Hơn 20 năm trước, vợ tôi là cô gái đẹp nhất làng. Vì nhà nghèo, cô ấy nghỉ học sớm vào làm công nhân cho một xưởng thủ công mĩ nghệ gần nhà. Nhà tôi cuối làng, nhà cô ấy đầu làng. Tôi khi đó đang là sinh viên trường Cao đẳng sư phạm tỉnh, mỗi ngày chạy xe 15km từ trường về nhà. Ngày nào tôi cũng đi ngang qua, dần dần bị hình bóng ấy gây thương nhớ.
Tôi thích cô ấy và mạnh dạn viết thư tỏ tình. Hai hôm sau, tôi nhận thư hồi âm. Cô ấy viết: “Em chưa nghĩ đến chuyện yêu đương”. Cho rằng mình quá đột ngột và vội vàng, tôi định sẽ dành thời gian để lấy lòng cô ấy.
Nhưng không lâu sau thì hay tin cô đã phải lòng con trai chủ xưởng. Ngẫm lại, mình chỉ là một chàng sinh viên nghèo, tương lai cũng sẽ là một thầy giáo nghèo, so sánh thế nào được với cậu trai nhà giàu ấy. Mối tình đầu đơn phương, tôi đành ngậm ngùi chôn chặt.
Tôi ra trường, được phân công đi dạy học một trường ở miền núi cách nhà gần 100km, thỉnh thoảng mới về thăm nhà. Một đợt, tôi về nghỉ lễ. Lúc ngang qua con đê khi trời chạng vạng, thấy cô ấy ngồi ở mương nước đầu làng. Tôi dừng xe lại, hỏi chuyện dăm ba câu, tiện miệng hỏi khi nào thì được cô ấy mời ăn cỗ.
Đáp lại, cô ấy chỉ nhìn tôi rất buồn: “Ai thèm lấy em mà ăn cỗ”. Về nhà, trong bữa cơm tối, tôi mới nghe người nhà bảo cô ấy vừa bị con trai chủ xưởng bỏ rơi chạy theo cô gái xinh đẹp khác.
Trong làng, chuyện họ yêu nhau ai cũng tỏ tường. Cậu trai kia ăn chơi, đào hoa. Yêu đương thế nào mọi người đều rõ. Như cô ấy, trai trong làng đều sẽ e ngại vì đã là bông hoa bị ong chê bướm chán. Trai làng thời đó, tư tưởng vẫn còn cổ hủ như vậy.
Tôi thì không.
Tối ấy, tôi một mình thơ thẩn đi bộ đến đầu làng, rồi mạnh dạn ghé nhà cô ấy chơi. Tôi hỏi: “Lần trước anh tỏ tình, em nói chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, vậy giờ nghĩ được không? Nếu em đồng ý làm vợ anh, anh đưa bố mẹ đến nhà xin cưới”. Cô ấy lặng nhìn tôi rồi cúi mặt: “Em sợ là không xứng đáng với anh nữa”.
Chuyện tôi lấy vợ trở thành chủ đề bàn tán của cả làng. Vì mọi thứ diễn ra nhanh chóng quá. Có người nói cô ấy lấy tôi là để trốn chạy nỗi đau bị phụ tình. Cũng có người nói tôi dại dột, bị nhan sắc làm cho mờ mắt. Tôi mặc kệ ai nói ra nói vào. Đời người, nếu sống theo dèm pha của thiên hạ thì có khi sẽ bị nước bọt của họ dìm cho chết đuối.
Sau khi cưới, vợ tôi nhanh chóng có bầu. Vì việc đồng áng vất vả, tôi bàn bố mẹ mở cho cô ấy một tiệm tạp hóa nhỏ ngay trước cửa nhà. Tôi vẫn đi dạy trên miền núi, mỗi cuối tuần mới bắt xe về, đợi khi có cơ hội thì xin chuyển công tác về gần nhà.
Con trai tôi chào đời thiếu tháng. Ai cũng khen thằng bé trộm vía cứng cáp, không giống một đứa trẻ sinh non. Hai ngày sau khi vợ sinh, tôi mới thu xếp để về nhà. Nhìn thằng bé, tôi có cảm giác gì đó rất lạ. Nó có nét gì đó quen quen của một ai đó, không phải người trong nhà tôi. Một đứa bé sinh thiếu tháng cũng không thể cứng cáp thế này.
Những suy nghĩ này, tôi giấu kín trong lòng. Tôi yêu vợ, và dù có thế nào, tôi cũng muốn bảo vệ cô ấy. Dù cô ấy vô tình hay cố tình lừa dối, chuyện đã đến nước này, thay đổi chỉ làm tất cả khổ đau. Thôi thì, ông bà ta thường nói “cá vào ao ta là của ta”.
Viết ra nghe có vẻ đơn giản thế thôi, nhưng đó là khoảng thời gian khó khăn với tôi. Nhất là thằng bé càng lớn, nét càng rõ hơn. Vài người ác ý bắt đầu bóng gió. Tôi không ngại mắng thẳng vào mặt họ.
Có lần vợ nhìn tôi hỏi: “Anh không nghi ngờ gì thật à?”. Tôi dứt khoát: “Không, đó là con trai anh. Em đừng hỏi lại những câu tương tự thế”.
Mấy năm sau, tôi đi học đại học tại chức, rồi xin chuyển công tác về gần nhà, cùng vợ chăm lo cho con cái.
Thấm thoắt, 20 năm đã trôi qua, con trai lớn đã 19 tuổi, con gái sau vừa tròn 16 và con trai út 12 tuổi. Gia đình tôi có thể coi là gia đình văn hóa kiểu mẫu trong làng. Vợ chồng yêu thương nhau, con cái ngoan, thông minh, chăm chỉ.
Mấy hôm trước, tôi cầm điện thoại của vợ để gọi tìm điện thoại của mình. Tình cờ làm sao, đúng lúc đó có một tin nhắn đến. Tôi mở cuộc trò chuyện, tim như muốn vỡ ra.
Là người đàn ông kia. Hắn đã lấy vợ, sinh được 3 cô con gái. Vừa rồi hắn phát hiện mắc ung thư giai đoạn cuối đã di căn. Hắn nhiều lần nhắn tin cho vợ tôi, muốn những ngày cuối đời được nhận con trai.
Vợ tôi từ chối, nói trước đây hắn đã chối bỏ bắt cô ấy phá thai, giờ không có tư cách nhìn mặt con. Cô ấy van xin hắn ta để cho mình và con trai được yên.
Tôi đọc xong, thấy tim mình như muốn ngừng đập. Dù đã biết trước gần như chắc chắn, nhưng khi được tận mắt biết được sự thật, lòng vẫn không khỏi nhói đau. Là vợ tôi đã cố tình lừa tôi chứ không phải vô tình. Và gã kia, bao nhiêu năm qua biết mình có một đứa con, dù sống chung làng nhưng đến khi nghĩ bản thân sắp chết mới đòi nhận con. Hắn không xứng đáng.
Thế nhưng, từ khi đọc tin nhắn đó, tôi suy nghĩ nhiều, mất ăn mất ngủ. Có lẽ cả vợ tôi và hắn ta đều muốn chôn giấu mọi chuyện, nếu hắn ta không may mắc bệnh nặng. Đối với một người đang đứng trước cửa tử, cũng không ai hẹp hòi với họ làm gì. Chỉ là gia đình tôi đang hạnh phúc, yên bình, tôi không muốn làm cuộc sống đảo lộn chỉ vì một gã đàn ông vô trách nhiệm.
Khi người ta biết mình sắp chết, những ước mong khó nhất cũng muốn làm. Không chỉ là mong có một cậu con trai nối dõi, mà là một lần được thừa nhận, được hối lỗi, hẳn cũng là dễ hiểu.
Tôi đã nghĩ đến việc nói với vợ chuyện này, rằng tôi đã biết sự thật từ lâu để cô ấy không phải sợ hãi mà tùy ý quyết định mọi việc tùy theo lương tâm mình mong muốn.
Nhưng vấn đề tôi lo nhất là con trai. Thằng bé đã là sinh viên đại học. Con đã lớn, có nhận thức, có suy nghĩ riêng. Nếu biết mình từng bị cha ruột chối bỏ, và tôi không phải cha đẻ của nó, con sẽ cảm thấy thế nào? Tôi hoàn toàn không muốn con mình tổn thương chỉ vì một người không xứng đáng.
Một bên là muốn thỏa mãn tâm nguyện của một người ở đoạn cuối cuộc đời. Một bên là giữ sự bình yên cho những người tôi yêu thương. Tôi nên chọn cách nào để mình không hối hận?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 4-4, UBND xã Gia Bình và nhà đầu tư chi trả 6 tỉ đồng tiền thưởng cho 40 hộ dân tự nguyện bàn giao sớm đất ở phục vụ dự án Cảng hàng không quốc tế Gia Bình (sân bay Gia Bình).
Theo đó, mỗi hộ thuộc diện bàn giao trong các ngày 31-3 và 1-4 được thưởng 150 triệu đồng.
Thiếu tá Nguyễn Văn Duy (Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Ninh) cho biết gia đình đã chủ động thuê nhà, chuyển đồ đạc thiết yếu khỏi căn nhà 4 tầng khang trang ở thôn Thủ Pháp, xã Gia Bình, do hai vợ chồng tâm huyết cùng nhau xây dựng để đơn vị thi công triển khai công việc.
Theo anh, sân bay mang ý nghĩa chính trị, kinh tế quan trọng nên gia đình ủng hộ song mong muốn các cấp chính quyền, chủ đầu tư sớm bàn giao mặt bằng khu tái định cư để gia đình ổn định cuộc sống.
Cũng thuộc diện bàn giao sớm, anh Nguyễn Huy Sơn cho biết ngoài chế độ đất tái định cư, gia đình rất vui mừng vì nhận được 150 triệu đồng tiền thưởng. Với số tiền này, anh dự định chi trả cho chi phí khi di dời nhà, mua sắm đồ đạc cần thiết.
Được biết, xã Gia Bình có khoảng 1.350 hộ dân thuộc các thôn Ngô Thôn, Mỹ Thôn, Lương Pháp và Thủ Pháp cần bàn giao mặt bằng trước ngày 30-4-2026 để phục vụ thi công các hạng mục cho Hội nghị cấp cao APEC 2027.
Để kịp tiến độ, những ngày qua địa phương đã thành lập nhiều tổ công tác đến từng hộ dân tuyên truyền, vận động, lắng nghe kiến nghị. Trong khi đó UBND tỉnh Bắc Ninh cũng tiếp nhận ý kiến của người dân để điều chỉnh phương án bồi thường về giá đất, tài sản trên đất.
Vừa qua UBND tỉnh Bắc Ninh cùng nhà đầu tư dự án thống nhất trường hợp giao đất trước ngày 11-4-2026 được thưởng 200 triệu đồng/hộ gia đình/cá nhân. Từ ngày 11-4-2026 đến 30-4-2026, mức thưởng là 150 triệu đồng/hộ gia đình/cá nhân.
Chính sách thưởng áp dụng đối với đất ở và tính theo hộ gia đình/cá nhân thuộc khu vực xây dựng các hạng mục phục vụ Hội nghị APEC năm 2027 và chỉ được nhận 1 lần khi bàn giao toàn bộ.
Sau ngày 30-4-2026, chủ trương thưởng sẽ hết hiệu lực. Sau này, khi các hộ đến khu tái định cư, tỉnh Bắc Ninh dự kiến thưởng thêm 50 triệu nữa.
Trong đợt chi trả ngày 4-4, có 42 hộ đăng ký, trong đó 40 hộ đã nhận thưởng với tổng diện tích bàn giao hơn 4.200m², còn 2 hộ khác sẽ nhận vào đợt sau do ở xa chưa về kịp địa phương.
Tôi lấy chồng năm 26 tuổi. Ngày ấy tôi nghĩ đời mình cũng như bao người phụ nữ khác, lấy chồng rồi sinh con, sống yên ổn qua ngày. Nhà chồng tôi không giàu nhưng nền nếp. Bố mẹ chồng hiền lành, chồng tôi ít nói. Chỉ có em gái chồng là khác hẳn mọi người trong nhà.
Em gái chồng kém tôi 2 tuổi, làm ngân hàng, lương cao, ăn mặc đẹp và rất tôn thờ cuộc sống độc thân. Ngày tôi mới về làm dâu, Linh bảo: “Em sẽ không lấy chồng đâu. Đời này em sống cho em”.
Lúc ấy tôi nghĩ cô ấy chỉ nói vậy thôi. Cô gái nào chẳng từng đôi lần nghĩ thế, chắc vài năm nữa rồi cô ấy cũng yêu ai đó, lấy chồng ra riêng như bao người.
Nhưng 8 năm trôi qua, 2 đứa con tôi đã lớn mà em chồng vẫn ở đó, vẫn sống theo kiểu của cô ấy, thậm chí còn quá hơn trước.
Linh đi sớm về khuya như cơm bữa. Có hôm 1-2h sáng mới về. Nhiều hôm cuối tuần, cô ấy dẫn bạn về nhà ăn uống. Tiếng cười nói, tiếng nhạc, tiếng chai bia va vào nhau chan chát. Có lần tôi đang dỗ con ngủ thì em nó nôn ngay ngoài cửa phòng. Mùi rượu bốc lên nồng nặc.
Tôi bực lắm. Nhưng điều làm tôi sợ hơn không phải rượu chè. Mà là cái cách Linh nói chuyện trước mặt bọn trẻ. Cô ấy nói năng vô tư, đôi khi còn chêm vào vài tiếng chửi thề, vài câu tục tĩu.
Có lần cô giáo gọi điện nói con trai tôi nói tục trên lớp. Tôi hỏi mãi con mới thú nhận: “Con nghe cô út nói”. Từ hôm đó, tôi bắt đầu mất ngủ.
Tôi không ghét em chồng chỉ vì cô ấy chưa lấy chồng. Thời này phụ nữ kết hôn muộn hay chọn sống độc thân là chuyện bình thường. Nhưng tôi sợ cái lối sống bất cần của cô ấy sẽ ảnh hưởng tới con mình. Trẻ con sống chung với ai, nghe gì mỗi ngày, rồi cũng bị nhiễm lúc nào không biết.
Tôi nói với chồng. Chồng tôi chỉ thở dài: “Mỗi người mỗi tính, biết làm sao bây giờ?”.
Tôi lại nói với bố mẹ chồng. Ông bà cũng nói vài lần. Nhưng cứ hễ nói là em chồng nổi nóng "con đi cho khuất mắt là được chứ gì?”, sau đó bỏ nhà đi vài hôm. Nhà chồng bất lực, tôi là dâu trong nhà càng không dám nói. Thành ra cuối cùng chẳng ai dám động tới cô ấy nữa.
Cả nhà cứ nhịn. Mà càng được nhịn, cô ấy càng không biết điểm dừng.
Có lần 3h sáng, một người đàn ông lạ mặt đưa cô ấy về. Cô ấy say tới mức đi không vững. Người đàn ông ấy còn đứng ngoài cổng hút thuốc cười cợt rất lâu. Tôi kéo rèm cửa mà thấy chán nản thay.
Điều khó chịu nhất là em chồng luôn cho rằng mình đúng. Cô ấy bảo: “Đời em, em sống, không cần ai lo”. Cô ấy còn nhìn tôi, cười nhạt: “Em không muốn sống như chị. Quanh năm chỉ biết cắm mặt đi làm, về nhà lại cắm mặt vào bếp, hết lo chồng rồi lo con, già lúc nào không biết”.
Tôi sợ con gái tôi lớn lên nghĩ rằng phụ nữ là phải sống cho mình như thế. Tôi sợ con trai tôi quen miệng nói tục, quen mắt với cảnh nhậu nhẹt và những mối quan hệ chắp vá. Một mái nhà mà người lớn sống lệch nhau quá, bọn trẻ rồi sẽ nhìn vào ai để học?
Nhiều lần tôi muốn ra ở riêng. Nhưng chồng tôi là con trưởng, bố mẹ chồng đã tuổi 70. Ông bà không muốn chúng tôi ra ngoài. Vả lại, chúng tôi cũng chưa đủ điều kiện mua nhà, ra ở trọ thì chồng càng không đồng ý. Tôi mở lời thì thành người ích kỷ, mà im lặng thì ngày nào cũng thấy ngột ngạt.
Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu em chồng. Tôi chỉ thật sự mệt. Có thể tôi khó tính. Cũng có thể tôi đang lo xa. Nhưng nếu là mọi người, mọi người có tiếp tục để con mình sống trong môi trường như vậy không? Hay nên cứng rắn ra riêng trước khi quá muộn?
Q.V
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi 26 tuổi, làm trong lĩnh vực tài chính tại một công ty ở nước ngoài. Từ năm 14 tuổi, tôi đã sống và học tập xa Việt Nam, nên cuộc sống, công việc, các mối quan hệ của tôi đều gắn với nơi này.
Tôi và bạn trai quen nhau cách đây 3 năm, trong một lần tôi về Việt Nam thăm gia đình. Từ đó đến nay, chúng tôi duy trì mối quan hệ yêu xa. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế, trong suốt 3 năm ấy, chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần, mỗi lần vỏn vẹn 2-3 ngày.
Tôi không phủ nhận rằng, tình cảm của anh dành cho tôi rất lớn. Anh luôn kiên nhẫn, bao dung, chưa từng trách móc, luôn đặt tôi vào kế hoạch tương lai của mình. Anh khiến tôi có cảm giác an toàn, bình yên. Nhưng mối quan hệ này cũng khiến tôi băn khoăn nhiều.
Anh hứa hẹn về tương lai đoàn tụ, còn tôi lại không chắc một ngày mình có thể trở về quê hương làm việc. Tôi quen cuộc sống ở nước ngoài, quen công việc, môi trường và cả sự tự do ở đây.
Chúng tôi cứ thế yêu nhau, kéo dài một mối quan hệ mà tôi nhiều lần né tránh việc nhìn thẳng vào đích đến cuối cùng.
Yêu xa lâu ngày, sự thiếu thốn về cảm xúc và gần gũi là điều không thể tránh khỏi. Tôi vẫn nghĩ mình có thể chịu đựng được, cho đến khi một đồng nghiệp xuất hiện.
Anh ấy là người làm chung công ty với tôi. Trước đó, chúng tôi chỉ đơn thuần là bạn, nói chuyện hợp, hỗ trợ nhau trong công việc. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có cảm xúc gì đặc biệt với người này.
Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Anh ta bắt đầu thể hiện sự quan tâm nhiều hơn. Những cử chỉ thân mật, những lần gặp gỡ thường xuyên, những tiếp xúc gần gũi vô tình kéo chúng tôi lại gần nhau. Và tôi trong một lần yếu lòng, đã không giữ được giới hạn.
Tôi đã phản bội người yêu mình. Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm nhận rõ ràng sự gần gũi, kết nối về thể xác và cảm xúc. Một cảm giác vừa mới mẻ, vừa cuốn hút, khiến tôi như bị “mờ mắt”.
Nhưng cảm xúc thăng hoa ấy chỉ tồn tại rất ngắn. Ngay ngày hôm sau thức dậy, tôi rơi vào trạng thái trái ngược: Day dứt, hoang mang và tội lỗi.
Trước khi mọi thứ tồi tệ hơn, tôi chủ động dừng lại. Tôi nhắn cho đồng nghiệp rằng mình không thể tiếp tục, rằng tôi có lỗi với người yêu. Điều khiến tôi bất ngờ là, dù có tình cảm với tôi, anh ấy vẫn khuyên tôi nên thành thật với bạn trai.
Tôi đã làm theo lời người ấy, thú nhận hết mọi chuyện, không giấu giếm. Tôi muốn lòng mình được trút bỏ những cảm xúc nặng nề đeo bám. Mặc dù tôi không mong được tha thứ, tôi chỉ nghĩ rằng mình phải chịu trách nhiệm cho những gì đã làm.
Nhưng tôi không ngờ, bạn trai tôi lại chọn tha thứ. Anh không trách mắng, không nặng lời. Anh nói cho anh thời gian suy nghĩ. Sau đó, anh im lặng, cố gắng từng ngày để cân bằng lại cảm xúc. Và rồi anh cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu, cho mối quan hệ này thêm một cơ hội để sửa chữa những lỗi lầm.
Chính sự bao dung đó lại khiến tôi đau hơn. Nhìn anh vật lộn với tổn thương do mình gây ra, tôi cảm thấy bản thân thật tệ.
Còn chàng đồng nghiệp kia, sau khi tôi dừng lại, cũng rơi vào trạng thái suy sụp. Anh níu kéo, nhưng tôi không thể đáp lại. Tôi vừa mất đi ranh giới trong một mối quan hệ, vừa đánh mất luôn một người bạn mà trước đó tôi rất trân trọng.
Sau "sự cố", chúng tôi vẫn phải gặp nhau mỗi ngày ở công ty, nhưng không khí nặng trĩu. Tôi vốn không phải người dễ kết bạn. Mỗi mối quan hệ đến với tôi đều đáng quý. Nhưng chỉ vì một phút không kiềm chế được cảm xúc, tôi đã tự tay làm hỏng tất cả.
Điều khiến tôi bế tắc nhất lúc này không chỉ là chuyện đã xảy ra, mà là chính bản thân tôi. Tôi nhận ra mình ích kỷ. Tôi không chắc về tương lai với người yêu, nhưng lại không đủ dũng cảm để nói lời chia tay. Tôi giữ anh ở đó, trong khi chính tôi lại dao động, tương tư người khác.
Tôi cũng không hiểu nổi cảm xúc của mình dành cho người đồng nghiệp. Đó là niềm yêu thích nam nữ thật sự, hay chỉ là sự thiếu thốn lâu ngày được lấp đầy?
Tôi đang đứng giữa hai cảm xúc. Một bên là người yêu 3 năm, bao dung, chân thành, luôn trân trọng, yêu thương tôi. Một bên là cảm xúc mới mẻ, mãnh liệt nhưng đầy day dứt và sai lầm.
Còn tôi, lại không chắc mình thực sự muốn gì. Giờ đây, điều duy nhất tôi cảm nhận rõ là sự dằn vặt. Tôi trách bản thân rất nhiều. Tôi không biết mình nên tiếp tục sửa sai hay buông bỏ để giải thoát cho tất cả.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.