Trong căn nhà nhỏ tại phường Bắc An Phụ, thành phố Hải Phòng, anh Phạm Văn Tiền (34 tuổi) vẫn chưa thể quen cảm giác thiếu vắng vợ – chị Nguyễn Thị Mai – người đã gắn bó cùng anh từ thuở học trò.
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, anh Tiền cho biết, họ yêu nhau từ thời cả hai ngồi trên ghế nhà trường. Anh hơn vợ 2 tuổi. Họ đều là mối tình đầu của nhau. Học xong cấp 3, cả hai sang Nga làm việc khoảng 5-6 năm rồi về quê nhà lập nghiệp.
Năm 2015, cặp đôi kết hôn. Ngay trong năm đó, họ đón con trai đầu lòng chào đời. Những ngày đầu xây dựng gia đình còn nhiều khó khăn, nhưng với anh Tiền, điều quý giá nhất là hai vợ chồng luôn đồng lòng vượt qua mọi thử thách.
Sau gần 10 năm chung sống, tổ ấm nhỏ của họ có thêm cô con gái thứ hai. Khi cuộc sống kinh tế dần ổn định hơn, cũng là lúc biến cố bất ngờ ập đến.
Tháng 5/2024, chị Mai bắt đầu xuất hiện những cơn đau âm ỉ ở vùng bẹn. Ban đầu, người phụ nữ chỉ nghĩ mình bị viêm khớp hoặc đau cơ thông thường nên chủ quan theo dõi tại nhà.
“Vợ tôi đau âm ỉ một thời gian dài nhưng không nghĩ đó là bệnh nghiêm trọng. Đến khi đau quá không chịu nổi mới lên Hà Nội khám”, anh Tiền nhớ lại.
Trong quá trình thăm khám, bác sĩ phát hiện thấy bệnh nhân có khối u và nghi ngờ nên chuyển chị sang một bệnh viện khác để tiếp tục điều trị. Kết quả sinh thiết cho thấy, chị Mai mắc ung thư hạch.
Suốt hơn một năm, chị kiên trì điều trị. Tuy nhiên, bệnh không đáp ứng thuốc như kỳ vọng và tiếp tục diễn biến nặng hơn. Sau đó, chị tiếp tục được chẩn đoán mắc ung thư máu. Thời điểm này, việc điều trị càng khó khăn hơn.
Trong khoảng thời gian ấy, cuộc sống của gia đình gần như gắn liền với bệnh viện. Mỗi đợt điều trị, hai vợ chồng ở lại bệnh viện 1-2 tháng rồi về nhà khoảng một tuần. May mắn gia đình có ông bà hai bên hỗ trợ chăm sóc con cái. Công việc chính của anh Tiền cũng chuyển sang bán hàng trực tuyến để có thêm thời gian chăm sóc vợ.
Nụ hôn tiễn biệt trước khi người vợ rơi vào hôn mê
Điều khiến anh Tiền khâm phục nhất ở vợ là tinh thần lạc quan suốt hành trình chiến đấu với bệnh tật.
“Dù đau đớn nhưng vợ tôi luôn vui vẻ. Cô ấy chấp nhận thực tế rằng mình mắc bệnh rồi, còn sống được ngày nào thì cố gắng vui vẻ ngày đó”, anh xúc động kể.
Từ ngày phát hiện ung thư cho đến khi sức khỏe suy kiệt, chị Mai hầu như không than trách hay oán trách số phận. Ngay cả khi biết bệnh tình không còn khả năng cứu chữa, người phụ nữ vẫn luôn cố gắng giữ tinh thần tích cực để chồng con yên tâm.
Những lúc hai vợ chồng tâm sự riêng, anh Tiền tiết lộ, chị Mai cảm nhận sức khỏe khó lòng tiếp tục trụ vững, nhưng chị không sợ hãi hay nuối tiếc vì đã có một gia đình đầy đủ yêu thương. Chị hạnh phúc vì cảm nhận được tình yêu của chồng dành cho mình suốt gần 20 năm qua.
Tuy nhiên, cho tới những ngày cuối đời, chị luôn dặn chồng và người thân một điều duy nhất: “Đừng ai khóc trong lễ tang để em được ra đi thanh thản”. Còn với anh Tiền, những hình ảnh, đoạn video ghi lại khoảnh khắc vợ cười nói trong thời gian điều trị giờ đây trở thành kỷ niệm vô giá đối với gia đình.
Ngày 13/6 là ký ức khiến anh không bao giờ quên.
Thời điểm này, chị Mai được bệnh viện cho về nhà và phải thở bình oxy. Sức khỏe của người phụ nữ trẻ đã suy giảm nghiêm trọng. Việc hô hấp trở nên khó khăn và chị phải thở oxy liên tục.
Trong lúc vợ còn tỉnh táo, anh Tiền kéo mặt nạ oxy và ôm hôn vợ, nói những lời yêu thương. Đây vốn là hành động anh làm mỗi ngày để cùng vợ đi qua những khó khăn.
Nhưng đó cũng là lần cuối cùng hai người có thể cảm nhận hơi ấm của nhau. Sang ngày 14/6, chị Mai rơi vào trạng thái hôn mê sâu rồi trút hơi thở cuối cùng.
“Đừng ai khóc để em được ra đi thanh thản”
Những lời dặn dò trước khi ra đi của chị Mai khiến người thân không thể cầm lòng. Đây cũng là câu nói được chị nhắc lại nhiều lần vì mong muốn người ở lại hãy mạnh mẽ để bước chặng đường tiếp theo.
Điều đặc biệt là từ khi biết bệnh tình trở nặng cho đến lúc qua đời, chị Mai gần như không để người thân thấy mình bật khóc. Sự mạnh mẽ ấy trở thành nguồn động viên lớn đối với chồng con và những người xung quanh.
Hai em bé của gia đình hiện 11 tuổi và 6 tuổi. Khi biết mẹ mắc bệnh suốt 2 năm qua, các con được bố chuẩn bị sẵn tâm lý. Thế nhưng, khi chứng kiến mẹ thực sự rời xa cuộc đời, nỗi đau vẫn quá lớn với những đứa trẻ còn quá nhỏ.
“Mấy hôm đầu các con cứ nghĩ mẹ đang nằm ngủ. Đến khi đưa mẹ đi hỏa táng rồi mới hiểu mẹ mất thật”, anh Tiền kể.
Khi nhìn hũ tro cốt của mẹ, các con ngây thơ hỏi bố “sao mẹ lại bé thế” khiến người lớn không cầm nổi nước mắt. Mỗi tối trước khi đi ngủ, cả hai vẫn nhắc về mẹ và nói rằng đây là chỗ mẹ vẫn thường nằm.
Gần 10 ngày sau khi chị Mai qua đời, cuộc sống của gia đình vẫn có nhiều xáo trộn bởi sự mất mát quá lớn. Dẫu vậy, người đàn ông 34 tuổi hiểu rằng mình phải tiếp tục mạnh mẽ như điều vợ mong muốn. Trước lúc ra đi, chị Mai đã gửi gắm tâm nguyện lớn nhất là chăm sóc thật tốt hai con.
“Vợ dặn rồi nên tôi sẽ cố gắng làm theo. Trước mắt chỉ tập trung yêu thương và nuôi dạy các con khôn lớn”, anh nói.
Người phụ nữ đã khép lại cuộc đời ở tuổi 32 sau hành trình chiến đấu đầy nghị lực với bệnh tật. Nhưng tình yêu, sự lạc quan và những lời dặn dò cuối cùng của chị vẫn còn ở lại, trở thành điểm tựa để người chồng tiếp tục bước tiếp, thay vợ chăm sóc 2 đứa trẻ trưởng thành như điều chị mong ước.
Bệnh viện Mắt Trung ương vừa tiếp nhận nam bệnh nhân 39 tuổi, trú tại Bắc Ninh, đến khám trong tình trạng đau nhức dữ dội và suy giảm thị lực nghiêm trọng ở mắt trái sau va chạm khi chơi pickleball.
Theo các bác sĩ, bệnh nhân được chẩn đoán đụng dập nhãn cầu, xuất huyết tiền phòng và xuất huyết dịch kính. Ngoài ra, mắt trái còn xuất hiện tình trạng kết mạc cương tụ, giác mạc phù nhẹ. Khi nhập viện, thị lực của bệnh nhân giảm mạnh, chỉ còn khả năng nhìn thấy bóng bàn tay ở khoảng cách khoảng 0,1m.
Tiến sĩ, bác sĩ Thẩm Trương Khánh Vân, Trưởng khoa Chấn thương cho biết sau quá trình điều trị nội khoa, thị lực của bệnh nhân có cải thiện. Tuy nhiên, nhãn áp tiếp tục tăng cao và không thể kiểm soát bằng thuốc, buộc các bác sĩ phải tiến hành phẫu thuật xử lý biến chứng tăng nhãn áp do chấn thương.
Sau ca mổ, bệnh nhân vẫn cần tiếp tục theo dõi và điều trị lâu dài để hạn chế nguy cơ ảnh hưởng thị lực vĩnh viễn.
Theo bác sĩ Vân, pickleball là môn thể thao mới phát triển mạnh tại Việt Nam vì có cách chơi đơn giản, phù hợp với nhiều độ tuổi. Tuy nhiên, đây cũng là môn thể thao tiềm ẩn không ít rủi ro chấn thương, đặc biệt là các tổn thương ở mắt.
Các bác sĩ cho biết những chấn thương thường gặp khi chơi pickleball gồm trầy xước giác mạc, xuất huyết tiền phòng, đụng dập nhãn cầu, lệch hoặc vỡ thể thủy tinh, bong võng mạc. Nặng hơn, người chơi có thể bị vỡ nhãn cầu, mất thị lực hoặc mù lòa nếu không cấp cứu kịp thời.
Nguyên nhân chủ yếu đến từ việc bóng pickleball có thể bay với tốc độ cao, quỹ đạo xoáy và khoảng cách thi đấu khá gần. Trong nhiều tình huống, người chơi không kịp phản xạ hoặc xảy ra va chạm vợt giữa các thành viên trên sân.
Trước đó, từng ghi nhận nhiều sự cố liên quan đến môn thể thao này như người chơi bị ngừng tim trên sân hay gặp các chấn thương nghiêm trọng khi vận động quá sức.
Các chuyên gia khuyến cáo người chơi pickleball nên sử dụng kính bảo hộ chuyên dụng để giảm nguy cơ chấn thương mắt. Đồng thời cần khởi động kỹ trước khi chơi, giữ khoảng cách an toàn và không chủ quan với các pha bóng mạnh hoặc bóng bật ngược bất ngờ.
Đặc biệt, những người có bệnh lý về mắt, cận thị nặng hoặc từng phẫu thuật mắt nên khám chuyên khoa trước khi tham gia bộ môn này để được đánh giá nguy cơ.
Bác sĩ cũng lưu ý, nếu bị bóng hoặc vợt va đập vào mắt và xuất hiện các dấu hiệu như đau nhức, đỏ mắt, nhìn mờ, chảy nước mắt liên tục hoặc mất thị lực tạm thời, người bệnh cần đến ngay cơ sở chuyên khoa mắt để kiểm tra. Việc tự ý nhỏ thuốc hay xử lý tại nhà có thể khiến tổn thương nặng thêm, làm tăng nguy cơ mất thị lực không thể hồi phục.
Sáng 19/5, đoàn công tác của Bộ Y tế, gồm đại diện Cục Bà mẹ và Trẻ em, Quỹ Bảo trợ trẻ em Việt Nam cùng lãnh đạo địa phương đã tới thăm hỏi, động viên gia đình các nạn nhân trong vụ đuối nước thương tâm khiến 5 học sinh tử vong ở Phú Thọ.
Đoàn công tác đã đến từng gia đình để thắp hương, chia buồn và hỗ trợ các gia đình vượt qua mất mát đau thương. Tại buổi làm việc với chính quyền địa phương, đại diện đoàn công tác đánh giá đây là vụ tai nạn rất thương tâm, xảy ra vào thời điểm học sinh nghỉ hè nên nguy cơ đuối nước ở trẻ em gia tăng cao.
Bộ Y tế đề nghị địa phương tiếp tục rà soát các khu vực nguy hiểm ven sông, hồ; tăng cường cắm biển cảnh báo, trang bị thiết bị cứu hộ và đẩy mạnh tuyên truyền kỹ năng an toàn dưới nước cho trẻ em.
Làm việc với đoàn công tác, ông Nguyễn Tiến Dũng - Phó Chủ tịch xã Sông Lô, tỉnh Phú Thọ cho biết, tối 18/5, sau khi hoàn tất các thủ tục, gia đình đã đưa ba cháu đi hỏa táng và tổ chức lễ tang, an táng cho các học sinh theo phong tục tập quán của địa phương.
Theo thông tin ban đầu, chiều hôm xảy ra vụ việc, các cháu học sinh lớp 6, lớp 7, lớp 8 được nghỉ học sớm do chỉ học một buổi nên rủ nhau ra khu vực bãi sông chơi và tắm. Thời điểm này nước sông không lớn, xuất hiện bãi cát rộng nên các cháu thường ra vui chơi.
Nhóm đi chơi có tổng cộng 9 cháu. Khi sự việc xảy ra, các cháu còn lại hoảng loạn chạy lên khu vực quán gần đó kêu cứu. Tuy nhiên, khoảng cách từ bãi sông lên khu dân cư khá xa nên việc tiếp cận cứu hộ gặp khó khăn. Người dân xuống hiện trường chỉ kịp đưa được một cháu lên bờ nhưng không thể cứu sống. Các cháu đi chơi chủ yếu bằng xe đạp, nhà cách hiện trường khoảng 1-2km.
"Các nạn nhân chủ yếu là học sinh lớp 6, 7, 8. Dù phần lớn biết bơi nhưng chỉ ở mức tự phát, chưa được đào tạo bài bản về kỹ năng an toàn dưới nước. Khi gặp tình huống hoảng loạn, các cháu ôm, níu nhau nên không thể thoát ra", ông Nguyễn Tiến Dũng cho biết.
Khu vực xảy ra vụ việc là một nhánh lạch thông ra sông, có nhiều hố sâu do hoạt động khai thác cát trước đây để lại. Theo chính quyền địa phương, đây không phải lạch tự nhiên mà hình thành sau quá trình khai thác cát, làm thay đổi dòng chảy và địa hình lòng sông. Trước đây khu vực này từng xảy ra nhiều vụ đuối nước, riêng năm 2008 đã có 4 trường hợp tử vong.
Lãnh đạo địa phương cho biết xã có khoảng 34.000 dân, nhiều sông hồ và gần 10km sông chảy qua. Hằng năm địa phương đều xây dựng kế hoạch phòng chống tai nạn đuối nước, chỉ đạo các trường học ký cam kết với phụ huynh, cắm biển cảnh báo tại khu vực nguy hiểm. Tuy nhiên, do chiều dài tuyến sông lớn nên chưa thể bố trí đầy đủ thiết bị cứu hộ ở tất cả các điểm nguy hiểm.
Ngay sau khi nhận được tin báo, lãnh đạo xã đã trực tiếp xuống hiện trường, phối hợp với nhà trường rà soát, điểm danh học sinh để xác định chính xác số cháu mất tích. Chính quyền địa phương nhận định đây là vụ việc đặc biệt đau lòng và cho rằng cần tiếp tục siết chặt hơn nữa công tác phòng, chống tai nạn đuối nước trẻ em trong thời gian tới.
Ông Đinh Anh Tuấn - Cục trưởng Cục Bà mẹ và Trẻ em chia sẻ với mất mát của các gia đình nạn nhân. Ông cho rằng không chỉ gây nguy hiểm cho trẻ em, việc thiếu các biện pháp an toàn tại khu vực sông, suối, ao hồ còn tiềm ẩn rủi ro đối với cả người dân và những người tham gia cứu hộ.
Vì vậy, cần khẩn trương triển khai đồng bộ các giải pháp như cắm biển cảnh báo, bố trí sẵn thiết bị cứu hộ, đồng thời tăng cường dạy bơi, dạy kỹ năng an toàn trong môi trường nước, kỹ năng cứu hộ và sơ cấp cứu cho trẻ em.
"Không phải ai biết bơi cũng có thể an toàn tuyệt đối, nhưng nếu được trang bị kỹ năng an toàn dưới nước thì khả năng bảo vệ tính mạng sẽ cao hơn rất nhiều. Hiện nay, Bộ Giáo dục và Đào tạo, Bộ Y tế đã ban hành các hướng dẫn, giáo trình liên quan đến dạy bơi và kỹ năng an toàn trong môi trường nước. Tuy nhiên, việc triển khai cần được đẩy mạnh hơn nữa trên phạm vi cả nước", ông Đinh Anh Tuấn nói.
Đây không phải vấn đề riêng của một địa phương mà là thực trạng đáng lo ngại trên toàn quốc. Mỗi năm có hơn 2.000 trẻ em tử vong do đuối nước, đặc biệt vào dịp hè các vụ tai nạn liên tiếp xảy ra. Chỉ trong thời gian ngắn gần đây đã ghi nhận nhiều vụ đuối nước thương tâm tại Phú Thọ và một số địa phương khác, gây đau xót trong dư luận.
Trước tình hình đó, lãnh đạo Chính phủ đã yêu cầu các bộ, ngành và địa phương khẩn trương triển khai các biện pháp phòng, chống đuối nước trẻ em.
Để chủ động bảo vệ tính mạng trẻ em, các cấp bộ, ngành và địa phương cần tập trung thực hiện đồng bộ các nhóm giải pháp thực tiễn:
Đổi mới truyền thông đến từng hộ gia đình: Không dừng lại ở tuyên truyền chung chung; cần đa dạng hóa các sản phẩm truyền thông, phổ biến tài liệu hướng dẫn kỹ năng phòng, chống đuối nước trực tiếp đến từng người dân, cha mẹ, học sinh và cộng đồng dân cư.
Chủ động rà soát và xóa bỏ "điểm đen" nguy hiểm: Tiến hành kiểm tra, rà soát toàn bộ các khu vực nước sâu, công trình, ao hồ, sông suối nguy cơ cao để kịp thời cắm biển cảnh báo, rào chắn hoặc bố trí lực lượng cảnh giới.
Xã hội hóa và phổ cập bơi an toàn: Các địa phương cần ưu tiên bố trí nguồn lực, kết hợp huy động sự tham gia của cộng đồng để tăng tỉ lệ trẻ em được học bơi an toàn và trang bị kỹ năng sinh tồn trong môi trường nước.
Chuẩn hóa tiêu chí an toàn tại cơ sở: Áp dụng nghiêm ngặt các quy định, tiêu chuẩn về "Ngôi nhà an toàn", "Trường học an toàn" và "Cộng đồng an toàn".
Đồng thời, phải kiểm soát chặt chẽ, tăng cường công tác phòng, chống xâm hại trẻ em ngay trong các lớp học bơi.
Tạo không gian sinh hoạt hè lành mạnh: Ngành Giáo dục, Văn hóa - Thể thao và Đoàn Thanh niên cần phối hợp chặt chẽ để tạo ra các điểm vui chơi, quản lý trẻ em hiệu quả trong dịp hè, giảm thiểu thời gian trẻ tự ý tìm đến các nguồn nước tự nhiên nguy hiểm.
Vị đắng của măng tươi đến từ hai nhóm hợp chất glycoside (taxiphyllin) và phenolic tập trung ở phần vỏ, kẽ mô và lớp thịt măng bao quanh lõi. Cả hai nhóm chất này đều tan trong nước muối loãng hoặc có tính acid nhẹ.
Chính vì vậy, nấu lâu không phải chìa khóa duy nhất để khử đắng. Điều quan trọng là tạo điều kiện cho các phân tử đắng thoát ra ngoài và trung hòa môi trường phù hợp.
Bộ ba tác động giúp măng tươi giảm đắng vẫn giòn ngon.
Thẩm thấu: Nước muối loãng đóng vai trò như một chiếc nam châm, kéo "chất đắng" từ măng ra ngoài nhanh hơn nhiều so với nước thường.
Môi trường acid nhẹ: Một chút chanh hoặc giấm sẽ làm nhiệm vụ bẻ gãy các liên kết phenolic, từ đó làm dịu đi cảm nhận vị chát trên đầu lưỡi.
Nhiệt độ vừa đủ: Chỉ cần chần măng ở mức nóng già đủ để các mô sợi mở đường cho hợp chất đắng thoát đi mà không làm măng bị mềm, mất đi độ giòn nếu luộc lâu.
Quy trình 10 phút khử đắng cho măng tươi
Chuẩn bị (3 phút): Măng sau khi thái miếng đem bóp nhẹ bằng nước muối loãng rồi ngâm khoảng 3 phút để thẩm thấu.
Luộc nhanh (3 phút): Luộc măng nhanh khoảng 3 phút, thêm 1-2 thìa giấm hoặc một chút nước cốt chanh.
Sốc lạnh (1 phút): Vớt măng ra xả ngay dưới vòi nước lạnh. Bước này không chỉ giúp măng giòn mà còn rửa trôi lớp nước đắng vừa được kéo ra.
Cân bằng vị (3 phút): Trước khi nấu, hãy ướp măng với chút muối hoặc nước mắm trong 5 phút. Vị mặn nhẹ sẽ giúp măng đậm đà trở lại, tạo nên sự cân bằng hoàn hảo sau quá trình khử đắng.
Nhiều kinh nghiệm dân gian xưa thực ra có cơ sở khoa học. Người nội trợ xưa thường ngâm măng với nước gạo vì loại nước này hơi có tính acid và chứa enzyme lên men tự nhiên, giúp giảm vị đắng. Một nhúm muối khi chần măng cũng dựa đúng nguyên lý thẩm thấu.
Một số vùng còn xào măng với dầu hoặc mỡ trước khi nấu canh. Việc này tạo lớp màng chất béo bao bọc phân tử đắng, giúp món ăn hài hòa hơn. Những mẹo truyền miệng này cho thấy người Việt hiểu nguyên lý "khử đắng bằng môi trường" từ rất lâu, dù không gọi tên bằng khoa học hiện đại.