Những ngày này, khi điểm thi và kết quả xét tuyển lớp 10 được công bố, tôi thấy có những học sinh vui mừng vì đỗ ngôi trường mình mơ ước, có những em lại buồn vì kết quả không như kỳ vọng. Có những học sinh háo hức chuẩn bị bước vào cấp ba, nhưng cũng có em băn khoăn không biết tương lai rồi sẽ đi về đâu? Nhìn các em, tôi nhớ đến chính mình của nhiều năm trước.
Tôi lớn lên ở một vùng quê và học ở trường làng từ cấp một đến cấp hai. Lên cấp ba, tôi cũng không học trường chuyên hay trường top của huyện. Thậm chí đến lớp 12, khi nhiều nơi đã có điều kiện học Tiếng Anh hiện đại hơn, tôi vẫn học những bài rất cơ bản kiểu: “Hello, how are you?” ở những trang đầu giáo trình. Ngày đó, tôi gần như không được học nghe hay luyện nói.
Sau khi tốt nghiệp phổ thông, vì hoàn cảnh gia đình không có nhiều điều kiện, tôi chọn học Đại học ở Hải Phòng để được gần nhà và giảm bớt gánh nặng kinh tế. Nhìn vào xuất phát điểm ấy, nhiều người có thể nghĩ cơ hội thành công của tôi sẽ ít hơn người khác. Nhưng càng sống, tôi càng thấy cuộc đời có những điều rất thú vị.
Chính vì học trường làng ở cấp hai nên tôi luôn có cơ hội tham gia đội tuyển học sinh giỏi và được các cô tận tình bồi dưỡng miễn phí. Chính vì học trường quê ở cấp ba nên tôi tiếp tục được vào đội tuyển năm lớp 12, tiếp tục được bồi dưỡng miễn phí và nhận được một câu nói đã thay đổi cả cuộc đời.
Khi đó, tôi đang phân vân không biết nên thi ngành gì? Trong khi nhiều bạn bè hướng đến các ngành kinh tế hay kế toán, cô giáo nói với tôi: “Em học tốt Tiếng Anh thì thi Tiếng Anh đi”. Chỉ một câu nói rất đơn giản, nhưng đến bây giờ tôi vẫn nghĩ đó là một cái duyên, bởi nó đã mở ra cho tôi một con đường hoàn toàn mới.
>> Vỡ mộng lớp 10 trường top dù con năm nào cũng đạt học sinh giỏi
Nhờ luôn cố gắng học tập, tôi liên tục nhận học bổng ở đại học và dùng tiền đó để đóng học phí. Tại mái trường ấy, tôi gặp những người thầy, người cô đã góp phần thay đổi tương lai của mình. Họ là những người trực tiếp viết thư giới thiệu để tôi nhận được học bổng toàn phần học thạc sĩ tại Vương quốc Anh.
Tôi cũng gặp những người bạn tuyệt vời, những người đến tận hôm nay vẫn đồng hành và giúp đỡ lẫn nhau. Có người từng du học Anh và giới thiệu học bổng cho tôi. Đó là một bước ngoặt lớn giúp tôi tự tin hơn trên con đường giảng dạy.
Nhìn lại, tôi thấy những điều ấy đều bắt đầu từ những lựa chọn tưởng như rất bình thường. Nếu ngày ấy tôi chỉ nhìn vào tên trường học, có lẽ tôi đã nghĩ mình thua kém người khác. Nhưng càng trưởng thành, tôi càng nhận ra trường học có thể tạo ra lợi thế, nhưng không quyết định số phận. Đúng là học ở trường tốt, lớp chọn sẽ mang lại môi trường thuận lợi hơn, nhiều cơ hội hơn và xác suất thành công cao hơn. Tuy nhiên, đó chỉ là một phần của câu chuyện. Điều quan trọng hơn là mỗi người trở thành ai trong suốt hành trình ấy?
Tôi từng chứng kiến nhiều bạn học rất giỏi nhưng khi lên thành phố lớn lại không giữ được mình, sa vào những cám dỗ và mất phương hướng. Ngược lại, tôi cũng gặp rất nhiều người xuất phát từ những ngôi trường bình thường, điều kiện bình thường, nhưng bằng sự chăm chỉ, tử tế và bền bỉ đã xây dựng được những cuộc đời đáng ngưỡng mộ, thậm chí phi thường. Thế nên, tôi tin rằng học giỏi là điều quan trọng, nhưng nhân cách còn quan trọng hơn.
Một kỳ thi không thể quyết định cả cuộc đời. Một ngôi trường cũng không thể quyết định toàn bộ tương lai. Điều quyết định là những việc chúng ta làm mỗi ngày: có chăm chỉ hay không, có trung thực hay không, có biết đứng dậy khi gặp khó khăn hay không, có đủ bản lĩnh để giữ mình trước cám dỗ hay không?
Năm nay, ở tuổi 36, tôi đạt IELTS 9.0. Có thể đó là một thành tích đáng tự hào. Nhưng điều khiến tôi tự hào nhất là mình đã không bỏ cuộc. Hành trình ấy kéo dài nhiều năm, đòi hỏi rất nhiều thời gian và nỗ lực. Không ít người cho rằng IELTS 8.5 là đủ rồi, nhất là khi tôi vẫn đang giảng dạy bình thường. Nhưng với tôi, 9.0 vừa là một ước mơ, vừa là món quà tri ân người chị đã khuất, vừa là thông điệp tôi muốn gửi tới học sinh của mình: nếu đủ kiên trì, đam mê và chăm chỉ, chúng ta có thể đi xa hơn những gì mình tưởng.
Từ một cậu học sinh trường làng chưa từng được học nghe nói tiếng Anh bài bản, tôi dành hàng chục năm kiên trì với ngôn ngữ này. Từ một sinh viên tỉnh lẻ chọn học gần nhà vì hoàn cảnh gia đình, tôi có cơ hội nhận học bổng toàn phần tại Anh. Không phải vì tôi giỏi hơn người khác. Tôi chỉ tiếp tục học, tiếp tục cố gắng và luôn tin rằng mình có thể tiến bộ thêm một chút mỗi ngày.
Đó cũng là điều tôi muốn truyền lại cho học sinh, cho con cái, người thân và những người trẻ đang đứng trước những ngã rẽ quan trọng của cuộc đời. Nếu kết quả thi hôm nay của bạn chưa như mong muốn, đừng tuyệt vọng. Nếu bạn đỗ ngôi trường mơ ước, cũng đừng ngủ quên trên chiến thắng. Điểm số chỉ là kết quả của một kỳ thi. Tương lai là kết quả của hàng nghìn ngày nỗ lực phía trước.
Học ở đâu không quan trọng bằng việc học như thế nào? Bắt đầu từ đâu không quan trọng bằng việc có tiếp tục bước đi hay không? Rồi một ngày nào đó, khi ngoảnh lại, có thể bạn sẽ nhận ra chính những khó khăn của hôm nay đã góp phần tạo nên phiên bản tốt nhất của mình trong tương lai.
"Tôi là nữ, độc thân, làm văn phòng, thu nhập lúc mua nhà khoảng 35-40 triệu một tháng. Tôi mua nhà năm 34 tuổi, khu vực cách trung tâm Quận 1 khoảng 30 phút di chuyển. Từ trải nghiệm bản thân, tôi thấy các bạn làm văn phòng nên cố gắng mua nhà, nhưng chấp nhận mua phân khúc vừa túi tiền để không quá áp lực tài chính. Ví dụ, tầm giá 3 tỷ đồng cho căn hộ hai phòng ngủ ở TP HCM có hai lựa: một là chung cư xa trung tâm một chút, hai là chung cư cũ nhưng điều kiện còn tốt.
Bài toán kinh tế đặt ra để so sánh giữa việc mua nhà và thuê nhà là lãi suất trả góp sẽ giảm dần theo nợ gốc giảm, còn tiền thuê nhà thì sẽ tăng dần theo thời gian. Ngoài ra, xét về yếu tố tâm lý, việc mua nhà sẽ ổn định chỗ ở, giúp bạn bớt một gánh nặng tâm lý (có chỗ học cho con, cảm giác có thành tựu sau 30 tuổi...). Từ đó, bạn sẽ bớt được gánh nặng tâm lý để có sức hướng đến các mục tiêu khác nhằm tạo ra dòng tiền.
Bên cạnh đó, việc mua nhà cũng sẽ tạo động lực để bạn cố gắng: mang một khoản nợ sẽ khiến bạn phải cân đối kỹ lưỡng chi tiêu, bớt các khoản chi không cần thiết, không có giá trị tích lũy dài hạn. Ví dụ, trước đây, tôi ăn uống, mua sắm, đi du lịch rất nhiều, nhưng từ sau khi mua nhà luôn cân nhắc kỹ càng, chi tiêu hợp lý hơn.
Một yếu tố khác cũng cần quan tâm là khả năng tăng thu nhập. Độ tuổi 30-50 là khoảng thời gian bạn có thể tạo ra thu nhập tốt nhất từ sức khỏe và độ chín nghề nghiệp. Tôi vay mua nhà trong 30 năm, nhưng thực tế chỉ 5-7 năm sau là trả xong nợ, lâu hơn thì cũng chỉ 10 năm là cùng. Khi ấy tôi mới 45 tuổi, vẫn tươi sáng hơn bức tranh 50-60 tuổi lưng đau, chân mỏi, vẫn còng lưng trả nợ hoặc kiếm tiền trả tiền thuê nhà hàng tháng".
Đó là chia sẻ của độc giả Hoai Nguyen xung quanh bài toán mua nhà của người trẻ. Báo cáo phân tích của Avison Young Việt Nam cho thấy nhu cầu nhà ở của người trẻ vẫn lớn nhưng cách tiếp cận đang thay đổi khi giá nhà tăng nhanh, khả năng tích lũy thu hẹp và tư duy tiêu dùng khác trước. Thị trường theo đó đang hình thành ba nhóm người trẻ với lựa chọn khác nhau về định hướng an cư: Nhóm đầu tiên là những người "chờ cơ hội", vẫn muốn sở hữu nhà nhưng ngày càng thận trọng trước biến động lãi suất, tín dụng và giá bán. Nhóm thứ hai chọn "đánh đổi để sở hữu" với tâm lý càng chờ càng khó mua. Cuối cùng là nhóm xem thuê nhà như lựa chọn dài hạn.
Lựa chọn đánh đổi để mua nhà sớm, bạn đọc Thanhtutruong bình luận: "Tôi vài năm trước cũng từng đau đầu giữa các ngã rẽ: ở thuê tiếp để thảnh thơi hay gồng mình vay mua nhà? Cuối cùng tôi chọn mua ngay, và đến giờ nhìn lại mới thấy đó là quyết định đúng đắn nhất. Thực ra, tâm lý sợ áp lực nợ nần là hoàn toàn bình thường. Nhưng có một sự thật là: càng chần chừ thì tốc độ tích lũy thu nhập sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp tốc độ tăng của bất động sản. Tiền thuê nhà mỗi tháng tưởng là bài toán an toàn, nhưng thực chất là mình đang 'trả góp' cho tài sản của người khác, hết hợp đồng là trắng tay. Trong khi nếu khéo vun vén, cố thêm một chút để vay mua nhà, khoản tiền đó sẽ biến thành tiền tích lũy vào chính cái tổ ấm của mình".
Trong khi đó, dẫn chứng trường hợp điêu đứng sau khi vay nợ mua nhà, độc giả Saumaithd cảnh báo: "Vay quá khả năng, lãi suất thả nổi thì gồng trả lãi không nổi, có khi còn mất nhà như chơi. Tôi có vợ chồng đứa cháu mua nhà 3 tỷ, vay 1,5 tỷ, lãi ngân hàng chỉ 7,5%. Thu nhập từ cửa hàng sửa xe máy của cháu chỉ 30 triệu một tháng, không cố định. Ban đầu, mỗi tháng cháu phải trả cả gốc lẫn lãi ngân hàng khoảng 20 triệu. Nhưng giờ, lãi suất thả nổi tăng lên 14%, tức mỗi tháng cháu phải trả lãi tăng thêm 5 triệu.
Vậy là cả nhà cháu chỉ còn dư 5 triệu đồng một tháng để chi tiêu cho gia đình bốn người, không biết xoay sở sống thế nào? Giờ bữa cơm nhà cháu chỉ còn rau và nước tương, phải cắt hết các lớp học thêm của các con. Thế nên, 'liệu cơm gắp mắm' khi mua nhà với hoàn cảnh của từng người là rất cần thiết để không rơi vào ngõ cụt".
Sự trở lại của Sơn Tùng M-TP với MV Come My Way đang tạo nên nhiều cuộc thảo luận. Bên cạnh những lời khen về chất lượng hình ảnh, tham vọng quốc tế hóa âm nhạc và việc đưa các chất liệu văn hóa dân gian Việt Nam vào sản phẩm, một số phân cảnh trong MV cũng khiến công chúng xuất hiện nhiều ý kiến trái chiều.
Đáng chú ý, hình ảnh nam ca sĩ xuất hiện trên mô hình chim Lạc - biểu tượng gắn liền với văn hóa Đông Sơn đã trở thành tâm điểm tranh luận. Nhiều khán giả cho rằng việc đứng lên một biểu tượng mang ý nghĩa của văn hóa Việt có thể bị xem là hành động thiếu sự tôn trọng đối với các giá trị truyền thống.
Theo các nhà nghiên cứu văn hóa và khảo cổ học, chim Lạc xuất hiện trên các trống đồng Đông Sơn từ hàng nghìn năm trước, được xem là một trong những hình tượng tiêu biểu của nền văn minh Lạc Việt.
Chính vì vậy, bất kỳ cách thể hiện nào liên quan đến biểu tượng này đều dễ tạo ra những phản ứng từ công chúng. Từ góc độ phê bình văn hóa, điều khiến nhiều người băn khoăn không nằm ở việc sử dụng chim Lạc trong nghệ thuật, mà là cách đặt nghệ sĩ ở vị trí cao hơn hoặc đứng trực tiếp trên biểu tượng.
Với một số khán giả, hình ảnh đó vô tình tạo cảm giác con người đang "đè lên" hoặc "chiếm lĩnh" một giá trị văn hóa vốn được xem là di sản chung.
Cũng có nhiều ý kiến khác cho rằng chuyện này là bình thường, không có vấn đề gì.
Dù đứng ở góc nhìn nào, tranh luận lần này cũng cho thấy một thực tế đáng chú ý: công chúng ngày càng quan tâm hơn đến các biểu tượng văn hóa dân tộc và cách chúng được sử dụng trong nghệ thuật đại chúng.
Trong thời đại toàn cầu hóa, việc đưa di sản văn hóa vào các sản phẩm giải trí là xu hướng đáng khuyến khích. Tuy nhiên, đi cùng với đó là yêu cầu về sự tinh tế, thận trọng và khả năng cân bằng giữa sáng tạo nghệ thuật với sự tôn trọng các giá trị truyền thống.
Nghệ thuật luôn cần những góc nhìn mới để phát triển. Chính vì thế, những cuộc tranh luận như câu chuyện quanh hình ảnh chim Lạc trong MV của Sơn Tùng M-TP không chỉ là câu chuyện của một nghệ sĩ, mà còn là dịp để cùng suy ngẫm về cách gìn giữ và lan tỏa bản sắc văn hóa Việt Nam trong thời đại mới.
Tại sao môn Toán ở bậc phổ thông lại hay bị chê? Theo tôi là vì chúng ta bắt học sinh học quá nặng ở bậc học quá thấp, với cách giảng dạy có phần qua loa. Lấy ví dụ như kiến thức tích phân, đạo hàm, đối với một học sinh THPT, tính ứng dụng của nó rất thấp. Trong khi đó, việc giảng dạy của thầy cô trên lớp lại chủ yếu là nhớ công thức rồi áp dụng vào bài tính toán. Vì thế, học sinh có cảm giác mình như một con vẹt, chỉ sao làm vậy.
Thực tế, chúng ta rất thiếu các buổi giảng dạy cho học sinh hiểu tại sao phải học tích phân, nguồn gốc tích phân đến từ đâu, lý do gì mà các nhà Toán học phát triển ra tích phân, ứng dụng của nó vào đời sống thế nào...? Vì rõ ràng là tích phân ra đời từ thế kỷ 17, nhưng ứng dụng của nó trong cuộc sống suốt bao năm qua như thế nào thì chẳng bao giờ thấy ai đề cập.
Lý do mà Toán ở cấp ba bị chê vô dụng, vì nó quá hàn lâm và ít tính ứng dụng trong thực tiễn cho đa số. Phần lớn thầy cô dạy cấp ba đều lo chạy cho kịp giáo án, thậm chí sách giáo khoa Toán cũng chỉ giải thích bằng một đoạn văn bản ngắn ngủn là "dùng để tính diện tích, thể tích", rồi phía dưới là một dãy công thức khó hiểu và bắt học sinh ghi nhớ.
>> Trả giá vì chê học Toán vô dụng
Khi tôi lên đại học, vì học ngành Kinh tế, nên các kiến thức tích phân tôi học ở phổ thông xem như "vứt thẳng ra sọt rác" sau khi ra trường. Sau này, khi đã lớn dần và bắt đầu nghiên cứu sâu hơn kiến thức sách vở để mở mang đầu óc, tôi mới biết được tại sao tích phân lại được phát triển, ứng dụng của nó trong thực tiễn như thế nào, lý do tại sao người ta sáng tạo ra tích phân (để giải bài toán diện tích hình thang cong, ứng dụng vào nghiên cứu khí hậu, xây dựng...)? Từ đó tôi mới hiểu tại sao tích phân lại quan trọng, ứng dụng của nó sau này là gì?
Tôi tin, nếu thay đổi cách giảng dạy ở bậc phổ thông thì việc học Toán sẽ không bị chê vô dụng nhiều đến thế.