Tôi năm nay 38 tuổi, là mẹ đơn thân của một cậu con trai 9 tuổi. Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ cách đây gần chục năm, tôi chọn cách sống lặng lẽ, tập trung vào công việc và con cái. Những năm tháng đó không dễ dàng, nhưng tôi đã vượt qua, từng bước ổn định cuộc sống, có một công việc tốt, thu nhập đủ để hai mẹ con không phải lo lắng quá nhiều.
Tôi làm việc ở công ty hiện tại hơn 10 năm. Ở đó, tôi có vị trí ổn định, có những mối quan hệ thân thiết và quan trọng nhất là có một người sếp mà tôi luôn kính trọng.
Chị là người phụ nữ giỏi giang, mạnh mẽ, từng nâng đỡ tôi trong giai đoạn hôn nhân tan vỡ. Với tôi, chị không chỉ là lãnh đạo, mà còn giống như một người chị gái, một chỗ dựa tinh thần.
Cuộc sống của tôi vốn dĩ cứ bình lặng như thế, cho đến khi con trai chị – H. – từ nước ngoài trở về cách đây gần 3 năm.
Lần đầu gặp, tôi có cảm nhận H. là một chàng trai trầm tính, ít nói. Nhưng rồi, khoảng hơn một năm trước, khi H. bắt đầu thường xuyên đến công ty, chúng tôi có nhiều cơ hội trò chuyện hơn.
H. kém tôi 10 tuổi, nhưng lại mang đến cảm giác chững chạc, điềm đạm, khác hẳn sự bồng bột mà tôi từng nghĩ về những người trẻ.
Tôi không phải kiểu phụ nữ bỏ bê bản thân. Tôi luôn giữ thói quen chăm sóc ngoại hình, ăn mặc gọn gàng, chỉn chu. Nhiều người nói tôi trông trẻ hơn tuổi, nhưng chính tôi hiểu, bên trong mình là một người phụ nữ đã đi qua không ít tổn thương. Có lẽ vì vậy mà khi H. chủ động quan tâm, tôi có phần đề phòng.
Tôi tìm mọi cách né tránh H., từ chối những buổi hẹn đi cà phê, không đọc tin nhắn, thư điện tử, từ chối lời mời kết bạn trên mạng xã hội.
Tôi từng nói thẳng: “Chị hơn em 10 tuổi, lại còn là nhân viên của mẹ em. Chuyện này là không thể”. Song H. chỉ cười và nói rằng, tuổi tác không phải vấn đề, còn chuyện công việc, anh sẽ tự có cách.
Tôi đã cố giữ khoảng cách, nhưng thú thật, sau quá nhiều năm cô đơn, tôi bắt đầu mềm lòng.
H. tinh tế hơn tôi nghĩ. Anh nhớ những điều nhỏ nhặt, quan tâm đúng lúc. Có những ngày tôi mệt mỏi, chỉ một tin nhắn hỏi han của anh cũng khiến tôi thấy lòng mình dịu lại. Dần dần, tôi không còn né tránh nữa.
Chúng tôi bắt đầu một mối quan hệ… mà đến bây giờ, tôi vẫn không biết nên gọi tên thế nào cho đúng.
Hơn một năm qua, tôi đã có lại cảm giác được yêu, thật ấm áp, nhẹ nhàng. Tôi vui hơn, cười nhiều hơn. Nhưng song song với hạnh phúc là nỗi bất an, thấp thỏm.
Tôi sợ một ngày sếp của tôi, người chị mà tôi luôn biết ơn phát hiện ra chuyện này. Tôi không dám tưởng tượng ánh mắt của chị khi biết nữ nhân viên mà chị tin tưởng lại có mối quan hệ với con trai mình.
Tôi cũng sợ mất đi công việc đã gắn bó hơn 10 năm, sợ mất đi sự ổn định mà tôi đã vất vả gây dựng, và hơn hết, tôi sợ con trai mình bị ảnh hưởng. Chị cũng là một người mẹ, hẳn chị cũng có nhiều kỳ vọng về con trai.
Song, người yêu tôi luôn nói: “Em không có gì phải lo. Có anh ở đây”. Nhưng ngoài những lời động viên, anh chưa từng có một bước đi rõ ràng nào, không có một lời hứa cụ thể, không một kế hoạch để chúng tôi có thể công khai. Mối quan hệ này cứ lặng lẽ tồn tại, như một bí mật chỉ hai người biết.
Có những đêm, tôi nằm nghĩ rất lâu. Tôi biết mình đang đi trên một sợi dây rất mong manh. Nếu tiếp tục, tôi có thể mất tất cả, nhưng nếu dừng lại, tôi lại không đủ can đảm để quay về những ngày tháng cô đơn trước đây.
Tôi không biết mình nên lựa chọn thế nào. Có người sẽ nói tôi sai ngay từ đầu, nhưng có ở trong hoàn cảnh của tôi mới hiểu, có những cảm xúc không dễ gì kiểm soát.
Tôi viết những dòng này, không phải để biện minh, mà chỉ mong nhận được một lời khuyên: Tôi nên dừng lại để giữ lấy sự an toàn, hay dũng cảm tiến tới, chấp nhận mọi rủi ro để giữ lấy tình yêu?.
Minh Anh
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi sinh ra trong một gia đình giàu nhất xã. Người ta vẫn bảo nhà tôi giàu đến mức trời mưa không biết nước chảy về đâu. Đất của bố mẹ tôi trải dài từ mặt đường lớn đến tận mép cánh đồng. Công ty gia đình xây cao như cái trụ sở huyện. Người đi qua vẫn thường ngước nhìn với vẻ vừa kính nể vừa ghen tị.
Rồi tôi gặp anh. Anh là trưởng phòng trong công ty nhà tôi. Người cao ráo, ăn nói nhẹ nhàng. Anh không đẹp trai kiểu hào nhoáng nhưng có đôi mắt luôn nhìn người khác như đang lắng nghe. Tôi thích cái cách anh cúi đầu chào mẹ tôi, cái cách anh cẩn thận nhặt từng tờ giấy vụn dưới sàn xưởng.
Khi tôi cưới anh, cả xã xì xào. Người ta bảo anh là “chuột sa chĩnh gạo”. Có người uống rượu còn nói to rằng đời anh đổi từ lúc bước chân vào nhà tôi. Tôi nghe mà khó chịu. Nhưng anh chỉ cười. Anh bảo, người nghèo mà cưới con gái nhà giàu thì thiên hạ bao giờ chẳng nghĩ thế.
Sau cưới, vợ chồng tôi ở riêng trong căn nhà 3 tầng bố mẹ xây sẵn. Tôi chưa từng thiếu thứ gì. Điện thoại mới nhất, xe đẹp, quần áo mua chẳng cần nhìn giá. Anh cũng chiều bất cứ điều gì tôi thích.
Nhưng hôn nhân lạ lắm. Nó không đổ vỡ bằng tiếng sét. Nó mục ruỗng từ những tiếng nứt rất nhỏ.
Đầu tiên là chuyện bố tôi có người phụ nữ khác. Cả xã biết chuyện đó trước mẹ tôi. Người phụ nữ ấy trẻ hơn bố gần 20 tuổi, chỉ hơn tôi vài tuổi. Nghe đâu trước làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng. Bố mua nhà cho bà ta ở ngoài thị trấn. Có người còn bắt gặp hai người đi du lịch cùng nhau.
Sau hôm ấy, nhà tôi chẳng còn bữa cơm nào yên ổn. Mẹ tôi khóc suốt. Bố về nhà ngày càng ít. Hai người cãi nhau ngay cả trước mặt nhân viên. Công ty đang đông khách mà nghe tiếng chửi vọng từ phòng giám đốc ra tận sân.
Rồi mẹ đòi ly dị. Bố cũng đồng ý ngay. Nhưng tài sản nhà tôi nhiều quá. Đất đai đứng tên chồng chéo. Công ty lại dùng tên người thân để vay vốn, mua bán. Chia mãi không được. Mỗi lần họp gia đình là thêm một trận cãi vã.
Tôi đứng về phía mẹ. Tôi không chấp nhận được chuyện bố phản bội mẹ mình. Mẹ tôi từng theo bố từ lúc nghèo khó. Bà bán vàng cưới để dựng xưởng đầu tiên. Thế mà giờ bố lại muốn đem tài sản thấm mồ hôi, công sức và cả thanh xuân của mẹ để cung phụng người đàn bà khác.
Tôi nói với chồng rằng mẹ phải được chia tài sản phần hơn. Anh im lặng rất lâu rồi bảo “chuyện người lớn nên để họ tự giải quyết, em đừng có xen vào”. Tôi khó chịu. Tôi bảo nếu là mẹ anh bị phản bội thì anh có bình thản thế không? Anh cúi đầu, không nói nữa.
Nhưng từ hôm ấy tôi thấy anh thay đổi. Anh thường xuyên lên phòng bố tôi trao đổi công việc. Những cuộc nói chuyện kéo dài hàng giờ. Khi tôi hỏi, anh chỉ bảo bàn chuyện công ty. Có hôm anh về muộn, người đầy mùi rượu và thuốc lá.
Một tối, tôi vô tình nghe được cuộc điện thoại của bố. Ông nói rất nhỏ nhưng tôi vẫn nghe rõ. Ông bảo chỉ cần anh đứng về phía ông thì sau ly dị sẽ cho anh lên phó giám đốc. Còn căn nhà ngoài thị trấn cũng sẽ sang tên cho bố mẹ anh.
Tôi thấy lạnh cả người. Cảm giác như ai vừa đổ nước đá lên lưng.
Tối đó tôi hỏi anh thẳng. Anh ngồi rất lâu mới nói rằng bố tôi cũng có cái khó của ông. Anh bảo mẹ tôi nóng tính, quản lý tiền bạc quá chặt khiến bố ngột ngạt. Tôi bật cười. Đến lúc ấy tôi mới hiểu anh đã chọn phe nào rồi.
Tôi gào lên. Tôi hỏi anh lấy tôi vì tình yêu hay vì cái ghế phó giám đốc. Anh cũng nổi nóng. Anh bảo tôi chưa từng hiểu cảm giác của người nghèo. Anh nói cả đời anh bị người ta coi thường, nên anh cần vị trí ấy để ngẩng đầu.
Sau đó mọi thứ trượt đi nhanh đến đáng sợ. Anh công khai ủng hộ bố tôi trong các cuộc họp gia đình. Anh còn đứng ra phân tích rằng tài sản phải chia công bằng. Mẹ tôi nhìn anh bằng ánh mắt khinh bỉ. Còn tôi thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt.
Nhân viên trong công ty bắt đầu bàn tán. Người bênh mẹ tôi. Người đứng về phía bố. Có kẻ còn cười sau lưng rằng nhà giàu cũng khổ, cũng tan nát như thường. Mỗi lần bước qua xưởng, tôi cảm thấy từng ánh mắt đang chĩa vào mình.
Ngày tôi ký đơn ly dị còn trước cả bố mẹ tôi vì chúng tôi không có tài sản chung. Mẹ tôi ngồi bên cạnh. Bà không khóc. Tôi cũng không khóc vì tôi được chọn nuôi đứa con gái duy nhất. Hai mẹ con chỉ im lặng như hai người vừa đi qua một đám cháy lớn. Cháy đến mức chẳng còn gì để cứu nữa.
Anh đến tòa trong bộ vest mới. Trông anh thành đạt lắm. Anh ký rất nhanh rồi đứng dậy ngay. Trước lúc đi, anh quay lại nhìn tôi một thoáng. Ánh mắt ấy lạ lắm. Chắc anh nghĩ giờ anh có thể ngẩng cao đầu mà trở thành người thượng lưu chứ không phải mang cái mác “nhờ vợ”.
Vì tranh chấp tài sản, chuyện ly hôn của bố mẹ tôi mãi vẫn không thỏa thuận xong. Người đàn bà kia cuối cùng cũng mệt mỏi mà buông tay. Còn chồng tôi thì chẳng được lên phó giám đốc như hứa hẹn.
Tôi gặp lại chồng cũ một lần ở quán cà phê ven đường. Anh gầy hơn trước. Mắt có quầng thâm. Anh hỏi tôi sống thế nào? Tôi bảo vẫn ổn. Rồi cả hai im lặng. Chúng tôi từng là vợ chồng, từng ngủ cạnh nhau, từng mơ về con cái đông vui. Vậy mà giờ chẳng tìm nổi một câu để nói.
Lúc tôi đứng dậy ra về, anh bất ngờ gọi tên tôi rất khẽ. Giọng anh khàn đặc như người lâu ngày không ngủ ngon. Anh bảo rằng anh sai rồi. Sai từ lúc để lòng tự ái và tham vọng chen vào giữa vợ chồng tôi.
Anh nói từ ngày ly hôn, anh mới hiểu thứ đáng sợ nhất không phải nghèo khó, mà là cảm giác trở về một căn phòng tối om, không còn ai đợi mình nữa. Anh bảo căn nhà lớn hay chức vụ cao đến đâu cũng không làm người ta ngủ ngon nếu trong lòng đầy hối hận.
Rồi anh xin tôi quay lại.
Tôi biết bản thân vẫn yêu anh. Nhưng tình yêu trong tôi bây giờ giống một chiếc áo đã rách. Dù vá lại khéo đến đâu, mỗi lần mặc vào vẫn nhớ đó là chiếc áo không vẹn nguyên lành lặn. Tôi sợ nếu quay lại, một ngày nào đó anh lại đứng trước tiền bạc và chọn điều khiến tôi đau lòng. Tôi sợ cảm giác bị phản bội thêm lần nữa.
Nếu là các bạn, các bạn có dám quay lại với một người mình còn yêu nhưng từng chọn tiền bạc và địa vị hơn mình không? Và liệu một người đã từng phản bội tình cảm, có thật sự thay đổi được không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Sáng 6-4, một vụ tai nạn giao thông giữa xe tải và ô tô con xảy ra trên tuyến đường ĐT611 đoạn qua thôn Phước Thành, xã Quế Sơn Trung, thành phố Đà Nẵng khiến một người tử vong, một số người bị thương.
Theo thông tin ban đầu, lúc 6h30 cùng ngày, tại đường ĐT611 thuộc thôn Phước Thành xảy ra vụ va chạm giữa xe tải do tài xế N.V.T. (52 tuổi, trú xã Quế Sơn, thành phố Đà Nẵng) điều khiển và ô tô con 7 chỗ do anh T.V.T. (32 tuổi) điều khiển chạy chiều ngược lại.
Cú tông mạnh đã khiến phần đầu ô tô con hư hỏng nặng, biến dạng.
Vụ tai nạn khiến bà M.T.T.H. (người ngồi trên ô tô con) bị thương nặng được đưa đi cấp cứu và tử vong sau đó.
3 người khác bị thương được đưa đi điều trị tại bệnh viện.
Tại hiện trường, phần đầu 2 chiếc xe bị hư hỏng nặng. Cơ quan chức năng địa phương đang điều ra nguyên nhân vụ tai nạn nghiêm trọng này.
Ngày 1-4, hai vợ chồng bị can Nguyễn Phong, Chủ tịch HĐQT và Nguyễn Phạm Hồng Vy, Giám đốc, đại diện pháp luật Công ty CP Asia Life cùng bị Cơ quan điều tra Bộ Công an đề nghị truy tố về tội sản xuất hàng giả là thực phẩm.
5 người khác khác đều là lãnh đạo của Công ty CP Asia Life bị cáo buộc cùng tội danh trên gồm: Từ Kiên Trung, Giám đốc nhà máy sản xuất; Phạm Thị Diễm Trinh, Trưởng phòng Nghiên cứu và Phát triển sản phẩm; Trương Thị Lê, Trưởng phòng đảm bảo và kiểm tra chất lượng; Trần Thị Lệ Thu, Trưởng phòng sản xuất và Lê Thị Thu Hiền, nhân viên kế hoạch.
Công ty của Phong bị xác định là đơn vị sản xuất kẹo Kera cho nhóm của Thùy Tiên, Hằng Du Mục, Quang Linh Vlog quảng cáo không đúng đúng sự thật bán ra thị trường.
Thep kết luận, với vai trò là Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Asia, Nguyễn Phong cùng với Nguyễn Phạm Hồng Vy đã trực tiếp chỉ đạo, điều hành hoạt động sản xuất, kinh doanh của công ty.
Trong quá trình này, Nguyễn Phong trực tiếp chỉ đạo Phạm Thị Diễm Trinh xây dựng công thức sản xuất các sản phẩm, đồng thời phối hợp với Trương Thị Lê lập hồ sơ tự công bố sản phẩm.
Sau đó, hồ sơ được chuyển cho Trần Thị Lệ Thu để tổ chức sản xuất. Tuy nhiên, trên thực tế sản xuất, Nguyễn Phong đã chỉ đạo lập “lệnh sản xuất kiêm phiếu xuất kho nguyên vật liệu” nhưng không đưa đầy đủ khối lượng và tỉ lệ một số thành phần nguyên liệu như đã công bố.
Kết quả điều tra xác định 4 mặt hàng thực phẩm bổ sung là hàng giả được Công ty bán ra thị trường với tổng giá trị 6,6 tỉ, thu lời bất chính 3,3 tỉ đồng.
Trong đó, Công ty Asia đã sản xuất 168 ngàn hộp kẹo Kera là thành phẩm giả và đã bán 160 ngàn hộp cho Công ty Chị Em Rọt, thu về hơn 5 tỉ. Với thương vụ bán hàng giả này, Nguyễn Phong cùng đồng phạm bị cáo buộc thu lợi bất chính gần 3 tỉ đồng.
Ngoài ra, Công ty của Phong còn bị cáo buộc sản xuất hơn 5.000 hộp Green Nutrition Organic Kale giả. Trong đó doanh nghiệp này đã bán 3.000 hộp, thu lợi bất chính 147 triệu.
Theo cáo buộc, để đối phó với cơ quan chức năng và che giấu hành vi vi phạm, Nguyễn Phong cùng Nguyễn Phạm Hồng Vy đã chỉ đạo cấp dưới lập khống hồ sơ sản xuất nhằm hợp thức hóa với hồ sơ công bố sản phẩm.
Hành vi của Nguyễn Phong đã đủ yếu tố cấu thành tội sản xuất hàng giả là thực phẩm, kết luận điều tra nêu.
Liên quan đến vụ bán kéo Kera giả, trước đó hồi tháng 11-2025, Hoa hậu Thùy Tiên, Quang Linh, và Hằng "du mục" cùng lãnh mức án 2 năm tù về tội lừa dối khách hàng.