Có lẽ nếu ngày ấy tôi quay lưng bước đi, cuộc đời tôi sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tôi sẽ không phải vừa đi học vừa đi làm để nuôi một đứa trẻ không cùng huyết thống, cũng không phải đánh đổi tuổi trẻ bằng những lời dị nghị và ánh mắt soi mói của người đời. Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ ôm đứa bé ấy vào lòng.
6 năm trước, tôi và Lan là bạn thân, học cùng trường đại học và ở chung phòng trọ. Chúng tôi từng chia sẻ với nhau mọi niềm vui, nỗi buồn của quãng đời sinh viên. Lan mang thai với người yêu sau nhiều năm gắn bó.
Cả hai từng mơ về một mái ấm nhỏ, nhưng mọi hy vọng tan biến khi cô sinh một bé gái. Gia đình bạn trai của Lan vốn nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ nên lập tức quay lưng. Không có đám cưới, cũng chẳng còn sự chở che của người yêu, Lan bỏ học, ôm con sống trong tuyệt vọng.
Tôi vẫn nhớ như in ngày tôi trở về phòng trọ sau ca làm thêm. Căn phòng vắng lặng chỉ còn tiếng khóc của đứa trẻ đỏ hỏn cùng lá thư ngắn đặt trên bàn. Lan đã bỏ đi. Cô ấy nhờ tôi đưa con vào trung tâm bảo trợ xã hội nếu không thể nuôi dưỡng. Tôi ngồi ôm đứa bé suốt nhiều giờ. Con khóc vì đói sữa, còn tôi khóc vì không biết phải làm gì.
Cuối cùng, tôi quyết định giữ con lại. Khi ấy tôi chẳng có gì ngoài vài triệu đồng kiếm được từ việc làm thêm và những ngày tháng sinh viên còn dang dở, nhưng tôi không đủ nhẫn tâm để bỏ mặc một sinh linh vô tội.
Quyết định ấy khiến cuộc sống của tôi rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Bố mẹ phản đối vì sợ con gái mang tiếng. Bạn bè bán tín bán nghi. Hàng xóm nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tò mò. Một cô gái tuổi ngoài đôi mươi bỗng dưng xuất hiện cùng một đứa trẻ sơ sinh, ai cũng tự suy diễn theo cách của mình.
Có người nói tôi từng sinh con rồi giấu gia đình. Có người khẳng định tôi lầm lỡ nên giờ phải tự nuôi con. Điều khiến tôi đau lòng nhất là chẳng mấy ai muốn nghe lời giải thích. Dường như với họ, chuyện một cô gái nhận nuôi con của bạn thân còn khó tin hơn việc cô ấy có con ngoài giá thú.
Tôi dần học cách im lặng. Sáu năm trôi qua, con bé lớn lên khỏe mạnh và gọi tôi là mẹ. Tôi cũng yêu thương con như chính con ruột của mình. Đến khi gặp Dũng, tôi đã nghĩ cuộc đời cuối cùng cũng mỉm cười với mình. Ngay từ những ngày đầu quen nhau, tôi kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện.
Anh không nghi ngờ, cũng không chất vấn, chỉ nói rằng nếu tôi đủ bao dung để nuôi một đứa trẻ không cùng máu mủ thì đó là điều khiến anh càng trân trọng tôi hơn.
Thế nhưng, tình yêu của hai người vẫn không đủ để xóa đi định kiến của những người xung quanh. Khi chúng tôi tính chuyện kết hôn, gia đình anh nhiều lần bóng gió về đứa trẻ.
Tôi vô tình nghe mẹ anh hỏi nhỏ: “Liệu đó có thật sự là con nuôi không?”. Chỉ một câu hỏi rất nhẹ nhưng khiến tôi mất ngủ nhiều đêm. Tôi hiểu nỗi lo của một gia đình sắp đón con dâu, nhưng cũng không khỏi chạnh lòng khi 6 năm hy sinh của mình vẫn bị phủ nhận chỉ bởi những lời đồn vô căn cứ.
Không ít lần tôi tự hỏi, vì sao người làm điều tử tế lại luôn phải sống trong tâm thế chứng minh mình vô tội? Tôi chưa từng làm gì sai, vậy mà cứ mỗi khi chuẩn bị bước sang một chặng đường mới của cuộc đời, việc ấy lại bị lôi ra để phán xét.
Cuối cùng, Dũng là người đề nghị cả tôi và con bé đi xét nghiệm ADN. Ban đầu tôi phản đối vì cảm thấy bị xúc phạm. Tôi nghĩ nếu yêu nhau thì niềm tin phải đủ lớn, còn nếu phải nhờ đến một tờ giấy để chứng minh thì thật cay đắng. Nhưng rồi tôi vẫn đồng ý, không phải vì muốn bảo vệ bản thân, mà vì muốn chấm dứt mọi nghi ngờ đang đè nặng lên mối quan hệ của chúng tôi.
Ngày đến trung tâm xét nghiệm, tôi đi cùng Dũng, con gái và một số người thân bên gia đình anh. Chưa bao giờ tôi thấy quãng thời gian chờ kết quả lại dài đến vậy. Trong đầu tôi không hề lo lắng về kết quả xét nghiệm, bởi sự thật không thể thay đổi. Điều khiến tôi nặng lòng là cảm giác mình đang bị đặt lên bàn cân để người khác phán xét phẩm hạnh của một người phụ nữ.
Khi nhân viên trao tờ kết quả, tôi run đến mức không cầm chắc được. Dòng kết luận khẳng định tôi và con bé không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào. Tôi bật khóc.
Sáu năm giải thích bằng lời cuối cùng cũng được thay thế bằng một kết luận khoa học. Người thân của Dũng lặng đi. Những ánh mắt từng đầy nghi ngờ giờ chuyển thành sự áy náy. Cuộc hôn nhân mà chúng tôi chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng được gia đình chấp nhận.
Nhiều người nói tôi nên vui vì đã được minh oan. Nhưng điều day dứt nhất với tôi đến tận bây giờ là một câu hỏi chưa có lời giải. Nếu tôi không làm xét nghiệm ADN thì sao? Nếu khoa học không thể lên tiếng thay tôi thì liệu có ai đủ lòng tin về câu chuyện của tôi không?
Đến bây giờ, tôi vẫn không hối hận khi cưu mang con của bạn thân. Điều khiến tôi buồn không phải những năm tháng nuôi con vất vả, mà là việc lòng tốt đôi khi vẫn phải nhờ đến một tờ kết quả ADN mới đủ sức thuyết phục người khác rằng mình chưa từng làm điều gì sai.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, kết hôn đã nhiều năm và có 2 con nhỏ. Đứa lớn đang tuổi đến trường, đứa nhỏ mang bệnh bẩm sinh nên thường xuyên phải ra vào bệnh viện. Cuộc sống của tôi xoay quanh công việc, bếp núc và việc chăm sóc con cái.
Tôi vốn không phải người phụ nữ có ngoại hình nổi bật. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn thuộc nhóm "dưới trung bình", dáng người khá mập mạp, gương mặt cũng không sắc sảo. Tôi từng rất tự ti về bản thân. Khi quen rồi kết hôn với chồng, tôi luôn nghĩ mình may mắn vì tìm được một người đàn ông chấp nhận những khuyết điểm của mình.
Thực tế, ngày mới yêu nhau, chúng tôi khá tương xứng về mọi mặt. Chồng tôi cũng không phải mẫu đàn ông điển trai hay thành đạt vượt trội. Ban đầu, anh chiếm được tình cảm của tôi nhờ sự chân thành, chăm chỉ làm ăn. Nhưng dần dần, cuộc sống cơm áo gạo tiền, chung sống lâu năm khiến chồng tôi lộ ra nhiều tật xấu.
Khoảng 1 năm gần đây, chồng tôi có thói quen mang vợ ra làm trò đùa mỗi khi tụ tập bạn bè. Nhiều lần anh uống say, chụp những bức ảnh tôi đang ở trạng thái xấu xí đăng lên mạng xã hội. Mỗi lần như vậy, tôi đều nói rõ rằng mình không thích, cảm thấy bị tổn thương khi đọc những bình luận trêu chọc, chế giễu từ người khác. Anh thường gạt đi, cho rằng đó chỉ là chuyện vui vẻ, không đáng để bận tâm.
Tôi đã nhẫn nhịn rất nhiều lần vì nghĩ vợ chồng ai cũng có lúc vô tâm. Nhưng cứ lặp lại việc trêu chọc tôi mãi thì không phải là vô tình nữa mà là ác ý.
Đỉnh điểm của nỗi thất vọng xảy ra vài ngày trước. Hôm đó trời mưa rất lớn. Chồng đi nhậu cùng bạn bè ở một quán gần nhà, còn tôi ở nhà lo cơm nước và chăm hai con. Sau đó, anh gọi về nói sắp có khách đến chơi nên tôi phải đội mưa đi bộ mua thêm thức ăn. Khi trở về nhà, người ướt sũng, mệt mỏi và bơ phờ, tôi mở điện thoại lên thì phát hiện anh vừa đăng một bức ảnh của tôi với ngoại hình xấu xí nhất.
Không chỉ đăng ảnh, anh còn đem tôi ra làm chủ đề mua vui trên bàn nhậu. Bên dưới bài đăng là những lời bình luận châm chọc từ bạn bè của anh. Điều khiến tôi đau nhất là anh không hề thấy có gì sai. Tôi gọi điện hỏi: "Anh không thấy xấu hổ khi bạn bè cười đùa về vợ mình à?". Anh nói tỉnh bơ: "Đăng vợ mình lên cho vui thôi mà".
Câu trả lời ấy khiến mọi cảm xúc dồn nén trong tôi bùng nổ. Tôi bật khóc rồi đi thẳng đến nơi anh đang ngồi nhậu.
Khi bước vào quán, tôi nhìn thấy ánh mắt của những người đàn ông đang hướng về mình. Họ cười cợt, bàn tán, còn chồng tôi vẫn tỏ ra thích thú vì nghĩ rằng mình vừa tạo ra một câu chuyện vui cho cả bàn nhậu. Lúc đó tôi vừa tức giận, vừa tủi thân, vừa cảm thấy bị xúc phạm. Tôi không còn giữ được bình tĩnh nữa và hai vợ chồng đã cãi vã ngay tại chỗ.
Tôi nghĩ mọi chuyện rồi cũng sẽ lắng xuống khi cả hai về nhà nói chuyện. Nhưng không hề có một lời xin lỗi từ chồng. Một ngày sau, chồng tỉnh dậy sau cơn say, tiếp tục nhắn tin đổ lỗi cho tôi. Anh cho rằng tôi làm anh mất mặt trước bạn bè. Trong câu chuyện của anh, anh là nạn nhân còn tôi là người quá đáng vì không biết đùa, không biết giữ thể diện cho chồng.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là suốt từ đầu đến cuối, anh không hề nhận ra cảm xúc của tôi. Anh không hiểu rằng người bị cười nhạo là tôi, người bị tổn thương là tôi.
Đêm hôm đó, tôi thu dọn đồ đạc của mình và hai con rồi rời khỏi nhà. Tôi về ở nhờ nhà bố mẹ chồng vì muốn hai bên gia đình biết rõ sự việc trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.
Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không thể tiếp tục sống bên một người không biết tôn trọng vợ mình. Điều khiến tôi day dứt nhất là hai đứa con còn quá nhỏ. Một bé sức khỏe yếu, thường xuyên phải điều trị. Nếu ly hôn, tôi không đủ khả năng vừa làm việc vừa chăm sóc hai con. Nhưng nếu ở lại, tôi sợ bản thân sẽ tiếp tục sống trong sự coi thường và tổn thương kéo dài.
Nhiều người nói rằng chỉ là một bức ảnh, một câu đùa. Nhưng với tôi, vấn đề không nằm ở bức ảnh. Điều đáng sợ là người đầu ấp tay gối lại xem sự xấu hổ, tổn thương của vợ như một trò mua vui cho người khác.
Nếu nói ra ý định ly hôn, chắc chắn bố mẹ 2 bên sẽ không đồng ý vì các cháu còn quá nhỏ. Nhưng tôi thực sự không biết mình nên tiếp tục chịu đựng ra sao những ngày sắp tới. Hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Hoàng Phi là diễn viên trẻ được đánh giá có khả năng thể hiện đa dạng vai. Anh từng là gương mặt nổi bật ở sân khấu Thế Giới Trẻ. Sau khi rời Thế Giới Trẻ, anh đang cộng tác thường xuyên ở sân khấu Mới với ê kíp của nghệ sĩ Hoài Linh.
Bà mẹ và thanh gươm là vở diễn mà Nhà hát Kịch TP.HCM nỗ lực thực hiện nhằm chào mừng dịp lễ 30-4, những ngày tháng lịch sử của TP, của đất nước.
Đạo diễn Trần Ngọc Giàu cho biết trong việc cố gắng sáng đèn điểm diễn tại số 30 Trần Hưng Đạo, anh em nghệ sĩ Nhà hát Kịch TP.HCM đã tìm cách khắc phục khó khăn để thực hiện vở diễn này.
Lực lượng diễn viên cơ hữu thiếu nên ông Giàu đã đề nghị nhà hát mời Hoàng Phi về đảm nhiệm vai Vĩnh Hường, một nhân vật phản diện trong Bà mẹ và thanh gươm.
Sở dĩ ông Giàu có thể tin tưởng Hoàng Phi đến thế vì ông đã có điều kiện làm việc với Phi nhiều lần. Ông đã từng dựng vở Bật công tắc là yêu, một vở mang phong cách rất lạ so với những vở kịch ở Thế Giới Trẻ.
Trong đó Phi vào vai nhân vật người máy, nhân vật chính của vở với cách diễn cực kỳ quái và có những lật mở khiến người xem hết hồn.
Ngoài Bật công tắc là yêu, Hoàng Phi còn sở hữu nhiều vai diễn hay trên sàn kịch từ bi, lão, hài đến độc anh cân được hết. Lần chạm ngõ vở diễn, vai diễn không thuộc sở trường này cũng xem như cơ hội cho Hoàng Phi khai thác thêm khả năng mới của mình.
Bà mẹ và thanh gươm là kịch bản của nhà thơ Phan Vũ. Trước đó đạo diễn Trần Ngọc Giàu đã dàn dựng cho Đoàn cải lương Tây Đô mang tên Người mẹ và thanh gươm. Từ hồi Tết Bính Ngọ 2026 Nhà hát Kịch TP đã cố gắng sáng đèn vài suất, nay nhà hát dựng Bà mẹ và thanh gươm để tiếp tục đưa vào kịch mục và đi biểu diễn phục vụ khán giả.
Bà mẹ và thanh gươm là câu chuyện trải dài suốt 30 năm từ thời chiến đến thời bình trong một gia đình ở vùng sông nước miền Tây. Ba thì theo cách mạng, trong khi con ở chiến tuyến bên kia. Cha con họ thuộc gia tộc Trần Trung, có bảo vật là thanh kiếm cổ quý giá từ thời ông cha theo Quang Trung Nguyễn Huệ đi đánh giặc.
Nếu ở Tây Đô là bản cải lương thì về Nhà hát Kịch TP.HCM đúng bản kịch nói. Vở không nhiều nhân vật nên đòi hỏi nội lực, khả năng diễn của diễn viên rất lớn.
Là người dựng bản cải lương nay tiếp tục làm bản kịch nói, trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Giàu nhấn mạnh hai thể loại khác nhau thì tất nhiên cách dàn dựng sẽ khác nhau.
Cải lương có bài bản, chú trọng phần ca thì sang kịch sẽ đẩy mạnh đào sâu tâm lý nhân vật để gánh kịch tính, sự trăn trở, nỗi lòng của các nhân vật. Ngoài Hoàng Phi, vở còn có sự tham gia của các diễn viên Việt Hà, Quốc Thịnh, Hoàng Tấn, Huỳnh Thanh Trung...
Các hạng mục năm nay ghi nhận sự góp mặt của hàng loạt series và phim điện ảnh ăn khách, phản ánh bức tranh sôi động của ngành công nghiệp anime toàn cầu.
Ở hạng mục Phim của năm, hai cái tên nổi bật nhất là Thanh gươm diệt quỷ: Vô hạn thành và Chainsaw Man - The Movie: Reze Arc. Trong đó, Thanh gươm diệt quỷ tiếp tục chứng minh sức hút toàn cầu khi đạt hơn 737 triệu USD doanh thu, còn Chainsaw Man cũng thu về khoảng 163 triệu USD.
Các đối thủ còn lại gồm 100 Meters, Mononoke the Movie: Chapter II - The Ashes of Rage, Scarlet và The Rose of Versailles, tạo nên cuộc cạnh tranh đa dạng về phong cách và đề tài.
Hạng mục Anime của năm quy tụ nhiều cái tên nổi bật như Dan Dan Dan mùa 2, Gachiakuta, My Hero Academia, Takopi's Original Sin, The Apothecary Diaries mùa 2 và The Summer Hikaru Died.
Theo ông Rahul Purini - chủ tịch Crunchyroll - Anime Awards là "sự kiện toàn cầu nơi người hâm mộ thể hiện tình yêu với các nhà sáng tạo". Danh sách đề cử năm nay phản ánh những tác phẩm được yêu thích nhất trong 12 tháng qua.
Bên cạnh hai hạng mục chủ chốt, Anime Awards 2026 còn ghi nhận sự đa dạng ở nhiều giải thưởng như anime nguyên bản, series tiếp diễn, series mới, hành động, hài, chính kịch, isekai hay lãng mạn. Những cái tên quen thuộc như One Piece, SPY x FAMILY, Solo Leveling, Kaiju No. 8 hay Re:ZERO tiếp tục góp mặt, cho thấy sức hút bền bỉ của các thương hiệu lớn.
Ở các hạng mục kỹ thuật, những bộ anime như Dan Da Dan, Gachiakuta, My Hero Academia hay The Apothecary Diaries chiếm ưu thế ở các giải về hoạt hình, thiết kế nhân vật, chỉ đạo nghệ thuật và đạo diễn.
Lễ trao giải năm nay tiếp tục được tổ chức tại Tokyo vào ngày 23-5, với sự trở lại của hai người dẫn chương trình quen thuộc là diễn viên lồng tiếng Sally Amaki và MC Jon Kabira.
Sự kiện không chỉ là nơi tôn vinh anime mà còn cho thấy sức lan tỏa ngày càng mạnh mẽ của ngành công nghiệp này trên toàn cầu, từ phòng vé đến nền tảng trực tuyến.