Ngày 14.4, Bệnh viện Hữu nghị Quảng Bình (tỉnh Quảng Trị) cho biết, vừa tiếp nhận và xử lý 1 trường hợp tai nạn hy hữu do móc câu gây ra. Bệnh nhân là B.T.Đ (15 tuổi, trú phường Đồng Thuận, tỉnh Quảng Trị), nhập viện trong trạng thái hoảng sợ, vùng đỉnh đầu bị lưỡi câu 3 tiêu cắm sâu vào da.
Theo lời kể, trong lúc đi câu cùng bạn, do không giữ khoảng cách an toàn, em bị lưỡi câu văng trúng và móc vào đầu.
Bác sĩ Nguyễn Mạnh Thưởng, Trưởng khoa Ngoại – gây mê hồi sức, cho biết lưỡi câu đã xuyên qua da vùng đỉnh đầu, tuy nhiên rất may không gây tổn thương các mạch máu và dây thần kinh quan trọng. Sau khi đánh giá tình trạng, ê kíp đã tiến hành gây tê tại chỗ và thực hiện thủ thuật lấy móc câu ra an toàn.
“Trường hợp này nếu móc vào vị trí nguy hiểm hơn có thể gây biến chứng nặng. Sau xử trí, bệnh nhân được khuyến cáo tiêm vắc xin phòng uốn ván để phòng ngừa rủi ro”, bác sĩ Thưởng thông tin.
Các bác sĩ cũng cảnh báo, những tai nạn tưởng chừng đơn giản như khi câu cá nhưng tiềm ẩn nguy cơ nhiễm trùng, tổn thương sâu, thậm chí để lại sẹo ảnh hưởng thẩm mỹ. Vì vậy, mọi người cần giữ khoảng cách an toàn khi sử dụng cần câu, không đùa nghịch với dụng cụ có lưỡi móc, đặc biệt là trẻ em.
Khi không may bị móc câu cắm vào cơ thể, tuyệt đối không tự ý tháo bỏ tại nhà mà cần đến cơ sở y tế để được xử lý đúng cách, đồng thời vệ sinh vết thương và tiêm phòng theo chỉ định để tránh biến chứng.
Tuy nhiên, không ít người vẫn băn khoăn về thời điểm ăn cá để đạt hiệu quả cao nhất cho sức khỏe.
Thực tế cho thấy lợi ích của omega-3 không đến từ một bữa ăn cụ thể mà phụ thuộc vào thói quen duy trì lâu dài, theo trang sức khỏe Health.
Bà Jillian Kubala, chuyên gia dinh dưỡng tại Mỹ, cho biết khi cơ thể được bổ sung đều đặn, omega-3 sẽ tích lũy và phát huy tác dụng rõ rệt trong việc bảo vệ tim, ổn định huyết áp và cải thiện tuần hoàn.
Omega-3 tích lũy dần trong cơ thể theo thời gian. Cơ thể giữ mức ổn định khi duy trì ăn cá béo hoặc bổ sung omega-3 thường xuyên. Dưỡng chất này không tạo tác động tức thì như một số chất ảnh hưởng đến giấc ngủ hay tâm trạng.
Việc bổ sung omega-3 lâu dài giúp giảm triglyceride, cải thiện cholesterol và giảm viêm. Hiệu quả này chỉ rõ khi duy trì đều đặn trong chế độ ăn tốt cho tim.
Omega-3 gồm EPA và DHA giúp kiểm soát phản ứng viêm trong cơ thể. Hai hoạt chất này còn hỗ trợ chức năng mạch máu, giúp lưu thông ổn định.
Omega-3 tham gia điều hòa mỡ máu, gồm triglyceride và cholesterol. Nhờ đó, nguy cơ xơ vữa động mạch giảm rõ rệt. Tình trạng tích tụ mảng bám trong động mạch được kiểm soát tốt hơn.
Mức omega-3 cao còn giúp kiểm soát huyết áp tốt hơn. Đây là yếu tố quan trọng giúp giảm nguy cơ bệnh tim.
Hiệp hội Tim mạch Mỹ khuyến nghị ăn cá, đặc biệt là cá béo, ít nhất 2 lần mỗi tuần để bảo vệ tim mạch.
Cá hồi chứa nhiều EPA và DHA. Loại cá này giúp giảm mỡ máu, giảm viêm và hỗ trợ tuần hoàn. Cá hồi còn cung cấp protein, kali, vitamin B12 và selen.
Cá mòi giàu omega-3 và ít tích lũy thủy ngân. Loại cá này phù hợp để ăn thường xuyên trong tuần.
Cá hồi vân cung cấp vitamin D, hỗ trợ kiểm soát huyết áp và chức năng mạch máu. Hàm lượng thủy ngân trong cá ở mức thấp.
Cá trích cung cấp vitamin B12, giúp kiểm soát homocysteine trong cơ thể. Nồng độ chất này cao làm tăng nguy cơ tim mạch.
Cá cơm giàu omega-3 và cung cấp thêm canxi. Dưỡng chất này hỗ trợ co bóp tim và hoạt động mạch máu.
Thận đóng vai trò như "bộ lọc" của cơ thể, giúp loại bỏ chất thải trong máu, nước dư thừa và các độc tố. Khi chức năng thận suy giảm, các chất này sẽ tích tụ, gây ra nhiều vấn đề sức khỏe. Tình trạng này thường tiến triển âm thầm, có thể dẫn đến bệnh thận mạn tính. Nhận biết sớm các dấu hiệu cảnh báo có thể giúp can thiệp kịp thời.
Thay đổi khi đi tiểu
Các vấn đề về thận thường bắt đầu bằng sự thay đổi trong tần suất và lượng nước tiểu. Bạn có thể đi tiểu nhiều hơn, đặc biệt vào ban đêm hoặc ngược lại tiểu ít hơn bình thường, thậm chí gặp khó khăn khi tiểu. Nước tiểu có thể xuất hiện bọt do protein rò rỉ hoặc trở nên sẫm màu, đôi khi có lẫn máu. Điều này là do khi thận tổn thương, khả năng lọc máu suy giảm, khiến protein và máu có thể xuất hiện trong nước tiểu, là dấu hiệu cần được chú ý sớm.
Khi chức năng thận suy giảm, cơ thể không loại bỏ được lượng dịch dư thừa, dẫn đến tình trạng phù. Thận không điều hòa tốt muối và nước, dịch tích tụ khiến vùng bị phù rõ hơn khi đứng lâu hoặc về đêm. Sưng phù thường xuất hiện ở bàn chân, mắt cá chân, bàn tay hoặc khuôn mặt, đặc biệt là vùng quanh mắt như bọng mắt. Nếu không điều trị, tình trạng này có thể tiến triển và gây tích dịch ở phổi, dẫn đến khó thở.
Mệt mỏi, yếu sức
Thận sản xuất hormone erythropoietin, giúp kích thích tạo hồng cầu vận chuyển oxy đi khắp cơ thể. Khi chức năng của cơ quan này suy giảm, lượng hormone giảm, dẫn đến thiếu máu. Điều này khiến người bệnh thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, yếu cơ và giảm năng lượng, ngay cả khi chỉ hoạt động nhẹ. Trong nhiều trường hợp, mệt mỏi trở nên nghiêm trọng, ảnh hưởng đến hoạt động sinh hoạt hàng ngày.
Ngứa da và chuột rút cơ
Khi thận không hoạt động hiệu quả, các chất thải và khoáng chất như canxi, phốt pho tích tụ trong máu. Điều này có thể gây ngứa da, đặc biệt vào ban đêm, đồng thời gây chuột rút ở chân, thậm chí chuyển thành các cơn co thắt cơ. Sự tích tụ độc tố cũng như mất cân bằng khoáng chất được cho là nguyên nhân gây ra các triệu chứng này.
Khó tập trung, dễ lú lẫn
Khi chức năng thận suy giảm, các chất độc có thể tích tụ trong máu và ảnh hưởng đến não bộ. Người bệnh có thể gặp khó khăn trong tập trung, giảm trí nhớ, dễ lú lẫn hoặc chậm trong việc đưa ra quyết định. Đồng thời, mệt mỏi kéo dài và cảm giác đầu óc kém minh mẫn cũng có thể xuất hiện. Những biểu hiện này cho thấy chất thải chuyển hóa có thể đang ảnh hưởng đến hệ thần kinh, bên cạnh các cơ quan khác trong cơ thể.
Nhiều hướng dẫn y khoa hiện nay khuyến nghị người mắc gan nhiễm mỡ nên đạt tối thiểu khoảng 150 phút vận động aerobic cường độ vừa mỗi tuần. Nếu chia đều, tương đương khoảng 30 phút/ngày trong 5 ngày mỗi tuần, theo chuyên trang sức khỏe Healthline (Mỹ).
Đi bộ nhanh là một dạng vận động aerobic cường độ vừa được khuyến khích nhiều nhất. Cách tập này dễ áp dụng cho đa số người bệnh, kể cả người ít tập thể dục trước đó.
Một nghiên cứu đăng trên chuyên san Journal of Hepatology cho thấy các chương trình tập aerobic có hiệu quả đối với gan nhiễm mỡ thường kéo dài khoảng 40 phút/buổi, thực hiện 3 lần mỗi tuần trong ít nhất 12 tuần.
Điều này cho thấy người bệnh không cần phải tập quá lâu mỗi ngày ngay từ đầu. Quan trọng hơn là duy trì đều đặn trong thời gian dài.
Một điều cần lưu ý là không phải cứ đi bộ là đủ. Tốc độ đi cũng ảnh hưởng đến hiệu quả chuyển hóa. Các chuyên gia thường khuyến khích người bệnh hãy đi bộ nhanh, tức đi với tốc độ khiến nhịp tim tăng nhẹ, cơ thể ấm lên và thở nhanh hơn bình thường nhưng vẫn có thể nói chuyện được. Đây được xem là vận động cường độ vừa.
Khi đi bộ nhanh, cơ thể sử dụng nhiều năng lượng hơn, giúp cải thiện tình trạng kháng insulin. Đây là một cơ chế quan trọng với gan nhiễm mỡ. Với người mới bắt đầu hoặc thể lực yếu, họ có thể đi chậm trước rồi tăng dần tốc độ theo khả năng thích nghi của cơ thể.
Ngoài ra, nhiều người bị gan nhiễm mỡ đồng thời có béo phì, đau khớp gối hoặc ít vận động trong thời gian dài nên đi bộ 30 - 40 phút ngay từ đầu có thể gây mệt hoặc khó duy trì.
Trong trường hợp này, các chuyên gia khuyến khích bắt đầu với thời gian đi ngắn hơn, chẳng hạn 10 - 15 phút/lần, 1 - 2 lần/ngày rồi mỗi tuần tăng dần thêm vài phút. Cách tiếp cận này giúp cơ thể thích nghi tốt hơn và giảm nguy cơ bỏ cuộc giữa chừng.
Đi bộ mang lại nhiều lợi ích nhưng khó đạt hiệu quả tối ưu nếu vẫn duy trì chế độ ăn nhiều đường, nước ngọt, rượu bia hoặc thực phẩm chế biến. Các hướng dẫn điều trị gan nhiễm mỡ cho biết thay đổi lối sống toàn diện vẫn là nền tảng quan trọng nhất, bao gồm vận động thường xuyên, kiểm soát cân nặng, giảm mỡ bụng, hạn chế đồ uống có đường, ngủ đủ giấc và hạn chế rượu bia, theo Healthline.