Bài báo “TP.HCM chủ trương miễn phí xe buýt cho toàn dân: Tín hiệu tích cực cho giao thông công cộng” trên Tuổi Trẻ nhận được nhiều bình luận đồng tình của bạn đọc, đồng thời bạn đọc hiến kế thêm nhiều ý tưởng mới để xe buýt thu hút người dân đi xe buýt nhiều hơn, cơ hội giảm xe cá nhân.
Bạn đọc phân tích: Khi xe buýt miễn phí thì nhiều người sẽ cân nhắc đi xe buýt, giảm xe cá nhân trên đường và giảm tình trạng kẹt xe.
Bạn đọc tên Trang nhận định: “Miễn phí xe buýt không chỉ là hỗ trợ người dân mà còn là cách để kéo người dân đến với giao thông công cộng. Một khi đã quen thì sẽ duy trì lâu dài”. “Khi chi phí đi lại bằng 0, chắc chắn nhiều người sẽ cân nhắc chuyển sang giao thông công cộng, vừa tiết kiệm vừa giảm áp lực giao thông”, bạn đọc tên Hoàng đồng tình.
Bạn đọc Minh cũng nhìn nhận nếu chính sách này triển khai tốt sẽ thay đổi thói quen đi lại của người dân. Xe buýt miễn phí thì chắc chắn sẽ có nhiều người chọn đi.
Người tên Đào Văn Nam ủng hộ: “Hiện nay số người sử dụng phương tiện giao thông công cộng chiếm tỉ lệ rất nhỏ so với các xe cá nhân nên việc TP.HCM miễn phí xe buýt rất hợp lý hợp tình, tạo cú hích cho giao thông công cộng”.
Bạn đọc có nick name Luuthanhte dự đoán: “Nếu thành hiện thực thì không còn gì bằng nữa, xe máy sẽ giảm ít nhất là 60%”. “Kẹt xe và ô nhiễm làm tiêu tốn khoản chi phí xã hội rất lớn, nay miễn phí buýt giúp giải quyết cùng lúc hai vấn đề lớn này. Tôi nghĩ đây là bước đi đúng và quyết đoán của lãnh đạo TP HCM”, bạn đọc tên Cao Nguyên bày tỏ.
Bạn đọc tên Ngân phân tích việc miễn phí xe buýt giúp người dân giảm chi phí đi lại, nếu làm tốt thì đây đúng là cú hích cho cả hệ thống giao thông đô thị.
Bạn đọc Nguyễn Phong Phú thì “đặt hàng” thêm: “Thành phố nên khảo sát để đưa vào hoạt động miễn phí các tuyến buýt sông, tàu khách để san sẻ thêm lượng khách có nhu cầu đi lại bằng phương tiện công ngày một đông hơn chắc chắc rất nhiều người rất thích thú…”.
Bạn đọc Long bày tỏ niềm vui: “Tôi ủng hộ tuyệt đối việc hạn chế xe cá nhân, tăng sử dụng phương tiện công cộng”.
Còn với bạn đọc Lê Tuấn thì: “Quyết định này là bước ngoặt lớn giúp giao thông thành phố văn minh hơn”.
Bạn đọc Sỹ Hoàng “chốt”: “Khi hệ thống xe công cộng (xe buýt, Metro và xe đạp điện miễn phí) đã phủ khắp tôi sẽ là người bỏ xe cá nhân (xe máy, ô tô…) đầu tiên”.
Ủng hộ chủ trương của TP.HCM về miễn phí xe buýt, nhiều ý kiến cũng góp ý không chỉ miễn phí, hệ thống giao thông công cộng của thành phố cần đầu tư hơn để đem lại hiệu quả lớn.
Bạn đọc Nguyễn Minh Đông nhìn ra sự kết nối: Giao thông công cộng như xe buýt không thể tách rời giao thông đi bộ.
Người này góp ý: “Cái quan trọng nhất ở đây là vỉa hè thông thoáng, sách sẽ, an toàn, đủ cây xanh che nắng. Có như vậy mới thúc đẩy người dân chọn phương tiện công cộng là xe buýt, metro hay xe đạp”.
Ý kiến khác mong xe buýt có thể hoạt động đến 22h để nhiều người tiện đi học, đi làm.
Người tên Nam Nguyễn góp thêm: “Hiện nay ở trung tâm TPHCM sau 22h đêm muốn về một số nơi khác thì không còn xe buýt để di chuyển. Hy vọng Sở Xây Dựng TPHCM xem xét tăng thời gian lên một chút để người dân có thể đi lại thuận tiện hơn”.
“Nên có các tuyến xe bus ở các cổng trường cấp 2 và cấp 3. Độ tuổi này các bạn đã tự đi xe bus. Sẽ giảm tải việc phụ huynh đưa đón học sinh”, bạn đọc tên Lan đề xuất.
Bạn đọc tên Tùng đặt hàng: cần có tuyến xe buýt từ nhà ga T3 Tân Sơn Nhất về trung tâm. Hiện nay muốn đi xe buýt về trung tâm thì phải đi xe buýt sang ga T2, mất nhiều thời gian.
Ý kiến khác đề xuất nên mở thêm nhiều tuyến xe 9 chỗ vào các đường nhỏ hay mở làn đường dành riêng cho xe buýt để giảm tình trạng kẹt xe, trễ giờ. “Miễn phí sẽ đi kèm với lượng khách tăng lên, như vậy thì hệ thống phải sẵn sàng đáp ứng”, bạn đọc Hải Âu dự báo.
Bạn đọc tên Hiếu Nguyễn đưa ra loạt kiến nghị nhằm nâng cao dịch vụ phục vụ như: thái độ phục vụ của tài xế và phụ xe phải niềm nở và chuyên nghiệp; có giải pháp hiệu quả khắc phục áp lực thời gian dẫn đến trễ chuyến.
Đồng thời nhà nước cần xây dựng app theo dõi tuyến buýt của thành phố theo thời gian thực, hành khách sẽ theo dõi được lịch trình cụ thể để canh chuyến phù hợp. Các tuyến dài có thể xem xét bố trí tủ nước giải khát tự động, cổng sạc điện thoại, âm thanh giải trí…
Bạn đọc Công Tằng Tôn Nữ Cát Khuê đề xuất: “Theo tôi, hệ thống xe buýt ở TP.HCM nên đầu tư xe hiện đại hơn, đẹp hơn. Đặc biệt cần có wifi trên xe buýt để người đi xe thuận tiện, có thể vừa đi xe buýt vừa giải trí hay làm việc nhờ wifi. Và cũng cần có thêm cả cổng sạc pin như chúng ta thường thấy ở sân bay, nhà ga. Như vậy bộ mặt xe buýt và cũng là bộ mặt của TP.HCM thêm “nhan sắc” mới mẻ, đẹp hơn”.
Tôi năm nay 34 tuổi, làm nhân viên văn phòng với mức thu nhập khoảng 15 triệu đồng mỗi tháng. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, làm nhân viên kinh doanh cho một công ty tư nhân ở Hà Nội. Công việc của anh khá bận rộn, thường xuyên gặp khách hàng, đi công tác và thi thoảng có khoản thu nhập ngoài lương cứng mà tôi không nắm rõ.
Chúng tôi kết hôn gần 10 năm, có hai con đang tuổi đi học. Cuộc sống không phải quá dư dả nhưng cũng thuộc dạng tạm ổn định so với nhiều gia đình ở thành phố vì chúng tôi đã có căn nhà tập thể do ông bà nội để lại.
Chồng tôi là người có trách nhiệm. Anh không rượu chè, cờ bạc, không tụ tập bạn bè quá đà và cũng chưa từng khiến vợ con phải lo lắng vì chuyện bên ngoài. Hết giờ làm, nếu không có việc tiếp khách, anh thường về nhà ăn cơm cùng gia đình.
Suốt nhiều năm qua, tôi gần như không bao giờ nghi ngờ hay bận tâm quá nhiều đến chuyện tiền bạc của chồng.
Mỗi tháng, anh chuyển cho tôi cố định 10 triệu đồng để lo chi tiêu ăn uống trong gia đình. Cộng với 15 triệu đồng lương của tôi, khoản tiền 25 triệu đồng đủ để tôi xoay xở tiền ăn uống, học hành của hai con, điện nước, sinh hoạt phí và những khoản phát sinh khác.
Tôi chưa bao giờ hỏi anh kiếm được chính xác bao nhiêu tiền mỗi tháng. Anh cũng chưa từng chủ động chia sẻ với tôi về thu nhập thực tế của mình. Khoản tiền còn lại sau khi đưa vợ 10 triệu đồng được anh giữ riêng.
Thỉnh thoảng tôi chỉ nghe anh nói chung chung rằng dùng để giao lưu công việc, tiếp khách, hỗ trợ bố mẹ hai bên khi cần hoặc tiết kiệm cho tương lai. Nhưng cụ thể tiết kiệm được bao nhiêu, đang để ở đâu hay chi tiêu đầu tư vào những việc gì, tôi hoàn toàn không biết.
Thực lòng mà nói, tôi cũng chưa từng quá để tâm đến chuyện đó.
Chồng tôi vốn là người khá mê đồng hồ cơ. Từ thời còn yêu nhau, anh đã thích tìm hiểu về các thương hiệu đồng hồ, thường xuyên xem video đánh giá sản phẩm hoặc tham gia các hội nhóm về đồng hồ trên mạng xã hội.
Tuy nhiên, trước đây sở thích của anh chỉ dừng lại ở việc mua những mẫu đồng hồ có giá vài triệu đồng. Mỗi lần mua, anh đều nói trước với tôi và tôi cũng không phản đối vì nghĩ đàn ông ai cũng có thú vui riêng, miễn trong khả năng tài chính của gia đình.
Thế nên khi thấy trong hộp đựng đồng hồ của chồng xuất hiện một chiếc mới, tôi cũng chỉ nghĩ đơn giản đó lại là một món đồ phục vụ sở thích của anh. Tôi còn đùa: "Lại mua thêm đồng hồ à? Chiếc này bao nhiêu tiền thế?". Anh bảo "không đáng bao nhiêu" rồi chuyển sang câu chuyện khác.
Nếu hôm đó tôi không tò mò chụp lại mẫu đồng hồ để tìm kiếm trên mạng, có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết chiếc đồng hồ ấy có giá khoảng... 140 triệu đồng. Lúc đó, tôi sững người, không tin vào mắt mình.
140 triệu đồng là số tiền mà với tôi phải tích cóp rất nhiều năm mới có được. Đó cũng là khoản tiền đủ để gia đình tôi làm được rất nhiều việc khác: Một khoản tiết kiệm cho con, một chuyến du lịch dài ngày mà cả nhà đã hoãn nhiều năm hay đơn giản là cảm giác có quỹ dự phòng khi có biến cố xảy ra.
Nhưng điều khiến tôi buồn nhất lại không nằm ở con số 140 triệu đồng. Tôi buồn vì chồng đã lựa chọn giấu tôi.
Tôi bắt đầu tự hỏi liệu còn những khoản chi tiêu lớn nào khác mà tôi không biết? Thu nhập thực tế của anh là bao nhiêu? Số tiền tiết kiệm của gia đình đang ở đâu? Và trong những kế hoạch tài chính dài hạn, tôi có thực sự là người đồng hành cùng anh hay không?
Có thể với nhiều người, miễn người chồng vẫn hoàn thành trách nhiệm với gia đình thì tiền còn lại sử dụng thế nào là quyền của anh ấy.
Tôi cũng hiểu điều đó. Nhưng với một cuộc hôn nhân kéo dài gần chục năm, khi cả hai cùng nuôi con, cùng xây dựng tương lai và cùng gánh vác mọi áp lực của cuộc sống, tôi vẫn nghĩ những quyết định chi tiêu hàng trăm triệu đồng đáng lẽ nên được chia sẻ với bạn đời của mình.
Nếu là mọi người, mọi người sẽ cảm thấy thế nào trong hoàn cảnh này? Tôi nên làm gì, nói chuyện như thế nào với chồng? Có chuyện gì mà chồng có thể còn giấu tôi hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tôi từng nghĩ mình đã chọn đúng người. Anh không đào hoa, không cờ bạc và không lười biếng. Anh biết lo cho gia đình và rất thương con. Trong mắt mọi người, anh gần như là hình mẫu người chồng lý tưởng.
Mọi chuyện bắt đầu từ những buổi tiếp khách của công việc. Ban đầu chỉ là vài ly bia với đối tác. Sau đó là những cuộc nhậu kéo dài đến đêm khuya. Tôi biết tính chất công việc của anh nên chưa bao giờ cấm cản.
Lần đầu tiên anh tát tôi là sau một buổi liên hoan công ty. Chỉ vì tôi hỏi rằng, sao anh về muộn. Anh nổi nóng. Anh quát lớn. Rồi bàn tay ấy bất ngờ giáng xuống mặt tôi. Tôi đứng chết lặng vì không tin chuyện vừa xảy ra.
Sáng hôm sau, anh quỳ xuống xin lỗi. Anh khóc. Anh nói bản thân không làm chủ được khi say. Anh hứa sẽ không bao giờ để chuyện ấy lặp lại. Nhìn người đàn ông hối hận trước mặt, tôi mềm lòng và tha thứ.
Tôi nghĩ ai cũng có lúc sai lầm. Tôi nghĩ đó chỉ là một lần duy nhất. Tôi nghĩ gia đình nào rồi cũng có những va chạm. Nhưng hóa ra tôi đã nhầm.
Khoảng 3 tháng sau, anh lại đi nhậu. Tối đó anh về nhà với hơi men nồng nặc. Chỉ vì bữa cơm đã nguội, anh bắt đầu kiếm chuyện. Những lời trách móc vô lý xuất hiện. Rồi mọi thứ kết thúc bằng một cái tát nữa.
Lần này anh xin lỗi còn nhiều hơn lần trước. Anh mua quà. Anh đưa tôi đi ăn. Anh hứa sẽ hạn chế uống rượu. Anh bảo nếu tái phạm thì tôi có quyền trách anh cả đời.
Tôi lại tin. Có lẽ phụ nữ khi còn yêu thường rất giỏi tự lừa dối chính mình.
Những năm sau đó, mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như một vòng tròn. Khi tỉnh táo, anh là người chồng tốt. Khi có rượu vào, anh trở thành một con người khác. Một con người mà chính tôi cũng không nhận ra.
Có lần anh đập vỡ chiếc bình hoa vì cho rằng tôi coi thường anh trước mặt bạn bè. Có lần anh hất tung mâm cơm chỉ vì tôi không nghe điện thoại. Những lý do đều nhỏ nhặt đến mức sáng hôm sau chính anh cũng không nhớ nổi.
Nhưng cơ thể tôi thì nhớ. Những vết bầm rồi sẽ tan. Những vết sưng rồi sẽ hết. Chỉ có nỗi sợ là ở lại rất lâu. Mỗi khi nghe tiếng xe anh về muộn sau một cuộc nhậu, tim tôi lại đập nhanh. Tôi không biết tối nay sẽ là một người chồng hay một cơn giận bước vào nhà.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là các con. Con trai lớn của tôi từng chạy đến ôm chân bố và khóc khi thấy bố quát mẹ. Đứa nhỏ hơn có lần trốn vào phòng rồi bịt tai lại. Tôi nhìn các con mà lòng đau như cắt.
Tôi đã nhiều lần nói chuyện nghiêm túc với chồng. Khi tỉnh táo, anh luôn nhận lỗi. Anh luôn hứa sẽ thay đổi. Anh luôn nói rằng mình thương mẹ con tôi hơn bất cứ điều gì trên đời.
Nhưng cứ sau vài tháng, mọi chuyện lại tái diễn. Lời hứa của anh giống như những nét phấn viết trên bảng. Mỗi cuộc nhậu lại xóa sạch tất cả.
Tôi từng đề nghị anh đi gặp chuyên gia tâm lý. Anh đồng ý rồi lại bỏ dở. Tôi từng đề nghị anh hạn chế tiếp khách. Anh nói công việc không cho phép. Tôi từng đề nghị anh cai rượu. Anh bảo mình vẫn kiểm soát được.
Nhưng nếu kiểm soát được thì tại sao tôi vẫn phải sống trong nỗi sợ hãi?
Cách đây 2 tuần, một chuyện xảy ra khiến tôi thức trắng nhiều đêm. Hôm đó, anh về nhà sau tiệc tiếp khách. Các con đã ngủ. Tôi chỉ hỏi anh có muốn ăn gì không. Vậy mà anh lại nổi nóng vì cho rằng tôi đang mỉa mai mình.
Anh đẩy tôi ngã vào cạnh bàn. Đó không phải cú ngã quá mạnh. Nhưng khi nằm trên nền nhà lạnh ngắt, tôi bỗng thấy mình kiệt sức. Sáng hôm sau, anh lại xin lỗi. Anh lại khóc. Anh lại hứa. Những lời hứa ấy quen thuộc đến mức tôi có thể đọc thuộc lòng từng câu. Tôi không tin anh nữa.
Tôi biết chồng mình không phải người xấu. Khi tỉnh táo, anh là người cha tốt và người chồng có trách nhiệm. Nhưng tôi cũng biết một sự thật khác. Mỗi lần uống rượu, anh lại trở thành người khiến tôi tổn thương nhất. Tôi không biết mình còn đủ sức tha thứ bao nhiêu lần nữa?
Bây giờ tôi đang đứng giữa 2 lựa chọn. Một bên là cuộc hôn nhân mà tôi đã cố gắng gìn giữ suốt nhiều năm. Một bên là sự bình yên của chính mình và các con. Theo các bạn, tôi có nên tiếp tục tin vào những lời hứa thay đổi của chồng hay nên chấm dứt cuộc hôn nhân này trước khi mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn? Nếu là các bạn, các bạn sẽ làm gì?
Chiều 3-4, đoàn đại biểu sinh viên TP.HCM đã có hành trình về nguồn tại các di tích lịch sử ở Nghệ An với chủ đề "Từ ngòi pháo Chín tháng Giêng đến con đường cách mạng", kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26-3-1931 – 26-3-2026).
Tham gia đoàn đại biểu có anh Ngô Minh Hải - Bí thư Thành đoàn TP.HCM; anh Nguyễn Đăng Khoa - Phó Bí thư Thành đoàn, Chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam TP.HCM cùng 100 đại biểu là bí thư, phó bí thư đoàn; chủ tịch, phó chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam các trường đại học, cao đẳng tại TP.HCM.
Tại Khu di tích lịch sử quốc gia Truông Bồn, trước phần mộ tập thể của 13 anh hùng liệt sĩ Đại đội 317 đã anh dũng hy sinh vào rạng sáng 31-10-1968, đoàn đại biểu bày tỏ lòng thành kính, cảm phục và tri ân sâu sắc những người con ưu tú đã hy sinh vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân.
Truông Bồn là mảnh đất anh hùng, nơi ghi dấu những chiến công và sự hy sinh oanh liệt của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến vệ quốc vĩ đại; nơi an nghỉ của những người con ưu tú đã dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Tiếp đó, đoàn công tác tới Khu Di tích quốc gia đặc biệt Kim Liên, dâng lẵng hoa tươi thắm và nén hương thơm tưởng niệm, bày tỏ tấm lòng thành kính và biết ơn vô hạn trước công lao trời biển của Chủ tịch Hồ Chí Minh - vị lãnh tụ thiên tài của dân tộc Việt Nam, nhà hoạt động lỗi lạc của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế.
Trước anh linh Chủ tịch Hồ Chí Minh, đoàn đại biểu nguyện mãi mãi học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách cao đẹp của Người.
Anh Nguyễn Đăng Khoa - Phó Bí thư Thành đoàn, Chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam TP.HCM - cho biết hành trình về nguồn của sinh viên thành phố có ý nghĩa tuyên truyền, giáo dục sâu rộng cho học sinh, sinh viên về truyền thống 95 năm xây dựng, trưởng thành và phát triển của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh; qua đó bồi đắp lý tưởng cách mạng, hun đúc niềm tin, lòng tự hào và ý thức trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Thông qua hoạt động này nhằm tạo môi trường sinh hoạt chính trị thiết thực, ý nghĩa, góp phần nâng cao nhận thức, bản lĩnh chính trị, đạo đức, lối sống và tinh thần cống hiến của sinh viên TP.HCM; khơi dậy khát vọng vươn lên, tinh thần học tập, rèn luyện, cống hiến và trách nhiệm công dân trong giai đoạn mới.
Chị Nguyễn Huỳnh Hồng Cẩm - Chủ tịch Hội Sinh viên Học viện Hàng không Việt Nam - chia sẻ chị rất bồi hồi, tự hào khi lần đầu tiên tới thăm các di tích ở quê nội, quê ngoại Bác Hồ.
"Tôi thực sự xúc động khi đứng trước căn nhà mái lá ẩn mình dưới rặng tre, hàng cau… bình dị, đơn sơ, thân thuộc và càng ý thức hơn về trách nhiệm của người trẻ để sống, học tập, lao động xứng đáng hơn với những cống hiến, hy sinh của Bác Hồ và các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống cho chúng tôi có cuộc sống hòa bình hôm nay", chị Hồng Cẩm bày tỏ.
Nằm trong chuỗi hoạt động hành trình về nguồn, đoàn đại biểu sinh viên TP.HCM đã tới thăm hỏi, động viên 5 Mẹ Việt Nam Anh hùng; tặng quà cho 40 em học sinh nghèo vượt khó ở xã Kim Liên (Nghệ An) và trao 10 bộ đèn năng lượng nhằm cải thiện cơ sở vật chất tại các địa điểm di tích lịch sử trên địa bàn.