Tại các bưu cục trên khắp nước Mỹ, hàng ngày có nhiều túi đồ thuộc các nền tảng cho thuê quần áo như Nuuly, Rent the Runway hay Fashion Pass được gửi đến nhà người dùng. Trong đó, Nuuly có gần nửa triệu người dùng thường xuyên.
Sarah Lewis, 25 tuổi, nhân viên quảng cáo tại New York, cho biết mỗi lần đi trả túi đồ thuê, cô thường gặp những người mang chiếc túi tương tự.”Cảm giác này vừa giống như gia nhập một hội chị em bí mật, vừa xen lẫn sự kỳ lạ khi nhận ra cô gái cùng tòa nhà có thể đang mặc chiếc váy tôi vừa trả tuần trước”, cô nói.
Ra mắt năm 2019, Nuuly là đại diện tiêu biểu cho làn sóng dịch vụ cho thuê quần áo đang định hình lại thói quen tiêu dùng của phụ nữ trẻ Mỹ. Với 98 USD mỗi tháng, khách hàng được thuê 6 món đồ và không bị phạt tiền nếu làm bẩn, rách hay trả muộn. Mô hình này ra đời cùng sự bùng nổ của nền kinh tế chia sẻ (gig economy).
Giám đốc điều hành tiếp thị công ty mẹ của URBN (công ty mẹ của Nuuly), Kim Gallagher, cho biết mô hình này giải quyết tâm lý của giới trẻ khi không muốn mặc lại một bộ đồ đã đăng trên mạng xã hội.
Bên cạnh yếu tố tâm lý, tính kinh tế và tiện lợi là lý do giữ chân người dùng. Megan Murphy, 29 tuổi, ở Washington D.C., kể cô thuê đồ từ khi ra trường để có trang phục công sở mà không bị áp lực tài chính. Hiện mang thai tháng cuối, dịch vụ này giúp cô có quần áo phù hợp với cơ thể thay đổi liên tục.
Trong mùa cưới hay mùa lễ hội, việc thuê đồ cũng giúp phụ nữ giải quyết bài toán trang phục. Laura Taylor, 29 tuổi, cho biết cô từng thuê mẫu váy cưới màu xanh tay dài mà hàng chục nghìn người đã mặc. Cô không bận tâm nếu bị nhận ra đang dùng đồ thuê, vì việc này giúp tránh lãng phí. “Tôi có chiếc quần jeans 150 USD không còn mặc vừa chỉ sau vài năm. Cảm giác lãng phí phiền lòng hơn số tiền trả hàng tháng cho dịch vụ”, cô nói.
Tuy nhiên, việc đi thuê khiến tủ quần áo của nhiều phụ nữ trống rỗng. Nhà báo Annie Joy Williams từng chi khoảng 8.000 USD cho Nuuly trong 7 năm, nhưng tủ đồ hiện chỉ còn vài món cơ bản. Laura Taylor cũng chia sẻ cảm giác hụt hẫng khi nhận ra bản thân “không sở hữu thứ gì”.
Theo các chuyên gia, thực trạng này phản ánh tâm lý ngại sở hữu tài sản của Gen Z và Millennials. Giống như việc nghe nhạc hay qua Spotify hay xem phim trên Amazon Prime thay vì mua đĩa, giới trẻ chọn tiêu thụ thời trang mà không cần sở hữu, tương tự cách họ liên tục nhảy việc hay ngần ngại mua nhà.
Dù vậy, dịch vụ thuê quần áo cũng đang đối mặt với chỉ trích về môi trường. Một nghiên cứu năm 2021 trên Environmental Research Letters cho thấy vòng đời của một chiếc quần jeans đi thuê tạo ra lượng khí thải cao nhất. Việc luân chuyển nửa triệu gói hàng mỗi tháng làm tăng quá trình vận chuyển so với mua sắm thông thường.
Chuyên gia sản xuất Sheridan Mark cho biết việc không phải đền bù hỏng hóc tạo tâm lý “dùng một lần”, khiến người thuê thiếu ý thức giữ gìn trang phục. Trong 30 người đi thuê được khảo sát tại Mỹ, chỉ có 2 người cho biết họ quan tâm đến yếu tố môi trường.
Nhà tạo mẫu Heather Hurst nhận định, việc từ chối sở hữu khiến nhiều phụ nữ đánh mất cơ hội định hình phong cách cá nhân, do không đầu tư vào những thiết kế có giá trị lâu dài.
Bản lĩnh Marketer là cuộc thi về lĩnh vực marketing được tổ chức thường niên bởi Câu lạc bộ Marketing Trường đại học Ngoại thương. Trải qua chặng đường 13 năm hình thành và phát triển, Bản lĩnh Marketer đã thu hút hơn 22.000 sinh viên đến từ hơn 50 trường đại học trong nước và quốc tế, hợp tác với nhiều doanh nghiệp, chuyên gia đầu ngành.
Cuộc thi mở từ ngày 14-6 đến hết 8-7, được đầu tư chuyên môn với 4 vòng thi thử thách, mô phỏng sát nhất quy trình tuyển dụng và làm việc tại các tập đoàn đa quốc gia.
Vòng 1 diễn ra từ ngày 5-6 đến 18-7, trong đó các thí sinh tham dự theo đội thi 2 thành viên, giải quyết bài toán kinh doanh trong vòng 72 giờ nhằm tìm ra top 30 đội thi xuất sắc nhất tiến vào vòng 2. Các đội xếp hạng từ top 31 đến top 60 sẽ tiếp tục tranh tài tại hạng mục Second Chance.
Vòng 2 diễn ra từ ngày 20 đến 28-7, các thí sinh tiếp tục tham gia giải quyết bài toán kinh doanh dưới hình thức cá nhân, pitching trực tuyến và trả lời câu hỏi từ ban giám khảo. Top 20 thí sinh thể hiện tốt nhất sẽ bước tiếp vào vòng trong.
Vòng 3 diễn ra từ ngày 1 đến 12-8, bao gồm 2 chặng. Ở vòng 3.1, thí sinh được chia thành các đội mới gồm 4 người, thực hiện đề án nhóm và trình bày trong buổi Assessment Center - mô phỏng vòng phỏng vấn nhóm trong chương trình tuyển dụng của các tập đoàn đa quốc gia.
Trong vòng 3.2, top 20 thí sinh tiếp tục được chia thành các đội mới gồm 5 người và trực tiếp giải quyết bài toán kinh doanh dưới sự quan sát của các giám khảo. Kết quả đề án nhóm và Assessment Center sẽ quyết định top 6 thí sinh chung cuộc.
Vòng chung kết diễn ra vào ngày 22-8, nơi top 6 thí sinh thuyết trình, tranh biện theo hình thức nhóm và cá nhân để tìm ra người phù hợp nhất cho ngôi vị quán quân của Bản lĩnh Marketer 14.
Không chỉ dừng lại ở một sân chơi tranh tài, Bản lĩnh Marketer 14 còn mở ra những cơ hội bứt phá và đặc quyền vượt trội cho các tài năng trẻ. Tham gia cuộc thi, các thí sinh sẽ được trực tiếp cọ xát và giải quyết những bài toán kinh doanh thực tiễn.
Đồng thời có cơ hội kết nối, học hỏi trực tiếp từ các chuyên gia đầu ngành, tiếp cận mạng lưới đối tác chiến lược của chương trình như Unilever, Nestlé, Panasonic, Microsoft, TikTok, Grab...
Thông qua lộ trình thử thách cùng chuỗi sự kiện bổ trợ chuyên sâu, thí sinh không chỉ được mài giũa tư duy chiến lược mà còn phát triển tối đa các kỹ năng mềm cốt lõi.
Cuộc thi nhằm thu hẹp khoảng cách giữa sinh viên và doanh nghiệp. Đây sẽ là đấu trường trí tuệ giúp các tài năng trẻ bứt phá giới hạn và khẳng định bản lĩnh chuyên môn trong kỷ nguyên số.
Theo Sina, ông Lý, 71 tuổi, và bà Trương, 61 tuổi, ở Trung Quốc, quen biết khi cả hai đều từng trải qua đổ vỡ hôn nhân. Sau một thời gian tìm hiểu, họ nảy sinh tình cảm và quyết định đăng ký kết hôn.
Trước khi kết hôn, ông Lý cam kết trao cho bà Trương khoản sính lễ 300.000 nhân dân tệ, tương đương gần 1,2 tỷ đồng. Số tiền này được thực hiện thông qua việc cho người thứ ba vay, đồng thời ghi tên bà Trương là đồng chủ nợ trong khoản vay.
Tuy nhiên, cuộc hôn nhân không kéo dài lâu. Chỉ sau 6 tháng chung sống, những khác biệt về tính cách và thói quen sinh hoạt khiến hai người thường xuyên xảy ra mâu thuẫn. Những tranh cãi liên tiếp khiến mối quan hệ rạn nứt, cuối cùng cả hai quyết định đưa nhau ra tòa để chấm dứt hôn nhân.
Sau khi ly hôn, tranh chấp về khoản sính lễ bắt đầu phát sinh. Bà Trương yêu cầu được giữ toàn bộ số tiền 300.000 nhân dân tệ. Trong khi đó, ông Lý cho rằng số tiền quá lớn so với thời gian chung sống ngắn ngủi nên không đồng ý.
Đại diện Tòa án quận Hồ Lý, thành phố Hạ Môn, tỉnh Phúc Kiến cho biết đây là vụ việc có giá trị sính lễ cao nhưng thời gian hôn nhân rất ngắn. Hai bên không có con chung, đồng thời trong thời gian chung sống, phần lớn chi phí sinh hoạt do người chồng chi trả.
Căn cứ phong tục địa phương và mức thu nhập bình quân của người dân Hạ Môn, tòa đã đưa ra phán quyết: 100.000 nhân dân tệ (khoảng 385 triệu đồng) thuộc về bà Trương, số tiền còn lại thuộc về ông Lý.
Sau phiên sơ thẩm, cả hai bên đều đồng thuận với quyết định của tòa và không kháng cáo.
Vụ việc nhanh chóng thu hút sự chú ý của dư luận, đặt ra nhiều tranh luận về vấn đề sính lễ trong các cuộc hôn nhân ngắn ngủi, đặc biệt là ở độ tuổi "xế chiều".
Trường hợp của ông Lý và bà Trương cho thấy ngay cả ở tuổi xế chiều, các vấn đề tài chính và sự khác biệt trong sinh hoạt vẫn có thể trở thành nguyên nhân dẫn đến đổ vỡ hôn nhân. Đồng thời, việc xử lý tranh chấp sính lễ cũng phụ thuộc vào nhiều yếu tố như thời gian chung sống, điều kiện kinh tế và hoàn cảnh cụ thể trong từng trường hợp.
Ngày 6/4, bà Jia ở thành phố Nghĩa Ô, tỉnh Chiết Giang đến kiểm tra và định đổi mật khẩu cửa phòng của một khách thuê nam ngoài 40 tuổi. Người này đang nợ 5.000 tệ (khoảng 17,5 triệu đồng) tiền nhà nên bà có ý định ngừng cho thuê.
Khi bước vào phòng, chủ nhà phát hiện hàng trăm chai nhựa loại 1,5 lít đựng đầy nước tiểu được giấu kín trong tủ đồ và gầm giường. Tường và máy điều hòa trong phòng đều ố vàng vì khói thuốc, dù nhà vệ sinh bên trong vẫn hoạt động bình thường.
Bà Jia cùng hai người khác mất hơn hai tiếng đổ chất thải vào bồn cầu để dọn dẹp. Chủ nhà cho biết, vào cuối năm 2025, bà từng định thu lại phòng nhưng nam khách thuê xin khất nợ với lý do vừa ly hôn và con gái đang bệnh tật nên bà đồng ý cho ở tiếp.
"Hơn 10 năm cho thuê nhà, tôi chưa từng gặp trường hợp nào như vậy", bà Jia nói. Bà yêu cầu khách trả đủ tiền nợ và bồi thường 500 tệ phí vệ sinh. Người đàn ông này đã chấp nhận các yêu cầu.
Sự việc thu hút sự quan tâm lớn trên mạng xã hội về lối sống của người thuê nhà. Trước đó, vào tháng 8/2025, một chủ nhà ở thành phố Tô Châu (tỉnh Giang Tô) cũng phát hiện 100 chai nước tiểu trong phòng của một thanh niên, dù nhà vệ sinh chỉ cách vài bước chân.
Dưới góc nhìn y khoa, hành vi này có thể là biểu hiện của "Hội chứng tích trữ" (Hoarding disorder) hoặc "Hội chứng Diogenes". Theo các chuyên gia tâm lý trên tạp chí Medical News Today, người mắc hội chứng này thường tự bỏ bê bản thân trầm trọng, cô lập xã hội và có sự ám ảnh cưỡng chế với việc thu thập rác thải hoặc chất thải cá nhân.
Các nghiên cứu chỉ ra rằng những rối loạn hành vi này thường khởi phát hoặc nặng hơn sau khi cá nhân phải đối mặt với cú sốc tâm lý lớn như mất người thân hoặc ly hôn. Các bác sĩ khuyến cáo người bệnh cần được can thiệp y tế và trị liệu tâm lý chuyên sâu thay vì chỉ dọn dẹp hiện trường đơn thuần.