Hành trình World Cup 2026 đã khép lại, nhưng khi các cầu thủ Cabo Verde trở về Praia hôm 5.7 (theo giờ địa phương), những gì chờ đợi họ không phải là cảm giác của một đội bóng thất bại.
Theo Reuters, hàng nghìn người hâm mộ đã đổ ra đường chào đón đội tuyển quốc gia sau hành trình lịch sử tại World Cup. Các cầu thủ di chuyển trên xe mui trần giữa biển người, âm nhạc và những màn nhảy múa. Cuộc trở về càng đặc biệt khi diễn ra đúng ngày Quốc khánh Cabo Verde.
Trên đường phố xuất hiện tấm biểu ngữ lớn với dòng chữ “Obrigado! Cabo Verde” – “Cảm ơn, Cabo Verde”.
Đó là lời cảm ơn dành cho một đội bóng đã đến World Cup với vị thế của kẻ ngoài cuộc, nhưng rời giải sau khi buộc cả thế giới phải nhớ tên mình. Cabo Verde là quốc đảo gồm 10 hòn đảo núi lửa ngoài khơi Tây Phi, với dân số khoảng 500.000 người. Trước World Cup 2026, đội bóng này đứng thứ 67 thế giới và chưa từng góp mặt ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Theo Reuters, Cabo Verde chỉ bắt đầu thi đấu vòng loại World Cup từ đầu thế kỷ này. Nhưng ngay trong lần đầu dự VCK, họ cầm hòa đội tuyển Tây Ban Nha 0-0, tiếp tục hòa đội tuyển Uruguay và giành quyền vào vòng knock-out, trở thành quốc gia ít dân nhất từng làm được điều này.
Đó không còn là câu chuyện về may mắn trong 1 trận đấu. Để đứng vững trước nhiều đối thủ mạnh, Cabo Verde cần một hệ thống chặt chẽ, tập thể bền bỉ và niềm tin đủ lớn để không tự xem mình là đội bóng nhỏ.
Hành trình của Cabo Verde dừng lại ngày 3.7 sau thất bại 2-3 trước đương kim vô địch Argentina ở vòng 32 đội. Theo Reuters, họ buộc đối thủ phải chiến đấu đến cùng và khép lại màn ra mắt World Cup mà không thua trận nào trong thời gian thi đấu chính thức.
Thành công ấy không chỉ là một “câu chuyện cổ tích”, mà còn là kết quả của dự án dài hạn dưới thời HLV Bubista. Ông tìm kiếm các cầu thủ có nguồn gốc Cabo Verde trên khắp thế giới, đưa họ về đội tuyển quốc gia và xây dựng một tập thể có sức chiến đấu cao, lối chơi rõ ràng.
Với quốc gia chỉ khoảng 500.000 dân, chiến lược kết nối cộng đồng kiều dân giúp Cabo Verde mở rộng nguồn lực và tạo dựng bản sắc chung. World Cup 2026 cho thấy dự án ấy đã đi xa hơn nhiều dự đoán.
Nếu cần chọn một gương mặt đại diện cho hành trình ấy, khó có ai phù hợp hơn Vozinha. Ở tuổi 40, thủ môn đội tuyển Cabo Verde bước vào World Cup mà không mang vị thế ngôi sao, nhưng nhanh chóng gây tiếng vang sau những màn trình diễn trước Tây Ban Nha và Argentina.
Đặc biệt, câu chuyện của Vozinha sau World Cup đã vượt khỏi khung thành. Theo MarketWatch, lượng người theo dõi Instagram của anh tăng mạnh chỉ trong vài tuần, trong khi giá trị truyền thông thương hiệu được đánh giá lên tới hàng chục triệu USD. Thủ môn 40 tuổi cũng bắt đầu đăng nội dung tài trợ khi sức hút thương mại tăng cao. Truyền thông quốc tế đưa tin có thể anh sắp ký hợp đồng thương mại “khủng” với thương hiệu lớn ngành thể thao là Nike.
Trước giải, Vozinha là thủ môn kỳ cựu của một nền bóng đá nhỏ. Sau giải, anh trở thành hiện tượng mạng xã hội và mở ra những cơ hội thương mại mới. World Cup không chỉ giúp anh được biết đến qua những pha cứu thua, mà còn biến câu chuyện sự nghiệp của anh thành một tài sản truyền thông.
Cabo Verde không vô địch World Cup và dừng bước ở vòng knock-out đầu tiên. Nhưng nếu chỉ nhìn vào kết quả, sẽ khó thấy hết ý nghĩa của hành trình này.
Trước giải, Cabo Verde còn xa lạ với phần đông khán giả thế giới. Sau giải, họ có những trận đấu được nhắc lại, những cầu thủ được nhận diện và một thủ môn trở thành hiện tượng toàn cầu. Với quốc đảo chỉ khoảng 500.000 dân, tác động ấy có thể kéo dài sau World Cup. Thế hệ trẻ giờ đây có những hình mẫu của chính đất nước mình, còn các cầu thủ Cabo Verde có thêm lý do để tự hào khi khoác áo đội tuyển quốc gia.
Vào lúc này, trước thềm vòng đấu 19 ở V-League 2025 - 2026, đội HAGL đang tạm xếp hạng 11 với 18 điểm, tạm hơn 2 đội nằm dưới cùng bảng xếp hạng là CLB Đà Nẵng và PVF-CAND lần lượt là 6 và 5 điểm.
Hoàn cảnh này khiến HAGL vẫn chưa thể cảm thấy an toàn, vì như HLV Lê Quang Trãi khẳng định họ vẫn còn có những cuộc đối đầu với các đối thủ cạnh tranh trực tiếp trong cuộc đua trụ hạng trong 8 vòng cuối.
Tuy nhiên kết quả này là điều có thể hiểu khi mùa bóng này đội bóng phố núi sẽ không còn những ngôi sao của khóa 1 học viện HAGL JMG, thay vào đó là rất nhiều cầu thủ sinh từ năm 2000 trở về sau.
Đến lúc này, HLV Lê Quang Trãi đã thường xuyên trao cơ hội ra sân cho những cầu thủ U.21 đủ tuổi đá SEA Games 34 tại Malaysia năm 2027 ra sân như Minh Tâm, Môi Sê (2005), Quang Kiệt (2007), Gia Bảo (2008)…
HLV Lê Quang Trãi đánh giá: "Mùa bóng này, những trụ cột như Trung Kiên, Quang Kiệt đã cho thấy sự tiến bộ rõ rệt. Song song đó các ngoại binh như Jairo đã thi đấu hiệu quả, tốt hơn ở đầu mùa giải.
Tại khu vực giữa sân, Marciel vẫn là chỗ dựa cho cả đội. Thực sự, nếu chơi đúng phong độ, anh ấy là cầu thủ có đẳng cấp của giải đấu. Tiền đạo Batista cũng là điểm sáng để cả đội cùng tin tưởng và vận hành".
Theo HLV Lê Quang Trãi, bộ khung ngoại binh và những tài năng trẻ U.23 Việt Nam như Trung Kiên, Quang Kiệt sẽ giúp HAGL tiếp tục sứ mệnhươm mầm tài năng, như bầu Đức luôn ưu tiên cho những Công Phượng, Văn Toàn, Tuấn Anh, Xuân Trường, Văn Thanh, Hồng Duy…
Ở đợt tập trung đội tuyển U.23 Việt Nam trong kỳ FFIA Days tháng 3 vừa qua, chân sút trẻ đến từ HAGL Minh Tâm chính là người đã ghi bàn thắng duy nhất tại giải CFA Team China - Tây An 2026.
Không ngẫu nhiên mà cầu thủ sinh năm 2005 đạt được cột mốc đó, khi anh đã được HAGL tung lên đội 1 vài năm qua. Riêng ở V-League 2025 - 2026, Minh Tâm đã có 15 lần ra sân và đang dẫn đầu danh sách ghi bàn của CLB với 3 pha lập công.
Trong khi đó Trần Gia Bảo, chàng trai sinh năm 2008 (chỉ mới 18 tuổi) đã có 1 bàn thắng sau 13 trận đã thi đấu ở mùa bóng này. Tất cả đều tuân thủ lộ trình "xen cấy" khoa học để có đà phát triển tốt nhất của đội bóng phố núi.
HLV Lê Quang Trãi chia sẻ: "Điều kiện của HAGL không cho phép chúng tôi tính toán đường dài mà phải tập trung cho từng trận đấu. Tuy nhiên tin vui là các cầu thủ trẻ đã tìm bắt nhịp tốt với môi trường đỉnh cao.
Các em đã hiểu rõ cách vận hành và tìm được sự tự tin trên sân cỏ, có sự tiến bộ qua từng trận và nâng cao trình độ của mình. Đó là lộ trình phát triển của CLB để có thể tạo nguồn đầu vào tốt cho các đội tuyển quốc gia".
Đây là lần đầu Fury thượng đài từ tháng 1/2025, khi anh tuyên bố giải nghệ sau hai thất bại liên tiếp dưới tay nhà vô địch thế giới Oleksandr Usyk. Quyết định trở lại của Fury được cho là nhằm hướng tới trận đấu lớn nhất sự nghiệp, khi đối thủ lâu năm Anthony Joshua có mặt theo dõi trực tiếp bên võ đài.
Fury bước ra sàn với màn tri ân giàu cảm xúc dành cho người bạn thân, huyền thoại quyền Anh quá cố Ricky Hatton - người qua đời hồi tháng 9/2025. Anh sử dụng ca khúc "Blue Moon" gắn liền với Hatton, mặc quần thi đấu theo phong cách của đàn anh. Bầu không khí lắng đọng nhanh chóng chuyển thành bùng nổ khi pháo hoa và hiệu ứng lửa rực sáng quanh sân khấu, nơi Fury đứng trên bục cao, nhảy múa và khuấy động hàng vạn khán giả.
Trước trận, nhà tổ chức Turki Alalshikh úp mở rằng cuộc đối đầu giữa Fury và Joshua - được mô tả là "trận đấu lớn nhất lịch sử nước Anh" - đang ở rất gần. Điều đó khiến màn so tài với Makhmudov không chỉ là trận tái xuất, mà còn là bước đệm cho phần thưởng lớn nhất sự nghiệp của Fury.
Dù không tên tuổi bằng Joshua, Makhmudov được đánh giá là một trong những tay đấm nguy hiểm nhất hạng nặng hiện nay. Võ sĩ người Nga thắng knock-out ở 19 trong 23 trận đã đấu, trong đó có 13 trận kết thúc ngay ở hiệp đầu.
Makhmudov duy trì lối chơi quen thuộc khi nhập cuộc cực kỳ mạnh mẽ. Ngay từ hiệp một, võ sĩ người Nga lao lên tấn công dồn dập, ép Fury lùi thẳng và có thời điểm đẩy đối thủ vào dây đài. Những cú đấm tay phải của Makhmudov tạo ra nguy hiểm ban đầu, dù phần lớn mang tính bộc phát và thiếu chính xác. Sức ép này buộc Fury phải nhanh chóng điều chỉnh và tìm cách kiểm soát khoảng cách.
Đến hiệp ba và bốn, cựu vô địch người Anh bắt đầu chiếm ưu thế rõ rệt với các cú móc và đòn tay phải chính xác, thậm chí có lúc khiến đối thủ chao đảo. Từ nửa sau trận đấu, Fury bắt bài đối thủ, hoàn toàn làm chủ nhịp độ, liên tục ghi điểm bằng những pha ra đòn chắc chắn. Dù không thể knock-out, cựu vô địch quyền Anh hạng nặng vẫn thắng áp đảo với các điểm số 120-108, 120-108, 119-109.
Ngay khi kết quả được công bố, Fury lập tức hướng về phía Joshua và thách đấu: "Tiếp theo, tôi muốn mang đến trận đấu mà tất cả đang chờ đợi. Joshua, tôi muốn anh. Hãy tạo nên trận chiến nước Anh. Anh có chấp nhận không?".
Joshua không né tránh, đáp trả gay gắt: "Tyson, anh chỉ đang tìm sự chú ý. Tôi chưa bao giờ ngại đấu với anh. Khi còn trẻ tôi từng đánh bại anh, và sau khi xem trận này, tôi sẽ làm lại điều đó. Nhưng hôm nay là đêm của anh. Anh không thể ra lệnh cho tôi. Khi sẵn sàng, hãy đến gặp tôi với điều khoản cụ thể. Tôi mới là người quyết định".
Tyson Fury từng nắm giữ nhiều đai vô địch hạng nặng thế giới, gồm việc thâu tóm bốn danh hiệu cao quý WBA, IBF, IBO, WBO giai đoạn 2015-2016, hai lần giữ đai The Ring trong giai đoạn 2015-2022, đai WBC từ năm 2020 đến 2024. Ở cấp độ khu vực, võ sĩ cao 2,06 mét này từng hai lần vô địch Anh, giành đai châu Âu, Commonwealth và nhiều danh hiệu hạng nặng khác.
Trong sự nghiệp nhà nghề, Fury thắng 34, hòa 1, thua hai trận đều trước Oleksandr Usyk. Trước khi chuyển sang thi đấu chuyên nghiệp, anh có thành tích nổi bật ở nghiệp dư với HC đồng giải trẻ thế giới 2006, HC vàng giải trẻ EU 2007, HC bạc giải trẻ châu Âu 2007 và vô địch hạng siêu nặng giải ABA năm 2008.
Fury nằm trong nhóm vận động viên có thu nhập cao nhất hành tinh, xếp thứ ba trong danh sách của Sportico và Forbes năm 2025, với thu nhập ước tính khoảng 146-147 triệu USD. Theo BoxRec, Fury nằm trong top 10 võ sĩ hạng nặng đang thi đấu, trong khi The Ring đánh giá anh là tay đấm số hai thế giới, chỉ xếp sau nhà vô địch Oleksandr Usyk.
Joshua cũng là võ sĩ hạng nặng hàng đầu của Anh, từng gây tiếng vang khi thắng knock-out kỹ thuật "Tiến sĩ búa thép" Wladimir Klitschko năm 2017. Nhưng những năm qua, sự nghiệp của Joshua đi xuống, trong đó, anh thua liền hai trận dưới tay võ sĩ Ukraine Oleksandr Usyk và mất danh hiệu. Trong sự nghiệp nhà nghề, anh thua 4 và thắng 29 trận, trong đó có 26 lần knock-out đối thủ.
Trong bài bình luận trên Thairath, nhà báo thể thao kỳ cựu Bee Bangpakong cho biết ông "mất ngủ" sau khi chứng kiến các đội trẻ Thái Lan liên tục gây thất vọng. Đội U.17 nam Thái Lan bị loại khỏi vòng chung kết châu Á sau trận hòa Myanmar 2-2, trước đó thua Tajikistan và Ả Rập Xê Út. Trong khi đó, U.17 nữ Thái Lan cũng tan mộng World Cup sau thất bại nặng nề trước CHDCND Triều Tiên.
Điều khiến dư luận Thái Lan thất vọng không chỉ là kết quả, mà còn nằm ở cách các đội trẻ thất bại. U.17 Thái Lan được đầu tư kỹ lưỡng với nhiều chuyến tập huấn quốc tế, đá giao hữu với các đối thủ mạnh và thậm chí được tăng cường cầu thủ chất lượng từ Buriram United. Tuy nhiên, tất cả vẫn không đủ để giúp họ tiến gần tấm vé World Cup.
Thairath thẳng thắn thừa nhận bóng đá trẻ Thái Lan đang chững lại. Tác giả bài viết đặt câu hỏi: "Dù là năm nào hay nỗ lực ra sao, chúng ta chỉ đủ sức vượt trội ở Đông Nam Á. Nhưng mỗi khi bước ra sân chơi châu Á, thất vọng lại xuất hiện". Nhưng thực tế, Thái Lan cũng không quá vượt trội ở các giải châu lục.
Đây là nhận định phản ánh rõ tâm trạng chung của truyền thông và người hâm mộ Thái Lan lúc này. Trong nhiều năm, bóng đá trẻ từng được xem là nền tảng sức mạnh của "Voi chiến". Nhưng hiện tại, khoảng cách với Nhật Bản, Hàn Quốc hay các nền bóng đá Tây Á ngày càng lớn. Việc FIFA tăng số suất dự U.17 World Cup cho châu Á nhưng Thái Lan vẫn liên tục lỡ hẹn càng khiến những chỉ trích trở nên gay gắt hơn. Ngoài ra, việc U.17 Việt Nam chinh phục thành công tấm vé dự World Cup cũng là một "vết dao" cứa vào nỗi đau của các CĐV bóng đá xứ chùa vàng.
Không ít ý kiến cho rằng hệ thống đào tạo trẻ của bóng đá Thái Lan đang tụt lại phía sau. Các lò đào tạo không còn tạo ra thế hệ cầu thủ đủ sức cạnh tranh ở đẳng cấp châu lục, trong khi cách vận hành và định hướng phát triển trẻ chưa theo kịp bóng đá hiện đại.
Giữa thời điểm bóng đá Thái Lan khủng hoảng niềm tin, Kiatisuk Senamuang một lần nữa được nhắc tới như biểu tượng có thể vực dậy tinh thần cho các đội trẻ. Trong bài viết trên Thairath, tác giả cho biết ngày càng nhiều người hâm mộ trên mạng xã hội muốn "Zico Thái" trở lại. Theo quan điểm của cây bút này, Kiatisuk là "một người hùng mà các cầu thủ trẻ vẫn còn nhớ đến", cả trong vai trò cầu thủ lẫn HLV trưởng ở thời kỳ Thái Lan thống trị Đông Nam Á.
Kiatisuk đã quá nổi tiếng ở khu vực. Trên cương vị HLV, ông từng giúp tuyển Thái Lan vô địch AFF Cup 2014 và 2016, giành HCV SEA Games 2013, 2015 và đưa "Voi chiến" vượt qua vòng loại thứ hai World Cup 2018 với lối chơi tấn công giàu bản sắc.
Quan trọng hơn, Kiatisuk từng tạo ra niềm tin lớn cho cầu thủ trẻ Thái Lan. Dưới thời ông, nhiều gương mặt trẻ như Chanathip Songkrasin, Theerathon Bunmathan hay Sarach Yooyen trưởng thành để trở thành trụ cột tuyển quốc gia.Thairath cho rằng điều bóng đá Thái Lan cần lúc này không đơn thuần là chiến thuật, mà còn là một hình mẫu truyền cảm hứng: "Đôi khi, để giúp những cầu thủ trẻ tỏa sáng, họ cần một hình mẫu để noi theo".
Sau nhiều thất bại liên tiếp, bóng đá Thái Lan rõ ràng đang đứng trước ngã rẽ lớn. Và trong lúc niềm tin bị lung lay, cái tên Kiatisuk được nhắc lại không chỉ vì thành tích quá khứ, mà còn bởi người hâm mộ xứ chùa vàng đang hy vọng "Zico Thái" có thể mang tinh thần chiến thắng trở lại với nền bóng đá từng là số 1 Đông Nam Á.