Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết hôm nay 8-7, thời tiết Bắc Bộ mưa rào và dông vài nơi, từ chiều tối có nơi mưa to.
Thanh Hóa đến TP Huế ngày nắng, có nơi nắng nóng.
Các khu vực khác mưa rào và dông, riêng cao nguyên Trung Bộ và Nam Bộ chiều tối có nơi mưa to. Trong mưa dông khả năng có lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh.
Mưa dông kèm các hiện tượng lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh có thể ảnh hưởng đến sản xuất nông nghiệp, làm gãy đổ cây cối, hư hại nhà cửa, các công trình giao thông, cơ sở hạ tầng.
Mưa lớn khả năng gây lũ quét trên các sông, suối nhỏ, sạt lở đất trên sườn dốc và tình trạng ngập úng tại các vùng trũng, thấp.
TP Hà Nội có mây, ngày nắng, chiều tối mưa rào, có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 26-28 độ C, cao nhất 32-34 độ C.
Tây Bắc Bộ có mây, mưa rào, chiều tối và đêm có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 31-34 độ C.
Đông Bắc Bộ có mây, mưa rào và dông, chiều tối có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 25-28 độ C, cao nhất 31-34 độ C.
Thanh Hóa đến Huế có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 26-29 độ C, cao nhất 32-35 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng, phía bắc có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 25-28 độ C, cao nhất 31-34 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, mưa rào và dông vài nơi, chiều tối có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 20-23 độ C, cao nhất 26-29 độ C.
Nam Bộ có mây, mưa rào và dông, chiều tối có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 25-28 độ C, cao nhất 30-33 độ C.
TP.HCM có mây, mưa rào và dông, chiều tối có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 25-27 độ C, cao nhất 32-34 độ C.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Chiều 11/6, Bộ Tổng Tham mưu Quân đội nhân dân Việt Nam tổ chức lễ công bố quyết định thành lập Cục Phương tiện không người lái. Sự kiện đánh dấu bước phát triển mới trong quá trình hiện đại hóa Quân đội nhân dân Việt Nam.
Tại buổi lễ, Ban tổ chức đã công bố quyết định của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng về việc thành lập Cục Phương tiện không người lái trực thuộc Bộ Tổng Tham mưu.
Phát biểu chỉ đạo, Đại tướng Phan Văn Giang, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Quốc phòng, nhấn mạnh sự ra đời của Cục Phương tiện không người lái không chỉ phù hợp với xu thế phát triển của khoa học quân sự thế giới, mà còn góp phần tối ưu hóa sức mạnh chiến đấu tổng hợp của Quân đội nhân dân Việt Nam, nâng cao năng lực ứng phó nhanh, linh hoạt trước các yêu cầu nhiệm vụ trong tình hình mới.
Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng yêu cầu cấp ủy, chỉ huy các cấp và cán bộ, chiến sĩ Cục Phương tiện không người lái nhận thức sâu sắc vị trí, tầm quan trọng của đơn vị tác chiến hiện đại, công nghệ cao.
Ông đồng thời nhấn mạnh cần khơi dậy tinh thần tự lực, tự cường, bứt phá mạnh mẽ, khắc phục khó khăn ban đầu để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chính trị được giao,...
Cục Phương tiện không người lái cần tập trung kiện toàn tổ chức, phân công nhiệm vụ cụ thể, triển khai các hoạt động thống nhất, thông suốt ngay từ những ngày đầu thành lập.
Đại tướng Phan Văn Giang cũng lưu ý đơn vị nhanh chóng xây dựng, hoàn thiện và trình cấp có thẩm quyền ban hành quy định về chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và mối quan hệ công tác của Cục Phương tiện không người lái; xây dựng hệ thống quy chế hoạt động đồng bộ trên các mặt công tác.
Đồng thời, Cục Phương tiện không người lái cần duy trì nghiêm nền nếp chính quy, chấp hành pháp luật Nhà nước và kỷ luật Quân đội; quản lý chặt chẽ vũ khí, trang bị kỹ thuật; tập trung xây dựng cấp ủy, tổ chức đảng các cấp thực sự trong sạch, vững mạnh, "mẫu mực, tiêu biểu".
Đại tướng Phan Văn Giang lưu ý đơn vị cần chăm lo xây dựng đội ngũ cán bộ, nhất là cán bộ chủ trì các cấp, có đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ trước mắt và lâu dài.
Bên cạnh đó cần làm tốt công tác bảo vệ chính trị nội bộ, xây dựng đoàn kết thống nhất trong cấp ủy, chỉ huy, tăng cường đoàn kết quân dân, tạo nền tảng vững chắc để đơn vị hoàn thành thắng lợi mọi nhiệm vụ được giao.
Đại tá Nguyễn Văn Trường, Cục trưởng Cục Phương tiện không người lái, khẳng định cán bộ, chiến sĩ đơn vị sẽ luôn đoàn kết, thống nhất, phát huy cao độ tinh thần trách nhiệm; nhanh chóng kiện toàn tổ chức, ổn định lực lượng, giữ vững kỷ luật, kỷ cương.
Đơn vị sẽ tập trung huấn luyện, khai thác, làm chủ các trang thiết bị hiện đại; phối hợp chặt chẽ với các cơ quan, đơn vị và địa phương xây dựng phương án tác chiến hiệp đồng linh hoạt, hiệu quả, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống chiến tranh công nghệ cao.
Trước đó, Đại tướng Phan Văn Giang và các đại biểu đã dâng hoa, dâng hương tại Nhà tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh và Văn bia tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ; tham quan khu trưng bày vũ khí, trang bị kỹ thuật không người lái.
Tin Gốc: Dân Trí
Thời Sự
Con muốn sống: Bé gái 8 tuổi sống nhờ truyền thuốc, khẩn cầu 'cha ơi cứu con'

Trong hành trình tìm ra căn bệnh hiếm, có lần, khi chịu cơn đau từ thủ thuật lấy tủy, bé Lâm Mỹ Ngọc hoảng sợ bật khóc: "Ba ơi cứu con". Câu nói ấy khiến anh Lâm Văn Thành (43 tuổi, ở xã Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh) ám ảnh đến tận bây giờ.
Mỗi lần nhắc đến con gái, anh Thành lại quay mặt đi, đưa tay quệt vội nước mắt trên gương mặt khắc khoải. Với người cha ấy, nỗi sợ lớn nhất không phải những tháng ngày chạy chữa nhọc nhằn, mà là một ngày nào đó không còn giữ được con ở bên mình nữa.
Trong phòng bệnh ở Bệnh viện Nhi đồng 1, bé Ngọc nằm ngoan trên giường, chờ đến lượt truyền thuốc rồi thiếp đi lúc nào không hay. Thân hình nhỏ thó của em chỉ nặng vỏn vẹn 21 kg, còn cánh tay gầy guộc thì đã sớm quen với những mũi kim tiêm. Mỗi lần truyền thuốc, em không khóc, chỉ lặng lẽ nằm im.
Cuối năm 2018, khi bé Ngọc mới hơn 1 tuổi, vợ chồng anh Thành thấy bụng con to bất thường. Nghĩ con chỉ bị đầy bụng nhưng gần một tháng không bớt, người cha sốt ruột đưa con đi khám ở một phòng khám trong tỉnh.
Sau khi thăm khám, bác sĩ nói gan và lách của bé đều to bất thường, dặn gia đình phải đưa con lên Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM) càng sớm càng tốt. Nghe tin ấy, hai vợ chồng ôm con lên xe máy, rời nhà từ lúc 2 giờ sáng. Gần 100 km đường tối hun hút phía trước, người cha vừa cầm lái, vừa nặng trĩu lòng vì trong túi chỉ còn vỏn vẹn hơn 1 triệu đồng.
Đến bệnh viện, vợ chồng anh Thành nhận tin dữ: bé Ngọc mắc Thalassemia (bệnh tan máu bẩm sinh). Theo bác sĩ, bé có thể phải truyền máu định kỳ, đối mặt nguy cơ thiếu máu nặng và các biến chứng tim, gan nếu không được điều trị và theo dõi chặt chẽ.
“Lúc đầu, vợ chồng tôi không biết Thalassemia là bệnh gì. Đến khi được bác sĩ giải thích, hai vợ chồng đi xuống dưới trệt, ôm nhau mà khóc. Khi đó chỉ biết ráng lo cho con chứ thật lòng cũng không biết phải xoay xở ra sao”, anh Thành nghẹn ngào.
Vào phòng bệnh, anh lại nghe một phụ huynh khác đang chăm con mắc cùng bệnh nói: “Bệnh này là bệnh nhà giàu, có trúng hai tờ vé số độc đắc cũng không nuôi nổi”. Nghe câu đó, người cha nghèo chỉ biết lặng đi.
Từ ngày con đổ bệnh, tháng nào anh Thành cũng đèo con vượt gần 100 km lên TP.HCM chữa trị. Ở quê, anh làm trong lực lượng bảo vệ an ninh trật tự cơ sở xã Dương Minh Châu (tỉnh Tây Ninh), thu nhập hơn 2 triệu đồng mỗi tháng. Để có thêm thu nhập, anh xin đi làm bảo vệ ở núi Bà Đen. Anh còn đi rải diêm mì, gánh phân bò, bưng bê đám cưới để có tiền chữa bệnh cho con.
Vợ anh thì đi nhổ cỏ, lặt lá, thu hoạch, búng bông, lặt trái mãng cầu… mỗi ngày được 70.000 đồng. Từ ngày con bệnh nặng, chị nghỉ ở nhà chăm con, rồi mua thêm cái thùng mút, ướp ít nước giải khát đem bán trước nhà.
May mắn, suốt mấy năm sau đó, tình trạng của bé Ngọc tương đối ổn định nên chưa phải truyền máu. Vợ chồng anh cứ ngỡ con tạm ổn, có thể bớt đi phần nào nỗi lo nhưng một biến cố khác lại ập đến.
Năm 2025, các bác sĩ thấy bé có biểu hiện không hoàn toàn giống bệnh Thalassemia nên chỉ định làm thêm các xét nghiệm chuyên sâu để tìm nguyên nhân, mẫu bệnh phẩm của bé được gửi ra nước ngoài.
Lần xét nghiệm gien đầu tiên tốn 8,5 triệu đồng nhưng vẫn chưa tìm ra bệnh. Bé phải làm tiếp xét nghiệm gien chuyên sâu hơn, chi phí lên tới 14 triệu đồng. Phòng Công tác xã hội của bệnh viện hỗ trợ 9 triệu đồng, gia đình tạm ứng thêm 1 triệu nhưng vẫn còn thiếu 4 triệu đồng.
“Lúc đó tôi quay sang hỏi vợ, vợ tôi bật khóc vì móc túi ra chẳng còn bao nhiêu. Thấy cảnh ấy, bác sĩ nói cứ để bệnh viện lo”, anh kể.
Kết quả cuối cùng trả về: bé mắc bệnh Gaucher (một loại bệnh hiếm). Theo các bác sĩ, bệnh gây gan lách to, thiếu máu, xuất huyết, tổn thương xương và ở một số thể bệnh có thể kèm tổn thương thần kinh nghiêm trọng. Nếu không được điều trị, bệnh có thể gây tàn phế, đe dọa tính mạng.
“Vợ chồng tôi sụp đổ khi con mắc căn bệnh phải truyền thuốc suốt đời…”, anh Thành nói.
Từ đó, cứ cách nửa tháng, cha con anh lại từ quê lặn lội lên TP.HCM để truyền thuốc định kỳ. Nguồn thuốc được các bác sĩ làm đơn xin tài trợ từ nước ngoài.
Từ ngày con út lâm bệnh, cuộc sống của gia đình anh Thành chỉ còn quẩn quanh giữa nhà và bệnh viện. Mỗi chuyến đưa con vào viện lại kéo theo đủ khoản phải lo. Hiện công ty nơi anh làm bảo vệ ở núi Bà Đen có hỗ trợ tiền xe đi lại nhưng mỗi lần đưa con vào viện, anh vẫn phải chắt chiu, tính toán từng đồng.
Ngồi bên giường bệnh của con, người cha cúi mặt rất lâu rồi mới nghẹn giọng: “Vợ chồng tôi ráng bao nhiêu cũng được, chúng tôi chỉ sợ mất con…”.
Hai vợ chồng anh luôn tự nhắc nhau một điều: không được khóc trước mặt con. Họ sợ con nhìn thấy rồi thêm buồn, thêm lo. Đêm về, vợ chồng anh lại thủ thỉ với nhau, tự nhủ phải ráng làm để có tiền đưa con đi viện.
Anh Thành bảo bé Ngọc ít khi than đau. Chỉ một lần duy nhất, khi bé làm thủ thuật lấy tủy, cơn đau ập tới khiến con hoảng sợ bật kêu: “Ba ơi cứu con”. Đó là âm thanh ám ảnh nhất mà đến nay anh vẫn không thể quên.
Ở cuối giường bệnh, chiếc balo cũ đựng vài bộ quần áo và ít bánh trái mang theo từ nhà nằm lặng lẽ một góc. Đó là tất cả những gì hai cha con mang lên cho một lần vào viện truyền thuốc. Mỗi chuyến đi như vậy là một lần anh phải tính toán từng khoản chi.
Nằm trên giường bệnh, có lần bé Ngọc quay sang nhìn ba rồi hỏi nhỏ: “Ba ơi, mai con có đi học được không?”. Câu hỏi khiến anh Thành nghẹn lại. Anh nhẹ nhàng xoa đầu con: “Ráng khỏe rồi ba cho đi học”. Bé im lặng gật đầu, quay mặt đi một lúc rồi nói rất khẽ: “Con không sợ kim tiêm đâu. Con chỉ sợ ba mẹ buồn, sợ không được đi học thôi…”.
Giờ đây, mong mỏi lớn nhất của người cha là con đáp ứng thuốc tốt hơn: “Tôi chỉ mong bệnh của bé nhẹ lại thôi. Chứ mong hết thì chắc không dám mong. Chỉ mong con sống lâu với mình thêm chút nào hay chút đó…”.

Ngày 4.6, chị Lê Thị Thùy Hân (29 tuổi, vợ thiếu tá Nguyễn Xuân Hải, nguyên cán bộ Công an xã Diên Lâm, Khánh Hòa) chia sẻ vẫn còn nguyên cảm giác bồi hồi sau khi nhận quyết định về công tác tại Công an xã Diên Khánh. Chị được Công an tỉnh Khánh Hòa tạm tuyển vào lực lượng Công an nhân dân trong 6 tháng, kể từ ngày 1.6, trước khi được xem xét biên chế chính thức.
Theo lời chị Hân, quyết định khoác lên màu áo công an đến sau nhiều đắn đo. Khi được thông báo nằm trong diện xem xét tuyển dụng cách đây gần hai tháng, chị từng do dự bởi nỗi đau mất chồng còn quá lớn, con gái thì còn nhỏ. Sự động viên của gia đình, lãnh đạo Công an tỉnh và đồng đội của chồng dần giúp chị vững tâm hơn để nộp hồ sơ xét tuyển.
Đồng thời, chị Hân tâm sự, anh Nguyễn Xuân Hải rất tâm huyết với công việc. Vì vậy, chị muốn tiếp nối lý tưởng mà anh đã chọn, tiếp tục gìn giữ màu áo mà anh từng hết lòng cống hiến.
Với chị, đây không đơn thuần là một công việc ổn định sau biến cố, mà còn là trách nhiệm với chồng, con và gia đình hai bên. Anh Hải là con thứ hai, đồng thời là trụ cột chính của gia đình. Bố chồng chị tuổi cao, mắc bệnh suy thận mạn tính phải chạy thận thường xuyên, còn chị gái anh đang hồi phục sau tai nạn giao thông. Vợ chồng chị nên duyên năm 2020, vất vả mới có được một mặt con. "Giờ tôi phải mạnh mẽ để chăm con, để con có điểm tựa khi ba mất", chị nói.
Gần 100 ngày qua, gia đình chị Hân thường xuyên được Công an tỉnh, Hội Phụ nữ Công an tỉnh và đồng đội của anh Hải thăm hỏi, hỗ trợ. Sự sẻ chia ấy, theo chị, là nguồn động viên lớn để cả nhà gắng gượng vượt qua mất mát.
Về công tác mới tại Công an xã Diên Khánh, chị Hân nhìn nhận có chút áp lực khi bước vào môi trường khác hẳn trước đây. Dù vậy, công việc dự kiến gắn với chuyên môn kế toán, lĩnh vực chị từng học và có 5 năm kinh nghiệm tại một công ty ở Diên Khánh, nên chị phần nào yên tâm. Chị cho biết sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện để hoàn thành nhiệm vụ và sống xứng đáng với sự hy sinh của chồng.
Trước đó, đầu tháng 4, Hội Phụ nữ Công an tỉnh Khánh Hòa đã ký giao ước nhận đỡ đầu cháu Nguyễn Lê Hải Yến (sinh năm 2025, là con của vợ chồng thiếu tá Nguyễn Xuân Hải và chị Hân), theo chương trình "Mẹ đỡ đầu". Hội cam kết đồng hành cùng cháu đến khi tròn 18 tuổi, hỗ trợ 1 triệu đồng/tháng từ tháng 4.2026 đến tháng 8.2043, đồng thời thường xuyên thăm hỏi, tặng quà dịp lễ, tết và hỗ trợ chi phí học tập, sinh hoạt. Dịp này, Hội Phụ nữ Công an tỉnh cũng trao sổ tiết kiệm trị giá 25 triệu đồng cho cháu Hải Yến.
Như Thanh Niên đã đưa tin, rạng sáng 21.3, tổ công tác Công an xã Diên Lâm trong lúc tuần tra khu vực sông Cái (đoạn qua xã Diên Lâm) phát hiện hai đối tượng đang hút cát trái phép. Khi bị yêu cầu dừng để kiểm tra, các đối tượng chống đối, ngăn cản. Trong điều kiện đêm tối, nước chảy xiết, đại úy Nguyễn Xuân Hải bị đuối nước và hy sinh.
Ghi nhận sự hy sinh anh dũng của anh Hải, Chủ tịch nước đã truy tặng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng ba; Bộ trưởng Bộ Công an Lương Tam Quang ký quyết định truy thăng quân hàm từ đại úy lên thiếu tá đối với anh Nguyễn Xuân Hải.
Tin Gốc: Thanh Niên
