Ngày 25/6, Đội Cảnh sát giao thông đường bộ số 5, Công an TP Hà Nội, cho biết đã lập biên bản vi phạm hành chính với nam tài xế 35 tuổi, trú tại xã Phù Đổng, về hành vi điều khiển ôtô lắp thêm đèn phía trước không đúng quy định.
Khoảng 22h ngày 22/6, người này lái ôtô trên đường đê Phù Đổng, liên tục nháy cụm đèn lắp thêm trên nắp ca-pô, gây chói mắt cho xe đi ngược chiều. Sau đó, tài xế còn dừng xe để tranh cãi với một người lái xe khác.
Theo Cục Cảnh sát giao thông, việc tự ý lắp thêm đèn không đúng thiết kế của nhà sản xuất có thể gây chói mắt, hạn chế tầm nhìn của người tham gia giao thông đối diện, làm tăng nguy cơ tai nạn, nhất là vào ban đêm. Việc lắp thêm thiết bị điện cũng tiềm ẩn nguy cơ chập điện, cháy nổ.
Cơ quan chức năng khuyến cáo người dân không tự ý thay đổi kết cấu, đặc tính kỹ thuật của phương tiện và chấp hành đúng quy định khi tham gia giao thông.
Theo Nghị định 168/2024, người điều khiển ôtô lắp thêm đèn phía trước, phía sau, trên nóc, dưới gầm hoặc hai bên thành xe không đúng quy định bị phạt 1-2 triệu đồng, trừ 2 điểm giấy phép lái xe. Chủ phương tiện phải tháo bỏ thiết bị lắp thêm và khôi phục tình trạng kỹ thuật ban đầu của xe.
Tin Gốc: Vnexpress

Ngày 29.5, Chi cục Kiểm lâm tỉnh Tây Ninh cho biết đơn vị đang tiến hành điều tra, xác minh và xử lý nghiêm một vụ vận chuyển động vật rừng trái pháp luật là thằn lằn núi Bà Đen với số lượng lớn vừa bị phát hiện trên địa bàn.
Khoảng 22 giờ ngày 28.5, tại ấp Phước Long 2, xã Dương Minh Châu (ngay khu vực ngã ba Sơn Đình, gần cổng sau núi Bà Đen), tổ công tác thuộc Chi cục Kiểm lâm tỉnh Tây Ninh phát hiện và ra hiệu dừng xe đối với ông N.V.V (53 tuổi, ở ấp Tân Lâm, xã Tân Đông, tỉnh Tây Ninh). Tại thời điểm kiểm tra, ông V. đang điều khiển xe máy kéo theo thùng lôi tự chế để vận chuyển động vật rừng.
Tiến hành kiểm tra, lực lượng chức năng phát hiện bên trong thùng lôi chứa 127 kg thạch sùng ngón Bà Đen (thường gọi là thằn lằn núi Bà Đen, tên khoa học là Cyrtodactylus badenensis).
Toàn bộ số thằn lằn này đã chết và đang trong quá trình cấp đông để mang đi tiêu thụ. Đây là loài động vật rừng thông thường, có phân bố tự nhiên đặc hữu trong khu vực rừng đặc dụng núi Bà Đen.
Làm việc với tổ công tác, ông V. không xuất trình được hồ sơ, tài liệu chứng minh nguồn gốc hợp pháp của số thằn lằn nói trên. Lực lượng kiểm lâm đã lập biên bản, tạm giữ toàn bộ tang vật cùng phương tiện để tiếp tục điều tra làm rõ.
Đại diện Chi cục Kiểm lâm tỉnh Tây Ninh khuyến cáo người dân tuyệt đối không tham gia săn bắt, mua bán các loại động vật hoang dã. Mọi hành vi xâm hại đến động vật hoang dã tại khu vực núi Bà Đen nói riêng và trên toàn địa bàn tỉnh nói chung đều là vi phạm pháp luật và sẽ bị xử lý nghiêm minh. Trong thời gian tới, đơn vị sẽ tiếp tục tăng cường tuần tra, siết chặt kiểm soát để kịp thời ngăn chặn các hành vi vi phạm lâm nghiệp.
Hiện Chi cục Kiểm lâm tỉnh Tây Ninh đã có văn bản trình Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Tây Ninh phê duyệt hướng xử lý tiếp theo đối với 127 kg thằn lằn núi Bà Đen nêu trên.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Nghe bác sĩ hát giữa bệnh viện, bệnh nhân tai biến nói ‘Tôi thấy ấm lòng!'

Tối 3.4, Viện Y dược học dân tộc TP.HCM tổ chức chương trình y nghệ thuật lần thứ 1 năm 2026 với chủ đề “Tình ca quê hương” nhằm hướng tới ngày Sức khỏe toàn dân (7.4). Đặc biệt, các tiết mục đều do đội ngũ y bác sĩ của viện biểu diễn.
Phát biểu tại chương trình, bác sĩ Hồ Văn Hân, Giám đốc Viện Y dược học dân tộc TP.HCM, cho biết chương trình y nghệ thuật là một hoạt động trong mô hình chăm sóc sức khỏe toàn diện. Trong đó, âm nhạc là một phương thức trị liệu tinh thần, giúp giảm căng thẳng, tăng kết nối và nâng đỡ cảm xúc người bệnh.
Bác sĩ cũng nhấn mạnh y nghệ thuật không dừng ở một chương trình đơn lẻ mà sẽ được duy trì thường xuyên, góp phần xây dựng môi trường y tế nhân văn và toàn diện hơn.
Tham gia biểu diễn tại chương trình, thạc sĩ - bác sĩ Nguyễn Tuấn Quyên, Trưởng khoa Ngoại tổng hợp, Viện Y dược học dân tộc TP.HCM cho rằng điều trị không nên chỉ dừng ở thể chất mà cần quan tâm cả tinh thần người bệnh.
Theo ông, trong hai chữ "con người", nếu chỉ chú trọng chữa phần "con" (tức thể chất, bệnh lý) mà bỏ quên phần "người" (đời sống tinh thần, cảm xúc) thì việc điều trị chưa thể trọn vẹn.
Bác sĩ Quyên bày tỏ khi trực tiếp hát và đàn cho bệnh nhân nghe, ông cảm thấy thoải mái và hạnh phúc. Với ông, việc mang tiếng hát đến cho người bệnh không chỉ giúp họ thư giãn tinh thần mà còn tạo sự kết nối, sẻ chia giữa thầy thuốc và bệnh nhân.
Bà Huỳnh Thị Sen (70 tuổi, quê ở Huế) được con gái đẩy xe lăn đến dự chương trình. Bà bị tai biến, điều trị tại Viện Y dược học dân tộc TP.HCM đã 10 ngày.
“Được nghe các bác sĩ hát ngay trong bệnh viện, tôi rất thích và thấy ấm lòng!", bà xúc động nói.
Một số hình ảnh tại chương trình:

Tôi nhớ một buổi sáng cách đây không lâu ở một thành phố, có quán cà phê với tấm biển lớn treo phía trên: "Cà phê siêu sạch - nguyên chất 100%". Đi thêm vài trăm mét, hiện tượng tương tự lặp lại: quán nào cũng dán dòng chữ ấy, có nơi còn để to hơn cả tên thương hiệu.
Buổi chiều đi ngang qua nhiều cơ sở đào tạo tên gắn liền với chữ "quốc tế".
Hai hiện tượng không liên quan, nhưng phản ánh cùng một logic quen thuộc: nếu niềm tin chất lượng thực tế vẫn còn bị nhiều người ngoài nghi, thì ngôn từ dường như được huy động để lấp đầy khoảng trống.
Trong đời sống thường nhật, người tiêu dùng vẫn thường mang nỗi nghi ngại: ly cà phê mình uống có thật sự nguyên chất? Có bị pha tạp chất, hóa chất bảo quản hay không? Những vụ việc cà phê giả, cà phê "bẩn" bị phát hiện thời gian qua càng làm tăng thêm sự bất an ấy.
Chính vì vậy, "siêu sạch" không còn là một tính từ mô tả mà trở thành lời cam kết hay hứa hẹn. Ngay cả quán cà phê vỉa hè giá chỉ 15.000 đồng cũng treo biển "siêu sạch".
Vì nếu không nói ra điều này, khách hàng khó mà tin tưởng. Khách hàng không chỉ mua một ly cà phê; họ mua cảm giác yên tâm.
Câu chuyện nhiều "đại học quốc tế" cũng vận hành theo cùng một cơ chế. Trong bối cảnh giáo dục đại học Việt Nam đang chuyển mình, hai chữ "quốc tế" trở thành tín hiệu mạnh mẽ, gợi lên hình ảnh chương trình tiên tiến, giảng viên chất lượng cao và bằng cấp có giá trị toàn cầu. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng khớp với tên gọi. Nhiều chương trình vẫn còn hạn chế về đội ngũ giảng viên quốc tế, môi trường học thuật và sự công nhận quốc tế thực sự.
Gần đây, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã siết chặt quy định về đặt tên cơ sở giáo dục đại học, không cho phép tùy tiện sử dụng các từ mang tính "vị thế đặc biệt" như "quốc tế", "quốc gia", "Việt Nam"… trừ khi được cơ quan có thẩm quyền phê duyệt.
Quy định này cho thấy hiện tượng lạm dụng tên gọi không còn là chuyện cá biệt, mà đã trở thành vấn đề cần quản lý để tránh gây nhầm lẫn và bảo vệ người học.
Vậy điều gì khiến nhiều người đặc biệt "ưa chuộng" những từ mang tính nâng cấp như "siêu" hay "quốc tế"?
Câu trả lời có lẽ nằm ở một tâm lý dễ hiểu: chất lượng thực tế còn khiêm tốn, nhưng khát vọng vươn tầm lại rất lớn. Trong thời gian dài, một số loại hàng hóa kém ổn định về chất lượng. Giáo dục trong nước cũng thường bị so sánh bất lợi với các nền giáo dục tiên tiến.
Những so sánh ấy có thể không công bằng, nhưng để lại dấu ấn: cảm giác chưa đủ, kèm theo mong muốn được công nhận mạnh mẽ.
Phải chăng khoảng cách giữa thực tế và kỳ vọng còn lớn, nên ngôn từ trở thành giải pháp nhanh nhất để "nâng cấp" hình ảnh?
"Siêu sạch" không chỉ là sạch mà còn vượt trội so với "chưa sạch". "Quốc tế" không chỉ là mở rộng mà còn là cách khẳng định mình đã bước ra khỏi khuôn khổ "bình thường nội địa".
Đó là một dạng tự vệ tâm lý: khẳng định giá trị ngay cả khi điều đó chưa hoàn toàn trở thành hiện thực.
Ở chiều tích cực, khát vọng ấy có thể là động lực quan trọng. Khi người tiêu dùng đòi hỏi cà phê sạch hơn, nhiều doanh nghiệp, từ các thương hiệu lớn đến các cơ sở nhỏ, đã đầu tư nghiêm túc hơn vào nguồn nguyên liệu, quy trình sản xuất và truy xuất nguồn gốc.
Tương tự, áp lực từ phụ huynh tìm kiếm giáo dục chất lượng cao đã thúc đẩy nhiều trường cải thiện chương trình, hợp tác quốc tế và hướng tới các tiêu chuẩn kiểm định quốc tế. Khát vọng, vì thế không chỉ nằm trên tấm biển quảng cáo, mà có thể kéo thực tế đi lên.
Tuy nhiên nếu khát vọng chỉ dừng lại ở ngôn từ, chính những từ ngữ ấy sẽ dần mất giá trị. Khi quán nào cũng "siêu sạch", người tiêu dùng bắt đầu nghi ngờ tất cả.
Khi trường nào cũng mang tên "quốc tế", sinh viên và phụ huynh sẽ tự hỏi: đâu mới là quốc tế thực sự? Khi niềm tin bị bào mòn, thiệt hại không chỉ thuộc về một thương hiệu hay một trường học, mà còn thuộc về cả hệ sinh thái kinh tế - giáo dục.
Ly cà phê vỉa hè đến tấm biển trường đại học cho thấy tràn đầy khát vọng, nhưng ngôn từ đôi khi lại đi nhanh hơn thực lực hiện có.
Có lẽ, điều cốt lõi là nâng chất lượng thực chất đến mức những cụm từ như "siêu sạch" hay "quốc tế" trở nên không còn cần thiết.
Khi cà phê thật sự sạch, người ta nhận ra qua vị đắng thanh và hậu ngọt tự nhiên, chứ không phải qua tấm biển trước quán. Khi một trường đại học đạt chuẩn, sinh viên sẽ cảm nhận qua chương trình học, đội ngũ giảng viên và con đường nghề nghiệp mở ra trên khu vực hoặc toàn cầu, chứ không cần phải đọc tên trường mới biết.
Đến lúc đó, niềm tin không còn treo trên bảng hiệu mà nằm trong trải nghiệm. Và khát vọng cũng không cần phải nói to lên nữa, bởi nó đã hiện diện trong chính chất lượng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

