“Mỗi lần ngồi vào bàn ăn cùng người thân, bạn bè hay đồng nghiệp, tôi đều nói trước một câu: ‘Ai ăn gì thì tự phục vụ nhé’. Có người tưởng tôi khách sáo, có người nghĩ tôi muốn mọi người thoải mái. Thực ra, đó cũng là cách tôi khéo léo nhắc rằng không cần gắp thức ăn cho nhau.
Tôi luôn có cảm giác việc mỗi người tự lấy món mình thích sẽ vừa tự nhiên, vừa hợp vệ sinh hơn. Trên bàn ăn, tôi thường đề nghị để sẵn một chiếc thìa trong bát canh hoặc bát nước chấm để ai cần thì tự múc. Như vậy, mọi người không phải dùng đũa đã ăn để chấm chung, cũng không phải bưng cả tô canh nghiêng vào bát người khác. Những việc tưởng nhỏ ấy đôi khi lại khiến rơi vãi, bàn ăn trở nên nhớp nháp, nhìn cũng mất ngon.
Khi thức ăn được bày trong khay hoặc tô lớn, tôi còn có một thói quen khác là trở đầu đũa để gắp. Tôi thường nói rằng mình học được điều này từ thời ở bộ đội. Ngày ấy có câu nhắc nhở đại ý là ‘ăn đũa hai đầu’: đầu đũa dùng để ăn cơm thì không dùng để gắp thức ăn chung trên mâm. Tôi thấy đó là một thói quen rất văn minh và đến giờ vẫn giữ. Mỗi lần làm vậy, tôi cũng mong mọi người xung quanh hiểu ý mà cùng thực hiện để giữ vệ sinh cho bữa ăn.
Dĩ nhiên, không phải ai cũng đồng tình. Đã có người cười rồi bảo tôi cầu kỳ quá, ăn uống thôi mà làm gì khắt khe như vậy. Những lúc ấy, tôi chỉ cười trừ. Tôi không muốn tranh luận đúng sai trên bàn ăn, bởi mỗi gia đình có một nếp sinh hoạt khác nhau. Nhưng với tôi, giữ vệ sinh khi ăn uống không phải là sự cầu kỳ, mà là cách thể hiện sự tôn trọng sức khỏe của chính mình và của những người cùng ngồi trong bữa cơm.
>> Câu nệ trên bàn ăn người Việt
Điều đáng mừng là bây giờ, từ thành phố đến nhiều vùng quê, lớp trẻ cũng sống văn minh hơn trước. Tôi ít còn gặp cảnh mọi người liên tục gắp thức ăn vào bát người khác như một phép lịch sự bắt buộc. Ai thích món gì thì tự lấy món đó, vừa thoải mái, vừa tránh những tình huống khó xử khi người được gắp không muốn ăn nhưng vẫn phải nhận vì ngại từ chối.
Tuy nhiên, vẫn còn một thói quen khiến tôi chưa quen được, đó là nhiều người vừa ăn vừa nói chuyện quá to. Có những bàn ăn lúc nào cũng ồn ào vì tiếng cười nói, đến mức người đang nhai thức ăn vẫn liên tục phát biểu. Mỗi lần như vậy, tôi lại thấy ái ngại. Khi nói quá lớn trong lúc miệng còn thức ăn, những mẩu thức ăn hoặc nước bọt rất dễ bắn ra ngoài, ảnh hưởng đến vệ sinh chung. Chưa kể, vừa nhai vừa nói, vừa cười lớn còn làm tăng nguy cơ bị sặc hoặc hóc thức ăn. Chỉ một phút bất cẩn cũng có thể dẫn đến những hậu quả đáng tiếc.
Theo tôi, một bữa ăn ngon còn ở cách mọi người ứng xử với nhau trên bàn ăn. Sự quan tâm đến người khác đôi khi không phải là gắp thật nhiều thức ăn vào bát họ, mà là cùng nhau giữ gìn những thói quen sạch sẽ, lịch sự để ai cũng cảm thấy thoải mái. Tôi hiểu rằng những điều mình làm có thể khiến một số người thấy hơi khác thường. Nhưng nếu những thói quen nhỏ giúp bữa cơm sạch sẽ và an toàn hơn, tôi vẫn sẽ tiếp tục duy trì”.
Đó là chia sẻ của độc giả Tamduc xung quanh câu chuyện ứng xử văn minh trên bàn ăn. Đây là chủ đề luôn nhận được nhiều ý kiến trái chiều. Trong khi không ít người xem việc gắp thức ăn cho nhau, dùng chung bát nước chấm hay trò chuyện rôm rả trên bàn ăn là biểu hiện của sự quan tâm và gắn kết, nhiều người khác lại ưu tiên những thói quen giúp bảo đảm vệ sinh chung như tự lấy thức ăn, dùng thìa, đũa gắp riêng hoặc hạn chế nói chuyện lớn tiếng.
Sự khác biệt này phần nào phản ánh quá trình thay đổi trong nếp sống và quan niệm về phép lịch sự của nhiều gia đình hiện đại. Những thói quen từng được xem là thể hiện sự hiếu khách, thân tình nay cũng được nhìn nhận dưới góc độ vệ sinh và an toàn sức khỏe, nhất là sau đại dịch.
Những ngày gần đây, đọc các bài viết về điểm thi vào lớp 10, tôi thấy rất nhiều phụ huynh và học sinh hụt hẫng. Không ít em có học bạ toàn điểm cao, nhiều năm liền đạt danh hiệu học sinh giỏi nhưng khi bước vào kỳ thi lại không đạt kết quả như mong đợi. Tôi hiểu cảm giác thất vọng đó, bởi gia đình tôi cũng vừa trải qua.
Cháu tôi vừa tham gia kỳ thi vào lớp 10 và kết quả thấp hơn kỳ vọng. Cháu buồn, bố mẹ cũng buồn vì đặt nguyện vọng vào trường top có điểm chuẩn quá cao. Nhưng thay vì đổ lỗi cho đề thi hay cho rằng con làm bài thi không tốt so với những gì học bạ thể hiện, tôi nghĩ cần nhìn nhận thực tế hơn về cách đánh giá năng lực học sinh hiện nay.
Bản thân tôi là học sinh cấp ba cách đây hơn 20 năm. Tôi cũng trải qua đủ các kỳ thi quan trọng, từ thi học kỳ, thi học sinh giỏi cấp tỉnh đến thi đại học. Có lúc đạt kết quả tốt, có lúc thất bại. Với tôi, chuyện đó hoàn toàn bình thường. Điều thú vị là suốt từ cấp hai đến hết cấp ba, tôi chưa từng đạt danh hiệu học sinh giỏi toàn diện. Điểm trung bình các môn của tôi chỉ quanh mức 7.0. Nếu nhìn vào học bạ, có lẽ không nhiều người đánh giá tôi là học sinh xuất sắc.
Thế nhưng ở những môn thuộc khối thi đại học, kết quả của tôi lại khá tốt. Trong nhiều năm học, điểm số các môn này luôn ổn định và khi bước vào kỳ thi đại học, tôi đạt mức điểm gần tương đương với năng lực mà thầy cô đánh giá. Nói cách khác, kết quả thi phản ánh khá sát khả năng thực tế của tôi.
Nhìn lại thời đi học, tôi nhớ cả trường chỉ có rất ít học sinh đạt điểm trung bình từ 8.0 trở lên. Một lớp vài chục học sinh thì may ra có một hoặc hai bạn được xem là học sinh giỏi nổi bật. Điểm 9, điểm 10 là rất hiếm. Chính vì vậy, khi một học sinh được đánh giá giỏi, mọi người đều có thể hình dung khá chính xác năng lực của em đó.
>> Con tôi học trường tư 10 triệu một tháng không phải để chạy đua trường chuyên
Còn hiện nay, ít nhất qua những gì tôi quan sát từ lớp học của con, tỷ lệ học sinh giỏi cao hơn rất nhiều. Như lớp của cháu tôi có tới 80-90% học sinh đạt loại giỏi. Điểm 9, điểm 10 xuất hiện đầy rẫy trong học bạ. Điều đó khiến không ít phụ huynh mặc nhiên tin rằng con mình đang nằm trong nhóm học sinh xuất sắc. Nhưng khi bước vào những kỳ thi có tính cạnh tranh và sàng lọc cao hơn, kết quả lại không hoàn toàn như kỳ vọng. Khoảng cách giữa điểm số trên lớp và điểm thi thực tế vì thế trở thành cú sốc đối với nhiều gia đình.
Thực tế, chương trình hiện nay có nhiều nội dung mới, áp lực cũng không hề nhỏ. Tuy nhiên, tôi nghĩ việc đánh giá trong nhà trường đang có phần "rộng tay" hơn trước, khiến điểm số chưa phản ánh đầy đủ năng lực thực tế của học sinh. Chính vì vậy, tôi muốn chia sẻ với những em vừa không đạt kết quả mong muốn trong kỳ thi vào lớp 10 rằng: thất vọng là điều dễ hiểu, nhưng không nên xem đó là dấu chấm hết.
Bản thân tôi và nhiều người bạn ngày trước đều học ở những trường làng không có tiếng tăm. Chúng tôi không sở hữu bảng thành tích quá đẹp, cũng không phải những học sinh luôn đứng đầu toàn trường. Nhưng nhờ gặp được những thầy cô tận tâm, nhờ sự cố gắng của bản thân, nhiều người vẫn đỗ đại học với điểm số cao và sau này có công việc tốt.
Hơn 20 năm đi học rồi đi làm giúp tôi nhận ra một điều: thành tích ở một kỳ thi rất quan trọng, nhưng không quyết định toàn bộ tương lai. Xã hội không đánh giá một con người chỉ bằng việc em đỗ hay trượt một trường cấp ba nào đó. Điều tạo nên khác biệt vẫn là năng lực thật, khả năng tự học và sự bền bỉ. Nếu chịu khó học hỏi và không ngừng vươn lên, bạn vẫn có thể đạt được những kết quả tốt, dù xuất phát điểm không hoàn hảo như mong muốn.
Vì thế, thay vì than vãn hay đắm chìm trong thất vọng, hãy coi kỳ thi vừa qua là một trải nghiệm để hiểu rõ hơn năng lực của mình. Con đường phía trước còn rất dài, và cơ hội để chứng minh bản thân chắc chắn không chỉ có một lần.
Trong nhiều năm, Toán học biến thành một cuộc đua giải bài: ghi nhớ công thức, luyện kỹ thuật biến đổi và xử lý những dạng toán ngày càng phức tạp. Cách tiếp cận này tạo ra những học sinh giải bài rất nhanh, nhưng lại dễ lúng túng khi đối diện với các vấn đề thực tế.
Theo tôi, vấn đề không nằm ở việc học sinh có học Toán hay không, mà nằm ở cách chúng ta đang dạy và đánh giá môn học này.
Bản chất của Toán học không phải là một "kho công thức", mà là công cụ để con người mô tả và dự đoán thế giới. Nó xuất phát từ thực tế, được khái quát thành mô hình, rồi quay trở lại phục vụ thực tế. Nhưng trong lớp học, quá trình này thường bị đảo ngược: Học sinh bắt đầu từ công thức, mà không hiểu vì sao công thức đó tồn tại.
Chính vì vậy, nhiều em học rất nhiều Toán nhưng lại không biết dùng Toán để làm gì. Điều này không chỉ gây lãng phí thời gian học tập, mà còn khiến học sinh dần mất hứng thú với các môn khoa học tự nhiên.
Một nguyên nhân quan trọng nằm ở cách thi cử. Khi Toán là một trong ba môn thi cứng, toàn bộ quá trình dạy và học buộc phải xoay quanh việc tối ưu điểm số. Giáo viên phải dạy theo dạng bài, học sinh phải luyện theo dạng đề. Trong bối cảnh đó, việc dạy Toán như một công cụ tư duy và ứng dụng gần như không có đất sống.
Nếu thay bằng bài thi Khoa học tự nhiên, theo tôi, môn Toán sẽ được đặt trở lại đúng vị trí của nó: nền tảng cho vật lý, hóa học, sinh học và các lĩnh vực ứng dụng.
Khi đó, để giải một bài toán Vật lý hay phân tích một hiện tượng tự nhiên, học sinh buộc phải sử dụng Toán. Nhưng thay vì áp dụng máy móc, các em phải hiểu bản chất vấn đề, xác định biến số, thiết lập mối quan hệ và lựa chọn công cụ phù hợp. Đây mới chính là năng lực Toán học cần thiết trong thế giới hiện đại.
Việc thay đổi cách thi cũng sẽ kéo theo thay đổi trong cách dạy. Khi không còn áp lực phải "luyện đề Toán", giáo viên có thể dành nhiều thời gian hơn để giải thích nguồn gốc của công thức, gắn bài học với thực tế, và khuyến khích học sinh đặt câu hỏi. Toán học khi đó không còn là một hệ thống ký hiệu khép kín, mà trở thành ngôn ngữ để hiểu thế giới.
Từ góc độ người học, sự thay đổi này cũng giúp điều chỉnh lại nhận thức. Hiện nay, việc thi Toán như một môn độc lập vô hình trung tạo ra tâm lý rằng chỉ cần "vượt qua" môn này là đủ, trong khi các môn khoa học tự nhiên khác có thể học qua loa. Hệ quả là nhiều học sinh yếu nền tảng khoa học ngay từ sớm và dần né tránh các lĩnh vực liên quan.
Khi đó, muốn hiểu một vấn đề, các em phải vận dụng cả kiến thức Toán lẫn kiến thức khoa học. Điều này không chỉ giúp củng cố nền tảng mà còn tạo ra một cách học gắn với thực tế hơn.
Giỏi Toán là điều đáng quý. Nhưng điều quan trọng không phải là giải được bao nhiêu bài toán khó, mà là có thể dùng Toán để giải quyết vấn đề hay không. Nếu một người học Toán nhiều năm nhưng vẫn không biết bắt đầu từ đâu khi gặp một tình huống thực tế, thì rõ ràng cách học đó có vấn đề.
Khi Toán không còn là một môn thi nặng nề, mà trở thành công cụ phục vụ các lĩnh vực khác, người học sẽ có cơ hội tiếp cận nó theo cách tự nhiên và hiệu quả hơn.
Đã đến lúc chúng ta nhìn lại rằng mục tiêu của việc học Toán không phải là đạt điểm cao trong một kỳ thi, mà là hình thành năng lực tư duy và giải quyết vấn đề. Và để làm được điều đó, thay đổi cách thi là một điểm khởi đầu cần thiết.
"Tôi đã bán căn hộ đang cho thuê của tôi khi giá chung cư đang ở đỉnh, bởi tôi biết chung cư tăng đến mức nào đó cũng phải có điểm dừng, và thậm chí quay đầu giảm 15-20%, đó là một điều bình thường.
Bản chân căn hộ sinh ra không phải để sinh lời, nó phục vụ cho mục đích an sinh, cho thuê dòng tiền là chính.
Thời gian vừa rồi là đợt sốt đỉnh điểm của căn hộ, và hiện tại thì nó đã dừng lại, và quay đầu giảm đúng như giá trị của nó (tôi không nói tới những căn hộ cao cấp, độ hiếm về vị trí như trung tâm), chưa kể 8-10 năm nữa chung cư sẽ cũ, và phát sinh rất nhiều vấn đề, nên câu chuyện nó tăng mãi là rất khó, có chăng chỉ theo lạm phát.
Tôi đã bán chốt lời, gửi ngân hàng 8% (so với 4% từ cho thuê) 5 năm nữa tôi sẽ quay lại cuộc chơi này. Lúc ấy thì tôi cũng có một số vốn kha khá để lựa chọn các sản phẩm căn hộ chung cư".
Độc giả nickname htrung.lotus chia sẻ như trên, nói về chiến lược đầu tư, bằng kinh nghiệm cá nhân, độc giả này nhận định giá chung cư đã đạt đỉnh nên bán lấy tiền gửi tiết kiệm. Bình luận này được chia sẻ sau câu hỏi: Có nên bán căn hộ khi tiền thuê không bù nổi mức giảm giá?
Trong bài viết trước, độc giả Minh Ngọc ở Hà Nội chia sẻ rằng có căn hộ đang cho thuê 9 triệu đồng mỗi tháng, trong khi giá bán giảm 4,5 tỷ đồng xuống 4 tỷ, phân vân giữa giữ tài sản tạo dòng tiền và bán sớm để bảo toàn vốn.
"Nếu tính theo giá hiện tại, tiền thuê mỗi năm khoảng 108 triệu đồng, tương đương tỷ suất khai thác chưa đến 3% một năm, chưa trừ chi phí sửa chữa sau mỗi đợt khách trả nhà và thời gian trống khách. Trong khi đó, giá trị căn hộ đã giảm khoảng 500 triệu đồng so với giai đoạn trước", độc giả này nêu chi tiết.
Một chuyên gia cho biết nhiều nhà đầu tư thứ cấp đang đối mặt với chi phí vốn cao để duy trì tài sản, vừa phải cạnh tranh với các dự án mới có chính sách bán hàng hấp dẫn, nhiều ưu đãi từ chủ đầu tư.
Sau giai đoạn ưu đãi, phần lớn khoản vay chuyển sang mức thả nổi dao động 11-15% một năm, cao hơn trung bình 2% so với năm ngoái
Áp lực thoát hàng với nhóm nhà đầu tư dùng đòn bẩy tài chính gia tăng trong bối cảnh nguồn cung mới và nguồn hàng chuẩn bị bàn giao dồi dào.