Cái nắng gay gắt trên sân Bà Rịa khiến Trường Tươi Đồng Nai phải chơi chậm rãi trong hiệp 1 bởi các cầu thủ trụ cột như Trần Minh Vương, Lương Xuân Trường hay Nguyễn Hữu Tuấn không còn ở độ tuổi sung sức nhất. Thậm chí, đội đầu tiên có cơ hội nguy hiểm là CLB TP.HCM sau khi ngoại binh Jermie Lynch tung cú sút đưa bóng đi chệch cột dọc ở phút 14.
Phải đến phút 28, Trường Tươi Đồng Nai mới có cơ hội đáng chú ý đầu tiên. Xuân Trường tung đường rót bóng đẹp mắt để Minh Vương phá bẫy việt vị, băng xuống đối mặt với Thanh Thắng. Tiền vệ này khống chế bước 1 hoàn hảo nhưng lại không làm tốt trong khâu cuối cùng. Đến phút 43, Minh Vương tiếp tục gây sóng gió cho khung thành CLB TP.HCM với cú sút xa ở rìa vòng cấm địa, khiến Thanh Thắng phải bay người hết cỡ mới có thể cản phá thành công. Hiệp 1 kết thúc với tỷ số hòa 0-0.
Đầu hiệp 2, HLV Nguyễn Việt Thắng đã phải điều chỉnh nhân sự để cải thiện khả năng tấn công của Trường Tươi Đồng Nai. Ông tung các nhân tố giàu năng lượng hơn là Nguyễn Quốc Lộc, Nguyễn Đức Cường vào thay Lương Xuân Trường, Nguyễn Vũ Hoàng Dương. Tiếp theo đó, Nguyễn Công Phượng, Uông Ngọc Tiến thế chỗ Hồ Thanh Minh, Lưu Tự Nhân.
Đến phút 68, Minh Vương cũng rời sân để nhường chỗ cho Cù Nguyễn Khánh, cầu thủ sinh năm 2000. Lúc này, Trường Tươi Đồng Nai chơi với bộ 3 tiền đạo Công Phượng (cắm), Alex Sandro (lệch trái) và Nguyễn Khánh (lệch phải).
Và một lần nữa, Công Phượng tạo ra sự khác biệt. Phút 78, anh có pha pha bẫy việt vị khôn ngoan, băng xuống tâng bóng qua đầu thủ môn Thanh Thắng, đưa Trường Tươi Đồng Nai vươn lên dẫn trước. Đây cũng là bàn thắng duy nhất của trận đấu và đội khách giành chiến thắng 1-0.
Với kết quả này, Trường Tươi Đồng Nai đã có 47 điểm, hơn đội nhì bảng Bắc Ninh 8 điểm. Nếu thắng ở lượt tiếp theo (gặp CLB Long An, hạng 11), thầy trò HLV Nguyễn Việt Thắng sẽ nâng cao chiếc cúp vô địch hạng nhất trên sân nhà, qua đó đoạt tấm vé trực tiếp thăng hạng V-League.
Tin Gốc: Thanh Niên

Theo dự đoán của Transfermarkt, Ecuador có 86,1% khả năng giành chiến thắng. Cơ hội thắng của Curacao chỉ vỏn vẹn 4,7%. Khả năng trận đấu kết thúc với tỷ số hòa là 9,2%.
Ecuador đến với World Cup 2026 với nhiều kỳ vọng lớn. Tổng giá trị đội hình của đội bóng Nam Mỹ lên tới 368,7 triệu euro. Trong đó, họ sở hữu một vài cái tên đắt giá như Moises Caicedo (100 triệu euro), Willian Pacho (80 triệu euro), Piero Hincapie (50 triệu euro) hay Joel Ordonez (33 triệu euro).
Trong khi đó, giá trị đội hình của Curacao trong trận đấu này chỉ vỏn vẹn 25,78 triệu euro. Chỉ vậy thôi cũng đủ thấy sự chênh lệch khá lớn trong trận đấu này.
Ngay trong trận mở màn World Cup, Curacao đã cho thấy trình độ khá hạn chế khi thảm bại 1-7 trước Đức. Điều an ủi duy nhất là Curacao đã ghi được bàn thắng đầu tiên trong lịch sử World Cup do công của Livano Comenencia.
Curacao trở thành đội bóng tân binh thứ hai thủng lưới tới 7 bàn trong trận đấu đầu tiên ở World Cup. Trước đó, Hàn Quốc từng thất bại 0-9 trước Hungary.
HLV Advocaat hy vọng Curacao có thể tránh nguy cơ nằm trong nhóm thủng lưới ít nhất 10 bàn trong hai trận đầu tiên tại World Cup. Trước đó, Haiti (10 bàn năm 1974), Zaire (11 bàn năm 1974) và Hàn Quốc (16 bàn năm 1954) là những đội nằm trong danh sách này.
Phát biểu trước trận đấu, HLV Advocaat cho biết: “Chúng ta cần biến giải đấu này thành một trải nghiệm tuyệt vời. Chúng tôi hoàn toàn có thể tạo nên bất ngờ trong hai trận đấu với Ecuador và Bờ Biển Ngà. Chúng tôi rất vui khi tham gia giải đấu bóng đá số một hành tinh”.
Nếu Comenencia tiếp tục ghi bàn trong trận đấu hôm nay, anh sẽ trở thành cầu thủ thứ ba trong lịch sử bóng đá CONCACAF ghi bàn trong cả hai trận đấu đầu tiên ở World Cup.
Curacao sẽ bị loại nếu tiếp tục thất bại trước Ecuador, đồng thời Bờ Biển Ngà không thua Đức trong trận đấu diễn ra trước đó vài giờ.
Trong khi đó, Ecuador đang rất cần sức bật sau thất bại bẽ bàng trước Bờ Biển Ngà. Đó là trận đấu mà họ đã chiếm lĩnh trận đấu và tạo ra khá nhiều cơ hội. Tuy nhiên, họ đã bị trừng phạt bởi bàn thua ở phút 90 với pha lập công của Amad Diallo.
Đó là thất bại đầu tiên của Ecuador sau 20 trận đấu trên mọi đấu trường, chuỗi trận kéo dài từ thất bại 0-1 trước Brazil vào tháng 9/2024.
Đội bóng Nam Mỹ đang trải qua ba trận đấu liên tiếp không thắng tại World Cup. Đây là chuỗi trận không thắng dài nhất của họ trong lịch sử giải đấu (ngang bằng với chuỗi 3 trận thua liên tiếp từ năm 2006 đến năm 2014).
Ecuador hiểu được tình thế của mình. Trước thềm trận đấu, HLV Sebastian Beccacece thừa nhận: “Khi mọi việc khởi đầu không như mong muốn, nỗi lo lắng sẽ xuất hiện. Nhưng giờ đây, hơn bao giờ hết, chúng ta cần nhiều niềm tin hơn và sự tự tin để hướng tới chiến thắng”.
Thống kê đối đầu Ecuador vs Curacao
Đây là lần đầu tiên hai đội gặp nhau trong lịch sử. Tuy nhiên, Ecuador có thành tích đối đầu khá tốt với các đội bóng ở khu vực CONCACAF. Họ đã bất bại trong 13 trận đấu gần nhất gặp các đội bóng khu vực này kể từ trận thua 2-3 trước Mexico vào năm 2019 (thắng 7, hòa 6).
Ecuador cũng giành chiến thắng trong 2 trận đấu gần nhất gặp các đại diện của CONCACAF ở World Cup, khi đánh bại Costa Rica với tỷ số 3-0 năm 2006 và đánh bại Honduras 2-1 năm 2014.
Curacao thắng 1, hòa 1, thua 1 trong 3 trận gần đây gặp các đội bóng Nam Mỹ. Trong lần đối đầu gần nhất, Curacao đã thảm bại 0-7 trước Argentina vào năm 2023, trong trận đấu mà Messi đã lập hat-trick.
Thông tin lực lượng Ecuador vs Curacao
Hai đội không gặp tổn thất nào đáng kể trước trận đấu này.
Đội hình dự kiến Ecuador vs Curacao
Ecuador: Ramirez; Estupinan, Torres, Porozo, Hurtado; Caicedo, Castillo; Angulo, Guagua, Yeboah; Valencia
Curacao: Room; Sambo, Obispo, Gaari, Floranus; Comenencia, J. Bacuna, L. Bacuna; Chong, Gorre, Antonisse.
Dự đoán tỷ số Ecuador 3-0 Curacao
Tin Gốc: Dân Trí

Tiền đạo 41 tuổi vẫn chưa có bất cứ cơ hội nào, khi anh đang bị hàng thủ năm người của Congo theo sát. Hiệp một có bốn phút bù.
Cơ hội tạt bóng của Nuno Mendes và Joao Neves không tạo ra nguy hiểm như kỳ vọng. Neves sau đó trả bóng ra tuyến hai cho Bruno Fernandes ở sát cấm địa. Tiền vệ Bồ Đào Nha sút chìm từ khoảng 23 m nhưng bị chặn lại, tạo điều kiện để CHDC Congo tổ chức phản công.
CHDC Congo không ghi được bàn nào trong ba trận tại World Cup 1974, và là một trong bốn đội tuyển chưa từng lập công ở sân chơi này, bên cạnh Trung Quốc, Indonesia và Trinidad & Tobago. Trong lịch sử World Cup, chỉ Bolivia (năm trận đầu), Canada và Hy Lạp (bốn trận đầu) phải chơi nhiều trận hơn trước khi có bàn thắng đầu tiên.
Joao Cancelo căng đường bóng sệt, cắt ngang qua cấm địa CHDC Congo trong lúc Ronaldo di chuyển cắt mặt, nhưng tiền đạo 41 tuổi không thể chạm bóng và cơ hội trôi qua. Tiền đạo 41 tuổi vẫn chưa dứt điểm lần nào.
Bruno Fernandes và Cristiano Ronaldo trao đổi khá lâu trong quãng nghỉ uống nước, trước khi HLV Roberto Martinez đưa ra những chỉ đạo chiến thuật cho các cầu thủ Bồ Đào Nha. Ronaldo đã có 13 lần chạm bóng và liên tục di chuyển, gây áp lực, khiến hàng thủ CHDC Congo phải tập trung theo kèm.
Trước khi Joao Neves ghi bàn mở tỷ số, Bồ Đào Nha đã hoàn tất 84 đường chuyền, nhiều nhất trong lịch sử World Cup được ghi nhận (từ năm 1966) trong khoảng 5 phút rưỡi đầu trận. Ngược lại, tại thời điểm Neves lập công, CHDC Congo mới chỉ thực hiện thành công 12 đường chuyền.
"Vị trí di chuyển của Ronaldo đang rất thông minh", Rooney nói trên BBC. "Cậu ấy liên tục khiến hàng thủ đối phương phải chú ý, qua đó tạo khoảng trống cho các đồng đội khai thác. Đây là chi tiết đáng theo dõi trong trận đấu".
Bernardo Silva nhận thẻ vàng với pha vào bóng từ phía sau đối thủ. Ronaldo chạy ngay đến để phản ứng, cho rằng đây mới là lỗi đầu tiên của đồng đội.
Tin Gốc: Vnexpress

Qua 23 kỳ World Cup, tính cả giải đấu năm 2026, sân khấu bóng đá lớn nhất hành tinh đã chứng kiến không ít cột mốc đặc biệt. Mario Gotze ghi bàn quyết định cho Đức ở chung kết World Cup 2014 sau khi vào sân từ ghế dự bị. Roger Milla lập công khi đã 42 tuổi tại World Cup 1994. Hai anh em Jerome Boateng và Kevin-Prince Boateng từng đối đầu ở World Cup 2010. Hay Luis Monti là cầu thủ duy nhất góp mặt trong hai trận chung kết World Cup với hai đội tuyển khác nhau (Argentina năm 1930 và Italy năm 1934).
Dù vậy, vẫn còn một cột mốc chưa từng bị xô đổ: chưa có HLV nước ngoài nào đưa một đội tuyển khác quốc tịch giành Cup vàng.
Kỳ World Cup đầu tiên năm 1930 chứng kiến Uruguay đăng quang trên sân nhà dưới sự dẫn dắt của HLV bản địa Alberto Suppici. Hai kỳ tiếp theo 1934 và 1938, nhà cầm quân người Italy Vittorio Pozzo giúp đội tuyển quê hương hai lần liên tiếp đăng quang. Đó cũng là lần duy nhất trong lịch sử World Cup một HLV giành hai chức vô địch liên tiếp.
Sau Thế chiến thứ Hai - sự kiện khiến giải năm 1942 và 1946 bị hủy, xu hướng này tiếp tục được duy trì. Uruguay vô địch năm 1950 với Juan Lopez Fontana, Tây Đức đăng quang năm 1954 dưới bàn tay của Sepp Herberger, còn Brazil bắt đầu kỷ nguyên vàng với Vicente Feola năm 1958 và Aymoré Moreira năm 1962. Năm 1966, Alf Ramsey đưa tuyển Anh tới chức vô địch duy nhất trong lịch sử, trước khi Brazil tiếp tục thống trị năm 1970 với HLV Mario Zagallo.
Trong giai đoạn từ năm 1974 đến 1990, các đội tuyển châu Âu và Nam Mỹ tiếp tục đăng quang cùng những HLV bản địa. Tây Đức vô địch năm 1974 với Helmut Schon, Argentina giành hai danh hiệu vào năm 1978 và 1986 dưới sự dẫn dắt của Cesar Luis Menotti rồi Carlos Bilardo. Italy lên ngôi năm 1982 cùng Enzo Bearzot, còn Tây Đức trở lại đỉnh cao năm 1990 với Franz Beckenbauer.
Bước sang kỷ nguyên hiện đại, quy luật này vẫn không thay đổi. Brazil vô địch năm 1994 với Carlos Alberto Parreira. Pháp lần đầu đăng quang năm 1998 nhờ Aime Jacquet, Brazil lần thứ năm vô địch năm 2002 dưới thời Luiz Felipe Scolari, còn Italy giành danh hiệu năm 2006 với Marcello Lippi. Vicente del Bosque giúp Tây Ban Nha vô địch năm 2010, Joachim Low cùng Đức đăng quang năm 2014, Didier Deschamps đưa Pháp lên đỉnh năm 2018 rồi Lionel Scaloni dẫn dắt Argentina tới vinh quang năm 2022.
Từng có hai HLV ngoại tiến rất gần đến chiếc Cup vàng. Năm 1958, HLV người Anh George Raynor đưa Thụy Điển vào chung kết World Cup trên sân nhà nhưng thất bại trước Brazil của "Vua bóng đá" Pele. Hai thập kỷ sau, Ernst Happel, nhà cầm quân người Áo, giúp Hà Lan vào chung kết năm 1978 trước khi thua Argentina.
Đến World Cup 2002, Guus Hiddink (người Hà Lan) trở thành biểu tượng khi đưa Hàn Quốc vào bán kết, chiến tích tốt nhất của một đội tuyển châu Á tại giải đấu. Bốn năm sau, Luiz Felipe Scolari (Brazil) giúp Bồ Đào Nha góp mặt ở nhóm bốn đội mạnh nhất, trước khi Roberto Martinez (Tây Ban Nha) tái lập thành tích này cùng Bỉ tại World Cup 2018.
World Cup 2026 từng được xem là cơ hội lớn nhất để lịch sử sang trang. Khi giải đấu lần đầu mở rộng lên 48 đội tuyển, sự toàn cầu hóa trên băng ghế huấn luyện cũng được thể hiện rõ hơn bao giờ hết. Trong số các đội dự giải, có tới 26 đội được dẫn dắt bởi HLV nước ngoài, chiếm hơn 54%. Con số này tăng 26% so với World Cup 2022, cho thấy xu hướng các liên đoàn bóng đá ngày càng sẵn sàng trao niềm tin cho những chiến lược gia không cùng quốc tịch.
Đáng chú ý, trong 26 đội tuyển sử dụng HLV ngoại, có tới 10 đội nằm trong top 25 bảng xếp hạng FIFA. Danh sách này bao gồm nhiều ứng viên cạnh tranh chức vô địch hoặc những đội bóng có khả năng tạo bất ngờ lớn. Điều đó phản ánh thực tế rằng ở bóng đá hiện đại, năng lực chiến thuật, kinh nghiệm quốc tế và thành tích ở cấp CLB đôi khi được đánh giá cao hơn yếu tố quốc tịch.
Tuy nhiên, World Cup 2026 một lần nữa cho thấy chiếc Cup vàng vẫn là thử thách đặc biệt cho các HLV ngoại. Carlo Ancelotti được chú ý hơn cả khi nhận nhiệm vụ tại Brazil, đội tuyển từng 5 lần vô địch thế giới. Nhà cầm quân người Italy mang theo bảng thành tích đồ sộ với 5 chức vô địch Champions League cùng danh hiệu ở cả 5 giải VĐQG hàng đầu châu Âu.
Sự xuất hiện của Ancelotti đánh dấu thay đổi lớn trong tư duy của Brazil, khi LĐBĐ nước này lần đầu đặt niềm tin vào một HLV ngoại. Dù sở hữu kinh nghiệm và thành tích ở cấp CLB thuộc hàng xuất sắc nhất lịch sử, ông vẫn không thể đưa "Selecao" trở lại đỉnh cao World Cup, khi thất bại 1-2 trước Na Uy ở vòng 1/8.
Tại Bỉ, Rudi Garcia cũng đối mặt với nhiệm vụ khó khăn khi tiếp quản thế hệ cầu thủ được kỳ vọng nhưng chưa từng giành danh hiệu lớn. HLV người Pháp có kinh nghiệm làm việc ở nhiều CLB tại châu Âu, nhưng không đủ để tạo khác biệt ở sân chơi khắc nghiệt như World Cup. Bỉ tiếp tục không thể tiến đủ xa, khi thua Tây Ban Nha 1-2 ở tứ kết.
Thomas Tuchel cũng được LĐBĐ Anh bổ nhiệm với mục tiêu vô địch World Cup 2026. Nhà cầm quân người Đức từng vô địch Champions League cùng Chelsea và được đánh giá là HLV chiến thuật hàng đầu thế giới. Tuy nhiên, giấc mơ ấy cũng không thành hiện thực khi Anh thua ngược Argentina 1-2 ở bán kết. Thất bại này đồng nghĩa với việc World Cup 2026 tiếp tục "ngoảnh mặt" các HLV ngoại.
Điều đó khiến trận chung kết World Cup 2026 trở thành dấu mốc khẳng định một thực tế kéo dài gần một thế kỷ. Chiếc Cup vàng chắc chắn sẽ lại thuộc về một đội tuyển được dẫn dắt bởi HLV cùng quốc tịch. Một bên là Argentina của Lionel Scaloni, nhà cầm quân sinh ra tại Argentina và đã đưa đội bóng Nam Mỹ tới chức vô địch năm 2022. Bên kia là Tây Ban Nha của Luis de la Fuente, HLV người Tây Ban Nha đang hướng tới vinh quang tiếp theo sau chức vô địch Euro 2024.
Sau 96 năm, World Cup vẫn giữ nguyên một quy luật đặc biệt: nhà vô địch thế giới luôn được dẫn dắt bởi một HLV bản địa. Bóng đá cấp CLB đã chứng kiến những nhà cầm quân chinh phục mọi giải đấu ở khắp nơi trên thế giới, nhưng ở sân khấu lớn nhất dành cho các đội tuyển quốc gia, yếu tố bản sắc vẫn đang đóng vai trò quyết định.
Tin Gốc: Vnexpress

