Một tấm bảng trắng, một cây bút dạ đen và nụ cười nửa đùa nửa thật. Khi được hỏi còn thiếu điều gì trong sự nghiệp, Diego Simeone viết thẳng: “Vô địch Champions League”. Một câu trả lời ngắn gọn, nhưng chứa đựng 15 năm khát khao, thất bại và cả những vết thương chưa lành cùng Atletico Madrid.
Từ khi tiếp quản Atletico cuối năm 2011, Simeone đã biến đội bóng này thành một thế lực thực sự của bóng đá châu Âu. Hai chức vô địch La Liga, Europa League, Siêu Cup châu Âu hay Cup Nhà Vua lần lượt được chinh phục. Atletico trở thành đối thủ khiến bất kỳ đội nào cũng phải dè chừng dưới trướng HLV người Argentina.
Nhưng giữa bộ sưu tập danh hiệu đó vẫn tồn tại một khoảng trống, cũng là danh hiệu cao quý nhất ở cấp CLB. Champions League là vinh quang duy nhất Simeone chưa thể chạm tay tới. Và chính khoảng trống ấy dần biến thành nỗi ám ảnh.
Hành trình của Atletico tại Champions League dưới thời Simeone như một chuỗi bi kịch lặp lại. Họ không đơn thuần thất bại, mà thường gục ngã theo cách đau đớn nhất. Năm 2014, Atletico chỉ còn cách chức vô địch vài chục giây trước khi bị gỡ hòa bởi cú đánh đầu ở phút 93 của Sergio Ramos trong trận chung kết với Real Madrid. Bước sang hiệp phụ, họ sụp đổ hoàn toàn.
Hai năm sau, cũng gặp Real, Atletico lại tiến sát chiếc Cup. Nhưng lần này, số phận quay lưng trên chấm luân lưu. Một lần nữa, giấc mơ tan vỡ ngay trước mắt Simeone và các học trò.
Lịch sử của Atletico tại châu Âu còn kéo dài với những cú sốc khác, từ trận chung kết năm 1974 bị gỡ hòa vào phút cuối, đến những lần bị loại ở thời điểm tưởng như đã nắm chắc lợi thế. Mùa trước, họ thậm chí bị loại bởi một tình huống hiếm gặp khi cú đá luân lưu của Julian Alvarez không được công nhận vì lỗi chạm bóng hai lần cực nhỏ, trong trận gặp Real ở vòng 1/8.
Chuỗi thất bại ấy tạo cảm giác Atletico luôn ở rất gần đỉnh cao, nhưng chưa bao giờ thực sự chạm tới. Và với Simeone, mỗi lần thất bại lại như một vết cắt sâu hơn.
Sau trận thua năm 2016, Simeone từng đứng trước khả năng rời đội. Ông thừa nhận cảm giác bất lực khi không thể mang về điều người hâm mộ mong đợi. Những ngày sau đó, ông trở về Argentina, suy nghĩ trong im lặng. Ban lãnh đạo Atletico phải bay sang tận nơi để thuyết phục ông ở lại.
Cuối cùng, Simeone tiếp tục gắn bó. Và chính quyết định đó đã định hình giai đoạn tiếp theo của Atletico. Họ tiếp tục cạnh tranh, tiếp tục thất bại, rồi lại đứng lên.
Điều khiến câu chuyện trở nên đặc biệt là Simeone có rất nhiều cơ hội ra đi. Những CLB lớn như PSG, Inter hay Chelsea từng tiếp cận ông. Nhưng HLV 56 tuổi từ chối tất cả. Theo những người hiểu rõ ông, lý do rất đơn giản. Ông muốn vô địch Champions League cùng Atletico, không phải ở bất kỳ nơi nào khác.
Ở đây, tồn tại một cách nhìn thú vị. Nhiều người gọi đó là ám ảnh. Nhưng Simeone lại thích dùng từ giấc mơ. Khác biệt nằm ở cách ông tự thuyết phục bản thân. Ám ảnh có thể kéo con người xuống, trong khi giấc mơ giúp họ tiếp tục tiến lên.
Dù gọi bằng cách nào, điều đó vẫn tạo ra áp lực khổng lồ. Atletico đã đầu tư mạnh mẽ trong những năm gần đây, mang về những cầu thủ đắt giá và nâng tầm đội hình. Quỹ lương tăng cao, kỳ vọng cũng tăng theo. Đã 5 năm kể từ chức vô địch La Liga gần nhất, và Champions League trở thành mục tiêu lớn nhất còn lại.
Mùa này, Atletico một lần nữa tiến sâu. Họ vượt qua vòng bảng dù thua Liverpool, Arsenal hay cả Bodo/Glimt. Sau đó, thầy trò Simeone đánh bại những đối thủ ở vòng knock-out là Club Brugge, Tottenham và Barca, để giành vé vào bán kết gặp Arsenal. Hành trình ấy không hề bằng phẳng, nhưng lại mang đậm dấu ấn kiên cường, lì lợm và không bao giờ bỏ cuộc của Simeone.
Tuy nhiên, câu hỏi lớn nhất vẫn chưa có lời giải. Liệu chính khát khao cháy bỏng ấy sẽ giúp Atletico bứt phá, hay trở thành gánh nặng đè lên đôi chân cầu thủ trong những khoảnh khắc then chốt?
Ngay cả trong nội bộ đội bóng, không phải ai cũng chịu được cường độ mà Simeone tạo ra. Ông có cá tính mạnh, đòi hỏi cao và luôn duy trì áp lực ở mức tối đa. Điều đó giúp Atletico trở nên khác biệt, nhưng cũng khiến nhiều cầu thủ không thể trụ lại lâu dài.
Dù vậy, Simeone vẫn tiếp tục. Mỗi mùa giải trôi qua, ông lại bắt đầu lại gần như từ đầu. Và mỗi lần như vậy, Champions League vẫn là đích đến duy nhất chưa đổi.
Có một chi tiết đáng chú ý, nếu Simeone cuối cùng giành được danh hiệu này, khả năng ông rời Atletico hoàn toàn có thể xảy ra. Khi đó, hành trình kéo dài 15 năm sẽ khép lại theo kịch bản đẹp nhất.
Ở tuổi ngoài 50, Simeone không còn nhiều thời gian như trước. Nhưng ông vẫn giữ niềm tin gần như tuyệt đối vào định mệnh. Trong một cuộc phỏng vấn, ông từng nói: “Tôi không biết khi nào nó sẽ đến, nhưng nó sẽ đến”.
Đó không phải là lời nói của một người mơ mộng. Đó là niềm tin được xây dựng từ những thất bại, từ những lần đứng dậy sau khi gục ngã. Với Simeone, Champions League sẽ là câu trả lời cho tất cả những gì ông đã trải qua.
Và khi Atletico bước ra sân ở vòng bán kết, câu chuyện ấy lại được viết tiếp. Không ai biết kết thúc sẽ ra sao. Chỉ biết rằng, ở ngoài đường biên, Simeone vẫn đứng đó, với ánh mắt quen thuộc, rực lửa và chưa bao giờ từ bỏ giấc mơ lớn nhất đời ông.
Tối ngày 31-3, Thái Lan đã thắng kịch tính Turkmenistan trong lượt trận cuối bảng D, vòng loại Asian Cup 2027, qua đó giành một trong những tấm vé cuối cùng đến ngày hội bóng đá châu Á.
Sẽ có 24 đội góp mặt tại Asian Cup 2027, và như thường lệ, các đội sẽ được chia làm 4 nhóm hạt giống để tiến hành bốc thăm vào tháng 6 tới.
Do trận đấu của Lebanon bị hoãn, hiện tại Asian Cup mới chỉ xác định được 23 cái tên. Nhưng việc Thái Lan giành vé đã đẩy Triều Tiên rơi xuống nhóm hạt giống số 4.
Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC) căn cứ vào thứ hạng FIFA để xác định các nhóm hạt giống. Trước thềm lượt đấu này, Triều Tiên đứng hạng 118 thế giới, và thứ 18 trong số các đội đã giành vé dự Asian Cup.
Nhưng với việc Thái Lan (hạng 93 thế giới) giành vé, Triều Tiên tất nhiên bị đẩy văng khỏi nhóm hạt giống số 3, rơi xuống nhóm hạt giống số 4.
Đây thực sự là "hung tin" với hầu hết các đội dự giải, vì Triều Tiên luôn là nền bóng đá có thực lực rất khó lường.
Ở giai đoạn vòng loại thứ 2, Triều Tiên đã đánh bại Syria - cũng là một đội hạng khá của châu Á, và hủy diệt Myanmar để chứng tỏ sức mạnh. Họ cũng chỉ thua Nhật Bản sát nút 0-1 khi phải đá sân khách.
Việt Nam hiện đang xếp nhóm hạt giống số 3 và nếu không có gì thay đổi, sẽ phải đối mặt nguy cơ rơi vào "bảng tử thần" gồm Triều Tiên và 2 đại gia của nhóm 1, nhóm 2.
Nhóm 1 hiện có 6 đại diện là chủ nhà Saudi Arabia, Nhật Bản, Hàn Quốc, Iran, Úc và Uzbekistan. Nhóm 2 có Qatar, Iraq, Jordan, UAE, Oman và Syria.
Trong trường hợp tệ nhất, Việt Nam có thể phải chung bảng với Nhật Bản, Qatar và Triều Tiên - một bảng đấu cực nặng.
Trên bảng xếp hạng tổng các kỳ Olympic, Ý là quốc gia mạnh nhất ở môn đấu kiếm với tổng cộng 135 huy chương, kế đến là Pháp, Nga... rồi Hàn Quốc (hạng 7), trong khi Trung Quốc xếp tận vị trí thứ 10.
Thể thức đấu kiếm thể thao ngày nay không giống như những gì chúng ta mường tượng về kiếm thuật của thời trung đại, hay cách sử dụng kiếm nơi chiến trường.
Nhưng kể cả khi nói đến văn hóa dùng kiếm, người Trung Quốc ngày nay cũng không nổi bật so với phần còn lại của thế giới.
Kendo (kiếm đạo) của người Nhật Bản được xem là văn hóa dùng kiếm phổ biến nhất, nổi tiếng nhất thế giới. Với thanh katana và văn hóa kendo, người Nhật thực sự tạo được một trường phái vô cùng đặc thù, được hâm mộ đông đảo bởi cộng đồng đam mê võ thuật toàn cầu.
Kế đến là thanh kiếm lưỡi cong shamshir của người Ba Tư, trở thành biểu tượng cho trường phái "kiếm chém" nổi tiếng của thế giới Hồi giáo. Hay claymore - thanh kiếm gắn liền với các hiệp sĩ trung cổ châu Âu, nặng đến gần 5kg.
Trung Quốc hoàn toàn tụt lại trong hệ thống "văn hóa kiếm thuật" kể trên. Ngày nay, kiếm của người Trung Hoa gắn liền với dạng tập luyện dưỡng sinh của Thái cực đạo, và chỉ được "dương danh" trong tiểu thuyết hoặc điện ảnh.
Thực tế, Trung Quốc từng là một trong những cái nôi lớn nhất của kiếm thuật thế giới. Từ thời nhà Chu và nhà Hán, kiếm đã giữ vai trò quan trọng trong quân đội và tầng lớp quý tộc.
Một trong những biểu tượng nổi tiếng nhất là Kiếm Việt Vương Câu Tiễn, thanh kiếm hơn 2.000 năm tuổi nhưng gần như không gỉ sét khi được khai quật vào thập niên 1960. Các nhà khảo cổ xem đây là minh chứng cho trình độ luyện kim cực cao của Trung Hoa cổ đại.
Không chỉ phát triển kỹ thuật rèn kiếm, người Trung Quốc còn xây dựng cả một nền văn hóa kiếm thuật.
Trong xã hội cổ truyền, kiếm không đơn thuần là vũ khí chiến tranh mà còn gắn với hình tượng hiệp khách, văn nhân và đạo sĩ.
Khác với châu Âu, nơi kiếm chủ yếu phục vụ quân sự và đấu tay đôi, kiếm thuật Trung Hoa nhanh chóng mang thêm yếu tố mỹ học và triết lý. Các kỹ thuật di chuyển, thân pháp, nhịp thở hay thần thái đều được xem trọng không kém hiệu quả chiến đấu.
Theo sử gia Meir Shahar, kiếm thuật Trung Hoa dần đánh mất tính thực chiến vì văn hóa biểu diễn. Điều này gần tương tự với chất lượng võ thuật của các võ phái kung fu truyền thống.
Bước ngoặt lớn xuất hiện khi thuốc súng và súng trường thay đổi hoàn toàn chiến tranh. Từ cuối thời Minh sang Thanh, kiếm bắt đầu mất dần vai trò quân sự.
Những trận đánh hiện đại không còn phụ thuộc vào kỹ năng đấu kiếm cá nhân như trước. Khi kiếm không còn là công cụ sinh tồn, kiếm thuật cũng chuyển dần sang tính biểu tượng và truyền thống.
Biến động lịch sử thế kỷ 19 và 20 càng làm quá trình này mạnh hơn. Nội chiến, chiến tranh với phương Tây và Nhật Bản, rồi các biến động xã hội sau năm 1949 khiến nhiều hệ phái võ thuật bị đứt gãy truyền thừa.
Sau đó Trung Quốc tiến hành chuẩn hóa võ thuật thành hệ thống wushu hiện đại. Đây là giai đoạn mang tính quyết định.
Wushu giúp võ thuật Trung Hoa phổ biến toàn cầu nhờ yếu tố thẩm mỹ cao, nhưng đồng thời cũng đẩy nhiều môn võ sang hướng biểu diễn. Các bài quyền kiếm ngày càng chú trọng: động tác đẹp, độ khó, tính nghệ thuật...
Yếu tố "độ khó" bị xem là khuyết điểm tai hại của kiếm thuật wushu. Ở chiều ngược lại, kiếm thuật thể thao - hoặc kendo của người Nhật Bản có xu hướng tối giản để tăng tính thực chiến.
Nhiều cộng đồng nghiên cứu kiếm thuật quốc tế nhận xét rằng đây là nguyên nhân khiến kiếm thuật Trung Hoa hiện đại bị xem là “đẹp nhưng thiếu va chạm thật”.
Trên các diễn đàn võ thuật và nghiên cứu kiếm cổ, không ít chuyên gia cho rằng nhiều bài kiếm wushu hiện nay có động tác quá lớn, quá mở và khó áp dụng trong giao kiếm thực tế.
Trong khi Trung Quốc đi theo hướng biểu diễn hóa, Nhật Bản và châu Âu lại chọn con đường khác.
Tại Nhật, kiếm thuật samurai được chuyển hóa thành kendo. Dù đã thể thao hóa, kendo vẫn giữ cốt lõi là đối kháng trực tiếp, phản xạ cự ly và áp lực thi đấu. Người tập liên tục sparring (đối luyện) với đối thủ thật, từ đó duy trì cảm giác chiến đấu.
Tương tự, châu Âu phát triển fencing thành môn Olympic với hệ thống huấn luyện cực kỳ hiện đại. Những quốc gia như Ý, Pháp hay Hungary duy trì truyền thống đấu kiếm liên tục hàng trăm năm.
Gần đây, phong trào HEMA, tức phục hưng võ thuật lịch sử châu Âu, còn giúp nhiều kỹ thuật kiếm cổ được nghiên cứu và thực hành lại bằng đối kháng thực tế.
Chính sự khác biệt trong phương pháp tập luyện đã tạo nên khoảng cách lớn về cảm giác thực chiến.
Theo nhiều huấn luyện viên võ thuật, không có bài quyền nào thay thế được sparring. Một người có thể thuộc hàng trăm chiêu thức đẹp mắt nhưng vẫn lúng túng khi đối mặt với áp lực va chạm thật. Đây là điều mà kendo, fencing hay các môn vật, boxing hiện đại luôn duy trì rất nghiêm ngặt.
Điều trớ trêu là kiếm thuật Trung Hoa càng nổi tiếng trong văn hóa đại chúng thì hình ảnh thực chiến của nó càng suy yếu.
Tiểu thuyết võ hiệp và phim ảnh đã biến kiếm khách thành biểu tượng lãng mạn, thần bí và gần như siêu nhiên. Nhưng chính quá trình “thi vị hóa” ấy khiến công chúng dễ nhầm lẫn giữa mỹ học võ thuật và hiệu quả chiến đấu thực tế.
Rốt cuộc, kiếm của người Trung Hoa chỉ gắn với "quân tử", và ngày càng xa rời võ đài.
Tiếp đón bại tướng của mình ở lượt đi, CLB Đà Nẵng có niềm tin rõ ràng vào một chiến thắng. Bởi lẽ trong số 2 chiến thắng từ đầu mùa thì Becamex TP.HCM là 1 trong 2 nạn nhân.
Hơn hết, đội chủ sân Chi Lăng có nhiều động lực thi đấu, từ khán giả cho đến vị trí chót bảng. Đường cùng rồi, thầy trò HLV Lê Đức Tuấn phải vùng lên, tận dụng cơ hội lấy 3 điểm.
Phút 27, tiền đạo Võ Nguyên Hoàng đã mở tỉ số 1-0. Anh đệm bóng cận thành qua tay thủ môn Trần Minh Toàn và đá bồi đưa bóng qua vạch vôi trước khi hậu vệ đội bạn phá ra.
Đó là bàn thắng đầu tiên của Nguyên Hoàng từ khi chuyển đến Đà Nẵng từ Thanh Hóa hồi giữa mùa. Trước đó, anh chỉ ghi 1 bàn sau 10 trận ở đội bóng cũ trong mùa này.
Bàn thắng tiếp thêm cảm hứng để CLB Đà Nẵng mở ra trận đấu tấn công hay nhất từ đầu mùa. Cũng cần phải nói thêm, Becamex TP.HCM quá vụng về trong lối chơi nên mới bị lấn át.
VAR đã một lần hủy bàn thắng của Đà Nẵng do Đình Duy mắc lỗi việt vị. Ở lần thứ 2, VAR không thể ngăn Milan Makaric ăn mừng bàn thắng nâng tỉ số lên 2-0 ở phút 45+2.
Nhận đường kiến tạo của Quế Ngọc Hải, Makaric đi bóng lắt léo rồi vượt qua trung vệ Đình Khương. Anh tỉa bóng vào góc hẹp ghi bàn. Makaric có bàn thắng thứ 7 cho mình.
Sự phản ứng yếu ớt của Becamex TP.HCM khiến giám đốc kỹ thuật Đặng Trần Chỉnh phải chấp nhận trận thua 0-2. Lượt đi, đội bóng của ông cũng bị Đà Nẵng đánh bại trên sân nhà.
Thua trận này, Becamex TP.HCM có 21 điểm, hơn Đà Nẵng có 5 điểm khi giải còn 4 vòng đấu. Họ đang có thành tích rất tệ trong giai đoạn này và không khéo sẽ gặp nguy hiểm.
Ở Giải hạng nhất, CLB Thanh Niên TP.HCM thậm chí còn đứng chót bảng và sắp rớt hạng.
Trở lại với CLB Đà Nẵng, họ tạm thời nhảy lên vị trí áp chót với 16 điểm. Ngày mai, PVF-CAND (14 điểm), đang đứng bét bảng, sẽ gặp Hoàng Anh Gia Lai để tìm cách đảo ngược tình thế.