Tôi tốt nghiệp cử nhân ngoại ngữ. Ra trường, bạn bè người làm công ty nước ngoài, người đi xuất khẩu lao động, người làm phiên dịch. Còn tôi chọn dạy thêm ở một trung tâm tiếng Anh. Đồng lương không nhiều nhưng đổi lại tôi có thời gian chăm lo cho gia đình. Tôi từng nghĩ một gia đình muốn bền thì phải có người chịu lùi một bước.
Chồng tôi làm kinh doanh. Anh thường xuyên đi sớm về khuya. Biết anh bận, tôi cố gắng chu toàn hết việc nhà, con cái, đối nội đối ngoại để anh yên tâm lo cho sự nghiệp. Tôi không ngờ, mình bận rộn lại là cơ hội để chồng dành thời gian cho người đàn bà khác.
Một chiều, chị hàng xóm gần nhà sang tìm gặp tôi. Chị ngập ngừng mãi rồi mới đưa ra chiếc điện thoại. Trong màn hình là chồng tôi đi cạnh một người phụ nữ lạ. Hai người cùng vào chùa, cùng cười, cùng chắp tay trước tượng Phật. Điều đau nhất không phải họ đi đâu, mà là cặp áo đôi họ đang mặc, là ánh mắt họ nhìn nhau tình tứ.
Không thể đợi đến tối gặp, tôi gọi điện ngay cho chồng, tay run đến mức suýt đánh rơi điện thoại. Khi nghe tôi hỏi, đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Rồi anh nói một câu ngắn ngủi: “Nếu em đã biết thì anh cũng không giấu nữa”.
Anh thừa nhận, không quanh co, không chối cãi. Anh bảo, anh đã yêu người khác. Anh muốn ly hôn. Tôi nghe từng chữ mà tưởng như có ai dùng búa gõ vào lồng ngực.
Tôi đã khóc rất nhiều, đã cố níu kéo. Không phải vì tiếc người đàn ông ấy, mà vì thương 2 đứa con còn nhỏ dại. Cuộc hôn nhân gần một thập kỷ, không thể nói ly hôn là ly hôn. Nhưng tình cảm một khi đã hết, người ta còn lạnh lùng dứt khoát hơn cả người dưng.
Lúc đầu bàn chuyện ly hôn, anh đòi chia mỗi người nuôi 1 đứa con. Tôi phải xin anh, nếu đã có hạnh phúc mới rồi hãy vun vén cho tình yêu của mình, đừng chia cắt các con. Thuyết phục mãi anh ta mới đồng ý cho tôi nuôi cả 2 đứa.
Ngày ly hôn, tôi dắt 2 con trai nhỏ, kéo chiếc vali bước ra khỏi căn nhà từng quét dọn từng viên gạch. Căn nhà mang tên bố mẹ anh nên tôi chẳng có quyền lợi gì ở đó. Tám năm làm vợ khép lại chỉ bằng vài chữ ký. Cánh cổng sau lưng đóng lại rất nhẹ, nhưng trong lòng tôi nghe như cả một ngọn núi vừa sụp xuống. Thật may mắn, lúc cùng cực nhất, vẫn có bố mẹ dang tay đón 3 mẹ con tôi về nhà.
Một lần, tôi ngồi một mình ở quán cà phê, đang chỉnh sửa tài liệu tiếng Anh thì nhận được lời hỏi thăm từ một người khách nước ngoài ngồi bàn bên cạnh. Anh tên John, 40 tuổi, người Mỹ, sang Việt Nam công tác. Chúng tôi nói chuyện bằng tiếng Anh. Câu chuyện bắt đầu chỉ là vài lời hỏi thăm, sau đó dần trở nên cởi mở.
Tưởng đó chỉ là một cuộc gặp tình cờ. Không ngờ, tôi vẫn còn gặp anh sau đó vì thỉnh thoảng tôi vẫn ghé quán và anh là khách quen của quán này. Lần gặp thứ 2, anh chủ động chào, tôi cười vì nhận ra người quen. Chúng tôi trở thành bạn bè.
Tôi kể cho John nghe về cuộc hôn nhân đổ vỡ, về 2 đứa con, về những tháng ngày tưởng như không đứng dậy nổi. Anh không thương hại, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng: “Cô đã làm tất cả những gì có thể rồi, hãy mạnh mẽ lên”. Lời động viên của người đàn ông mới quen đã sưởi ấm phần lạnh nhất trong trái tim tôi.
Một năm trôi qua, John ngỏ lời yêu. Tôi từ chối vài lần. Tôi sợ. Nỗi sợ trước hết vì sự khác biệt về xuất thân, nền văn hóa. Sau đó là nỗi sợ của một con chim vừa trải qua một lần trúng đạn, không còn nhiều niềm tin vào tình yêu. Nhưng John không vội vàng. Anh chỉ ở bên cạnh, âm thầm chứng minh bằng hành động. Đến một ngày, tôi nhận ra, khi ở cạnh anh, tôi đã cười nhiều hơn trước và thấy lòng bình yên.
John muốn tôi kết hôn rồi sang Mỹ với anh. Tôi lắc đầu. Tôi còn 2 đứa con. John nắm tay tôi và bảo rằng chỉ cần 2 năm sau khi kết hôn, khi thủ tục hoàn tất, tôi có thể bảo lãnh các con sang đoàn tụ. Anh hứa sẽ coi chúng như con ruột.
Bố mẹ tôi động viên, bảo tôi phải mạnh mẽ để nắm bắt lấy hạnh phúc của đời mình. Hai năm sẽ qua nhanh thôi, bố mẹ sẽ chăm sóc 2 cháu chờ tôi trở về. Tôi gật đầu, miệng cười mà nước mắt tuôn.
Cuộc sống nơi đất khách không hề dễ dàng. Tôi học cách thích nghi với ngôn ngữ đời thường, với văn hóa mới, với những mùa đông lạnh buốt. Có lúc nhớ con đến nghẹn thở, tôi chỉ biết nhìn ảnh rồi tự nhủ phải cố gắng thêm một ngày nữa. Chính nỗi nhớ ấy giúp tôi mạnh mẽ hơn.
Hai năm sau, tôi cầm trên tay tấm thẻ xanh. Chuyến bay trở về Việt Nam lần ấy khiến tim tôi đập liên hồi. Tôi chỉ mong được ôm 2 đứa con vào lòng. Nhưng người tôi gặp đầu tiên khi trở về lại là chồng cũ. Anh nói đã chia tay người phụ nữ kia. Anh bảo anh nhận ra tôi và 2 con mới là gia đình thật sự mà anh muốn có. Anh xin tôi quay về, cả hai sẽ làm lại.
Tôi nhìn người đàn ông từng khiến mình gục ngã, bất giác thấy lòng đã hoàn toàn nguội lạnh. Không còn oán hận, cũng chẳng còn yêu thương. Tôi nói, mình không còn hận anh nữa. Tôi tha thứ cho anh. Tha thứ không có nghĩa là quay về nơi mình từng bị tổn thương. Có những cánh cửa đã khép thì không nên mở lại.
Tôi đưa 2 con sang Mỹ. John đứng ở sân bay, dang rộng vòng tay đón 3 mẹ con. Hai đứa trẻ còn bỡ ngỡ, nhưng ánh mắt chúng dần rạng rỡ khi thấy một người đàn ông xa lạ kiên nhẫn xách vali, cúi xuống buộc dây giày và hỏi chúng có đói không? Nhìn ánh mắt anh dịu dàng, tôi hiểu mình đã chọn đúng.
Gia đình tôi vừa đón thêm một nàng công chúa nhỏ. Tổ ấm mới luôn ngập tràn tiếng cười và yêu thương. Hôm qua, con trai lớn bảo rằng vừa nhận cuộc gọi của bố từ Việt Nam. Con nói: “Bố muốn gặp mẹ”. Tôi mỉm cười, rồi… lắc đầu.
Nếu ngày ấy chồng không phản bội, có lẽ tôi vẫn quanh quẩn với cuộc sống cũ, không biết bản thân mạnh mẽ đến vậy, cũng chẳng bao giờ gặp được người biết trân trọng mình.
Nhưng nghĩ kỹ hơn, tôi vẫn không dám cảm ơn sự phản bội. Không ai nên học cách trưởng thành bằng nước mắt của mình. Tôi chỉ biết ơn vì sau tất cả, mình không gục ngã.
Tôi muốn gửi vài lời đến những người phụ nữ đã từng bị tổn thương giống như tôi. Nếu một ngày bạn bị người đầu gối tay ấp phản bội thì hãy cứ mạnh dạn bước sang một con đường khác? Hãy tin, đi qua đường hầm sẽ nhìn thấy ánh sáng. Câu chuyện này kết thúc thì câu chuyện khác mới có thể bắt đầu…
Vợ chồng tôi kết hôn được 6 năm, có một cô con gái năm nay lên 4 tuổi. Cuộc sống bám trụ ở thành phố vốn đã nhiều áp lực, hai vợ chồng đều đi làm giờ hành chính nên việc đưa đón con cái đi học mầm non luôn là một bài toán đau đầu. Trước đây, vợ chồng tôi phải thay phiên nhau, hôm nào tôi đi làm sớm thì anh đưa con đi học, chiều tôi xin về sớm đón con. Nhìn chung, cuộc sống khá cập rập và mệt mỏi.
Tuy nhiên, khoảng một năm trở lại đây, chồng tôi bảo tôi làm kế toán hay phải thức khuya chốt sổ sách, lại thêm sức khỏe sa sút, anh chủ động đề nghị sẽ phụ trách việc đưa đón con bé. Anh bảo: “Việc công ty em đã nhiều, sáng cứ ngủ thêm một chút, chiều tan làm về thẳng nhà lo cơm nước rồi nghỉ ngơi, việc đưa đón con đường tắc, bụi bặm cứ để anh lo”.
Nghe chồng nói vậy, tôi thực sự cảm động và thấy mình may mắn. Từ ngày có chồng lo liệu, tôi nhàn hạ hẳn. Sáng tôi có thể thong thả chuẩn bị đồ ăn sáng, chiều tan sở có thể tạt qua siêu thị mua sắm, thỉnh thoảng cà phê với đồng nghiệp mà không phải nhấp nhổm nhìn đồng hồ.
Mọi thứ cứ êm đềm trôi qua, cho đến trưa thứ bảy tuần trước.
Hôm đó con gái tôi được nghỉ, đang ngồi chơi búp bê ở phòng khách, còn chồng tôi đang tắm chuẩn bị đi gặp bạn. Chiếc điện thoại anh để trên bàn trà bỗng sáng màn hình. Một thông báo tin nhắn Zalo hiện lên. Tên người gửi được lưu là tên hệ thống trường nơi con tôi học, ảnh đại diện cũng là logo của trường. Nghĩ rằng nhà trường gửi thông báo thu tiền ăn tháng tới hoặc kế hoạch tiêm chủng, tôi tiện tay cầm lên xem giúp chồng.
Nhưng khi chạm vào thông báo, dòng chữ hiện ra khiến tay tôi run lẩy bẩy: “Anh tính sao về chuyện cái thai?". Trống ngực tôi đập thình thịch. Tôi nín thở kéo ngược phần lịch sử trò chuyện lên trên. Lớp vỏ bọc “Hệ thống mầm non” vỡ vụn, phơi bày tin nhắn ướt át của chồng tôi và chị T. - mẹ của một cậu bé học cùng lớp với con gái tôi.
Thỉnh thoảng có dịp lễ hội ở trường, tôi cũng đi cùng chồng và có chạm mặt chị ta. Chị T. là mẹ đơn thân, ăn mặc khá sành điệu. Thấy chồng tôi và chị ta hay đứng nói chuyện, tôi chỉ nghĩ đơn giản là phụ huynh cùng lớp thì thân thiện, trao đổi chuyện học hành của lũ trẻ. Tôi hoàn toàn tin tưởng chồng và chưa từng nảy sinh một chút nghi ngờ nào.
Thế nhưng, những dòng tin nhắn sau đó đã phơi bày toàn bộ sự thật. Chị ta bảo với chồng tôi: "Em không đợi được nữa đâu. Nếu tuần này anh không chuyển cho em 500 triệu đồng để em lo cho đủ căn chung cư như đã hứa, em sẽ gửi thẳng đoạn clip của chúng ta hôm ở nhà nghỉ lên nhóm chat phụ huynh của lớp. Lúc đó anh tự đi mà giải thích với vợ anh”.
Thì ra, cái sự thương vợ, tranh phần đưa đón con mỗi ngày của anh ta chỉ là cái cớ hoàn hảo. Sáng nào cũng vậy, sau khi thả hai đứa trẻ ở cổng trường, chồng tôi và chị ta vòng ra nhà nghỉ sau lưng trường học để “vui vẻ” trước khi ai đi làm việc nấy.
Tinh vi hơn, chồng tôi đổi tên Zalo của nhân tình thành tên trường mầm non của con, để nếu tôi có vô tình nhìn thấy điện thoại báo tin nhắn đến, cũng sẽ mặc định đó là chuyện học hành, trường lớp mà bỏ qua.
Cái kết đắng ngoài sức tưởng tượng của anh ta, và cũng là bi kịch của gia đình tôi, chính là những dòng tin nhắn kia. Chị ta đã cố tình để có thai, đồng thời lén quay lại clip ân ái để ép chồng tôi cho tiền mua nhà. Ở những tin nhắn trước đó, chồng tôi liên tục van xin chị ta cho thêm thời gian vì anh đang tìm cách lấy sổ đỏ căn nhà của vợ chồng tôi đem đi cầm cố để vay tiền.
Hóa ra, người chồng mẫu mực mà tôi tự hào, người đàn ông hiền lành không rượu chè bài bạc, lại đâm sau lưng tôi một nhát dao chí mạng. Anh ta không chỉ phản bội tình cảm, mà còn định dâng cả mồ hôi nước mắt, tài sản chung của gia đình cho người đàn bà khác.
Tôi đứng chôn chân giữa nhà, nhìn con gái đang chơi hồn nhiên, nước mắt tôi trào ra vì quá sốc. Cửa nhà tắm mở, chồng tôi bước ra, vừa lau tóc vừa huýt sáo. Thấy tôi cầm điện thoại, mặt anh ta biến sắc, nụ cười tắt ngấm.
Đã mấy ngày trôi qua, không khí trong nhà tôi đặc quánh. Chồng tôi quỳ gối khóc lóc, thề thốt bảo bị “gài bẫy”, van xin tôi lấy tiền tiết kiệm cứu anh ta vố này. Nhưng làm sao tôi có thể dọn rác cho kẻ đã rắp tâm lừa dối mình ròng rã suốt một năm trời?
Nhưng nếu ly hôn ngay lúc này, nhìn con gái quấn quýt bố, lòng tôi lại như dao cắt. Tôi thực sự bế tắc và hoảng loạn, xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Loài cá này, có tên khoa học Parakneria thysi, được quan sát tại thác Luvilombo trong các đợt nghiên cứu năm 2018 và 2020, theo trang IFLScience ngày 3-4.
Chỉ những con cá dài khoảng 3,7 - 4,8 cm mới thực hiện hành trình đặc biệt này, thường diễn ra vào cuối mùa mưa. Dù hành vi của chúng đã được người dân địa phương biết đến từ khoảng 50 năm trước, đây là lần đầu tiên được khoa học ghi nhận và phân tích.
Không giống nhiều loài cá khác dùng miệng để bám và leo, Parakneria thysi sử dụng vây.
Các vây ngực và vây bụng của chúng có các mấu nhỏ, giúp bám chặt vào bề mặt đá trơn trượt. Nhờ đó, chúng có thể nhích từng chút một lên vách đá gần như thẳng đứng, chống lại dòng nước chảy xiết.
Những con cá nhỏ bám vào vách đá để leo thác tại Congo - Nguồn: IFLSCIENCE
Hành trình leo 15 mét vách thác kéo dài trung bình 9 giờ 45 phút song điều đáng chú ý là cá chỉ thực sự di chuyển khoảng 15 phút, phần lớn thời gian còn lại là nghỉ ngơi. Chúng dừng lại trên các gờ đá phẳng, với khoảng 9 lần nghỉ dài (khoảng một giờ) và nghỉ ngắn (khoảng 30 phút).
Trong lúc nghỉ, hàng chục đến hàng trăm con tụ tập lại trước khi tiếp tục leo lên.
Nhóm nghiên cứu cho rằng thời điểm di cư của loài cá này có liên quan đến mực nước và lượng mưa.
Điều kiện thuận lợi để cá leo thác là vào đầu tháng 4, khi mực nước đạt đỉnh. Cá cũng có xu hướng di chuyển vào cuối buổi chiều, khoảng 16h -18h, thay vì buổi sáng.
Mục đích của hành vi này vẫn chưa được xác định chắc chắn. Một số giả thuyết cho rằng chúng tìm kiếm nguồn thức ăn ít cạnh tranh hơn hoặc cố gắng tránh các loài săn mồi như cá da trơn Schilbe intermedius.
Tuy nhiên, môi trường sống của loài cá này đang chịu áp lực từ con người.
Hoạt động đánh bắt, kể cả bằng lưới mịn, cùng với việc khai thác nước cho nông nghiệp có thể làm cạn khu vực hạ lưu và đe dọa quần thể cá.
Nhóm nghiên cứu kêu gọi tăng cường bảo vệ khu vực thác và hệ sinh thái liên quan.
Nghiên cứu được công bố trên tạp chí Scientific Reports.
Theo kết quả bốc thăm, bảng A futsal Đông Nam Á 2026 gồm chủ nhà Thái Lan, Việt Nam, Myanmar và Timor-Leste. Bảng B gồm có Indonesia, Úc, Malaysia và Brunei.
Đội tuyển futsal Việt Nam sẽ bắt đầu hành trình bằng trận mở màn gặp Myanmar lúc 17h30 ngày 6-4. Sau đó một ngày, "Những chiến binh Sao Vàng" sẽ đối đầu Timor-Leste (17h30 ngày 7-4).
Tâm điểm của bảng A chính là cuộc đọ sức giữa Việt Nam và kình địch Thái Lan vào lúc 20h00 ngày 8-4 để phân định ngôi đầu bảng.
Hai suất vào bán kết khó lòng thoát khỏi tay của futsal Việt Nam và Thái Lan.
Tại bảng B, nhà đương kim vô địch Indonesia sẽ lần lượt gặp Brunei (12h30 ngày 6-4), Malaysia (15h00 ngày 7-4) và trận "đại chiến" với Úc vào lúc 12h30 ngày 8-4.
Với đội hình trẻ hóa dưới bàn tay HLV Hector Souto, Indonesia đang quyết tâm bảo vệ ngôi vương ngay trên đất Thái.
Tuy nhiên việc phải đụng độ Úc và Malaysia ở vòng bảng chắc chắn sẽ vấp phải nhiều vất vả.
Sau khi kết thúc vòng bảng, hai đội đứng đầu mỗi bảng sẽ giành quyền vào bán kết diễn ra vào ngày 10-4. Trận chung kết sẽ diễn ra vào ngày 12-4.