Manzambi kiếm về quả phạt ở biên trái, cùng tấm thẻ vàng cho Fares Chaibi. Sau đó, treo bóng đến cột xa cho Zakaria, với chiều cao 1,91 m, đánh đầu mà không cần bật nhảy đưa bóng chệch cột phải. Thụy Sĩ cũng đòi trọng tài cân nhắc tình huống Manuel Akanji bị kéo ngã trong vòng cấm, nhưng ông Yael Perez cho rằng tác động chưa đủ.
Algeria bắt đầu kiểm soát bóng bằng các đường chuyền qua lại, nhưng thiếu phương án tiếp cận vòng cấm địa đối phương. Thụy Sĩ thì hài lòng với việc cho 11 cầu thủ lùi sâu phòng ngự. Họ chờ phản công với bộ tứ tốc độ và giàu sức mạnh Manzambi, Ndoye, Embolo và Vargas.
Anh sinh năm 2005 tại Thụy Sĩ, có bố người Angola và mẹ người CHDC Congo. Chơi bóng từ năm 4 tuổi, Manzambi sớm bộc lộ tài năng. Báo Thụy Sĩ Blick đánh giá đây là cầu thủ “nhanh nhẹn, năng động và tràn đầy năng lượng”. Năm 2023, anh sang Đức khoác áo Freiburg. Trong hai mùa Bundesliga gần nhất, Manzambi đã chơi 38 trận và ghi 7 bàn.
Mùa này đánh dấu sự bùng nổ của Manzambi khi giúp Freiburg vào chung kết Europa League. Dù thua Aston Villa, tiền đạo này vẫn được chọn là Cầu thủ trẻ hay nhất giải.
Ở cấp ĐTQG, Manzambi có trận ra mắt vào năm 2025 trong trận thắng Mexico 4-2 vào ngày 7/6. Ba ngày sau, anh ghi bàn ra mắt trong trận thắng Mỹ 4-0. Sau 15 trận, anh đã có 6 bàn thắng.
Manzambi lại tìm được khoảng trống bên cánh trái. Lần này là pha tạt bóng bổng đến cột xa cho Denis Zakaria. Một pha vấp ngã khi dứt điểm đã làm mất đi lực sút giúp thủ môn Luca Zidane bắt gọn bóng.
Giang hai tay ăn mừng, rồi quỳ xuống lấy hai tay kéo miệng rộng và cười lớn đã trở thành màn ăn mừng thương hiệu của Breel Embolo. Tiền đạo sinh năm 1997 cũng trở thành cầu thủ Thụy Sĩ đầu tiên ghi nhiều hơn một bàn thắng ở hai kỳ World Cup khác nhau (2 bàn năm 2022 và 2026).
Algeria nhận nhiều cảnh báo trước trận về sự nguy hiểm của Johan Manzambi, nhưng hàng thủ có vẻ vẫn thiếu cảnh giác. Họ để tiền đạo sinh năm 2005 dốc bóng qua người đến tận đáy biên trái, rồi chuyền ngang dọn cỗ cho Breel Embolo dứt điểm một chạm mở tỷ số.
Đây là kiến tạo thứ hai của Manzambi. Cùng 3 pha lập công, anh in dấu giày vào 5 trong 9 bàn thắng của Thụy Sĩ tại World Cup 2026.
Từ biên phải, Belghali căn ngang vào trong. Một cầu thủ bỏ bóng cho Aouar, nhưng cú vung chân không tốt làm cơ hội trôi đi. Trước đó, thủ môn Kobel cũng phải xuất tướng phá bóng giải nguy trước khi Maza kịp có pha đối mặt.
Algeria giao bóng. Đội mặc trang phục truyền thống màu trắng sọc xanh, còn Thụy Sĩ là màu đỏ.
Trước trận đấu, siêu máy tính của FIFA dự đoán Thụy Sĩ có tỷ lệ thắng 48%. Algeria là 23%, còn hòa là 31%.
Châu Phi có 9 trong 10 đại diện vào vòng 1/16 World Cup 2026, với Tunisia dừng bước ở vòng bảng. Nhưng hiện chỉ có Morocco đi tiếp nhờ thắng Đức. Trong khi đó, Nam Phi thua Canada 0-1, Senegal thua Bỉ 2-3, Bờ Biển Ngà thua Na Uy và CHDC Congo thua Anh cùng tỷ số 1-2.
Algeria, Cape Verde, Ai Cập và Ghana sẽ tiếp tục viết tiếp hành trình cho lục địa đen trong hôm nay và ngày mai.
Thụy Sĩ có lần thứ 8 vượt qua vòng bảng sau 12 kỳ giải ở WORLD Cup. Thế nhưng, họ chưa thắng ở vòng knock-out đầu tiên, kể từ kỳ giải 1954 trên sân nhà khi vào đến tứ kết.
Algeria có thành tích khiêm tốn hơn khi một lần vượt qua vòng bảng trong 4 lần tham dự trước đó. Đó là năm 2014 trước khi dừng bước trước nhà vô địch Đức ở vòng 1/8.
Tại World Cup 2026, Thụy Sĩ khởi đầu tệ khi hòa Qatar 1-1. Nhưng sau đó, họ lần lượt hạ Bosnia & Herzegovina và đồng chủ nhà Canada để đi tiếp với tư cách dẫn đầu bảng B.
Algeria vất vả hơn nhiều, khi mở màn bằng trận thua Argentina 0-3. Sau đó, họ vượt khó khi thắng Jordan 2-1, rồi hòa Áo 3-3 – trận đấu chịu điều tiếng khi hai đội được cho cùng không muốn thắng. Cuối cùng, Áo phải gặp Tây Ban Nha và vừa thua 0-3, còn Algeria gặp đối thủ dễ chịu hơn là Thụy Sĩ.
Đây là lần đầu tiên hai đội gặp nhau trong thế kỷ 21. Trước đó, Thụy Sĩ toàn thắng ở hai trận giao hữu, lần lượt thắng 2-1 năm 1983 và 2-0 năm 1986.
Hai đội đều đang hướng tới cột mốc mới ở World Cup. Thụy Sĩ muốn thắng trận đầu ở vòng knock-out sau 74 năm, còn Algeria là lần đầu tiên.
Algeria, dưới sự dẫn dắt của HLV Vladimir Petkovic, người sẽ đối đầu với đội tuyển mà ông từng huấn luyện trong 7 năm, với cựu binh Ryiad Mahrez vẫn là ngọn lửa trên sân dù đã 35 tuổi. Trong khi đó, Thụy Sĩ có thể trông cậy vào tiền đạo trẻ Johan Manzambi, người đang có một giải đấu bùng nổ, với 3 bàn thắng và 1 kiến tạo.
Một tấm bảng trắng, một cây bút dạ đen và nụ cười nửa đùa nửa thật. Khi được hỏi còn thiếu điều gì trong sự nghiệp, Diego Simeone viết thẳng: "Vô địch Champions League". Một câu trả lời ngắn gọn, nhưng chứa đựng 15 năm khát khao, thất bại và cả những vết thương chưa lành cùng Atletico Madrid.
Từ khi tiếp quản Atletico cuối năm 2011, Simeone đã biến đội bóng này thành một thế lực thực sự của bóng đá châu Âu. Hai chức vô địch La Liga, Europa League, Siêu Cup châu Âu hay Cup Nhà Vua lần lượt được chinh phục. Atletico trở thành đối thủ khiến bất kỳ đội nào cũng phải dè chừng dưới trướng HLV người Argentina.
Nhưng giữa bộ sưu tập danh hiệu đó vẫn tồn tại một khoảng trống, cũng là danh hiệu cao quý nhất ở cấp CLB. Champions League là vinh quang duy nhất Simeone chưa thể chạm tay tới. Và chính khoảng trống ấy dần biến thành nỗi ám ảnh.
Hành trình của Atletico tại Champions League dưới thời Simeone như một chuỗi bi kịch lặp lại. Họ không đơn thuần thất bại, mà thường gục ngã theo cách đau đớn nhất. Năm 2014, Atletico chỉ còn cách chức vô địch vài chục giây trước khi bị gỡ hòa bởi cú đánh đầu ở phút 93 của Sergio Ramos trong trận chung kết với Real Madrid. Bước sang hiệp phụ, họ sụp đổ hoàn toàn.
Hai năm sau, cũng gặp Real, Atletico lại tiến sát chiếc Cup. Nhưng lần này, số phận quay lưng trên chấm luân lưu. Một lần nữa, giấc mơ tan vỡ ngay trước mắt Simeone và các học trò.
Lịch sử của Atletico tại châu Âu còn kéo dài với những cú sốc khác, từ trận chung kết năm 1974 bị gỡ hòa vào phút cuối, đến những lần bị loại ở thời điểm tưởng như đã nắm chắc lợi thế. Mùa trước, họ thậm chí bị loại bởi một tình huống hiếm gặp khi cú đá luân lưu của Julian Alvarez không được công nhận vì lỗi chạm bóng hai lần cực nhỏ, trong trận gặp Real ở vòng 1/8.
Chuỗi thất bại ấy tạo cảm giác Atletico luôn ở rất gần đỉnh cao, nhưng chưa bao giờ thực sự chạm tới. Và với Simeone, mỗi lần thất bại lại như một vết cắt sâu hơn.
Sau trận thua năm 2016, Simeone từng đứng trước khả năng rời đội. Ông thừa nhận cảm giác bất lực khi không thể mang về điều người hâm mộ mong đợi. Những ngày sau đó, ông trở về Argentina, suy nghĩ trong im lặng. Ban lãnh đạo Atletico phải bay sang tận nơi để thuyết phục ông ở lại.
Cuối cùng, Simeone tiếp tục gắn bó. Và chính quyết định đó đã định hình giai đoạn tiếp theo của Atletico. Họ tiếp tục cạnh tranh, tiếp tục thất bại, rồi lại đứng lên.
Điều khiến câu chuyện trở nên đặc biệt là Simeone có rất nhiều cơ hội ra đi. Những CLB lớn như PSG, Inter hay Chelsea từng tiếp cận ông. Nhưng HLV 56 tuổi từ chối tất cả. Theo những người hiểu rõ ông, lý do rất đơn giản. Ông muốn vô địch Champions League cùng Atletico, không phải ở bất kỳ nơi nào khác.
Ở đây, tồn tại một cách nhìn thú vị. Nhiều người gọi đó là ám ảnh. Nhưng Simeone lại thích dùng từ giấc mơ. Khác biệt nằm ở cách ông tự thuyết phục bản thân. Ám ảnh có thể kéo con người xuống, trong khi giấc mơ giúp họ tiếp tục tiến lên.
Dù gọi bằng cách nào, điều đó vẫn tạo ra áp lực khổng lồ. Atletico đã đầu tư mạnh mẽ trong những năm gần đây, mang về những cầu thủ đắt giá và nâng tầm đội hình. Quỹ lương tăng cao, kỳ vọng cũng tăng theo. Đã 5 năm kể từ chức vô địch La Liga gần nhất, và Champions League trở thành mục tiêu lớn nhất còn lại.
Mùa này, Atletico một lần nữa tiến sâu. Họ vượt qua vòng bảng dù thua Liverpool, Arsenal hay cả Bodo/Glimt. Sau đó, thầy trò Simeone đánh bại những đối thủ ở vòng knock-out là Club Brugge, Tottenham và Barca, để giành vé vào bán kết gặp Arsenal. Hành trình ấy không hề bằng phẳng, nhưng lại mang đậm dấu ấn kiên cường, lì lợm và không bao giờ bỏ cuộc của Simeone.
Tuy nhiên, câu hỏi lớn nhất vẫn chưa có lời giải. Liệu chính khát khao cháy bỏng ấy sẽ giúp Atletico bứt phá, hay trở thành gánh nặng đè lên đôi chân cầu thủ trong những khoảnh khắc then chốt?
Ngay cả trong nội bộ đội bóng, không phải ai cũng chịu được cường độ mà Simeone tạo ra. Ông có cá tính mạnh, đòi hỏi cao và luôn duy trì áp lực ở mức tối đa. Điều đó giúp Atletico trở nên khác biệt, nhưng cũng khiến nhiều cầu thủ không thể trụ lại lâu dài.
Dù vậy, Simeone vẫn tiếp tục. Mỗi mùa giải trôi qua, ông lại bắt đầu lại gần như từ đầu. Và mỗi lần như vậy, Champions League vẫn là đích đến duy nhất chưa đổi.
Có một chi tiết đáng chú ý, nếu Simeone cuối cùng giành được danh hiệu này, khả năng ông rời Atletico hoàn toàn có thể xảy ra. Khi đó, hành trình kéo dài 15 năm sẽ khép lại theo kịch bản đẹp nhất.
Ở tuổi ngoài 50, Simeone không còn nhiều thời gian như trước. Nhưng ông vẫn giữ niềm tin gần như tuyệt đối vào định mệnh. Trong một cuộc phỏng vấn, ông từng nói: "Tôi không biết khi nào nó sẽ đến, nhưng nó sẽ đến".
Đó không phải là lời nói của một người mơ mộng. Đó là niềm tin được xây dựng từ những thất bại, từ những lần đứng dậy sau khi gục ngã. Với Simeone, Champions League sẽ là câu trả lời cho tất cả những gì ông đã trải qua.
Và khi Atletico bước ra sân ở vòng bán kết, câu chuyện ấy lại được viết tiếp. Không ai biết kết thúc sẽ ra sao. Chỉ biết rằng, ở ngoài đường biên, Simeone vẫn đứng đó, với ánh mắt quen thuộc, rực lửa và chưa bao giờ từ bỏ giấc mơ lớn nhất đời ông.
Các VĐV nổi tiếng nhất thường là những người có thu nhập cao nhất. Họ thu hút mọi chú ý, tạo ra sự quan tâm và tầm ảnh hưởng hơn hẳn so với đồng đội. Ngoài ra, họ cũng được chọn làm nhân vật trung tâm của một CLB hoặc đội thể thao đó để làm hình ảnh đại diện.
Đấy là lý do Lionel Messi có thể yêu cầu Inter Miami trả mức lương mỗi năm khoảng 70 triệu đến 80 triệu USD dù đang trải qua những tháng ngày cuối cùng của sự nghiệp. Không chỉ trở thành nhân vật hưởng lương cao nhất giải bóng đá nhà nghề Mỹ, siêu sao Argentina còn được đề nghị nắm giữ cổ phần CLB và một phần doanh thu từ bản quyền truyền hình của giải đấu với đối tác Apple.
Trên mạng xã hội, mỗi bài đăng của Messi đều khiến cả thế giới phải quan tâm. Ở Instagram, tài khoản của nhà vô địch thế giới 2022 sở hữu hơn 511 triệu lượt theo dõi, chỉ xếp sau Cristiano Ronaldo với 672 triệu lượt. Đây cũng là hai cá nhân có nhiều lượt theo dõi nhất trên nền tảng này, cho thấy một phần lý do vì sao Inter Miami hay Al Nassr sẵn sàng chi đậm để mang họ về.
Với Ronaldo, siêu sao Bồ Đào Nha được đánh giá làm tăng thêm giá trị cho cả đất nước Arab Saudi, chứ không riêng giải Saudi Pro League. Tại Al Nassr, CR7 kiếm khoảng 225 triệu USD mỗi năm, trở thành VĐV được trả lương cao nhất thế giới. Tiền đạo 41 tuổi cũng nhận về hàng trăm triệu USD nhờ hợp đồng trọn đời với Nike, ký năm 2016. Về phía Messi, anh quyết định gắn bó với Adidas.
Vai trò của các hợp đồng quảng cáo và cả những trận đấu biểu diễn còn lớn hơn, quan trọng hơn với các tay vợt. Nhưng để đạt được điều đó, họ tất nhiên phải thi đấu tốt. Khi ấy, danh hiệu và tiền thưởng sẽ đến.
Novak Djokovic là người giành được nhiều tiền thưởng ATP nhất lịch sử với 193,2 triệu USD, nhờ vô địch 101 lần, gồm 24 danh hiệu Grand Slam. Xếp sau là Rafael Nadal với 134,9 triệu USD tiền thưởng, còn con số của Roger Federer là 130,6 triệu USD - đứng thứ ba. Vị trí thứ tư thuộc về Andy Murray.
Hai tay vợt hay nhất thế giới lúc này là Carlos Alcaraz và Jannik Sinner đang rút ngắn cách biệt về tổng tiền thưởng với "Big 4". Nhờ 26 danh hiệu với bảy Grand Slam, Alcaraz đã thu về 64,3 triệu USD, đứng ngay sau Murray. Trong khi Sinner hiện xếp thứ tám khi sở hữu 60 triệu USD.
Ở làng tennis nữ, Aryna Sabalenka là tay vợt nữ đang thi đấu có thu nhập tiền thưởng cao nhất với 49 triệu USD sau 24 lần vô địch, gồm bốn Grand Slam. Đã đăng quang sáu Grand Slam, Iga Swiatek đứng thứ hai với số tiền 44,9 triệu USD.
Nếu nói về kết quả thi đấu là yếu tố quyết định tới thu nhập, golf thể hiện rõ điều đó. Sau hai mùa "thần thánh" với tổng cộng 15 danh hiệu và ba major, Scottie Scheffler đã kiếm được 56,8 triệu chỉ trong hai năm 2024 và 2025. Không chỉ chiến thắng, golfer số một thế giới cũng thi đấu rất ổn định khi có 13 lần lọt top 5 ở các sự kiện năm ngoái, cùng việc chưa bao giờ đứng ngoài top 20. Vì thế, Scheffler vẫn nhận khoản thưởng lớn kể cả không vô địch. Điển hành như giải Masters 2025, vị trí thứ tư vẫn mang về cho anh hơn 1 triệu USD.
Trong khi đó, hệ thống LIV Golf được tài trợ bởi Quỹ đầu tư Công vẫn duy trì thu hút golfer bằng những hợp đồng "béo bở". Jon Rahm, người không thắng giải nào năm 2025, vẫn kiếm hơn 33,4 triệu USD, trong đó: 13,6 triệu USD nhờ 13 lần khép lại các giải đấu ở vị trí thứ 11 trở lên, và 18 triệu USD nhờ đứng đầu trên bảng thứ bậc cá nhân cả mùa. Ngôi sao Tây Ban Nha cũng kiếm thêm 1,6 triệu USD từ bốn giải major.
Tại làng bóng rổ, các cầu thủ chơi ở giải Nhà nghề Mỹ được chia sẻ mức lợi nhuận lớn, tỷ lệ 50/50, với những nhà điều hành. Tuy nhiên, Stephen Curry cùng đồng nghiệp cũng chịu sự ràng buộc chặt chẽ, phức tạp về quy định trả lương. Hiện cầu thủ nhận lương cao nhất NBA là Curry với 59,6 triệu USD. Dự kiến mùa 2026/27, ngôi sao của Golden State Warriors sẽ thu về 62 triệu USD. Xếp thứ hai sau Curry là Nikola Jokic và Joel Embiid với mỗi người có 55,2 triệu USD.
Theo Spotrac, hợp đồng đạt tổng giá trị lớn nhất thuộc về hai cầu thủ Boston Celtics: Jayson Tatum ký 5 năm từ mùa trước, dự kiến bỏ túi 313,9 triệu USD, trong khi hợp đồng thỏa thuận 285,4 triệu USD của Jaylen Brown đã bắt đầu tính từ 2024, dự kiến kết thúc vào 2029.
Ngôi sao nhận danh hiệu Cầu thủ hay nhất mùa năm ngoái Shai Gilgeous-Alexander cũng đặt bút ký vào hợp đồng tối đa với Oklahoma City Thunder, qua đó gia tăng tài khoản ngân hàng của anh lên trung bình mỗi năm 68,3 triệu USD. Tương tự, Phoenix Suns mỗi mua trung bình sẽ trả cho Devin Booker 66,6 triệu USD.
Còn tại làng quyền Anh, thu nhập của các võ sĩ phụ thuộc chủ yếu vào danh tiếng và giá trị thương hiệu, thay vì tần suất thượng đài, hoặc thậm chí là kết quả. Điển hình là Canelo Alvarez. Tháng 2/2025, tay đấm hạng siêu trung ký hợp đồng trị giá 400 triệu USD để đánh bốn trận ở Arab Saudi trong giai đoạn Riyadh Season. Số tiền này bao gồm tiền bản quyền truyền hình, doanh thu về việc bán sản phẩm ăn theo và các khoản thu nhập thêm khác.
Alvarez thắng trận đầu trước William Scull rồi thua Terence Crawford. Bất chấp thất bại, võ sĩ Mexico vẫn thu về 100 triệu USD, còn người thắng trận Crawford tuyên bố anh chỉ nhận 10 triệu USD.
Tối nay (21/5), cả thế giới sẽ hướng về Trụ sở của FIFA tại Zurich (Thụy Sĩ) để theo dõi lễ bốc thăm vòng bảng giải World Cup U17. Đây là sự kiện được mong chờ của bóng đá trẻ trên khắp hành tinh. Báo Dân trí sẽ tường thuật trực tiếp sự kiện này.
Lần đầu tiên trong lịch sử, U17 Việt Nam giành vé tham dự World Cup U17. Đoàn quân của HLV Cristiano Roland đang háo hức để biết được đối thủ của mình.
Theo công bố của FIFA, U17 Việt Nam nằm ở nhóm hạt giống số 4 nằm ở nhóm hạt giống số 4 cùng với Serbia, Romania, Hy Lạp, Uruguay, Tanzania, Algeria, Trung Quốc, Jamaica, Cuba, hai đại diện châu Phi (tranh vé vớt). Thầy trò HLV Roland có thể đối đầu với những đối thủ mạnh trên thế giới.
Trước lễ bốc thăm, CĐV Đông Nam Á đã bình luận khá sôi nổi trên diễn đàn ASEAN Football. Họ đưa ra dự đoán về đối thủ của U17 Việt Nam ở giải đấu sắp tới.
Người hâm mộ Salma bình luận: “Tôi sẽ ủng hộ U17 Việt Nam ở giải đấu này. Tôi hy vọng họ nằm chung bảng với Argentina, Haiti, Ai Cập”.
Kyle Reese cũng cho rằng U17 Việt Nam sẽ đối đầu với U17 Argentina: “Tôi dự đoán U17 Việt Nam sẽ gặp Argentina, Croatia, Panana”.
Người hâm mộ có tên Kith Visal dự đoán bảng đấu khá nhẹ với U17 Việt Nam: “Qatar, Ai Cập, Fjji, Việt Nam”.
Một bảng đấu khác cũng khá nhẹ với U17 Việt Nam được nhắc tới là Mali, Venezuela, Fjji.
Tài khoản Ut Sg dự đoán: “U17 Việt Nam chung bảng với Brazil, Bỉ và Đan Mạch”.
Một tài khoản tới từ Indonesia dự đoán các đối thủ của U17 Việt Nam là Tây Ban Nha, Bỉ, Cameroon.
Một bảng đấu khó được nhắc tới gồm các đối thủ U17 Việt Nam, Brazil, Đan Mạch và Croatia. Hay bảng đấu gồm Argentina, Bỉ, Đan Mạch cũng được xem là khá nặng với đoàn quân HLV Cristiano Roland.
FIFA sẽ tiến hành bốc thăm từng đại diện của các nhóm hạt giống vào 12 bảng đấu. Đội chủ nhà U17 Qatar nằm ở nhóm hạt giống số 1. Hai đội đứng đầu mỗi bảng và 8/12 đội xếp thứ ba có thành tích tốt nhất sẽ giành vé vào vòng 1/16.