợp. Các tuyến dài có thể xem xét bố trí tủ nước giải khát tự động, cổng sạc điện thoại, âm thanh giải trí...
Bạn đọc Công Tằng Tôn Nữ Cát Khuê đề xuất: "Theo tôi, hệ thống xe buýt ở TP.HCM nên đầu tư xe hiện đại hơn, đẹp hơn. Đặc biệt cần có wifi trên xe buýt để người đi xe thuận tiện, có thể vừa đi xe buýt vừa giải trí hay làm việc nhờ wifi. Và cũng cần có thêm cả cổng sạc pin như chúng ta thường thấy ở sân bay, nhà ga. Như vậy bộ mặt xe buýt và cũng là bộ mặt của TP.HCM thêm "nhan sắc" mới mẻ, đẹp hơn".
Trong bối cảnh cạnh tranh ngày càng gay gắt ở phân khúc SUV hạng C, Ford Territory được điều chỉnh giá bán theo hướng dễ tiếp cận hơn kể từ đầu tháng 4-2026. Động thái này được xem là bước đi nhằm gia tăng sức hút trước các đối thủ trực tiếp như Mazda CX-5, Hyundai Tucson hay Honda CR-V.
Cụ thể, toàn bộ các phiên bản của Ford Territory đều được điều chỉnh giảm, với mức từ 21 đến 23 triệu đồng. Sau khi áp dụng giá mới, phiên bản tiêu chuẩn Trend còn 739 triệu đồng, giảm 23 triệu đồng, trong khi hai phiên bản Titanium và Titanium X lần lượt giảm 21 triệu đồng, xuống còn 819 triệu và 875 triệu đồng.
Với mức giá mới, bản tiêu chuẩn mới của Ford Territory hiện thấp hơn Mazda CX-5 (749 triệu đồng) và Hyundai Tucson (769 triệu đồng), qua đó tạo lợi thế nhất định trong việc tiếp cận nhóm khách hàng phổ thông.
Về doanh số, trong hai tháng đầu năm 2026, Ford Territory đạt 2.275 xe bán ra, xếp thứ hai trong phân khúc. Trong khi đó, Mazda CX-5 tạm dẫn đầu với 3.112 xe, cho thấy khoảng cách vẫn tồn tại nhưng không quá lớn.
Tại thị trường Việt Nam, Ford Territory hiện là phiên bản nâng cấp giữa vòng đời, ra mắt từ tháng 8-2025. Mẫu xe này có một số điều chỉnh ở thiết kế ngoại thất, đồng thời bổ sung trang bị nhằm cải thiện trải nghiệm người dùng.
Xe được trang bị động cơ xăng EcoBoost dung tích 1.5L, cho công suất 160 mã lực và mô-men xoắn cực đại 248 Nm, đi kèm hộp số ly hợp kép 7 cấp - cấu hình quen thuộc trong phân khúc.
Thiết kế ngoại thất bản nâng cấp giữa vòng đời của Ford Territory thay đổi nhẹ, nội thất có nhiều trang bị tiện nghi hiện đại - Ảnh: Đại lý
Danh sách trang bị an toàn trên Ford Territory gồm 6 túi khí, camera 360 độ cùng loạt hệ thống hỗ trợ lái như cảnh báo lệch làn, hỗ trợ giữ làn, cảnh báo va chạm, phanh khẩn cấp tự động, cảnh báo điểm mù, cảnh báo phương tiện cắt ngang phía sau, kiểm soát hành trình thích ứng và giám sát áp suất lốp.
Trong bối cảnh phân khúc SUV hạng C ngày càng đông đúc, việc điều chỉnh giá bán được xem là giải pháp nhanh nhằm gia tăng sức cạnh tranh. Với lợi thế về giá mới, Ford Territory được kỳ vọng sẽ tạo thêm áp lực lên các đối thủ vốn đã quen thuộc với người dùng Việt.
Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, làm công việc văn phòng, ngoại hình trung bình khá, cuộc sống khá ổn định nhưng chuyện tình cảm lại lận đận.
Sau vài mối quan hệ không đi đến đâu, tôi không còn kỳ vọng sẽ gặp "bạch mã hoàng tử". Điều tôi tìm kiếm chỉ là một người đàn ông tử tế, có công việc ổn định, biết cùng mình xây dựng một mái ấm.
Tôi quen một người đàn ông qua một ứng dụng hẹn hò cách đây hơn 1 tháng. Những ngày đầu, anh chủ động nhắn tin mỗi sáng, hỏi han tôi ăn gì, tan làm chưa, tối chúc ngủ ngon... Chúng tôi thường xuyên tâm sự tìm hiểu để biết rõ cuộc sống nhau. Sự quan tâm đều đặn, chân thật của anh khiến tôi có thiện cảm.
Anh tự giới thiệu mình là quản lý một cơ sở kinh doanh nhỏ, thu nhập khoảng 60 triệu đồng/tháng. Thỉnh thoảng, anh vẫn nói: "Anh không thiếu tiền, chỉ thiếu một người phụ nữ đồng hành".
Tôi không quá để tâm đến mức lương, nhưng phải thừa nhận, sự ổn định của anh khiến tôi có thêm niềm tin. Ở tuổi này, phụ nữ không còn mơ những điều viển vông. Chúng tôi chỉ mong một người đàn ông có trách nhiệm, biết lo cho tương lai.
Mỗi lần trò chuyện, anh đều nói về kế hoạch phát triển bản thân, chuyện đầu tư bất động sản, tài chính. Trang cá nhân cũng đầy những bức ảnh uống cà phê ở quán sang, ăn tối tại nhà hàng, check-in khách sạn. Những dòng trạng thái kiểu: "Đàn ông bản lĩnh không cần khoe khoang" hay "Tiền chỉ là công cụ" khiến tôi nghĩ anh là người từng trải và chín chắn.
Sau hơn 1 tháng trò chuyện trên mạng, anh chủ động hẹn gặp. Tôi dành cả buổi chiều chuẩn bị. Tôi chọn một chiếc váy đơn giản nhưng nữ tính, trang điểm nhẹ rồi đứng trước gương khá lâu. Trong lòng vẫn có chút hồi hộp, xen lẫn hy vọng. Tôi tự nhủ, biết đâu đây sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ nghiêm túc.
Nhưng ngay khi anh xuất hiện, cảm giác háo hức trong tôi bỗng chùng xuống. Không phải vì anh không đẹp trai, mà bởi hình ảnh ngoài đời khác khá xa so với những gì tôi hình dung. Tôi còn phải nhìn kỹ vài giây để chắc chắn đây đúng là người mình vẫn nhắn tin suốt 1 tháng qua.
Áo sơ mi nhăn nhúm, tóc hơi rối, đôi giày cũ sờn, phong thái cũng không hề tự tin như trên mạng. Tôi tự nhắc mình đừng vội đánh giá ai qua vẻ ngoài. Biết đâu anh chỉ bận công việc hoặc không quá chú trọng hình thức, điều quan trọng vẫn là cách cư xử.
Thế nhưng, chỉ vài phút sau khi ngồi xuống, tôi bắt đầu thấy thất vọng. Anh gần như không hỏi gì về sở thích hay cuộc sống của tôi, mà liên tục nói về bản thân. Anh kể mình kiếm được bao nhiêu tiền, quản lý bao nhiêu nhân viên, rồi kết luận rằng phụ nữ bây giờ quá thực dụng.
Sau đó, anh chuyển sang hỏi tôi lương bao nhiêu, có biết nấu ăn không, sau này nếu kết hôn có đồng ý đưa toàn bộ tiền lương cho chồng giữ hay không.
Tôi cười, nửa đùa nửa thật: "Anh thu nhập 60 triệu đồng một tháng mà còn cần giữ lương của em sao?". Anh đáp ngay: "Đàn ông giữ tiền thì gia đình mới có kỷ luật".
Câu trả lời khiến tôi mất hứng. Tôi cảm thấy cuộc hẹn giống một buổi "phỏng vấn tuyển vợ" hơn là hai người đang tìm hiểu nhau.
Đến lúc gọi đồ uống, tôi chọn một ly nước giá khoảng 55.000 đồng. Anh nhìn thực đơn rồi góp ý: "Uống gì mà 55.000 đồng. Em nên học cách tiết kiệm. Anh thu nhập cao nhưng không bao giờ phung phí". Nói xong, anh gọi một ly cà phê nhỏ giá 30.000 đồng.
Tôi vẫn cố giữ phép lịch sự, tự an ủi rằng có lẽ người có điều kiện thường sống đơn giản, không thích lãng phí. Nhưng đến lúc thanh toán, khi nhân viên hỏi trả chung hay riêng, anh quay sang tôi rất tự nhiên: "Buổi đầu mình chia đôi cho văn minh nhé em".
Nếu chỉ là chia đôi hóa đơn, tôi hoàn toàn không có vấn đề gì. Tôi cũng là người có thu nhập và không bao giờ mặc định đàn ông phải trả tiền. Điều khiến tôi thấy buồn cười là người vừa liên tục khoe mức lương 60 triệu đồng, giảng giải đạo lý về đàn ông bản lĩnh, lại còn chia cả 5.000 đồng tiền gửi xe vào phần của tôi.
Từ lúc ấy, mọi thiện cảm còn sót lại về anh sau 1 tháng trò chuyện gần như biến mất. Trước khi ra về, anh còn mở điện thoại khoe một chiếc ô tô rồi nói: "Xe của anh". Tôi hỏi: "Anh mua rồi à?". Anh ta bình thản đáp: "Chưa. Nhưng trong tư duy của anh thì nó đã là của anh".
Tôi dở khóc dở cười, không biết nói gì, liền chào tạm biệt rồi về luôn.
Thật hài hước là mọi thứ về anh ta rất khập khiễng. Người đàn ông luôn miệng nói về thành công, bản lĩnh và tiền bạc nhưng cách cư xử lại khiến người đối diện cảm thấy bị đánh giá, bị dạy dỗ hơn là được tôn trọng.
Tối hôm đó, anh ta còn nhắn tin: "Anh thấy em hơi vật chất, chưa đủ sâu sắc để hiểu một người đàn ông thành công".
Đọc xong, tôi bật cười rồi chặn luôn liên lạc. Tôi không thấy tức giận, chỉ thấy may mắn vì cuộc hẹn ấy diễn ra đủ sớm để mình nhận ra thế giới chúng tôi không thuộc về nhau.
Đó có lẽ là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng, điều khiến một người hấp dẫn không phải là mức lương họ tự nhận, những bức ảnh sang chảnh trên mạng hay những bài học đạo lý họ thích giảng giải cho người khác. Điều khiến người ta muốn gắn bó, cuối cùng vẫn là sự chân thành, khiêm tốn và biết tôn trọng người đối diện.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!