Nếu bóng đá cần một người đưa bóng vào lưới, Haaland là bảo chứng đơn giản nhất. Anh đã ghi bàn trong 13 trận chính thức liên tiếp cho Na Uy, gồm 5 bàn sau ba trận tại World Cup đầu tiên trong sự nghiệp, trong đó có pha lập công quyết định trước Bờ Biển Ngà.
Nhìn rộng hơn, thống kê của Haaland ở đội tuyển gây sửng sốt với 60 bàn sau 53 trận. Đó là tỷ lệ làm bàn tốt nhất trong nhóm cầu thủ đạt từ 50 bàn trở lên cho ĐTQG một thế kỷ qua. So sánh với đồng nghiệp, Haaland chạm mốc 60 bàn ở cấp đội tuyển nhanh hơn cả Lionel Messi (69 trận), và Cristiano Ronaldo (76 trận).
Nhưng với Haaland, câu chuyện không chỉ nằm ở số lượng bàn thắng, mà còn là cách anh ghi bàn. Haaland không phải mẫu tiền đạo thích rê dắt, đảo chân hay biểu diễn. Anh cũng hiếm khi kéo bóng để tạo khoảng trống trước khi sút. Nói cách khác, Haaland không mất nhiều thời gian cho bước chạm bóng đầu tiên. Bóng tới, anh dứt điểm.
Cả 5 bàn của Haaland tại World Cup đều là những pha kết thúc một chạm. Không những vậy, toàn bộ 14 cú sút của anh qua các trận gặp Iraq, Senegal và Bờ Biển Ngà đều là những pha ra chân ngay lần đầu bóng đến. Có thể gọi đó là sự tiết kiệm, hiệu quả, bản năng, lạnh lùng, hay đơn giản là chơi bóng theo cách ít rườm rà nhất.
Chẳng quá khi nói Haaland là trung phong có bản năng săn bàn tự nhiên nhất thế hệ này. Và dù khoác áo Man City hay chơi cho một quốc gia chưa tới 6 triệu dân, bản chất ấy của anh không đổi.
Trước trận gặp Bờ Biển Ngà, HLV Stale Solbakken nói Haaland sở hữu một phẩm chất gần như không thể rèn luyện, đó là khả năng đánh hơi bàn thắng, với cảm giác bóng sẽ tìm đến đúng vị trí anh di chuyển. Ngoài điểm mạnh nhất này, HLV Na Uy không quên nhắc tới nền tảng thể chất vượt trội của học trò. Ông đùa rằng điều đó có lẽ đến từ mẹ Haaland, một VĐV điền kinh đẳng cấp cao, hơn là từ cha anh, người từng sát cánh với Solbakken trong màu áo tuyển Na Uy những năm 1990.
Dù thừa hưởng từ ai, gene thể thao trong gia đình Haaland rõ ràng rất mạnh. Kết quả là Na Uy có cầu thủ hay nhất mà đất nước này từng sản sinh, đồng thời là mẫu tiền đạo gần như không giống ai trong bóng đá hiện đại.
Sau trận thắng Bờ Biển Ngà, tiền vệ Kristian Thorstvedt gọi Haaland là tiền đạo “độc nhất vô nhị” và Na Uy đã rất may mắn có anh. Thorstvedt biết Haaland nhiều năm, nhận xét đồng đội vẫn là con người cũ ngoài sân, còn trên sân thì giữ nguyên tinh thần quen thuộc: quyết liệt, tập trung và phi thường.
Tuy nhiên, với những ai lần đầu xem Haaland thi đấu, trải nghiệm ấy có thể khá kỳ lạ. Nhiều thời điểm trong trận, cảm giác như mọi thứ không liên quan đến anh.
Trước Bờ Biển Ngà, Haaland dứt điểm lần đầu bằng pha đánh đầu sau khai cuộc 140 giây. Rồi anh chủ yếu đi bộ, chạy nhẹ, thỉnh thoảng tăng tốc để gây sức ép lên hậu vệ đối phương. Còn trái bóng? Haaland không chạm vào bóng thêm lần nào trong 27 phút 54 giây tiếp theo. Đó là quãng thời gian đủ dài để ngôi sao điền kinh Joshua Cheptegei hoàn thành cự ly 10.000 m.
Điều này ngày càng phản ánh vai trò của trung phong hiện đại: đứng cao, ghim các trung vệ ở phần sân đối phương, mở khoảng trống cho đồng đội, hạn chế rời khỏi chiều ngang khu cấm địa, và cuối cùng là chờ thời điểm thuận lợi để ra đòn.
Mikel Oyarzabal hiểu rõ cách chơi ấy. Tiền đạo Real Sociedad từng không chạm bóng trong nửa giờ đầu trận Tây Ban Nha gặp Cape Verde ở vòng bảng. Khác biệt là Oyarzabal không phải Haaland, một ngôi sao với vóc dáng 1m96, nặng khoảng 94 kg cùng mái tóc vàng buộc đuôi ngựa. Oyarzabal có thể chìm lẫn cùng đồng đội, nhưng chỉ cần Haaland xuất hiện, cả sân đều nhìn thấy anh đứng đâu.
Nếu có mặt trong số 69.665 khán giả trên sân AT&T ở Dallas hôm thứ Ba và chưa quen với bóng đá, bạn chắc sẽ tự hỏi trong 30 phút, thậm chí gần một giờ đầu: rốt cuộc cầu thủ này có gì đặc biệt? Anh chàng to lớn này thật sự làm gì trên sân?
Trước hết, và không kém bất ngờ, công việc đầu tiên của Haaland ở trận Bờ Biển Ngà là phòng thủ. Với tư cách tiền đạo cắm, anh phá bóng tới 4 lần. Chi tiết ấy tô điểm thêm một trận đấu kỳ lạ của Haaland khi số lần chạm bóng trong khu cấm địa đội nhà của anh là 7, nhiều hơn hai tình huống so với số lần chạm bóng trong khu cấm địa đối phương.
Thorstvedt giải thích rằng Haaland rất quan trọng trong các tình huống phòng ngự chống các pha cố định của đói phương, với nhiệm vụ đánh đầu giải nguy. Và tất nhiên, khi Na Uy cần bàn thắng ở đầu sân bên kia, Haaland sẽ luôn có mặt trước khung thành.
Na Uy thực sự rất cần điều đó trước Bờ Biển Ngà. Vào thời điểm Amad Diallo gỡ hòa sau khi Antonio Nusa đưa Na Uy dẫn trước trong hiệp một, thế trận có phần nghiêng về đại diện châu Phi. Nhưng Haaland lên tiếng và trả lời theo cách quen thuộc: Patrick Berg băng lên, kéo ba cầu thủ Bờ Biển Ngà lao theo bóng, rồi căng ngang. Khoảng trống mở ra cho Haaland lớn đến mức anh có thể dứt điểm không thật sự tốt mà vẫn ghi bàn quyết định.
Solbakken sau trận gọi Haaland là tiền đạo hay nhất thế giới, khẳng định không có gì phải nghi ngờ về điều đó. HLV Na Uy thừa nhận học trò không tham gia quá nhiều vào lối chơi hôm ấy, nhưng chỉ cần cơ hội xuất hiện, Haaland sẽ ghi bàn. Với đội tuyển Na Uy, những thống kê của anh gần như vượt khỏi thước đo thông thường.
World Cup 2026 cũng cho thấy một điều khác ở Haaland, đó là niềm tự hào dân tộc với ngọn lửa cháy hừng hực khi khoác áo tuyển Na Uy. Tinh thần ấy được thể hiện rõ mà ai theo dõi cũng dễ thấy, kể cả HLV đối phương. Emerse Fae, HLV Bờ Biển Ngà, nói khi nhìn Haaland thi đấu, người ta cảm nhận rõ quyết tâm cống hiến cho đất nước của anh.
Điều đó tiếp tục được khắc họa sau tiếng còi mãn cuộc. Martin Odegaard đánh trống trước khu vực CĐV Na Uy. Haaland, người ghi bàn quyết định, ngồi cạnh đồng đội, cười rạng rỡ và cùng cả đội làm động tác “chèo thuyền” ăn mừng trứ danh của người Na Uy, như thể anh đang tự tay đưa tập thể này tiến vào vòng 16 đội.
Haaland nhấn mạnh chiến thắng này có ý nghĩa lớn với toàn bộ người dân Na Uy. Theo anh, hành trình hiện tại có thể “thay đổi bóng đá quê hương mãi mãi”.
Đó là nghịch lý thú vị của Haaland. Anh có thể biến mất khỏi trận đấu trong gần nửa giờ, có thể chạm bóng trong vòng cấm đội nhà nhiều hơn vòng cấm đối thủ, khiến người mới xem bóng đá bối rối không hiểu vì sao cả thế giới nhắc đến mình nhiều vậy. Nhưng chỉ cần một đường căng ngang, một khoảng trống và một pha ra chân, mọi thắc mắc lập tức tan biến.
Với nhiều tiền đạo, ít chạm bóng là dấu hiệu bị cô lập. Còn với Haaland, đôi khi đó chỉ là khoảng lặng trước khi làm rung lưới đối phương.
Tối 8-5, CLB Thanh Niên TP.HCM tiếp Quy Nhơn United trên sân Pleiku ở vòng 18 Giải hạng nhất 2025-2026.
Chỉ mới có một trận thắng duy nhất kể từ đầu giải, CLB Thanh Niên TP.HCM rất muốn thắng Quy Nhơn United để thoát khỏi vị trí cuối bảng và trụ hạng thành công.
Tuy nhiên, giữa mong muốn và hiện thực là khoảng cách xa vời vợi. Ngay trong hiệp một, đội chủ nhà đã bị thủng lưới 2 bàn trước sự xuất sắc của chân sút Thaileon Santos của CLB Quy Nhơn United.
Phút 23, Thaileon ở biên phải thực hiện đường chuyền loại hết hàng thủ Thanh Niên TP.HCM, tạo cơ hội cho Đào Gia Việt đánh đầu cận thành mở tỉ số.
Phút 42, Thaileon dù bị Dụng Quang Vinh truy cản té ngã trước vòng 16m50 vẫn gượng dậy, chuyền bóng cho Nguyễn Văn Văn xâm nhập vòng cấm sút hạ thủ môn Phan Đình Vũ Hải nâng tỉ số lên 2-0.
Nhưng sang hiệp hai, gió bỗng đổi chiều. CLB Thanh Niên TP.HCM dễ dàng ghi liền 2 bàn trong vòng có 5 phút để đưa trận đấu trở lại vạch xuất phát.
Phút 62, Nay Di Đan vượt qua Phạm Thế Nam, rồi sút bóng qua tay thủ môn Trần Đức Duy rút ngắn tỉ số xuống còn 1-2. Phút 67, đến lượt Nguyễn Phi Hùng sút bóng cận thành cân bằng tỉ số 2-2 sau một loạt pha phối hợp ăn ý của đội chủ nhà.
Dù vậy, Thaileon Santos đã tỏa sáng đúng lúc để đem về 3 điểm cho CLB Quy Nhơn United. Tận dụng pha phối hợp không ăn ý và phá bóng lỗi giữa 2 trung vệ CLB Thanh Niên TP.HCM trong vòng cấm, Thaileon sút tung lưới thủ môn Phan Đình Vũ Hải ở phút 90+3, ấn định chiến thắng 3-2.
Đây là bàn thắng thứ 9 của tiền đạo người Brazil này, qua đó vươn lên dẫn đầu danh sách "Vua phá lưới" cùng Alex Sandro (Trường Tươi Đồng Nai).
Chiến thắng giúp CLB Quy Nhơn United tạm vươn lên hạng 3 trên bảng xếp hạng với 30 điểm sau 18 trận, hơn 2 điểm so với CLB TP.HCM - đội còn chưa đá vòng 18 với Long An vào ngày mai (9-5) trên sân Bà Rịa.
Trong khi đó, CLB Thanh Niên TP.HCM tiếp tục chót bảng với 7 điểm sau 18 trận, kém 4 điểm so với đội áp chót Long An mới chỉ đá 17 trận.
Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM bước sang mùa giải thứ 38, thu hút 16 đội tranh tài, mỗi đội 7 người và được quyền sử dụng tối đa 1 ngoại binh. Có tổng cộng 13 ngoại binh góp mặt ở mùa giải năm nay gồm Mugisha Moise (Rwanda, đội Vinama TP.HCM), Yarash Uladzislau (Belarus, TP.HCM New Group), Tesfay Amanuel (Ethiopia, 620 Châu Thới Vĩnh Long), Patrick Patterson (New Zealand, 620 Nông nghiệp Vĩnh Long), Pawel Szostka (Ba Lan, đội Quân khu 7), Chalapud (Colombia, đội Công an TP.HCM), Sergei Kulikov (Nga, Tập đoàn Lộc Trời An Giang), Roman Maikin (Nga, Gạo Hạt Ngọc Trời An Giang), Ilia Shchegolkov (Nga, Nhựa Bình Minh Bình Dương), Anton Popov (Nga, Thanh Hóa), Christoph Janssen (Thụy Sĩ, Đồng Tháp), Pierantozzi Lucio (Ý, Võ Đắc Đồng Nai), Marchuk Dzianis (Belarus, Kenda Đồng Nai).
Đáng chú ý, trong số 13 ngoại binh chỉ có Roman Maikin từng tham dự Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM, 12 tay đua còn lại đều lần đầu góp mặt. Năm nay cũng là lần đầu tiên Cúp truyền hình có ngoại binh đến từ nhiều châu lục, tạo nên màu sắc đa dạng. Ở 5 chặng đua đã qua, các ngoại binh phần nào thể hiện được đẳng cấp như Marchuk Dzianis 2 lần thắng chặng liên tiếp, chiếm giữ danh hiệu áo vàng lẫn áo xanh hay Sergei Kulikov giữ áo vàng ở 2 chặng đầu. Những ngoại binh có sở trường nước rút lộ diện trên đường bằng trong khi nhiều nhân tố bí ẩn, các chân leo đèo hứa hẹn bung sức khi vào những chặng đèo mang tính chất quyết định. Cựu HLV đội tuyển xe đạp VN Trần Văn Quýt, nay đi cùng đoàn đua trong vai trò BLV, nhận xét: "Các ngoại binh đang tạo ẩn số thú vị ở mùa giải năm nay. Những gì họ thể hiện trong 5 chặng đua đã qua vẫn chưa thể đánh giá hết sức mạnh của họ. Tôi cùng người hâm mộ háo hức chờ các ngoại binh thể hiện khi thi đấu ở các chặng đèo cao như Khánh Lê (chặng Nha Trang - Đà Lạt)".
Các tay đua trong nước như Nguyễn Văn Bình (TP.HCM Vinama), Trần Tuấn Kiệt (Công an TP.HCM) cũng thể hiện được khả năng nước rút khi cạnh tranh quyết liệt với ngoại binh. Trong đó Trần Tuấn Kiệt từng thắng chặng 2 Phú Thọ - Hà Nội còn Nguyễn Văn Bình liên tiếp giữ danh hiệu áo cam cho tay đua VN có thành tích tốt nhất.
Tiếc là sự cố không may bị ngã khi cạnh tranh nước rút ở đích chặng 5 tại Nghệ An khiến Nguyễn Văn Bình bị chấn thương chân phải và mất danh hiệu áo cam về tay Nguyễn Văn Nhã (Võ Đắc Đồng Nai). Ở những chặng đua đã qua cũng xảy ra một số trường hợp các VĐV bị ngã, một phần vì cạnh tranh quyết liệt trên đường đua.
Tổng trọng tài Bùi Ngọc Trung cảnh báo các tay đua cần tôn trọng luật, đặc biệt không đổi hướng rút khi cạnh tranh ở đích nhằm hạn chế rủi ro tai nạn cho bản thân và các đồng nghiệp. Ở chặng 5 hôm qua, ngoại binh Pawel Szostka của đội Quân khu 7 đã bị ban trọng tài cảnh cáo vì hành vi này.
Sau 5 chặng đua, ê kíp Đồng Nai chiếm ưu thế với áo vàng, áo xanh thuộc về Marchuk Dzianis, áo cam thuộc về Nguyễn Văn Nhã. Hôm nay diễn ra chặng 6 vòng quanh Quảng trường Hồ Chí Minh (Nghệ An).
Trên lý thuyết, đội tuyển Pháp ở đẳng cấp cao hơn Ma Rốc. Đứng sau lưng thầy trò HLV Didier Deschamps là bức tường thành lịch sử, với 4 trận chung kết trong 7 kỳ World Cup gần nhất (2 chức vô địch).
Nếu tính cả EURO, Pháp đã lọt vào tối thiểu bán kết 4 trong 5 giải lớn gần nhất. Kylian Mbappe cùng đồng đội có tổng giá trị đội hình đắt giá nhất giải (hơn 1 tỉ euro), có kinh nghiệm dạn dày ở sân chơi lớn. Ngược lại, thành tựu lớn nhất của Ma Rốc ở những năm qua là lọt vào bán kết World Cup 2022, thua chính người Pháp.
Tuy nhiên, không thể kết luận Pháp mạnh hơn Ma Rốc chỉ bằng những luận cứ đơn giản. Đội bóng Bắc Phi thậm chí là đối thủ khó nhằn nhất mà Pháp có thể phải gặp ở giải này, bên cạnh Tây Ban Nha và Argentina.
Ma Rốc có sự chặt chẽ, kỷ luật nhờ hệ thống chiến thuật lấy phòng ngự làm gốc, pressing khoa học và phản công ấn tượng. 2 năm qua, Ma Rốc đã bất bại 29 trận. Tất nhiên, nếu không tính Brazil và Hà Lan ở World Cup, những đội Ma Rốc từng thắng không phải đối thủ mạnh. Achraf Hakimi cùng đồng đội cần một thử thách đủ lớn để hiểu rõ vị thế của mình, như Pháp.
Đối đầu với Pháp rạng sáng mai (10.7), gần như chắc chắn Ma Rốc sẽ phòng ngự số đông, pressing khoa học để khóa tuyến giữa.
Nếu Pháp có bộ tứ tấn công Kylian Mbappe, Ousmane Dembele, Desire Doue, Michael Olise, Ma Rốc cũng có tuyến phòng ngự chặt chẽ, với vỏn vẹn 7 bàn thua trong 14 trận gần nhất.
Pháp đang sở hữu hàng công hiệu quả nhất World Cup 2026 với 16 bàn thắng. Có tới 8 cầu thủ khác nhau đã lập công, cho thấy khả năng ghi bàn đến từ nhiều vị trí chứ không chỉ phụ thuộc vào Mbappe. Với thông số 3,2 bàn/trận, có thể xem Pháp đã chuyển mình mạnh mẽ, không còn khô cứng như trước đây.
Song, đó là diện mạo của Pháp khi gặp đội dưới cơ. Còn với Ma Rốc, nhiều khả năng học trò Deschamps sẽ về lại bản sắc thực dụng, chặt chẽ, tính toán từng đường bóng và chi li trong việc đẩy cao đội hình. Đó mới vốn dĩ là Pháp của Deschamps, chắc chắn và lão luyện như "thợ săn" khi bước vào rừng sâu.
Mbappe đang có kỳ World Cup bùng nổ với 7 bàn thắng (tổng 19 bàn ở World Cup), chỉ còn kém kỷ lục ghi bàn nhiều nhất mọi thời của Lionel Messi 2 pha lập công nữa. Nhưng, trận gặp Ma Rốc sẽ rất khó khăn để Mbappe tìm kiếm bàn thắng.
Ma Rốc là đội bóng có xu hướng phòng ngự với khối đội hình thấp và rất kỷ luật. Đây được xem là bài kiểm tra khó dành cho Mbappe, người thường phải đối mặt với hai hoặc ba hậu vệ mỗi khi có bóng.
Pháp sẽ chơi chặt chẽ, chừng mực, và Ma Rốc cũng vậy. Càng tiến sâu, các đội càng có xu hướng đá cẩn thận và nhún nhường hơn. Sự vội vàng sẽ khiến Pháp phải trả giá, ngược lại, Ma Rốc cũng không... dại gì dâng cao. Các trận gặp Brazil, Hà Lan đều cho thấy Ma Rốc chỉ bung sức khi đối thủ đã xuống thể lực và để lộ khoảng trống.
Với tư duy khoa học như đánh cờ của cả hai chiến lược gia Dider Deschamps và Mohamed Ouahbi, Pháp và Ma Rốc sẽ kéo nhau vào hiệp phụ, thậm chí luân lưu.
Bản lĩnh sẽ giúp Pháp thắng, nhưng đây chắc chắn là chiến thắng "trày da tróc vảy" của Mbappe cùng đồng đội.