Đây là hoạt động thuộc dự án truyền thông Mind Back (tạm dịch “Lấy lại sự tỉnh táo cho tâm trí”) của sinh viên, được triển khai từ tháng 1 đến tháng 4-2026.
Dự án hướng tới nhóm công chúng trẻ Việt Nam từ 18-24 tuổi với thông điệp “Clean Feed – Clear Mind”, nghĩa là khi người dùng chủ động lọc bớt nội dung AI chất lượng thấp, thông tin sẽ “sạch” hơn, từ đó đầu óc bớt quá tải, bớt nhiễu và lấy lại sự tập trung.
Trương Thanh Yến Quỳnh – sinh viên chuyên ngành truyền thông đa phương tiện, Trưởng dự án – cho biết thuật ngữ “AI slop” chỉ các nội dung số chất lượng thấp, thiếu logic, được tạo ra hàng loạt bằng công nghệ AI và có thể khiến người dùng cuốn vào thói quen xem nội dung một cách vô thức.
Triển lãm Nhiễu số tạo ra không gian nghệ thuật đương đại, sử dụng ngôn ngữ thị giác và các hình thức ẩn dụ để tái hiện tình trạng nhiễu nội dung trong môi trường số. Một số tác phẩm tranh vẽ được tích hợp công nghệ thực tế tăng cường (AR), trong đó có các bức tranh do chính sinh viên thực hiện.
Triển lãm hướng người xem nhìn lại chính thói quen tiêu thụ nội dung trên mạng xã hội; đồng thời khuyến khích những hành động cụ thể như dừng lại vài giây trước khi xem tiếp, bấm “không quan tâm”, bỏ theo dõi các nguồn nội dung kém chất lượng và ưu tiên lựa chọn những kênh thông tin có giá trị.
Triển lãm mở cửa miễn phí cho tất cả những ai quan tâm đến môi trường truyền thông số, đặc biệt là người trẻ.

Cụ thể, lô thuốc viên nén bao phim Aceclofenac STELLA 100mg (Aceclofenac 100mg) cpd số đăng ký lưu hành VD-20124-13, số lô 070423, ngày sản xuất 7-4-2023, hạn dùng 7-4-2026 do Công ty TNHH Liên doanh Stellapharm sản xuất.
Theo quyết định, lô thuốc này vi phạm mức độ 2, tức là không bảo đảm đầy đủ hiệu quả điều trị hoặc tiềm ẩn nguy cơ không an toàn cho người sử dụng, dù chưa đến mức gây tổn hại nghiêm trọng đến sức khỏe hoặc tính mạng.
Theo đó, Cục Quản lý dược yêu cầu Công ty TNHH Liên doanh Stellapharm phải ngừng việc kinh doanh và tiến hành biệt trữ lô thuốc bị thu hồi nêu trên còn tồn tại cơ sở. Báo cáo tình hình phân phối thuốc tới cơ sở bán buôn, cơ sở khám bệnh, chữa bệnh.
Đồng thời chủ trì, phối hợp với tổ chức, cá nhân có liên quan gửi thông báo thu hồi lô thuốc bị thu hồi nêu trên tới tất cả các cơ sở bán buôn, bán lẻ, cơ sở tổ chức chuỗi nhà thuốc, cơ sở khám bệnh, chữa bệnh và người sử dụng đã nhận lô thuốc nêu trên.
Tổ chức thu hồi và tiếp nhận toàn bộ lô thuốc bị thu hồi nêu trên, hoàn thành trong thời hạn 15 ngày kể từ ngày ban hành quyết định này.
Công ty xử lý lô thuốc bị thu hồi; chi trả chi phí cho việc thu hồi, xử lý thuốc bị thu hồi; bồi thường thiệt hại theo quy định của pháp luật.
Việc xử lý thuốc bị thu hồi phải thực hiện theo quy định của Bộ Y tế hướng dẫn áp dụng tiêu chuẩn chất lượng, kiểm nghiệm thuốc, nguyên liệu làm thuốc và thu hồi, xử lý thuốc vi phạm; gửi báo cáo bằng văn bản kết quả thu hồi của lô thuốc nêu trên về Cục Quản lý dược, Sở Y tế TP.HCM trong vòng 3 ngày kể từ ngày hoàn thành việc thu hồi.
Cục Quản lý dược cũng yêu cầu các cơ sở bán buôn, bán lẻ, chuỗi nhà thuốc ngừng ngay việc kinh doanh, cung cấp và cấp phát lô thuốc bị thu hồi, đồng thời tổ chức thu hồi và trả lại cho đơn vị cung ứng.
Cơ sở khám bệnh, chữa bệnh và người sử dụng thuốc ngừng việc kê đơn, bán, cấp phát và sử dụng lô thuốc bị thu hồi nêu trên, trả thuốc cho cơ sở cung cấp thuốc.
Sở Y tế các tỉnh thành phố, y tế các ngành thông báo cho các cơ sở kinh doanh, sử dụng thuốc về thông tin thu hồi lô thuốc không đạt chất lượng nêu trên; công bố thông tin về quyết định thu hồi thuốc trên trang thông tin điện tử của sở; kiểm tra và giám sát các đơn vị thực hiện thông báo này, xử lý những đơn vị vi phạm theo quy định hiện hành.
Nguồn: https://tuoitre.vn/thu-hoi-toan-quoc-lo-thuoc-xuong-khop-khong-dat-tieu-chuan-20260402145403945.htm

Tôi là con trai cả trong gia đình trí thức, tốt nghiệp đại học loại giỏi, khả năng giao tiếp tốt, kinh tế vững vàng. Tôi từng cưới vợ và ly hôn sau 2 năm sống chung. Hôn nhân thất bại để lại cho tôi kinh nghiệm "sống còn" về cách nhìn nhận một người phụ nữ.
Họ dường như có thể trở thành hai người khác nhau khi yêu và lúc sống chung. Bởi vậy, đừng trách tôi mang tâm lý đề phòng và cẩn trọng khi bước vào một mối quan hệ. Nói thế để thấy việc tôi tiếp cận và ngỏ lời yêu Khuyên hoàn toàn không phải kiểu hời hợt, vội vàng.
Khuyên thực sự là cô gái khiến tôi yêu thích. Em có nhiều ưu điểm: Có học thức, giỏi chuyên môn, thân thiện, nhẹ nhàng, vừa dí dỏm, vừa biết quan tâm người khác. Tôi đặc biệt trân trọng và có ý định tiến tới một mối quan hệ cam kết lâu dài với Khuyên.
Thế nhưng, vừa mới hôm qua, tôi quyết định dừng lại.
Sau khi nghe em kể chuyện về người yêu cũ, tự dưng tôi không muốn tiếp tục nữa. Khuyên có mối tình kéo dài 6 năm với một bạn học chung đại học.
Chỉ còn cách ngày cưới chừng vài tháng, cậu ta đề nghị chia tay vì lý do không hợp. Đổ vỡ đột ngột khiến Khuyên bị tổn thương tâm lý nặng nề. Suốt thời gian dài Khuyên chìm trong đau khổ, có khi còn định tự tử.
Khuyên bị trầm cảm, di chứng nặng tới mức hiện tại dù đã hồi phục hoàn toàn nhưng lâu lâu vẫn phải uống thuốc duy trì. Nghe tâm sự của em mà tôi không tin được. Bảo sao em nhẹ nhàng mà lại duyên dáng, sâu sắc như vậy. Người từng mang tổn thương thường rất trưởng thành.
Hỏi tôi có thương Khuyên không? Có. Có đồng cảm không? Có. Nhưng lấy Khuyên làm vợ thì tôi chịu. Tôi rất chia sẻ với nỗi đau Khuyên đã trải qua, nhưng nói thật, thương thì ít mà sợ và e ngại thì nhiều.
Chỉ vì một cuộc tình không thành mà phải uống thuốc trầm cảm đến giờ? Cuộc sống này còn biết bao nhiêu thử thách, liệu em chịu được tới đâu? Vì một người đàn ông không ra gì mà ra như vậy. Khuyên có nghĩ cho bố mẹ, người thân, gia đình mình không? Sau này em sẽ dạy con em thế nào? Tôi không muốn cưới một người vợ thiếu nội hàm tinh thần như thế. Càng không biết liệu có ảnh hưởng tới những đứa con sau này không?
Tôi đã có một cuộc hôn nhân sai lầm do tuổi trẻ chưa nhìn thấu, hiểu rõ. Tôi không cho phép mình đặt cược hạnh phúc vào một sai lầm khác được.
Công việc của tôi là kinh doanh, đủ trải nghiệm để hiểu con đường mình đi sẽ có lúc không thuận buồm xuôi gió. Đàn ông chúng tôi cần một người phụ nữ đủ bình yên để trở về, nhưng vẫn đủ mạnh mẽ để làm chỗ dựa khi sóng to, gió cả.
Tôi không mất nhiều thời gian để nghĩ lý do chia tay. Chỉ có điều khá ngạc nhiên là trái với tưởng tượng của tôi, nghe xong Khuyên không khóc, cũng không níu kéo. Tôi cứ nghĩ chắc Khuyên sẽ đau khổ lắm hoặc sẽ có phản ứng làm tôi khó xử. Nhưng không. Em hiểu chuyện tới mức đau lòng.
Tôi rất áy náy, mong em hiểu rằng tôi vẫn trân quý và tôn trọng em. Nhưng thương là một chuyện, còn chung đường dài lâu lại là chuyện khác. Thà dứt khoát sớm còn hơn dây dưa bi lụy về sau. Tôi thực sự xin lỗi em, Khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Tôi cưu mang con của bạn thân, 6 năm sau phải xét nghiệm ADN để minh oan

Có lẽ nếu ngày ấy tôi quay lưng bước đi, cuộc đời tôi sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tôi sẽ không phải vừa đi học vừa đi làm để nuôi một đứa trẻ không cùng huyết thống, cũng không phải đánh đổi tuổi trẻ bằng những lời dị nghị và ánh mắt soi mói của người đời. Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ ôm đứa bé ấy vào lòng.
6 năm trước, tôi và Lan là bạn thân, học cùng trường đại học và ở chung phòng trọ. Chúng tôi từng chia sẻ với nhau mọi niềm vui, nỗi buồn của quãng đời sinh viên. Lan mang thai với người yêu sau nhiều năm gắn bó.
Cả hai từng mơ về một mái ấm nhỏ, nhưng mọi hy vọng tan biến khi cô sinh một bé gái. Gia đình bạn trai của Lan vốn nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ nên lập tức quay lưng. Không có đám cưới, cũng chẳng còn sự chở che của người yêu, Lan bỏ học, ôm con sống trong tuyệt vọng.
Tôi vẫn nhớ như in ngày tôi trở về phòng trọ sau ca làm thêm. Căn phòng vắng lặng chỉ còn tiếng khóc của đứa trẻ đỏ hỏn cùng lá thư ngắn đặt trên bàn. Lan đã bỏ đi. Cô ấy nhờ tôi đưa con vào trung tâm bảo trợ xã hội nếu không thể nuôi dưỡng. Tôi ngồi ôm đứa bé suốt nhiều giờ. Con khóc vì đói sữa, còn tôi khóc vì không biết phải làm gì.
Cuối cùng, tôi quyết định giữ con lại. Khi ấy tôi chẳng có gì ngoài vài triệu đồng kiếm được từ việc làm thêm và những ngày tháng sinh viên còn dang dở, nhưng tôi không đủ nhẫn tâm để bỏ mặc một sinh linh vô tội.
Quyết định ấy khiến cuộc sống của tôi rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Bố mẹ phản đối vì sợ con gái mang tiếng. Bạn bè bán tín bán nghi. Hàng xóm nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tò mò. Một cô gái tuổi ngoài đôi mươi bỗng dưng xuất hiện cùng một đứa trẻ sơ sinh, ai cũng tự suy diễn theo cách của mình.
Có người nói tôi từng sinh con rồi giấu gia đình. Có người khẳng định tôi lầm lỡ nên giờ phải tự nuôi con. Điều khiến tôi đau lòng nhất là chẳng mấy ai muốn nghe lời giải thích. Dường như với họ, chuyện một cô gái nhận nuôi con của bạn thân còn khó tin hơn việc cô ấy có con ngoài giá thú.
Tôi dần học cách im lặng. Sáu năm trôi qua, con bé lớn lên khỏe mạnh và gọi tôi là mẹ. Tôi cũng yêu thương con như chính con ruột của mình. Đến khi gặp Dũng, tôi đã nghĩ cuộc đời cuối cùng cũng mỉm cười với mình. Ngay từ những ngày đầu quen nhau, tôi kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện.
Anh không nghi ngờ, cũng không chất vấn, chỉ nói rằng nếu tôi đủ bao dung để nuôi một đứa trẻ không cùng máu mủ thì đó là điều khiến anh càng trân trọng tôi hơn.
Thế nhưng, tình yêu của hai người vẫn không đủ để xóa đi định kiến của những người xung quanh. Khi chúng tôi tính chuyện kết hôn, gia đình anh nhiều lần bóng gió về đứa trẻ.
Tôi vô tình nghe mẹ anh hỏi nhỏ: "Liệu đó có thật sự là con nuôi không?". Chỉ một câu hỏi rất nhẹ nhưng khiến tôi mất ngủ nhiều đêm. Tôi hiểu nỗi lo của một gia đình sắp đón con dâu, nhưng cũng không khỏi chạnh lòng khi 6 năm hy sinh của mình vẫn bị phủ nhận chỉ bởi những lời đồn vô căn cứ.
Không ít lần tôi tự hỏi, vì sao người làm điều tử tế lại luôn phải sống trong tâm thế chứng minh mình vô tội? Tôi chưa từng làm gì sai, vậy mà cứ mỗi khi chuẩn bị bước sang một chặng đường mới của cuộc đời, việc ấy lại bị lôi ra để phán xét.
Cuối cùng, Dũng là người đề nghị cả tôi và con bé đi xét nghiệm ADN. Ban đầu tôi phản đối vì cảm thấy bị xúc phạm. Tôi nghĩ nếu yêu nhau thì niềm tin phải đủ lớn, còn nếu phải nhờ đến một tờ giấy để chứng minh thì thật cay đắng. Nhưng rồi tôi vẫn đồng ý, không phải vì muốn bảo vệ bản thân, mà vì muốn chấm dứt mọi nghi ngờ đang đè nặng lên mối quan hệ của chúng tôi.
Ngày đến trung tâm xét nghiệm, tôi đi cùng Dũng, con gái và một số người thân bên gia đình anh. Chưa bao giờ tôi thấy quãng thời gian chờ kết quả lại dài đến vậy. Trong đầu tôi không hề lo lắng về kết quả xét nghiệm, bởi sự thật không thể thay đổi. Điều khiến tôi nặng lòng là cảm giác mình đang bị đặt lên bàn cân để người khác phán xét phẩm hạnh của một người phụ nữ.
Khi nhân viên trao tờ kết quả, tôi run đến mức không cầm chắc được. Dòng kết luận khẳng định tôi và con bé không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào. Tôi bật khóc.
Sáu năm giải thích bằng lời cuối cùng cũng được thay thế bằng một kết luận khoa học. Người thân của Dũng lặng đi. Những ánh mắt từng đầy nghi ngờ giờ chuyển thành sự áy náy. Cuộc hôn nhân mà chúng tôi chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng được gia đình chấp nhận.
Nhiều người nói tôi nên vui vì đã được minh oan. Nhưng điều day dứt nhất với tôi đến tận bây giờ là một câu hỏi chưa có lời giải. Nếu tôi không làm xét nghiệm ADN thì sao? Nếu khoa học không thể lên tiếng thay tôi thì liệu có ai đủ lòng tin về câu chuyện của tôi không?
Đến bây giờ, tôi vẫn không hối hận khi cưu mang con của bạn thân. Điều khiến tôi buồn không phải những năm tháng nuôi con vất vả, mà là việc lòng tốt đôi khi vẫn phải nhờ đến một tờ kết quả ADN mới đủ sức thuyết phục người khác rằng mình chưa từng làm điều gì sai.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tuệ San
Tin Gốc: Dân Trí

