Hành vi của Gia (52 tuổi, còn gọi là Wong Danny Gia, Việt kiều Mỹ) cùng 7 người khác sẽ bị TAND TP HCM xét xử về tội Mua bán người dưới 16 tuổi, vào ngày 18/6.
Riêng Trần Thị Cẩm Tú (35 tuổi) còn bị truy tố thêm tội Làm giả tài liệu của cơ quan tổ chức.
Theo cáo trạng, Gia vào hội nhóm “cho nhận con nuôi” trên mạng xã hội để tìm những phụ nữ không có khả năng nuôi con, muốn tìm người cho. Ông ta sau đó giao Đoàn Lê Quốc Huy (quen biết qua mối quan hệ ngoài xã hội), đứng ra liên hệ, thỏa thuận, chi tiền nhận trẻ và thuê người này chăm sóc các cháu với mức lương 10 triệu đồng mỗi tháng.
Kết quả điều tra xác định, từ năm 2023 đến khi bị phát hiện, Gia nhận nuôi 3 bé, trong đó trực tiếp đứng ra nhận một cháu và thông qua Huy nhận thêm hai bé khác.
Cụ thể, năm 2023, Gia thỏa thuận đưa 40 triệu đồng để nhận một bé trai sinh năm 2018 từ người mẹ có hoàn cảnh khó khăn. Tuy nhiên, ông ta mới đưa cho người phụ nữ này 13 triệu đồng sau khi nhận cháu bé.
Cũng thông qua nhóm trên, Gia được Trần Thị Cẩm Tú và Lê Thị Diệu Liên giới thiệu nhận một bé sơ sinh với giá 45 triệu đồng. Đến tháng 4/2024, thông qua Tú và Huy, Gia tiếp tục chi 35 triệu đồng, gồm tiền cho người mẹ và tiền môi giới, để nhận thêm một bé trai gần 2 tuổi. Các cháu bé được đưa về căn hộ tại quận 10 (nay là phường Diên Hồng) để chăm sóc trong lúc làm thủ tục đưa đi Mỹ.
Ngày 22/5/2024, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP HCM nhận được nhiều tin báo về việc căn hộ của Gia nuôi dưỡng nhiều trẻ em không rõ nhân thân.
Kiểm tra căn hộ, cảnh sát phát hiện các cháu bé trên cùng hai người giúp việc. Làm việc với cơ quan điều tra, Gia và Huy khai đã hành vi của mình.
Từ lời khai này, công an mở rộng điều tra, triệu tập Tú cùng nhiều người liên quan để làm rõ vai trò trong đường dây môi giới nhận nuôi trẻ em.
Nhà chức trách xác định, ngoài việc môi giới cho Gia nhận các cháu bé, nhóm của Tú còn môi giới cho hai gia đình hiếm muộn nhận nuôi hai trẻ em với số tiền từ 35 đến 45 triệu đồng để hưởng lợi.
Theo VKS, Gia nhận các cháu bé nhưng không thực hiện thủ tục nhận con nuôi có yếu tố nước ngoài theo quy định.
Nhà chức trách xác định Gia nhận các cháu bé nhưng không thực hiện thủ tục nhận con nuôi có yếu tố nước ngoài theo quy định.
Để hợp thức hóa việc nuôi dưỡng các cháu và chuẩn bị hồ sơ xuất nhập cảnh sau này, Gia đặt làm nhiều giấy khai sinh giả cho cháu bé sinh năm 2018, trong đó ghi tên mình là cha.
Gia còn nhờ Tú làm giả kết quả xét nghiệm ADN giữa mình và một cháu bé 2 tuổi với giá 5 triệu đồng. Gia bị cáo buộc đã đưa thêm một triệu đồng để Tú làm giả giấy khai sinh cho cháu bé này nhưng chưa kịp nhận thì vụ việc bị phát hiện.
Theo cơ quan công tố, mục đích của việc làm giả giấy tờ là chuẩn bị hồ sơ xin visa và làm thủ tục đưa các cháu sang Mỹ định cư khi cần thiết. Khi bị kiểm tra, Gia đã xuất trình giấy khai sinh bản chính đứng tên mẹ ruột của cháu bé.
Các giấy tờ giả bị cáo Gia thuê làm nhưng chưa sử dụng để chứng minh nhân thân hoặc nguồn gốc của trẻ đang được nuôi dưỡng, nên cơ quan điều tra không xử lý hình sự về hành vi này.
Liên quan đến vụ án, những người nhận nuôi hai cháu bé từ nhóm của Tú sau đó đã thực hiện đầy đủ thủ tục nhận con nuôi theo quy định, nên không có căn cứ xử lý hình sự.
Một số khác có hành vi làm giả giấy tờ, cơ quan điều tra chưa xác định được lai lịch đã được tách ra để tiếp tục làm rõ và xử lý sau.
Trong dự thảo sửa đổi Bộ luật Hình sự 2026, đang được lấy ý kiến đến hết 7/5, Bộ Công an đề xuất tách riêng hai nhóm hành vi. Việc này được kỳ vọng giúp phân hóa trách nhiệm hình sự, tránh tình trạng áp dụng chung một khung xử lý cho các vi phạm có bản chất khác nhau.
Trong năm 2025, số liệu Bộ Công an cho thấy tội phạm sản xuất, buôn bán hàng giả có xu hướng tăng 47,17%. Cụ thể, hơn 123.000 vụ việc vi phạm đã bị phát hiện, xử lý, thu nộp ngân sách hơn 15.000 tỷ đồng, theo Ban Chỉ đạo quốc gia chống buôn lậu, gian lận thương mại và hàng giả. Nhiều vụ lớn liên quan thuốc chữa bệnh, thực phẩm bảo vệ sức khỏe, sữa giả.
Bất cập trong việc áp dụng cùng một điều luật
Pháp luật hiện hành quy định 4 tội danh liên quan sản xuất, buôn bán hàng giả, gồm: hàng hóa không đặc thù (Điều 192); lương thực, thực phẩm, phụ gia thực phẩm (Điều 193); thuốc chữa bệnh, thuốc phòng bệnh (Điều 194); và thức ăn chăn nuôi, phân bón, thuốc thú y, thuốc bảo vệ thực vật, giống cây trồng, vật nuôi (Điều 195).
Tuy nhiên, chưa có sự tách biệt rõ giữa hàng giả và hàng kém chất lượng. Các cơ quan chức năng đang phải áp dụng cùng một điều luật để xử lý cả hai hành vi.
Trong khi đó, mức độ nguy hiểm cho xã hội của hai loại vi phạm này khác nhau: hàng giả thường có yếu tố gian dối ngay từ đầu, còn hàng kém chất lượng có thể xuất phát từ lỗi quy trình.
Việc xử lý chung khiến pháp luật chưa phân hóa được trách nhiệm, chưa bảo đảm tính công bằng, theo Bộ Công an.
Một khoảng trống khác là chưa có quy định xử lý hình sự với hành vi sử dụng hàng giả là bao gói, chứa đựng thực phẩm.
Thực tế, các loại bao bì nhựa, hộp xốp, màng bọc thực phẩm có thể được sản xuất từ nhựa tái chế độc hại hoặc nguyên liệu không đạt chuẩn, nhưng lại làm giả nhãn hiệu, tiêu chuẩn chất lượng của các thương hiệu để đánh lừa người tiêu dùng và doanh nghiệp.
Do đó, trong dự thảo sửa đổi Bộ luật Hình sự 2026, Bộ Công an đề xuất tách riêng hai nhóm hành vi. Thứ nhất là hành vi sản xuất, buôn bán hàng kém chất lượng (như một nhóm hành vi độc lập để phân hóa với hàng giả). Thứ hai là hành vi sản xuất, buôn bán hàng giả là chất hỗ trợ chế biến thực phẩm và dụng cụ bao gói, chứa đựng thực phẩm.
Khác nhau giữa hàng giả với hàng kém chất lượng
Theo khoản 7 Điều 3 Nghị định 98/2020/NĐ-CP, hàng giả là hàng hóa không đúng bản chất, công dụng; không có giá trị sử dụng hoặc sai lệch so với công bố; hoặc có các chỉ tiêu chất lượng chỉ đạt từ 70% trở xuống so với mức tối thiểu theo quy chuẩn, tiêu chuẩn đã đăng ký, công bố.
Ngoài ra, hàng giả còn bao gồm thuốc giả theo Luật Dược 2016; thuốc thú y, thuốc bảo vệ thực vật không có hoặc không đủ hoạt chất; hàng hóa giả mạo nhãn, bao bì, nguồn gốc, xuất xứ; tem, nhãn, bao bì giả.
Trong khi đó, theo Thông tư liên tịch 10/2000, hàng kém chất lượng là hàng hóa vẫn có giá trị sử dụng nhưng các chỉ tiêu chất lượng thấp hơn công bố hoặc tiêu chuẩn tối thiểu, không gây hại đến sức khỏe, sản xuất, môi trường; hoặc hàng hóa bị thay đổi thành phần, định lượng nhưng không gây hại.
Tôi là công dân Việt Nam, vừa kết hôn với chồng quốc tịch Đức vào đầu năm nay. Hiện chồng tôi làm việc cho một công ty công nghệ tại Singapore.
Gần đây, một doanh nghiệp nước ngoài có văn phòng tại TP HCM mời anh sang Việt Nam làm quản lý dự án theo hợp đồng hai năm và cho biết sẽ hỗ trợ làm thủ tục lao động theo quy định.
Tuy nhiên, tôi tìm hiểu thấy pháp luật có quy định người nước ngoài kết hôn với công dân Việt Nam và cư trú tại Việt Nam được miễn giấy phép lao động. Trong khi đó, doanh nghiệp lại nói vẫn phải làm hồ sơ liên quan đến lao động nước ngoài trước khi chồng tôi có thể làm việc.
Xin luật sư cho biết:
1. Trường hợp chồng tôi sang Việt Nam làm việc sau khi kết hôn với công dân Việt Nam có phải xin giấy phép lao động không?
2. Nếu thuộc diện miễn giấy phép lao động thì doanh nghiệp có còn phải thực hiện thủ tục gì với cơ quan quản lý lao động nước ngoài hay không?
3. Người nước ngoài đã có thẻ tạm trú theo diện kết hôn có được tự do làm việc tại Việt Nam như công dân Việt Nam không?
Luật sư tư vấn
1. Người nước ngoài kết hôn với công dân Việt Nam được miễn giấy phép lao động
Theo khoản 8 Điều 154 Bộ luật Lao động 2019 và Điều 7 Nghị định 152/2020, người nước ngoài kết hôn với công dân Việt Nam và sinh sống tại Việt Nam thuộc trường hợp được miễn giấy phép lao động.
Do đó, trường hợp chồng chị là công dân Đức, đã kết hôn với chị và dự kiến cư trú tại Việt Nam, sẽ không phải xin giấy phép lao động khi làm việc tại đây.
2. Doanh nghiệp vẫn phải làm thủ tục với cơ quan lao động
Dù thuộc diện miễn giấy phép lao động, doanh nghiệp sử dụng lao động nước ngoài vẫn phải thực hiện thủ tục xác nhận người lao động không thuộc diện cấp giấy phép lao động.
Theo khoản 2, 3 Điều 8 Nghị định 152/2020, được sửa đổi bởi Nghị định 70/2023, doanh nghiệp phải đề nghị Bộ Nội vụ hoặc Sở Nội vụ nơi người lao động dự kiến làm việc xác nhận trường hợp miễn giấy phép lao động trước ít nhất 10 ngày kể từ ngày bắt đầu làm việc.
Hồ sơ gồm văn bản đề nghị xác nhận theo mẫu; giấy khám sức khỏe; văn bản chấp thuận nhu cầu sử dụng lao động nước ngoài (nếu thuộc diện phải thực hiện); bản sao hộ chiếu còn giá trị; cùng các giấy tờ chứng minh người lao động thuộc diện miễn giấy phép lao động.
Các giấy tờ do nước ngoài cấp phải được hợp pháp hóa lãnh sự, dịch sang tiếng Việt và chứng thực theo quy định, trừ trường hợp được miễn.
3. Không phải muốn làm việc gì cũng được như công dân Việt Nam
Thẻ tạm trú theo diện kết hôn chỉ xác nhận người nước ngoài cư trú hợp pháp tại Việt Nam và là một trong những điều kiện để được miễn giấy phép lao động.
Tuy nhiên, pháp luật Việt Nam vẫn xem người nước ngoài là nhóm lao động đặc thù, chịu sự quản lý riêng về xuất nhập cảnh, cư trú và sử dụng lao động nước ngoài.
Vì vậy, dù được tạo điều kiện thuận lợi hơn so với lao động nước ngoài thông thường, họ không được tự do làm việc hoàn toàn như công dân Việt Nam. Người lao động vẫn phải ký hợp đồng lao động hợp pháp, khai báo cư trú và tuân thủ các quy định chuyên ngành nếu làm việc trong lĩnh vực có điều kiện. Một số ngành nghề có điều kiện có thể hạn chế người nước ngoài như liên quan đến an ninh, quốc phòng...
Trong một số trường hợp, người lao động nước ngoài thuộc diện miễn giấy phép lao động vẫn phải tham gia bảo hiểm xã hội bắt buộc theo quy định của pháp luật Việt Nam.
Ngày 18/5, Ebony Parker - cựu phó hiệu trưởng trường tiểu học Richneck ở thành phố Newport News, bang Virginia - hầu tòa với 8 cáo buộc bỏ bê trẻ em nghiêm trọng, liên quan vụ học sinh 6 tuổi mang súng đến lớp bắn cô giáo.
Theo hồ sơ công tố, mỗi cáo buộc tương ứng với một viên đạn có trong khẩu súng lục Taurus 9 mm mà cậu bé mang đến trường. Nếu bị kết tội, Parker đối mặt mức án tối đa 5 năm tù cho mỗi tội danh.
Cáo trạng xác định, ngày 6/1/2023, cậu bé lấy khẩu súng do mẹ sở hữu hợp pháp, giấu vào cặp rồi mang đến trường tiểu học Richneck. Trong giờ học, học sinh này nổ súng khiến cô giáo Abigail Zwerner, 25 tuổi, bị thương.
Thời điểm xảy ra vụ việc, cô Zwerner đang ngồi đọc sách cùng học sinh trong lớp. Nạn nhân phải nằm viện gần hai tuần, trải qua 6 ca phẫu thuật và đến nay vẫn chưa thể sử dụng hoàn toàn bàn tay trái. Một viên đạn hiện vẫn nằm trong lồng ngực, sát tim cô giáo.
Theo các chuyên gia pháp lý Mỹ, việc truy tố hình sự lãnh đạo trường học sau các vụ nổ súng trong trường là trường hợp hiếm gặp.
Vụ xả súng gây chấn động dư luận Mỹ, làm dấy lên câu hỏi vì sao một đứa trẻ 6 tuổi có thể mang súng vào trường và bắn giáo viên.
Theo cáo buộc, sáng hôm xảy ra vụ việc, một nhân viên trường học đã báo cho nữ hiệu phó rằng cậu bé có thể mang súng đến lớp. Tuy nhiên, bà bị cho là không có biện pháp xử lý hay kiểm tra kịp thời.
Cơ quan công tố cho rằng bà Parker có trách nhiệm bảo vệ giáo viên và học sinh sau khi nhận được cảnh báo về nguy cơ mất an toàn.
Vài giờ sau, vụ nổ súng xảy ra. Dù bị thương nặng, cô giáo Abigail Zwerner vẫn cố đưa học sinh rời khỏi lớp trước khi ngất xỉu trong văn phòng trường.
Tháng 11 năm ngoái, bồi thẩm đoàn phán quyết ban giám hiệu trường phải bồi thường cho cô Zwerner 10 triệu USD trong vụ kiện dân sự.
Cậu bé 6 tuổi không bị truy tố. Tuy nhiên, mẹ của em sau đó bị kết án gần 4 năm tù về tội bỏ bê trẻ em và vi phạm liên quan vũ khí theo luật liên bang. Theo lời khai với nhà chức trách, cậu bé đã trèo lên nóc tủ để lấy khẩu súng được mẹ cất trong túi.