Đây là lần đầu Fury thượng đài từ tháng 1/2025, khi anh tuyên bố giải nghệ sau hai thất bại liên tiếp dưới tay nhà vô địch thế giới Oleksandr Usyk. Quyết định trở lại của Fury được cho là nhằm hướng tới trận đấu lớn nhất sự nghiệp, khi đối thủ lâu năm Anthony Joshua có mặt theo dõi trực tiếp bên võ đài.
Fury bước ra sàn với màn tri ân giàu cảm xúc dành cho người bạn thân, huyền thoại quyền Anh quá cố Ricky Hatton – người qua đời hồi tháng 9/2025. Anh sử dụng ca khúc “Blue Moon” gắn liền với Hatton, mặc quần thi đấu theo phong cách của đàn anh. Bầu không khí lắng đọng nhanh chóng chuyển thành bùng nổ khi pháo hoa và hiệu ứng lửa rực sáng quanh sân khấu, nơi Fury đứng trên bục cao, nhảy múa và khuấy động hàng vạn khán giả.
Trước trận, nhà tổ chức Turki Alalshikh úp mở rằng cuộc đối đầu giữa Fury và Joshua – được mô tả là “trận đấu lớn nhất lịch sử nước Anh” – đang ở rất gần. Điều đó khiến màn so tài với Makhmudov không chỉ là trận tái xuất, mà còn là bước đệm cho phần thưởng lớn nhất sự nghiệp của Fury.
Dù không tên tuổi bằng Joshua, Makhmudov được đánh giá là một trong những tay đấm nguy hiểm nhất hạng nặng hiện nay. Võ sĩ người Nga thắng knock-out ở 19 trong 23 trận đã đấu, trong đó có 13 trận kết thúc ngay ở hiệp đầu.
Makhmudov duy trì lối chơi quen thuộc khi nhập cuộc cực kỳ mạnh mẽ. Ngay từ hiệp một, võ sĩ người Nga lao lên tấn công dồn dập, ép Fury lùi thẳng và có thời điểm đẩy đối thủ vào dây đài. Những cú đấm tay phải của Makhmudov tạo ra nguy hiểm ban đầu, dù phần lớn mang tính bộc phát và thiếu chính xác. Sức ép này buộc Fury phải nhanh chóng điều chỉnh và tìm cách kiểm soát khoảng cách.
Đến hiệp ba và bốn, cựu vô địch người Anh bắt đầu chiếm ưu thế rõ rệt với các cú móc và đòn tay phải chính xác, thậm chí có lúc khiến đối thủ chao đảo. Từ nửa sau trận đấu, Fury bắt bài đối thủ, hoàn toàn làm chủ nhịp độ, liên tục ghi điểm bằng những pha ra đòn chắc chắn. Dù không thể knock-out, cựu vô địch quyền Anh hạng nặng vẫn thắng áp đảo với các điểm số 120-108, 120-108, 119-109.
Ngay khi kết quả được công bố, Fury lập tức hướng về phía Joshua và thách đấu: “Tiếp theo, tôi muốn mang đến trận đấu mà tất cả đang chờ đợi. Joshua, tôi muốn anh. Hãy tạo nên trận chiến nước Anh. Anh có chấp nhận không?”.
Joshua không né tránh, đáp trả gay gắt: “Tyson, anh chỉ đang tìm sự chú ý. Tôi chưa bao giờ ngại đấu với anh. Khi còn trẻ tôi từng đánh bại anh, và sau khi xem trận này, tôi sẽ làm lại điều đó. Nhưng hôm nay là đêm của anh. Anh không thể ra lệnh cho tôi. Khi sẵn sàng, hãy đến gặp tôi với điều khoản cụ thể. Tôi mới là người quyết định”.
Tyson Fury từng nắm giữ nhiều đai vô địch hạng nặng thế giới, gồm việc thâu tóm bốn danh hiệu cao quý WBA, IBF, IBO, WBO giai đoạn 2015-2016, hai lần giữ đai The Ring trong giai đoạn 2015-2022, đai WBC từ năm 2020 đến 2024. Ở cấp độ khu vực, võ sĩ cao 2,06 mét này từng hai lần vô địch Anh, giành đai châu Âu, Commonwealth và nhiều danh hiệu hạng nặng khác.
Trong sự nghiệp nhà nghề, Fury thắng 34, hòa 1, thua hai trận đều trước Oleksandr Usyk. Trước khi chuyển sang thi đấu chuyên nghiệp, anh có thành tích nổi bật ở nghiệp dư với HC đồng giải trẻ thế giới 2006, HC vàng giải trẻ EU 2007, HC bạc giải trẻ châu Âu 2007 và vô địch hạng siêu nặng giải ABA năm 2008.
Fury nằm trong nhóm vận động viên có thu nhập cao nhất hành tinh, xếp thứ ba trong danh sách của Sportico và Forbes năm 2025, với thu nhập ước tính khoảng 146-147 triệu USD. Theo BoxRec, Fury nằm trong top 10 võ sĩ hạng nặng đang thi đấu, trong khi The Ring đánh giá anh là tay đấm số hai thế giới, chỉ xếp sau nhà vô địch Oleksandr Usyk.
Joshua cũng là võ sĩ hạng nặng hàng đầu của Anh, từng gây tiếng vang khi thắng knock-out kỹ thuật “Tiến sĩ búa thép” Wladimir Klitschko năm 2017. Nhưng những năm qua, sự nghiệp của Joshua đi xuống, trong đó, anh thua liền hai trận dưới tay võ sĩ Ukraine Oleksandr Usyk và mất danh hiệu. Trong sự nghiệp nhà nghề, anh thua 4 và thắng 29 trận, trong đó có 26 lần knock-out đối thủ.
Do mới ở vòng bảng, Trung Quốc cất tay vợt số một thế giới Wang Chuqin (Vương Sở Khâm) ở trận gặp Hàn Quốc để giữ sức. Dù vậy, đội hình của họ vẫn còn nhiều cao thủ như Lin Shidong (Lâm Thi Đống), Liang Jingkun (Lương Tĩnh Côn) và Zhou Qihao (Chu Khải Hào). Lin đang đứng thứ sáu thế giới, Liang 21 còn Zhou 20.
Ba tay vợt Hàn Quốc chơi trận này là Kim Jang-won, Oh Jun-sung và An Jae-hyun. An đứng thứ 22 thế giới, Oh 30 còn Kim thậm chí không được xếp thứ tự ITTF. Cũng như Trung Quốc, HLV Hàn Quốc Oh Sang-eun giữ sức cho đội trưởng và cũng là số 9 thế giới Jang Woo-jin ở trận này.
Ở ván đầu tiên, Lin dễ dàng thắng Kim 12–10, 11–5, 11–2, đưa Trung Quốc vượt lên dẫn 1-0. Nhưng sau đó, Liang thua Oh 11–6, 4–11, 9–11, 9–11. Trung Quốc bị dẫn ngược khi Zhou thua An 9–11, 9–11, 11–8, 18–20 ở ván thứ ba. Đến ván thứ tư, Lin bất ngờ thua Oh 9–11, 11–5, 10–12, 9–11. Chung cuộc, Hàn Quốc thắng Trung Quốc 3-1, trong đó tay vợt 19 tuổi Oh thắng cả hai ván.
Kết quả này càng bất ngờ bởi ở trận ra quân, Hàn Quốc thua Thụy Điển 0-3, trong khi Trung Quốc thắng chủ nhà Anh 3-0.
Đây là lần đầu Hàn Quốc thắng Trung Quốc sau 36 năm. Với riêng Trung Quốc, lần đầu họ thua một trận tại giải này kể từ năm 2000. Khi đó, họ thua Thụy Điển 2-3 ở chung kết tại Kuala Lumpur, Malaysia. Kể từ đó, họ trải qua 23 giải liên tiếp vô địch và toàn thắng.
Giải bóng bàn đồng đội thế giới 2026 nội dung nam áp dụng thể thức mới với hai giai đoạn riêng biệt, nhằm phân tầng các đội mạnh và yếu ngay từ đầu. 8 đội hàng đầu thế giới cùng chủ nhà Anh được xếp vào giai đoạn 1a, chia thành hai bảng mỗi bảng 4 đội. Các đội này mặc nhiên có suất vào vòng knock-out 32 đội, nên vòng bảng chủ yếu nhằm phân định thứ tự và nhánh đấu.
56 đội còn lại thi đấu ở giai đoạn 1b, gồm 14 bảng, mỗi bảng bốn đội. Hai đội dẫn đầu mỗi bảng giành quyền đi tiếp, nhưng chỉ 14 đội nhất bảng và sáu đội nhì có thành tích tốt nhất được vào thẳng vòng knock-out. Tám đội nhì còn lại phải đánh thêm vòng play-off để tranh bốn suất cuối cùng.
Từ vòng 32 đội, giải chuyển sang thể thức loại trực tiếp quen thuộc gồm vòng 1/16, 1/8, tứ kết, bán kết và chung kết. Mỗi trận giữa hai đội tuyển gồm tối đa 5 trận đơn, đội thắng ba trận trước sẽ thắng chung cuộc. Thể thức này giúp các cường quốc như Trung Quốc, Nhật Bản hay Pháp tránh bị loại sớm, đồng thời tạo thêm cơ hội cạnh tranh cho các đội nhóm dưới.
Tofiq Bahramov là ai? Đó là một trong những nhân vật tầm cỡ nhất trong lịch sử Azerbaijan. Thậm chí, sân vận động quốc gia nước này đã mang tên ông. Nhưng ít ai biết, Tofiq Bahramov (người đã qua đời vào năm 1993) chính là trọng tài biên đã làm việc trong trận chung kết World Cup 1966 giữa Anh và Tây Đức (cũ).
Trong đó, trọng tài Tofiq Bahramov đã công nhận bàn thắng gây tranh cãi nhất lịch sử. Ở hiệp phụ trận chung kết World Cup 1966 (khi tỷ số là 2-2), tiền đạo Geoff Hurst của Anh đã tung ra cú dứt điểm, bóng dội xà ngang dội xuống.
Đây thực sự là pha bóng nhạy cảm, tới mức trọng tài chính Gottfried Dienst thực sự lúng túng. Ông đã hỏi ý kiến của Tofiq Bahramov. Cuối cùng, trọng tài người Azerbaijan (khi ấy thuộc Liên Xô) đã quả quyết đó là bàn thắng của người Anh.
Bàn thắng ấy đã mở ra bước ngoặt giúp người Anh vô địch World Cup 1966 (sau đó Geoff Hurst đã ghi bàn ấn định chiến thắng 4-2 ở phút 120). Tuy nhiên, đó lại là bàn thắng tranh cãi bậc nhất lịch sử World Cup.
Khi xem lại pha quay chậm, có vẻ như trái bóng chưa hề qua vạch vôi. Thậm chí, tới tận bây giờ, người ta vẫn chưa xác định đó có phải là bàn thắng hợp lệ hay không.
Người Đức chỉ trích trọng tài người Thụy Sĩ và Hungary, nhưng lịch sử không thể thay đổi. Nước Anh, quê hương của bóng đá, đã giành chức vô địch World Cup đầu tiên và duy nhất tới thời điểm này.
Cũng ở World Cup 1966, những người hâm mộ đã được chứng kiến một trong những cú sốc lớn nhất lịch sử World Cup, khi CHDCND Triều Tiên đã giành chiến thắng lịch sử trước Italy để lọt vào vòng tứ kết.
Bên cạnh đó, "báo đen" Eusebio đã tỏa sáng rực rỡ ở giải đấu này khi ghi tới 9 bàn thắng, góp công giúp Bồ Đào Nha giành vị trí thứ 3 chung cuộc. Đặc biệt, tiền đạo gốc Mozambique đã ghi tới 4 bàn giúp Bồ Đào Nha ngược dòng hạ gục CHDCND Triều Tiên với tỷ số 5-3 (sau khi bị dẫn trước 3-0). Tới thời điểm này, ông vẫn là Vua phá lưới xuất sắc nhất thứ hai trong lịch sử World Cup.
So với nhiều bảng đấu có sự xuất hiện của những “ông lớn” như Brazil, Argentina, Pháp hay Tây Ban Nha, bảng G được đánh giá cân bằng hơn. Dù vậy, cả 3 đối thủ của U.17 Việt Nam đều sở hữu những điểm mạnh rất riêng và đều có kinh nghiệm ở sân chơi World Cup trẻ.
Trong số các đối thủ, U.17 Mali được đánh giá là đội mạnh nhất bảng G. Bóng đá trẻ Mali từ nhiều năm nay luôn thuộc nhóm hàng đầu châu Phi với lối chơi giàu thể lực, tốc độ và khả năng tranh chấp rất mạnh.
U.17 Mali từng vào chung kết U.17 World Cup 2015 và giành ngôi á quân, họ cũng đạt hạng 3 năm 2023 và nhiều lần tiến sâu ở các giải trẻ thế giới. Đây là nền bóng đá nổi tiếng với khả năng sản sinh những cầu thủ trẻ có nền tảng thể chất vượt trội cùng lối đá trực diện, giàu sức mạnh.
Với U.17 Việt Nam, trận đấu với Mali hứa hẹn sẽ là bài kiểm tra rất lớn về khả năng tổ chức phòng ngự, tranh chấp tay đôi và chống phản công. Nếu không duy trì được cự ly đội hình và sự tập trung, đội bóng của HLV Cristiano Roland hoàn toàn có thể gặp nhiều khó khăn trước đại diện châu Phi.
Nếu Mali mạnh về thể lực, U.17 Bỉ lại mang dáng dấp đặc trưng của bóng đá châu Âu hiện đại với khả năng kiểm soát bóng và tổ chức lối chơi tốt.
Dù không nổi bật như Pháp hay Tây Ban Nha ở cấp độ trẻ, bóng đá Bỉ vẫn luôn được đánh giá cao về công tác đào tạo. U.17 Bỉ từng giành hạng 3 tại U.17 World Cup 2015 và thường xuyên góp mặt ở các vòng chung kết trẻ của FIFA lẫn UEFA.
Điểm đáng ngại nhất của U.17 Bỉ nằm ở tư duy chơi bóng và tính kỷ luật chiến thuật. Các đội trẻ châu Âu thường kiểm soát không gian rất tốt, ít mắc sai lầm và biết cách khai thác khoảng trống hiệu quả. Đây có thể là trận đấu buộc U.17 Việt Nam phải chơi cực kỳ tập trung nếu muốn tạo bất ngờ.
Trong khi đó, U.17 New Zealand được xem là đối thủ “dễ thở” nhất với U.17 Việt Nam tại bảng G. Đại diện châu Đại Dương sở hữu ưu thế về thể hình và bóng bổng, nhưng không được đánh giá quá vượt trội về kỹ thuật hay tốc độ chơi bóng.
Dù vậy, New Zealand vẫn là đội bóng có nhiều kinh nghiệm ở sân chơi U.17 World Cup nhờ thường xuyên thống trị khu vực châu Đại Dương.
Với U.17 Việt Nam, đây có thể là trận đấu mang tính bản lề trong cuộc cạnh tranh điểm số. Nếu tận dụng tốt cơ hội và giữ được sự tự tin, thầy trò HLV Cristiano Roland hoàn toàn có thể nghĩ đến mục tiêu giành điểm đầu tiên trong lịch sử dự U.17 World Cup.
Lần đầu tiên góp mặt ở U.17 World Cup, mục tiêu lớn nhất của U.17 Việt Nam có lẽ không nằm ở thành tích hay áp lực phải tiến sâu. Điều quan trọng hơn là cơ hội được cọ xát với những nền bóng đá hàng đầu thế giới.
Những trận đấu với Mali, Bỉ hay New Zealand sẽ giúp các cầu thủ trẻ Việt Nam tích lũy kinh nghiệm, làm quen với tốc độ thi đấu đỉnh cao cũng như nhìn rõ khoảng cách chuyên môn với các nền bóng đá phát triển.
Đây cũng được xem là bước đệm quan trọng cho tương lai bóng đá trẻ Việt Nam, giống như cách U.20 Việt Nam từng tạo dấu ấn ở World Cup U.20 năm 2017. Với U.17 Việt Nam lúc này, chỉ riêng việc góp mặt tại World Cup đã là cột mốc lịch sử rất đáng tự hào.
Hiện chưa có đơn vị truyền thông nào tại Việt Nam sở hữu bản quyền U.17 World Cup 2026, trong đó có các trận của U.17 Việt Nam.