Ngày 3-4, Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Đồng Tháp cho biết đã ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính tài xế xe khách và tài xế xe tải với số tiền 38 triệu đồng, và trừ 4 điểm giấy phép lái xe vì hành vi “đi ngược chiều trên đường có biển cấm đi ngược chiều”.
Trước đó, trên mạng xã hội xuất hiện đoạn video ghi lại cảnh xe khách giường nằm và xe tải chạy ngược chiều trên quốc lộ 60 đoạn qua địa bàn tỉnh Đồng Tháp.
Theo đoạn camera vào thời điểm trên một chiếc xe tải gặp sự cố nằm chắn ngang đường giao nhau giữa quốc lộ 60 và đường Trần Văn Hiển.
Lúc này tài xế xe khách và xe tải lái xe chạy ngược chiều theo dải phân cách cứng đến ngã 4 quốc lộ 60 và đường Ấp Bắc thuộc phường Trung An, tỉnh Đồng Tháp buộc cả hai xe phải dừng lại. Một số người dân phát hiện vụ việc yêu cầu tài xế xe khách quay đầu lại nhưng không được.
Khi đèn xanh tài xế xe khách và xe tải tiếp tục chạy ra đường Ấp Bắc và đi ra theo hướng quốc lộ 1.
Sau đó, Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Đồng Tháp đã mời làm việc cả hai tài xế trên. Bước đầu tài xế xe khách được xác định là Diệp An Lạc (39 tuổi, ngụ phường Bến Tre, tỉnh Vĩnh Long), còn tài xế xe tải là Phạm Tuấn Trung (43 tuổi, ngụ phường Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long), cả hai tài xế đã thừa nhận hành vi lái xe chạy ngược chiều.
Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Đồng Tháp đã lập biên bản và ra quyết định xử phạt hành chính mỗi tài xế với số tiền 19 triệu đồng, và trừ 4 điểm giấy phép lái xe về hành vi “đi ngược chiều trên đường có biển cấm đi ngược chiều”.
Tình Yêu Giới Tính
Sau 10 năm hôn nhân, chồng tôi bất ngờ mang về nhà một đứa trẻ

Người ta vẫn bảo nhà có 2 cô con gái thì vui như có 2 con chim nhỏ ríu rít trong sân. Tôi cũng từng nghĩ vậy. Những buổi chiều đi làm về, thấy hai đứa chạy chân đất ra cổng ôm lấy chân mẹ, lòng tôi mềm như bún. Chỉ có điều, càng vui, tôi càng sợ nhìn vào mắt chồng mỗi khi ai đó hỏi: “Bao giờ kiếm thằng cu nối dõi?”.
Tôi bị băng huyết suýt mất mạng trong lần sinh con thứ 2. Khi tôi tỉnh lại trong phòng cấp cứu, chồng nắm tay tôi nghẹn ngào: "Cảm ơn em vì đã sống".
Người ngoài không biết vô tâm hay cố ý, thỉnh thoảng lại hỏi tôi "nhà có 2 đứa con gái rồi, định khi nào thì sinh thêm thằng cu". Mỗi lúc như vậy, chồng tôi lại cười hiền: “Hai con gái là đủ rồi, không sinh nữa".
Nhưng hóa ra, đàn ông miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo. Nhất là ở cái xứ mà mỗi mâm rượu đều có vài kẻ thích chọc vào sự thiếu hụt của người khác cho vui miệng.
Chồng tôi làm trưởng phòng dự án cho một công ty xây dựng lớn. Công việc khiến anh đi sớm về khuya, gặp gỡ nhiều người. Những cuộc nhậu triền miên như cơm bữa.
Có hôm nửa đêm anh mới về, người nồng mùi bia rượu. Tôi cởi giày cho chồng, nghe anh cười gượng: “Bọn nó lại bảo anh kiếm tiền để xây nhà cho con rể ở à?”. Những câu chuyện này anh chỉ kể mỗi khi say.
Tôi biết, bố mẹ chồng vẫn quan trọng chuyện cháu gái cháu trai. Trong lòng chồng tôi chắc cũng có nhiều suy tư trăn trở. Nhưng tôi còn 2 đứa con gái nhỏ, không thể bất chấp mạng sống của mình chỉ để tìm một đứa con trai. Quan điểm tôi đã nói rõ ràng, bố mẹ chồng lúc đầu còn khuyên, sau cũng thôi không nói nữa.
Thời gian trôi qua. Hai con gái lớn dần. Nhà cửa cũng khá lên. Tôi tưởng cuộc đời mình sẽ yên như mặt ao mùa hạ. Cho đến cái chiều mưa tháng bảy ấy.
Khoảng 7h tối, chồng tôi từ chuyến công tác trở về nhà. Trên tay anh là một đứa bé trai chừng 3 tuổi. Thằng bé ôm cổ anh, cái mặt tròn tròn, tóc xoăn nhẹ ở trán. Anh đặt đứa nhỏ xuống ghế, rót cốc nước rồi nhìn tôi. Cái nhìn của người rón rén chuẩn bị bước qua vực. Rất lâu sau anh mới nói: "Con anh".
Tôi nghe rõ tiếng muỗng rơi xuống nền gạch. Hai đứa con gái trong phòng chạy ra nhìn cậu bé lạ đang ngồi trong nhà mình. Còn tôi, tôi thấy tai mình ù đi như có ai lấy búa gõ vào đầu.
Tôi hỏi: "ẹ đứa bé đâu?". Anh cúi mặt: “Cô ấy mất rồi. Cô ấy bị ung thư.” Nói xong, anh kéo cái balô cũ lại gần, lôi ra một xấp hồ sơ bệnh viện và giấy khai sinh. Tôi chẳng buồn nhìn. Những thứ giấy tờ ấy lúc ấy chẳng khác gì lưỡi dao.
Đêm đó tôi không ngủ. Chồng nằm dưới sàn nhà ôm đứa bé. Ngoài trời mưa dầm dề. Tiếng thằng bé khóc lúc nửa đêm khiến lòng tôi rối như tơ vò. Nó gọi “bố” trong cơn mê. Cái tiếng gọi nhỏ xíu ấy cứa vào tim tôi đau hơn mọi lời thú nhận.
Chồng tôi quỳ xuống giữa nhà. Từ ngày cưới nhau đến giờ, tôi chưa từng thấy anh như thế. Anh bảo mấy năm trước đi công tác miền Nam, say rượu một lần rồi quen người phụ nữ ấy. Khi biết cô ta mang thai, anh đã khuyên cô ta bỏ rồi không liên lạc nữa. Nhưng trước lúc chết, cô ấy tìm cách liên lạc, nhờ anh nuôi con.
Sáng hôm sau, tôi nhìn kỹ thằng bé. Nó giống chồng tôi kinh khủng. Từ đôi mắt dài đến cái tai hơi vểnh...
Mấy ngày đầu, tôi nhìn đứa bé bằng ánh mắt của người bị phản bội. Nó càng ngoan, tôi càng khó chịu. Có lần nó chạy lại ôm chân tôi đòi bế, tôi hất tay ra theo phản xạ. Thằng bé ngã ngồi xuống nền nhà, không khóc, chỉ mở to mắt trong veo nhìn tôi. Cái nhìn ấy ám ảnh tôi nhiều đêm.
Hai con gái tôi lại thương em vô cùng. Chúng nhường đồ chơi, xúc cơm cho em ăn. Con bé lớn còn thì thầm: “Mẹ đừng đuổi em đi, em dễ thương lắm”. Tôi quay mặt vào bếp, thấy mắt mình cay xè. Trẻ con lạ thật. Chúng không biết hận. Chỉ người lớn mới giỏi làm khổ nhau.
Hàng xóm bắt đầu xì xào. Người bảo tôi ngu mới nuôi con riêng của chồng. Người khác lại khen tôi có phúc vì không cần mang nặng đẻ đau cũng có thằng nối dõi. Tôi cũng không biết, là họ nghĩ vậy thật hay đang mỉa mai mình.
Mẹ chồng tôi từ quê lên. Bà ôm thằng bé khóc nức nở. Bà bảo tổ tiên phù hộ nên nhà còn có cháu trai. Tôi nhìn cảnh ấy, tự nhiên thấy bản thân như người thừa trong chính căn nhà mình vun vén bao năm.
Có đêm, chồng ngồi ngoài ban công hút thuốc đến sáng. Anh bảo, nếu phải lựa chọn, anh sẽ chọn 3 mẹ con tôi. Nếu tôi không chấp nhận, anh sẽ gửi con về quê cho ông bà nội nuôi. Tôi không trả lời, dù lòng nghĩ rằng đó là cách tốt nhất. Tôi không đủ bao dung, không đủ rộng lượng để dang tay chào đón thằng bé.
Rồi một hôm, thằng bé sốt cao. Nó mê man gọi mẹ. Có lẽ nó gọi người mẹ đã mất. Tôi bỗng thấy thương nó. Một đứa trẻ chưa kịp nhớ mặt mẹ đã thành mồ côi. Nó có cha nhưng lại không được sẵn sàng đón nhận.
Tôi thức trắng đêm lau người cho nó. Gần sáng, nó mở mắt, nắm lấy tay tôi thì thào: “Mẹ ơi!”. Chỉ một câu ấy thôi mà bao nhiêu oán giận trong lòng tôi như miếng đất khô gặp mưa trở nên mềm nhũn.
Mỗi lần nhìn chồng cười với con trai anh, lòng tôi vẫn nhói lên. Tôi không biết mình đau vì bị phản bội hay vì thấy anh hạnh phúc với điều mà tôi không thể cho anh. Đàn bà nhiều lúc lạ lắm. Yêu càng nhiều thì lòng tự trọng càng dễ tổn thương.
Đến giờ, thằng bé đã ở nhà tôi gần một năm. Nó gọi tôi là mẹ rất tự nhiên. Ba chị em quấn quýt nhau như chưa từng có khoảng cách. Chỉ riêng tôi, nhiều đêm vẫn nằm thao thức. Tôi không biết mình đang sống vì tình thương hay vì cam chịu.
Có người bảo tôi nên ly hôn để giữ lòng tự trọng. Có người lại khuyên đàn bà hơn nhau ở chỗ biết nuốt nước mắt mà giữ gia đình. Nhưng gia đình nào mới thật sự đáng giữ?
Nếu là các bạn, các bạn có thể đón nhận một đứa trẻ theo cách ấy không? Thà là mắt không thấy, tim sẽ bớt đau. Đằng này, thằng bé hiện diện trong nhà luôn nhắc nhở tôi nỗi đau mình từng bị phản bội. Và liệu một người chồng từng phản bội, dù vì là một lần say đi chẳng nữa, có đáng được tha thứ hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Yêu người tính “tiểu thư”, đến khi cưới tôi kiệt sức vì vợ sống bừa bộn

Tôi năm nay 34 tuổi, làm ngành bất động sản, thu nhập khá ổn định. Tôi kết hôn được 9 năm và có 2 con nhỏ. Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu vợ mình, mà chỉ muốn trút bớt cảm giác ngột ngạt đã giữ trong lòng quá lâu.
Vợ kém tôi 2 tuổi, là con út trong gia đình, từ nhỏ đã được bố mẹ cưng chiều. Nhà cô ấy không giàu có kiểu đại gia, nhưng đủ điều kiện để con gái không phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Thời đi học, cô ấy có mẹ lo cơm nước, quần áo. Khi lớn lên đi làm, cô ấy vẫn hay được bố đưa đón, quen được chăm sóc, thích gì làm nấy, không bị ai thúc ép hay yêu cầu phải sống kỷ luật.
Ngay từ lúc yêu, tôi đã thấy cô ấy có tính hơi “tiểu thư”. Cô ấy quen nhận được sự phục vụ hoặc chiều chuộng từ người khác, thiếu tính tự lập. Ví dụ, mỗi lần cùng nhau ăn uống, cô ấy luôn để tôi dọn dẹp, đồ đạc trong phòng hay bày bừa, đi đâu cũng chậm chạp vì phải chuẩn bị rất lâu.
Nhưng lúc đó tôi nghĩ đơn giản rằng cô ấy có nhiều ưu điểm như ngoại hình đẹp, gia đình nề nếp, công việc văn phòng cũng ổn định nên đời thường sống cảm tính một chút cũng không sao.
Hơn nữa khi yêu, vợ tôi lại là kiểu biết làm nũng, nói chuyện ngọt ngào. Cô ấy cũng rất tình cảm, hay quan tâm tôi theo cách riêng nên tôi bỏ qua hết những điều vụn vặt ấy. Tôi từng nghĩ sau này cưới nhau, có gia đình, có con cái thì cô ấy cũng sẽ tự thay đổi, có trách nhiệm hơn.
Nhưng hóa ra tính cách và nếp sống là thứ rất khó đổi. Sau khi cưới, những điều tôi từng nghĩ là “khuyết điểm nhỏ” bắt đầu trở thành mâu thuẫn lớn. Nhà cửa lúc nào cũng trong tình trạng bừa bộn. Quần áo chất đống trên giá treo, đồ dùng lấy ra không bao giờ để lại chỗ cũ, nhà tắm thường xuyên ẩm ướt. Tôi đi làm về nhiều hôm nhìn nhà cửa ngổn ngang mà mệt đến mức không muốn nói thêm câu nào.
Khi mới cưới, tôi nhẹ nhàng góp ý. Tôi nghĩ vợ còn trẻ nên chưa quen việc chăm lo gia đình. Nhưng rồi năm này qua năm khác, mọi thứ gần như không thay đổi. Cô ấy thường thuê giúp việc theo giờ hoặc vài ngày mới dọn dẹp nhà cửa một lần. Có lúc con khóc, nhà cửa bừa bộn đồ chơi, nhưng cô ấy vẫn nằm bấm điện thoại hàng giờ.
Mỗi dịp cuối tuần, mẹ tôi thường ghé nhà, đi chợ hộ chúng tôi, sơ chế các món ăn để cấp đông trong tủ lạnh, còn vợ vẫn vô tư đi cà phê với bạn bè, hoặc nếu có ở nhà thì cũng phụ vài việc vặt chứ không bao giờ có ý thức sắp xếp chu đáo chuyện bếp núc.
Tôi góp ý nhẹ nhàng thì cô ấy cười cho qua, nói nhiều thì cô ấy giận dỗi, khóc lóc hoặc bảo tôi quá khó tính, gia trưởng. Điều khiến tôi áp lực nhất là cảm giác mình luôn phải là người đi sau quan sát, tính toán mọi thứ. Trong khi đó, vợ tôi vẫn giữ thói quen sống theo cảm xúc, thích gì làm nấy, ỷ lại người khác, không bao giờ có ý thức vun vén tổ ấm. Từ chuyện sinh hoạt hàng ngày đến việc chăm con, chuyện gì vợ cũng trong tình trạng "để đó rồi tính".
Tôi không đòi hỏi vợ phải hoàn hảo, phải siêng năng, phải làm tốt mọi việc như "siêu nhân", nhưng ít nhất tôi vẫn cần thiện chí từ vợ. Nhưng có vẻ như cô ấy không muốn thay đổi, không muốn trưởng thành. Những chuyện nhỏ nhặt về nếp sống tôi nhắc nhở suốt 9 năm liền mà vẫn không có tác dụng gì, khiến tôi dần chán nản, bất lực.
Tôi nhận ra nhiều người bước vào hôn nhân bằng tình yêu, nhưng sống với nhau lâu dài lại là câu chuyện của tính cách, thói quen và trách nhiệm. Khi còn yêu, người ta có thể bỏ qua rất nhiều điều vì cảm xúc lấn át. Nhưng hôn nhân là những ngày lặp đi lặp lại với cơm áo, con cái, nhà cửa và hàng trăm chuyện không tên.
Có những mâu thuẫn không đến từ phản bội hay tiền bạc, mà đến từ việc một người luôn cố gắng vun vén, còn người kia mãi sống như chưa từng phải gánh trách nhiệm gia đình.
Gần đây tôi rất mệt mỏi. Cảm giác bản thân đang dần cạn sạch tình cảm với vợ sau quá nhiều năm cố gắng chịu đựng và hy vọng cô ấy sẽ thay đổi. Tôi thấy mình đang sống cùng một người luôn chọn sự dễ dãi, hưởng thụ với bản thân hơn là trách nhiệm với gia đình. Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Tôi thấy buồn và hụt hẫng khi biết chồng... chia tay người tình

Người ta thường nói, đàn bà có chồng ngoại tình thì đau đớn, lồng lộn đánh ghen. Nhưng ở cái tuổi ngũ tuần này, khi đi qua quá nửa đời người, tôi lại nhận ra sự trớ trêu: Quãng thời gian bình yên của tôi lại là lúc chồng mình… đang bận rộn với một người đàn bà khác.
Những ngày gần đây, không khí trong nhà tôi đột nhiên trở nên ngột ngạt. Chồng tôi không còn những chuyến đi sớm về khuya hay những cuộc gọi thậm thụt. Anh quanh quẩn ở nhà, ánh mắt ủ dột, chốc chốc lại thở dài. Trực giác của một người đàn bà từng trải mách bảo tôi: Anh ấy đã chấm dứt với người phụ nữ bên ngoài.
Lẽ ra, một người vợ danh chính ngôn thuận phải thấy hả hê hay nhẹ nhõm. Nhưng không, nhìn bóng dáng anh đi ra đi vào, trong đầu tôi lại lóe lên một khao khát thật nực cười và có phần chua xót: Giá như tôi có thể tìm một người phụ nữ khác để giới thiệu cho anh ấy.
Nhớ lại khoảng thời gian trước, khi tôi lờ mờ nhận ra anh có một người phụ nữ khác, tôi đã chọn cách im lặng tuyệt đối. Tôi lờ đi, coi như mình là kẻ mù, người điếc. Và kỳ lạ thay, sự mù lòa cố ý ấy lại mở ra cho tôi một chân trời tự do mà tôi chưa từng có được kể từ khi bước chân vào cuộc sống hôn nhân.
Thời gian đó, tôi thực sự được giải phóng. Anh thường xuyên viện cớ vắng nhà, đồng nghĩa với việc tôi không còn phải hối hả rời công sở để lao vào bếp, tất bật với mắm muối, khói lửa.
Bữa tối của tôi có thể chỉ là một bát súp nhẹ nhàng, một đĩa trái cây, rồi thảnh thơi ngồi tựa lưng vào ghế sofa đọc sách. Không tiếng cằn nhằn mặn nhạt, không áp lực phải làm tròn vai một người vợ đảm đang.
Thậm chí, những áp lực vô hình trong đời sống chăn gối, thứ vốn đã trở thành gánh nặng khi cơ thể bước vào tuổi tiền mãn kinh rệu rã cũng tự nhiên tan biến. Tôi làm gì, đi đâu anh cũng không dò xét.
Tôi cần tài chính, anh sẵn sàng đáp ứng mà không nửa lời phàn nàn. Những lúc hiếm hoi chạm mặt, hai vợ chồng nói chuyện lại vui vẻ, hòa nhã. Cuộc sống tĩnh lặng và nhẹ đầu đến mức tôi đã mong nó cứ kéo dài mãi.
Nhưng rồi, như một lẽ tất yếu của những cuộc tình hờ, họ chia tay. Và anh quay trở về. Sự hiện diện thường trực của chồng bỗng chốc trở thành một chiếc lồng vô hình chụp lại lên cuộc đời tôi. Quỹ đạo sinh hoạt của tôi bị phá vỡ. Anh rảnh rỗi nên bắt đầu soi xét đủ thứ trong nhà, từ cái bàn chưa lau đến bữa cơm chưa dọn. Những câu hỏi vặn vẹo lại vang lên. Tôi lại phải đóng vai một người vợ tảo tần, cơm bưng nước rót, hầu hạ những nhu cầu đời thường nhất của một người đàn ông đang mang sẵn sự bực dọc trong người.
Sự mệt mỏi vắt kiệt sức lực của tôi. Có lẽ chỉ những ai bước vào ngưỡng cửa U50, nếm đủ vị phù hoa lẫn trái đắng của hôn nhân mới hiểu được tâm trạng của tôi lúc này.
Khi con cái đã lớn khôn, có cuộc sống riêng, khi tài chính độc lập, thứ người ta cần không còn là cảm giác sở hữu hay những hờn ghen tuổi trẻ. Tôi không còn đủ sức khỏe và tâm trí để chiều chuộng hay phục vụ một người chồng theo đúng nghĩa đen.
Ở phần đời còn lại, tôi chỉ khao khát một người bạn đồng hành trong sáng, sống chung dưới một mái nhà nhưng tôn trọng tuyệt đối không gian cá nhân của nhau. Vui thì cùng uống tách trà, mệt thì ai về phòng nấy, tiền ai nấy tiêu, đời ai nấy giữ. Chứ không phải là một người đàn ông rảnh rỗi, ngồi soi xét và bắt tôi phải quay lại guồng quay tẻ nhạt của gian bếp.
Nhìn chồng loanh quanh trong nhà, tôi chỉ ước ao có ai đó bước đến, mang anh ấy đi và trả lại cho tôi hai chữ mà tôi trân quý nhất lúc này: Yên thân. Tôi suy nghĩ như thế có ích kỷ, đi ngược lại với chuẩn mực đạo đức thông thường không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

