Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết hôm nay 5-4, thời tiết Thanh Hóa đến Gia Lai nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt với nhiệt độ cao nhất 35-37 độ C, có nơi trên 39 độ C, độ ẩm 40-45%.
Nam Bộ nắng nóng diện rộng. Miền Đông Nam Bộ nắng nóng với nhiệt độ cao nhất 35-36 độ C, có nơi trên 36 độ C, độ ẩm 45-50%.
Nắng nóng có khả năng mở rộng ra khu vực Tây Bắc Bộ và đồng bằng Bắc Bộ. Nắng nóng ở Thanh Hóa đến Quảng Ngãi và miền Đông Nam Bộ còn có khả năng kéo dài trong nhiều ngày tới.
Nguy cơ cháy nổ, hỏa hoạn do nhu cầu sử dụng điện tăng cao và độ ẩm giảm thấp. Ngoài ra nắng nóng có thể gây mất nước, kiệt sức và đột quỵ do sốc nhiệt khi tiếp xúc lâu với nhiệt độ cao.
Nhiệt độ dự báo có thể chênh lệch 2-4°C so với nhiệt độ thực tế ngoài trời, thậm chí cao hơn nếu có các bề mặt hấp thụ nhiệt như bê tông, đường nhựa.
Như vậy với mức nhiệt dự báo có nơi đạt 39 độ C thì nhiệt độ cảm nhận có thể hơn 40 độ C.
TP Hà Nội nhiều mây, mưa vài nơi, trưa chiều giảm mây trời nắng. Nhiệt độ thấp nhất 23-25 độ C, cao nhất 31-33 độ C.
Tây Bắc Bộ có mây, ngày nắng, riêng khu vực Tây Bắc có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 20-25 độ C, cao nhất 32-36 độ C.
Đông Bắc Bộ nhiều mây, trưa chiều giảm mây trời nắng. Nhiệt độ thấp nhất 22-25 độ C, cao nhất 31-34 độ C.
Thanh Hóa đến Huế có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 34-39 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng, phía bắc nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 35-39 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 19-22 độ C, cao nhất 31-35 độ C.
Nam Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 33-36 độ C.
TP.HCM có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-26 độ C, cao nhất 33-35 độ C.
Tình Yêu Giới Tính
Người dân Tehran vẫn dã ngoại, nướng thịt bất chấp ông Trump đe dọa 'đưa Iran về thời đồ đá'

Theo Hãng tin AFP, ngày 2-4, tại một công viên xanh mát ở thủ đô Tehran, người dân Iran tụ tập dã ngoại trong ngày cuối cùng của kỳ nghỉ năm mới Ba Tư, bất chấp những lời đe dọa của Tổng thống Mỹ Donald Trump rằng sẽ đưa Iran "trở về thời kỳ đồ đá".
Đất nước này đã chìm trong chiến tranh hơn một tháng kể từ khi Mỹ và Israel phát động cuộc tấn công vào ngày 28-2.
Ông Trump tuyên bố sẽ tiếp tục tấn công mạnh mẽ vào Iran thêm "hai hoặc ba tuần nữa", trong khi những tiếng nổ lớn vẫn rung chuyển thủ đô Tehran.
Dù vậy, hàng trăm gia đình vẫn dã ngoại dưới bầu trời dịu mát và nhiều mây, phóng tầm mắt ngắm nhìn dãy núi Alborz phủ tuyết trắng - khung cảnh đẹp như tranh vẽ, tương phản hoàn toàn với một thành phố đang hứng chịu các cuộc tấn công liên tiếp.
Ngày 2-4 là ngày cuối cùng của Lễ hội năm mới Ba Tư, được gọi là Sizdah-bedar hay Ngày Thiên nhiên. Theo phong tục, người dân phải ra ngoài trời cả ngày để xua đuổi vận xui.
Bà Roya Abhari (39 tuổi) chia sẻ "chúng tôi phải giữ gìn nghi lễ này trong mọi hoàn cảnh, dù trong tình huống hiện tại và dù đang đau buồn đến thế nào".
"Tôi thấy thông điệp của Tổng thống Trump và tự hỏi: liệu Iran có thực sự trở về thời kỳ đồ đá trong hai hoặc ba tuần tới không?", bà nói.
Trên tấm thảm trải giữa thảm cỏ xanh, một nhóm bạn bè ngồi trò chuyện bên ấm trà trong khi đồ ăn đang sôi lục bục trên bếp gas.
Gần đó, một người đàn ông đang quạt những xiên thịt nướng trên lò than, một cặp đôi đánh cầu lông, còn những người về hưu cất tiếng hát trên ghế công viên.
"Chiến tranh chẳng ảnh hưởng gì đến chúng tôi cả. Chúng tôi vẫn sống bình thường và không sợ chiến tranh", anh Hakim Rahimi (43 tuổi), thợ kim loại, khẳng định.
Những cảnh tượng vui tươi này đối lập hoàn toàn với thực tại khốc liệt, khi tiếng bom vẫn vang vọng khắp các khu phố và nhiều gia đình đang chịu tang.
Buổi sáng hôm đó, một trung tâm y tế hàng trăm năm tuổi ở thủ đô đã bị phá hủy nặng nề trong các đợt không kích.
Những công viên xanh của Tehran - vốn là lá phổi của đô thị thường xuyên ngột ngạt vì ô nhiễm - nay trở thành nơi trú ẩn tinh thần kể từ khi chiến sự nổ ra. Người chạy bộ, người đạp xe và những người dạo mát vẫn đổ về đây mỗi ngày, bất chấp nguy cơ bom đạn.
Song, tuyên bố của Iran về việc trả đũa một cách hủy diệt nếu các cuộc tấn công của Mỹ gia tăng đã làm dấy lên lo ngại về sự leo thang trong một cuộc xung đột đang lan rộng khắp khu vực.
Dân Trí
Yêu nhầm phụ nữ chưa ly hôn, 3 năm tôi làm ATM dự phòng và cái kết ê chề

Tôi tên Nam, 30 tuổi, là nhân viên một công ty xây dựng. Tôi vừa kết thúc mối quan hệ kéo dài 3 năm với một người phụ nữ hơn mình 10 tuổi, có con riêng 4 tuổi. Nhiều người khi đọc đến đây có thể sẽ nghĩ cô ấy hẳn phải rất xinh đẹp hay giàu có, nên một chàng trai chưa từng lập gia đình như tôi mới có thể lao vào mối tình ấy lâu đến vậy.
Nhưng không phải. Và nếu phải dùng một từ để nói về 3 năm vừa qua, tôi chỉ có thể nói "nhục". Nhục vì đã yêu sai người. Nhục vì biết rõ mình sai… nhưng vẫn cố chấp không buông.
Chúng tôi gặp nhau tại một phòng tập. Ngày đầu tiên, tôi bắt gặp cô ấy ngồi gục khóc ở hành lang cầu thang, liền lặng lẽ đưa cho cô một tờ giấy. Từ khoảnh khắc đó, chúng tôi bắt đầu trò chuyện nhiều hơn.
Qua những lần tâm sự, tôi biết cô năm nay 40 tuổi, có một cô con gái nhỏ và đã ly hôn vì từng chịu đựng một cuộc hôn nhân đầy bạo lực. Điều khiến tôi bất ngờ là vẻ ngoài của cô, trẻ trung, dịu dàng, không hề giống một người đã đi qua nhiều sóng gió.
Chúng tôi dần trở nên thân thiết, cùng tập luyện, cùng chia sẻ những câu chuyện đời thường. Những buổi đi ăn, đi chơi xuất hiện nhiều hơn và cô thường đưa con gái theo. Đứa bé đáng yêu, quấn quýt khiến tôi cũng dần gắn bó. Không biết từ khi nào, tôi nhận ra mình đã yêu cả hai mẹ con. Tôi tỏ tình, và chúng tôi chính thức bắt đầu một mối quan hệ.
Thời điểm đó, tôi từng nghĩ mình thật “cao thượng” khi sẵn sàng chấp nhận toàn bộ quá khứ của cô. Tôi tin rằng, là đàn ông, nếu có thể che chở thì hãy che chở. Câu chuyện tình của tôi khi ấy giống như một bộ phim ngôn tình vượt qua mọi rào cản.
Bạn bè nhiều lần khuyên can, cô ấy hơn tuổi, lại có con, còn tôi vẫn là trai tân, không thiếu lựa chọn. Nhưng tôi bỏ ngoài tai tất cả. Tôi tin mẹ con cô ấy chính là bến đỗ cuối cùng của mình. Chỉ là, cuộc đời không phải là phim...
Mọi chuyện bắt đầu rẽ hướng vào một ngày tôi nhận được cuộc gọi từ một người đàn ông - anh ta tự xưng là chồng của cô ấy. Tôi chết lặng khi nghe anh nói hai người vẫn chưa ly hôn, và yêu cầu tôi rời khỏi gia đình của họ.
Khoảnh khắc đó, không chỉ là cú sốc, tôi thấy mình bị hạ thấp. Một người đàn ông 30 tuổi, có công việc ổn định, không thiếu lựa chọn, bỗng chốc trở thành kẻ chen ngang vào cuộc hôn nhân của người khác mà không hề hay biết.
Đáng lẽ tôi phải dừng lại ngay lúc đó. Nhưng không. Cô ấy tìm đến tôi, mang theo con. Cô khóc, kể về một người chồng tệ bạc, vô trách nhiệm, thường xuyên bạo hành và đe dọa, không chịu ly hôn. Cô nói anh ta đã có người khác bên ngoài từ lâu.
Tôi lại mềm lòng. Tôi đề nghị cô ấy làm thủ tục ly hôn cho rõ ràng, cô đồng ý. Tôi đưa cô đi gặp luật sư, thậm chí đứng ra chi trả toàn bộ chi phí. Nhưng mọi thứ cứ kéo dài. Khi thì cô không liên lạc được với chồng, khi thì cần thêm thời gian để thuyết phục. Hết lần này đến lần khác, cô luôn có lý do để trì hoãn.
Ba năm tôi chờ một tờ giấy ly hôn để có thể đường đường chính chính ở bên cô ấy. Ba năm chịu đựng những lời dị nghị, những ánh nhìn không rõ trắng đen. Tôi tin vào câu chuyện về bạo lực gia đình, tin vào hình ảnh một người phụ nữ đáng thương cần được chở che.
Nhưng thứ tôi nhận lại sau tất cả khiến tôi buộc phải buông tay. Ba năm đó, rốt cuộc tôi là gì trong cuộc đời cô ấy? Không phải người yêu. Mà giống như một… phương án dự phòng, kèm theo cả sự chu cấp.
Những tin nhắn mỗi ngày của cô ấy không phải là “anh ăn cơm chưa” hay “hôm nay anh có mệt không”, mà chỉ xoay quanh tiền bạc: “Xong việc này, anh được bao nhiêu?”, “Gửi cho em 5 triệu đồng, 10 triệu đồng mẹ con em cần việc gấp".
Nghe đủ nhiều, tôi bắt đầu tự hỏi, mình là người yêu hay chỉ là một cái ATM?
Tôi bắt đầu nhận ra một sự thật đau đớn, cô ấy không cần tôi, cô ấy chỉ cần những gì tôi có thể mang lại. Đỉnh điểm là một lần tranh cãi. Cô ấy nhìn thẳng vào tôi và nói: “Anh không cho được thì thiếu gì người cho”.
Câu nói đó không chỉ là sự xúc phạm, mà là cú đánh thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Và cũng chính khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra, mình chưa bao giờ là người yêu trong mối quan hệ này. Tôi chỉ là một lựa chọn, và còn là lựa chọn không đủ tốt.
Tôi quyết định chia tay. Không ồn ào, không níu kéo.
Nhưng cuộc đời đôi khi trớ trêu đến khó tin. Vài tuần sau, qua lời một người bạn của cô ấy, tôi biết cô đang quen một người đàn ông gần 60 tuổi, người có thể chu cấp đầy đủ, không thiếu thứ gì. Và người chồng cũ cũng đã chấp nhận ly hôn.
Tôi bật cười chua chát. Tờ đơn ly hôn mà tôi chờ đợi suốt 3 năm không có, vậy mà chỉ trong vài tuần, mọi thứ lại được giải quyết.
Bạn bè nói tôi ngu. Và lần này, tôi không còn phản bác nữa. Ba năm qua, tôi đã cố gắng chứng minh giá trị và tình yêu của mình… với một người chưa từng coi trọng tôi.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Từ Bangladesh đến Hàn Quốc, từ Ấn Độ đến Philippines, hàng loạt chính phủ châu Á đang nối tiếp nhau đẩy mạnh sử dụng than đá, loại nhiên liệu hóa thạch gây ô nhiễm nặng nề nhất, để bù đắp khoảng trống năng lượng khổng lồ do cuộc xung đột ở Trung Đông gây ra.
Câu hỏi đặt ra: đây là giải pháp khẩn cấp bất đắc dĩ, hay một bước lùi nguy hiểm đối với cuộc chiến chống biến đổi khí hậu toàn cầu?
Nguồn cơn của làn sóng này nằm ở cú sốc nguồn cung khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) - nhiên liệu vốn được xem là "cầu nối" trong lộ trình chuyển dịch từ than sang năng lượng sạch hơn.
Eo biển Hormuz - tuyến đường biển vận chuyển khoảng 1/5 lượng dầu mỏ và LNG toàn cầu - gần như bị đóng cửa sau khi Mỹ và Israel tấn công Iran hôm 28-2, kéo theo các đòn trả đũa của Tehran khắp khu vực.
Các cuộc tấn công vào một cơ sở xuất khẩu LNG lớn ở Qatar càng làm trầm trọng thêm tình trạng thiếu hụt, với hậu quả có thể kéo dài nhiều năm.
Ông Henning Gloystein, Giám đốc quản lý năng lượng và tài nguyên tại Công ty Eurasia Group, cho biết gần 30 tỉ mét khối LNG đã bị loại khỏi chuỗi cung ứng toàn cầu, trong đó hơn 80% mức thiếu hụt tập trung ở khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương.
"Chỉ trong vòng bốn tuần, thị trường toàn cầu đã chuyển từ dư cung sang tình trạng thiếu hụt nghiêm trọng. Điều này không chỉ đẩy giá tăng vọt, mà còn dẫn đến thiếu nhiên liệu thực sự", ông phân tích. Ông cũng cảnh báo sẽ mất nhiều năm để khôi phục nguồn cung LNG.
Trước thực trạng đó, than đá - vốn rẻ và dồi dào - nhanh chóng trở thành lựa chọn thay thế. Trên báo Financial Times, ông Li Shuo - Giám đốc Trung tâm Khí hậu Trung Quốc tại Viện Chính sách xã hội châu Á (ASPI) - bình luận rằng cuộc khủng hoảng năng lượng hiện nay củng cố cảm giác "than đá là lựa chọn cuối cùng an toàn, mang lại một mức độ an ninh năng lượng mà các nguồn tài nguyên nhập khẩu không thể có".
Ông Gloystein cũng lý giải thêm: "Những quốc gia có trữ lượng than đá sẽ sử dụng chúng, vì đây là cách nhanh nhất và rẻ nhất để thay thế LNG".
Ông Jonathan Teubner, nhà phân tích tại Viện Kinh tế năng lượng và phân tích tài chính (IEEFA), bổ sung một lý do không kém phần thực tế: "Không có than đá nào đi qua eo biển Hormuz".
Làn sóng này lan rộng khắp châu lục. Hàn Quốc trì hoãn đóng cửa các nhà máy nhiệt điện than và dỡ bỏ giới hạn sản lượng điện từ than. Thái Lan tăng sản lượng tại nhà máy điện than lớn nhất nước.
Philippines - quốc gia đã tuyên bố "tình trạng khẩn cấp năng lượng" - dự định gia tăng hoạt động các nhà máy nhiệt điện than. Bangladesh vừa tăng sản lượng điện than, vừa đẩy mạnh nhập khẩu trong tháng 3.
Tại Ấn Độ - quốc gia phụ thuộc vào than đá cho gần 75% sản lượng điện, Thủ tướng Narendra Modi cảnh báo "thách thức lớn" đang đến gần khi mùa hè sắp tới, đồng thời yêu cầu các nhà máy than chạy hết công suất, kể cả việc khôi phục một cơ sở đã bị đóng cửa của Tata Power.
Tuy nhiên làn sóng quay lại điện than đang vấp phải những cảnh báo nghiêm khắc từ cộng đồng khoa học khí hậu.
Theo báo Guardian, các chuyên gia nhấn mạnh tác động hủy hoại của than đá đối với môi trường, đồng thời cho rằng cuộc khủng hoảng lần này nên là hồi chuông thức tỉnh để các nước đầu tư vào năng lượng tái tạo - vốn ổn định hơn và không bị ràng buộc bởi các tuyến vận chuyển dễ tổn thương như eo biển Hormuz.
Bà Pauline Heinrichs, chuyên gia về khí hậu và năng lượng tại Đại học King's College London, nhận định cuộc khủng hoảng lần này cần trở thành bước ngoặt đối với các chính phủ.
"Tác động của than đá đối với khí hậu và sức khỏe là tàn phá và thảm khốc. Chúng ta đã chứng minh điều này trong suốt nhiều thập niên. Than đá không chỉ làm gia tăng rủi ro khí hậu, mà còn kéo theo ô nhiễm và độc hại", bà nói.
Bà Heinrichs cũng nhấn mạnh cuộc khủng hoảng hiện nay càng cho thấy tầm quan trọng của năng lượng tái tạo, "không chỉ là ưu tiên về khí hậu, mà còn đối với an ninh năng lượng nói chung tại châu Á", đồng thời chỉ ra rằng những nền kinh tế có tỉ trọng năng lượng tái tạo cao thực tế ít bị tổn thương hơn.
Cùng quan điểm, bà Dinita Setyawati, chuyên gia phân tích năng lượng cấp cao tại tổ chức Ember, khẳng định: "Phụ thuộc vào than là không bền vững. Năng lượng tái tạo nội địa chắc chắn là con đường nên đi để cải thiện an ninh năng lượng và khả năng chống chịu".
Bà cũng cảnh báo các chính phủ không nên để việc quay lại sử dụng than đá trở thành xu hướng cố định lâu dài trong hệ thống năng lượng quốc gia.
Nguồn: https://tuoitre.vn/khung-hoang-trung-dong-day-chau-a-quay-lai-dien-than-20260402072827542.htm

