Neymar dự bị dù đã hoàn toàn bình phục chấn thương. So với trận thắng Haiti 3-0 cách đây ít ngày, HLV Carlo Ancelotti thực hiện hai sự điều chỉnh trong đội hình xuất phát, khi Santos và Rayan được trao cơ hội đá chính.
Một tổn thất đáng chú ý của Brazil là Raphinha không thể ra sân do chấn thương gân kheo.
Đội hình xuất phát của Brazil: Alisson; Danilo, Marquinhos, Gabriel, Santos; Casemiro, Guimaraes; Rayan, Paqueta, Vinicius; Cunha.
HLV Steve Clarke thực hiện bốn sự thay đổi so với trận thua Morocco ở lượt hai vòng bảng, trong đó đáng chú ý nhất là quyết định trên hàng công.
Tiền đạo Lawrence Shankland được trao suất đá chính ở vị trí trung phong duy nhất, thay cho Che Adams. Ba sự thay đổi còn lại gồm Scott McKenna, Kenny McLean và Ben Doak vào đội hình xuất phát, thay thế lần lượt cho Grant Hanley, Ryan Christie và Kieran Tierney.
Đội hình xuất phát của Scotland: Gunn; Patterson, Hendry, McKenna, Robertson; McGinn, McTominay, Ferguson, McLean; Gannon-Doak, Shankland.
Đây sẽ là lần thứ năm Brazil và Scotland đụng độ ở World Cup. Kể từ năm 1974, chỉ có cặp đấu giữa Argentina và Hà Lan diễn ra nhiều hơn tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, với sáu lần đối đầu.
Lịch sử đang hoàn toàn nghiêng về phía đại diện Nam Mỹ. Sau trận hòa 0-0 ở World Cup 1974, Brazil thắng cả ba lần gặp Scotland tiếp theo, với các tỷ số 4-1 tại Tây Ban Nha 1982, 1-0 tại Italy 1990 và 2-1 tại Pháp 1998. “Selecao” cũng bất bại trong sáu trận giao hữu từng thi đấu với Scotland.
Theo mô phỏng trước trận của siêu máy tính Opta, Brazil có tới 69,6% khả năng thắng – so với 12,2% của Scotland. Khả năng hai đội chia điểm là 18,2%.
Raphinha chắc chắn vắng mặt sau khi dính chấn thương gân kheo ở trận thắng Haiti. HLV Carlo Ancelotti từ chối tiết lộ người sẽ thay thế tiền đạo của Barca trong đội hình xuất phát, dù ông vẫn còn nhiều lựa chọn như Rayan, Endrick hay Igor Thiago. Nhưng ông xác nhận Neymar đủ thể lực để thi đấu trước Scotland, để ngỏ khả năng sử dụng tiền đạo này ngay từ đầu hoặc trao cho anh số phút thi đấu hạn chế hơn.
“Neymar có thể chơi một hiệp hoặc trọn vẹn 90 phút”, Ancelotti nói trong buổi họp báo trước trận. “Neymar nỗ lực rất nhiều để trở lại và đã sẵn sàng. Thái độ của cậu ấy rất tích cực, tinh thần cũng rất tốt. Chúng tôi muốn đưa cậu ấy trở lại sân cỏ sớm nhất có thể. Kinh nghiệm và đẳng cấp của Neymar sẽ mang lại nhiều giá trị cho đội bóng”.
Đáng chú ý, cú đúp đầu tiên của Neymar trong màu áo của Brazil đến trong trận gặp chinhd Scotland cách đây khoảng 15 năm.
Đội hình xuất phát của Brazil trước Haiti có độ tuổi trung bình 30 năm 190 ngày, già nhất của “Selecao” tại một trận World Cup kể từ chung kết năm 1962.
Dù vậy, nhà cầm quân người Italy vẫn trao cơ hội cho một số tài năng trẻ đáng chú ý. Được tung vào sân từ ghế dự bị ở Philadelphia, Rayan (19 tuổi 320 ngày) và Endrick (19 tuổi 333 ngày) trở thành những cầu thủ trẻ nhất khoác áo Brazil tại World Cup trong vòng 56 năm qua.
Đây mới là lần thứ hai trong lịch sử Brazil sử dụng hai cầu thủ dưới 20 tuổi trong cùng một trận đấu ở World Cup. Lần gần nhất diễn ra vào năm 1958, khi Jose Altafini sát cánh cùng Pele – khi đó mới 17 tuổi.
Theo The Guardian, trước trận đấu với đội tuyển Ghana vào rạng sáng 24.6 thuộc bảng L World Cup 2026, Harry Kane đã nhắc các đồng đội về một thống kê không mấy vui vẻ.
Ở 3 giải đấu lớn gần nhất, đội tuyển Anh đều chơi dưới sức ở lượt trận thứ 2 vòng bảng. Đó là những trận hòa đáng thất vọng trước đội tuyển Scotland, đội tuyển Đan Mạch và đội tuyển Mỹ. Thông điệp của Kane rất rõ ràng: đội tuyển Anh không được phép lặp lại sai lầm đó tại World Cup 2026.
Sau màn trình diễn đầy hứng khởi trước đội tuyển Croatia, thầy trò HLV Thomas Tuchel được kỳ vọng sẽ tiếp tục khẳng định vị thế ứng viên vô địch. Thay vào đó, họ trải qua 90 phút bế tắc trước đội tuyển Ghana và phải chấp nhận trận hòa không bàn thắng.
Đây chưa phải kết quả khiến đội tuyển Anh rơi vào khủng hoảng. Tuy nhiên, nó đủ để kéo người hâm mộ trở lại với những câu hỏi quen thuộc đã đeo bám đội bóng này suốt nhiều năm qua.
Nếu trận thắng đội tuyển Croatia mang đến cảm giác về một đội tuyển Anh giàu tốc độ và năng lượng, thì cuộc đối đầu với đội tuyển Ghana lại là bức tranh hoàn toàn trái ngược.
Đội bóng châu Phi dưới sự dẫn dắt của HLV Carlos Queiroz gần như không có ý định chơi đôi công. Họ chủ động lùi sâu đội hình, bịt kín mọi khoảng trống và chấp nhận nhường quyền kiểm soát bóng cho đối phương.
Đó không phải chiến thuật mới. Trong nhiều năm qua, các đối thủ của đội tuyển Anh thường lựa chọn cách tiếp cận tương tự khi đối đầu với dàn ngôi sao đắt giá của "Tam sư". Và không ít lần, đội tuyển Anh gặp khó khăn trước kiểu phòng ngự này.
Điều đáng nói là sau nhiều đời HLV, từ Gareth Southgate đến Thomas Tuchel, bài toán ấy vẫn chưa được giải quyết triệt để. Đội tuyển Anh kiểm soát bóng vượt trội nhưng thiếu những pha xử lý đủ sắc bén để xuyên thủng hệ thống phòng ngự đông người của Ghana.
Những cơ hội rõ ràng chỉ xuất hiện trong những phút cuối trận khi đối thủ bắt đầu xuống sức. Tuy nhiên, chừng đó là không đủ để tạo nên khác biệt. Một trong những kỳ vọng lớn nhất khi HLV Tuchel tiếp quản đội tuyển Anh là khả năng mang đến những phương án tấn công đa dạng hơn. Dù vậy, trận đấu tại Boston cho thấy hành trình đó vẫn còn nhiều việc phải làm.
Xét về kết quả, trận hòa này chưa đẩy đội tuyển Anh vào tình thế nguy hiểm. Họ vẫn nắm quyền tự quyết trong cuộc đua giành vé vào vòng knock-out. Thậm chí, việc giữ lại 1 điểm còn tốt hơn mạo hiểm dâng cao rồi nhận thất bại trước những pha phản công của Ghana.
Tuy nhiên, điều khiến người hâm mộ lo lắng không nằm ở tỷ số. Điều đáng bàn là cách đội tuyển Anh đánh mất sự hứng khởi chỉ sau một trận đấu. Chiến thắng trước đội tuyển Croatia từng tạo cảm giác rằng HLV Tuchel đang dần xây dựng được một phiên bản đội tuyển Anh quyết đoán và chủ động hơn. Nhưng trước Ghana, những hạn chế quen thuộc lại xuất hiện.
Đội tuyển Anh vẫn sở hữu rất nhiều tài năng trên hàng công. Kane, Bukayo Saka, Jude Bellingham hay Cole Palmer đều là những cầu thủ có thể thay đổi cục diện trận đấu. Thế nhưng khi không gian bị thu hẹp và đối thủ chủ động chơi phòng ngự số đông, đội bóng này vẫn thiếu những giải pháp thực sự hiệu quả.
Có lẽ đó mới là bài kiểm tra quan trọng nhất với HLV Tuchel.
Đánh bại những đối thủ mạnh trong các trận đấu cởi mở luôn là điều đáng giá. Nhưng để tiến xa ở World Cup, các ứng viên vô địch còn phải biết cách vượt qua những trận đấu khó chịu, nơi đối thủ chỉ tập trung phòng ngự và chờ đợi sai lầm.
Đội tuyển Ghana đã làm rất tốt điều đó. Còn đội tuyển Anh, sau một đêm đáng thất vọng tại Boston, hiểu rằng con đường hướng tới chức vô địch World Cup 2026 vẫn còn nhiều chông gai hơn những gì người ta tưởng sau chiến thắng trước đội tuyển Croatia.
Hành trình của U.17 Việt Nam ở VCK U.17 châu Á 2026 bắt đầu lúc 0 giờ ngày 7.5, khi các học trò của HLV Cristiano Roland đối đầu U.17 Yemen ở trận ra quân bảng C. Mục tiêu của U.17 Việt Nam là vượt qua vòng bảng để có vé dự U.17 World Cup 2026. Muốn vậy, đánh bại Yemen (đội được xem là yếu nhất bảng C) là nhiệm vụ bắt buộc.
Cả thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều đang đứng về phía U.17 Việt Nam trước trận ra quân. So với VCK năm ngoái, bảng đấu của thầy trò ông Roland năm nay nhẹ nhàng hơn. Chỉ có U.17 Hàn Quốc mạnh vượt trội, còn lại U.17 Yemen và U.17 UAE đều là những đội vừa tầm để Chu Ngọc Nguyễn Lực cùng đồng đội hướng tới chiến thắng. Tuy nhiên, điểm tựa giá trị hơn cả để củng cố niềm tin chính là thực lực của U.17 Việt Nam. Chức vô địch Đông Nam Á không thuần túy là một danh hiệu, mà còn trở thành màn chạy đà hoàn hảo để học trò HLV Roland tích lũy kinh nghiệm, hoàn thiện lối chơi và điều chỉnh điểm rơi phong độ trước ngày giong buồm ra biển.
2 năm huấn luyện U.17 Việt Nam, HLV Roland đã tạo nên một tập thể gần như hoàn hảo với 16 trận bất bại. Triết lý xây dựng đội hình dựa trên cấu trúc tấn công - phòng ngự cân bằng, ưu tiên pressing tầm cao, triển khai bóng từ thủ môn và ban bật, đập nhả nhờ vào các khối đội hình di chuyển thông minh… mà ông Roland dày công gây dựng đã bắt đầu "đóng khuôn". U.17 Việt Nam là một trong số ít đội trẻ châu Á thực sự có lối chơi mang bản sắc rõ ràng, vận hành mạch lạc và khoa học. 5 trận toàn thắng ở vòng loại U.17 châu Á 2026, ghi 30 bàn, hay 5 trận bất bại tại giải U.17 Đông Nam Á với 19 bàn là minh chứng cho sức mạnh tập thể đáng gờm.
Dù vậy, vẫn còn một miếng ghép khuyết trên bức tranh U.17 Việt Nam của HLV Roland, đó là một chiến thắng ở sân chơi châu Á. Lần gần nhất U.17 VN thắng ở một vòng chung kết châu Á đã từ khoảng 10 năm trước, khi đội trẻ của HLV Đinh Thế Nam vượt qua Kyrgyzstan với tỷ số 3-1 để vào tứ kết (giải đấu lúc ấy còn mang tên U.16 châu Á, trước khi chuyển hẳn sang U.17 để đồng bộ với U.17 World Cup được tổ chức cùng năm). Ở VCK U.17 châu Á 2025, U.17 Việt Nam của HLV Roland đã xuất sắc cầm hòa 3 trận trước Nhật Bản, Úc và UAE. Trả lời Thanh Niên, HLV Roland tự hào nói rằng học trò của ông đã chiến đấu kiên cường, nhưng không quên khẳng định: sân chơi U.17 châu Á rất khắc nghiệt, mà U.17 Việt Nam vẫn còn thiếu một điều gì đó để thắng.
Bài học ấy là động lực để U.17 Việt Nam hoàn thiện mình trong 1 năm qua. Trận đấu với U.17 Yemen ngày 7.5 chính là thước đo hợp lý cho sự tiến bộ, mà Nguyễn Lực, Sỹ Bách hay Văn Dương phải thắng để chứng tỏ giấc mơ World Cup nằm trong tầm tay.
U.17 Việt Nam đủ sức đá tấn công khi gặp U.17 Yemen, như đã chơi trước U.17 Úc ở bán kết Đông Nam Á, hay U.17 UAE ở vòng loại châu Á. Nhờ giáo án huấn luyện đa dạng cùng không gian sáng tạo mà HLV Roland trao cho, cầu thủ U.17 Việt Nam tấn công đa dạng, khoa học hơn, với nhiều mảng miếng sắc bén, từ đánh trung lộ, phản công đến tình huống cố định.
Khả năng hoán đổi vị trí của các tiền đạo cánh, hậu vệ biên, hay xâm nhập bất ngờ của tiền vệ tấn công… là nét đặc sắc trong cách vận hành của U.17 Việt Nam. Rất lâu rồi, bóng đá Việt Nam mới có một lứa U.17 dám triển khai bóng, chơi kỷ luật nhưng cũng biến hóa mềm mại. HLV Roland cùng trợ lý đã nghiên cứu kỹ đối thủ và có phương án đối phó, được cụ thể hóa trong buổi tập ngày 5.5 tại Jeddah, Ả Rập Xê Út.
U.17 Yemen có lối chơi giàu thể lực, trực diện, ưu tiên tốc độ và kỹ thuật để đột phá, nhưng giống như hầu hết các đội Tây Á, kỷ luật phòng ngự và sự tập trung vẫn là vấn đề cần khắc phục. Nếu khai thác tốt điểm yếu này, U.17 Việt Nam sẽ lấy trọn 3 điểm để có bước tiến quan trọng đến đấu trường thế giới.
Phát biểu tại một sự kiện cờ vua ở Stockholm (Thụy Điển) hôm 20/4, Carlsen không né tránh việc dự đoán trận đấu. "Lúc này, gần như không thể chọn ai khác ngoài Sindarov, dù chúng ta đều biết bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra ở một trận tranh ngôi vô địch thế giới", kỳ thủ Na Uy nói.
Quan điểm của Carlsen dựa trên sự khác biệt rõ ràng trong cách anh đánh giá hai tài năng trẻ tuổi đôi mươi. Gukesh vẫn tồn tại những hạn chế nhất định, đặc biệt trong khả năng hiểu và xử lý các dạng thế trận phức tạp. "Gukesh có những điểm yếu rất rõ ràng trong cách hiểu cuộc chơi, còn Sindarov thì không. Kỳ thủ Uzbekistan toàn diện hơn rất nhiều", Carlsen nhận xét.
Đây không phải lần đầu Carlsen dè dặt khi nói về Gukesh. Chính kỳ thủ Ấn Độ từng đánh bại anh ở siêu giải Na Uy 2025, trong trận đấu khiến Carlsen phản ứng mạnh khi đập tay xuống bàn. Tuy nhiên, anh vẫn nhìn nhận Gukesh chưa hoàn thiện, đặc biệt nếu so với sự ổn định và cân bằng mà Sindarov đang thể hiện.
Sự thăng tiến của Sindarov trong năm qua là cơ sở lớn cho nhận định này. Kỳ thủ Uzbekistan vừa vô địch Candidates 2026 với phong độ gần như hoàn hảo. Anh giành 10 điểm sau 14 ván, không thua trận nào, đồng thời tạo khoảng cách an toàn với nhóm bám đuổi từ rất sớm.
Màn trình diễn của Sindarov được đánh giá là ấn tượng nhất lịch sử Candidates hiện đại. Anh thắng sáu trong 10 ván đầu, trước khi chuyển sang lối chơi thực dụng để bảo toàn lợi thế. Những chiến thắng trước các đối thủ trực tiếp như Fabiano Caruana hay Rameshbabu Praggnanandhaa đặt nền móng cho chức vô địch, trong khi khả năng kiểm soát thế trận giúp anh duy trì chuỗi bất bại kéo dài.
Không chỉ Carlsen, huyền thoại Garry Kasparov cũng nghiêng về khả năng Sindarov đăng quang. "Nếu nhìn vào các ván đấu, Sindarov là lựa chọn rõ ràng hơn", nhà vô địch thế giới thời 1985-2000 nói. "Tuy nhiên, ở một trận tranh ngôi vô địch thế giới, áp lực tâm lý và sự chuẩn bị dài hạn đóng vai trò quyết định".
Theo Kasparov, Gukesh vẫn sở hữu những phẩm chất có thể tạo khác biệt. Kỳ thủ Ấn Độ nổi bật ở sự ổn định tâm lý và khả năng phòng ngự. "Cậu ấy có thể bảo vệ bất kỳ vị trí nào và tìm ra nguồn lực ngay cả trong những tình huống khó khăn nhất", ông nhận xét. "Yếu tố này đã giúp Gukesh lên ngôi năm 2024 và duy trì vị thế ở nhóm đỉnh cao".
Kinh nghiệm thi đấu trận dài hơi cũng là lợi thế của Gukesh. Trận đấu sắp tới kéo dài 14 ván, đòi hỏi sự bền bỉ và khả năng thích nghi liên tục. Trong khi đó, Sindarov chưa từng trải qua một trận tranh ngôi vô địch thế giới, dù phong độ gần đây của anh thuyết phục.
Trận tranh ngôi giữa Sindarov và Gukesh cũng đánh dấu một cột mốc đặc biệt của làng cờ vua thế giới, khi cả hai kỳ thủ đều mới 20 tuổi. Kasparov thậm chí cho rằng một chiến thắng của Sindarov có thể mở ra kịch bản hấp dẫn hơn, có thể khiến Carlsen cân nhắc trở lại cuộc đua vô địch. "Tôi muốn thấy Sindarov đấu với Carlsen, bởi kỳ thủ Na Uy vẫn đang là số một", ông nói.
Chung kết cờ vua thế giới 2026 sẽ diễn ra cuối năm nay. Thời gian và địa điểm chưa được xác định.