Gần 3 năm trước, vợ đơn phương nộp đơn ra tòa xin ly hôn dù tôi không đồng ý. Tôi biết, mình sai vì đã phản bội, phụ niềm tin và tình yêu của cô ấy. Chuyện xảy ra trong một đợt tôi đi công tác xa nhà, cùng một nữ nhân viên mới vào công ty.
Cô gái xinh tươi, trẻ trung, thông minh nhất thời khiến tôi “say nắng”. Nhưng mọi chuyện chỉ mới dừng lại ở những tin nhắn ngọt ngào, chừa hề tiến xa vượt giới hạn. Khi biết chuyện, vợ tôi nói: “Trong anh đã sẵn mầm mống ngoại tình. Chưa vượt giới hạn, chẳng qua là vì chưa đến lúc mà thôi”.
Tôi chỉ cần một cơ hội để sửa sai và bù đắp. Dù sao tôi và vợ cũng là mối tình đầu của nhau, tính cả thời gian yêu và cưới đã 7 năm tròn. Thời gian ấy lẽ nào không đáng để có một cơ hội sửa chữa. Chúng tôi còn lên kế hoạch sinh con trong năm nay cơ mà.
Nhưng vợ tôi không đồng ý. Cô ấy cho rằng, nếu tình yêu tôi dành cho cô ấy đủ nhiều, hẳn đã không ngã lòng trước người đàn bà khác. Và quan trọng hơn, cô ấy không còn có thể tin tưởng tôi được nữa. Thà đau ngắn còn hơn đau dài, dừng lại là tốt nhất.
Cô ấy viết đơn, đề nghị tôi ký. Tôi nhất quyết nói không. Thậm chí, tôi còn tìm tới nhà bố mẹ vợ, không ngại van xin ông bà hãy khuyên cô ấy giúp tôi. Đời người, ai cũng có lúc mắc sai lầm. Tôi tha thiết mong có một cơ hội để bù đắp lỗi lầm cho vợ.
Dù giận con rể, bố mẹ vợ vẫn lên tiếng giúp tôi. Bố vợ nói ông tin tôi mới chỉ xao lòng, chưa làm gì quá đáng. Nhưng trong hôn nhân, đừng coi thường những phút xao lòng như thế. Bởi chỉ một lỗ thủng nhỏ cũng có thể làm đắm một con tàu.
Chỉ tiếc là, lòng vợ tôi đã quyết, khó lòng lay chuyển.
Hôm ra tòa, bố vợ chờ tôi ở một quán cà phê. Hai người đàn ông, một già, một trẻ nhìn nhau, nghĩ gì dường như chỉ có ly cà phê đắng trước mặt là hiểu rõ nhất.
Bố vợ nói, vợ tôi chỉ tỏ vẻ mạnh mẽ bề ngoài, trong lòng thực ra rất yếu đuối. Kể từ sau xảy ra chuyện, cô ấy dọn về nhà bố mẹ ở, đêm nào cũng ra ban công ngồi khóc. Cô ấy nói yêu tôi, và tình yêu ấy nhiều đến nỗi không còn chỗ cho sự bao dung nữa.
Bố an ủi tôi, khuyên cho cô ấy thời gian. Bây giờ, nỗi đau quá lớn khiến vợ tôi không nhìn thấu lòng mình. Chờ thời gian qua đi, khi tổn thương trong lòng cô ấy nguôi ngoai, nếu tôi hối lỗi chân thành, chắc chắn cô ấy sẽ nghĩ lại.
Nghe lời bố vợ, sau ly hôn, tôi vẫn thường xuyên qua lại thăm hỏi cô ấy. Tôi vẫn gọi bố mẹ vợ là bố mẹ. Ông bà vẫn đối xử với tôi như con cái trong nhà. Cô ấy lúc đầu còn khó chịu tránh mặt, sau rồi cũng thản nhiên mặc kệ tôi.
Có lần, cô ấy nói: “Không còn là vợ chồng thì vẫn có thể làm bạn”. Tôi nghĩ, chỉ cần cô ấy không hận tôi thì vẫn còn cơ hội. Thấm thoắt, 3 năm đã trôi qua, tôi vẫn chưa từng từ bỏ hy vọng.
Vài tháng trước, bố vợ nhắn tin cho tôi: “Hôm nay cái Thu dẫn bạn trai về chơi. Hai đứa thực sự không có cơ hội nữa à?”. Tôi đọc tin xong, tim như hẫng đi mấy nhịp. Tôi nhắn tin cho Thu, cô ấy xem nhưng không trả lời.
Nếu là ở nhà, tôi có lẽ sẽ không kìm được mà đến tìm gặp cô ấy. Nhưng lúc đó tôi lại đang công tác xa, công việc bận rộn và gấp gáp, không thể thu xếp về ngay được.
Sau khi trở về, tôi tranh thủ tới thăm bố mẹ vợ. Ông đón tôi ở cửa, thái độ khác hẳn mọi khi.
Tôi vừa ngồi xuống phòng khách, đập vào mắt chính là bức ảnh treo trên tường nhà. Một bức ảnh cưới, cô dâu là vợ cũ của tôi, bên cạnh là một người đàn ông lạ hoắc. Chỗ ấy, trước đây vốn treo ảnh cưới của tôi và cô ấy.
Bố vợ nhìn tôi, chậm rãi rót trà rồi nói: “Cũng không ngờ con bé quyết định nhanh như vậy. Bố thấy cậu ấy cũng là một chàng trai tốt. Hy vọng, lần này con bé chọn đúng người. Bố định thông báo với con, nhưng con bé nói để nó tự thông báo. Dù sau này bố không thể gọi con là con rể, nhưng trong lòng bố vẫn coi con là người nhà”.
Từng lời của bố vợ không có chữ nào là trách móc nhưng lại như thể trách móc rất nhiều. Còn tôi, mắt cứ dán vào bức ảnh không rời. Bởi chính khoảnh khắc ấy, tôi lại nhớ về ngày tôi và cô ấy đi chụp ảnh cưới. Sau khi lấy ảnh về, hai đứa loay hoay cả buổi tối mới chọn được chỗ treo ảnh ưng ý.
Mỗi lần nhìn ảnh cưới, cô ấy lại nói: “Sau này, kỷ niệm 10 năm ngày cưới, 20 năm ngày cưới mình sẽ đều chụp ảnh để xem chúng ta cùng nhau già đi như thế nào. Sau này, ảnh kỷ niệm sẽ có hai đứa trẻ đứng hai bên, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc rồi”. Cái ước mơ tưởng rằng đơn giản ấy, cuối cũng lại bị chính tôi đập nát không cách gì cứu vãn được.
Mấy năm qua, tôi không ngừng tự trách bản thân. Đôi khi tôi cũng trách cô ấy đã không thể bao dung cho tôi một lần. Lòng tôi mới chỉ rung động, chống chếnh, nào đã làm gì qua giới hạn đến mức không thể thứ tha.
Chúng tôi từng yêu nhau như thế, lẽ nào không thể tha thứ cho nhau. Nhưng chuyện “gương vỡ lại lành” có lẽ chỉ là một giấc mơ do tôi tự vẽ. Niềm tin một khi đã vỡ, tình yêu cũng theo đó mà tan tành như khói mây.
Những dòng ký ức khiến tôi không kìm nổi xúc động. Bố vợ nhìn tôi, vỗ vỗ vào vai: “Nếu không thể làm lại thì ta xây cái mới. Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc theo cách của mình. Cố lên nhé”.
Tôi cúi chào bố vợ. Ông gật đầu nói nhỏ: “Hôm Thu cưới, nếu không vui, con có thể không đến”. Tôi im lặng, không biết nên đáp lời ra sao. Ngôi nhà thân thương này tôi đã qua lại suốt nhiều năm. Sau này, có lẽ tôi cũng không nên đến nữa để đỡ gây khó xử cho tất cả.
Trên đường về, bức ảnh cưới vẫn như hiện ra trước mắt tôi. Muốn gửi cho em một tin nhắn chúc mừng mà không viết nổi. Giá như có thể vặn ngược đồng hồ cho thời gian quay trở lại, tôi nhất định sẽ không ngu ngốc để mất hạnh phúc mình đã nắm chặt trong tay. Nhưng cuộc đời làm gì có chữ “giá như”. Một lần đánh mất, cả đời đánh mất.
H. Nam (Hà Nội)
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Có lẽ nếu ngày ấy tôi quay lưng bước đi, cuộc đời tôi sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tôi sẽ không phải vừa đi học vừa đi làm để nuôi một đứa trẻ không cùng huyết thống, cũng không phải đánh đổi tuổi trẻ bằng những lời dị nghị và ánh mắt soi mói của người đời. Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ ôm đứa bé ấy vào lòng.
6 năm trước, tôi và Lan là bạn thân, học cùng trường đại học và ở chung phòng trọ. Chúng tôi từng chia sẻ với nhau mọi niềm vui, nỗi buồn của quãng đời sinh viên. Lan mang thai với người yêu sau nhiều năm gắn bó.
Cả hai từng mơ về một mái ấm nhỏ, nhưng mọi hy vọng tan biến khi cô sinh một bé gái. Gia đình bạn trai của Lan vốn nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ nên lập tức quay lưng. Không có đám cưới, cũng chẳng còn sự chở che của người yêu, Lan bỏ học, ôm con sống trong tuyệt vọng.
Tôi vẫn nhớ như in ngày tôi trở về phòng trọ sau ca làm thêm. Căn phòng vắng lặng chỉ còn tiếng khóc của đứa trẻ đỏ hỏn cùng lá thư ngắn đặt trên bàn. Lan đã bỏ đi. Cô ấy nhờ tôi đưa con vào trung tâm bảo trợ xã hội nếu không thể nuôi dưỡng. Tôi ngồi ôm đứa bé suốt nhiều giờ. Con khóc vì đói sữa, còn tôi khóc vì không biết phải làm gì.
Cuối cùng, tôi quyết định giữ con lại. Khi ấy tôi chẳng có gì ngoài vài triệu đồng kiếm được từ việc làm thêm và những ngày tháng sinh viên còn dang dở, nhưng tôi không đủ nhẫn tâm để bỏ mặc một sinh linh vô tội.
Quyết định ấy khiến cuộc sống của tôi rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Bố mẹ phản đối vì sợ con gái mang tiếng. Bạn bè bán tín bán nghi. Hàng xóm nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tò mò. Một cô gái tuổi ngoài đôi mươi bỗng dưng xuất hiện cùng một đứa trẻ sơ sinh, ai cũng tự suy diễn theo cách của mình.
Có người nói tôi từng sinh con rồi giấu gia đình. Có người khẳng định tôi lầm lỡ nên giờ phải tự nuôi con. Điều khiến tôi đau lòng nhất là chẳng mấy ai muốn nghe lời giải thích. Dường như với họ, chuyện một cô gái nhận nuôi con của bạn thân còn khó tin hơn việc cô ấy có con ngoài giá thú.
Tôi dần học cách im lặng. Sáu năm trôi qua, con bé lớn lên khỏe mạnh và gọi tôi là mẹ. Tôi cũng yêu thương con như chính con ruột của mình. Đến khi gặp Dũng, tôi đã nghĩ cuộc đời cuối cùng cũng mỉm cười với mình. Ngay từ những ngày đầu quen nhau, tôi kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện.
Anh không nghi ngờ, cũng không chất vấn, chỉ nói rằng nếu tôi đủ bao dung để nuôi một đứa trẻ không cùng máu mủ thì đó là điều khiến anh càng trân trọng tôi hơn.
Thế nhưng, tình yêu của hai người vẫn không đủ để xóa đi định kiến của những người xung quanh. Khi chúng tôi tính chuyện kết hôn, gia đình anh nhiều lần bóng gió về đứa trẻ.
Tôi vô tình nghe mẹ anh hỏi nhỏ: "Liệu đó có thật sự là con nuôi không?". Chỉ một câu hỏi rất nhẹ nhưng khiến tôi mất ngủ nhiều đêm. Tôi hiểu nỗi lo của một gia đình sắp đón con dâu, nhưng cũng không khỏi chạnh lòng khi 6 năm hy sinh của mình vẫn bị phủ nhận chỉ bởi những lời đồn vô căn cứ.
Không ít lần tôi tự hỏi, vì sao người làm điều tử tế lại luôn phải sống trong tâm thế chứng minh mình vô tội? Tôi chưa từng làm gì sai, vậy mà cứ mỗi khi chuẩn bị bước sang một chặng đường mới của cuộc đời, việc ấy lại bị lôi ra để phán xét.
Cuối cùng, Dũng là người đề nghị cả tôi và con bé đi xét nghiệm ADN. Ban đầu tôi phản đối vì cảm thấy bị xúc phạm. Tôi nghĩ nếu yêu nhau thì niềm tin phải đủ lớn, còn nếu phải nhờ đến một tờ giấy để chứng minh thì thật cay đắng. Nhưng rồi tôi vẫn đồng ý, không phải vì muốn bảo vệ bản thân, mà vì muốn chấm dứt mọi nghi ngờ đang đè nặng lên mối quan hệ của chúng tôi.
Ngày đến trung tâm xét nghiệm, tôi đi cùng Dũng, con gái và một số người thân bên gia đình anh. Chưa bao giờ tôi thấy quãng thời gian chờ kết quả lại dài đến vậy. Trong đầu tôi không hề lo lắng về kết quả xét nghiệm, bởi sự thật không thể thay đổi. Điều khiến tôi nặng lòng là cảm giác mình đang bị đặt lên bàn cân để người khác phán xét phẩm hạnh của một người phụ nữ.
Khi nhân viên trao tờ kết quả, tôi run đến mức không cầm chắc được. Dòng kết luận khẳng định tôi và con bé không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào. Tôi bật khóc.
Sáu năm giải thích bằng lời cuối cùng cũng được thay thế bằng một kết luận khoa học. Người thân của Dũng lặng đi. Những ánh mắt từng đầy nghi ngờ giờ chuyển thành sự áy náy. Cuộc hôn nhân mà chúng tôi chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng được gia đình chấp nhận.
Nhiều người nói tôi nên vui vì đã được minh oan. Nhưng điều day dứt nhất với tôi đến tận bây giờ là một câu hỏi chưa có lời giải. Nếu tôi không làm xét nghiệm ADN thì sao? Nếu khoa học không thể lên tiếng thay tôi thì liệu có ai đủ lòng tin về câu chuyện của tôi không?
Đến bây giờ, tôi vẫn không hối hận khi cưu mang con của bạn thân. Điều khiến tôi buồn không phải những năm tháng nuôi con vất vả, mà là việc lòng tốt đôi khi vẫn phải nhờ đến một tờ kết quả ADN mới đủ sức thuyết phục người khác rằng mình chưa từng làm điều gì sai.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chiều 3-4 trên sân Quảng Ngãi, đoàn quân của huấn luyện viên Vũ Như Thành thi đấu lượt trận thứ 2 Giải hạng nhì quốc gia 2026. Ở ngày ra quân, đội đã hòa 1-1 trước Lâm Đồng.
Có gần 7.000 khán giả đến sân cổ vũ cho đội bóng Quảng Ngãi. Tất cả đều mong một chiến thắng đầu tiên cho mùa giải. Đây cũng là trận thứ 2 liên tiếp họ được thi đấu trên sân nhà.
Khán giả phải chờ đến phút 66 mới được chứng kiến bàn thắng duy nhất của trận đấu. Tiền đạo Văn Nam bật cao đánh đầu dũng mãnh, đưa bóng qua tay thủ môn Đắk Lắk.
Bàn thắng khiến không khí khán đài sân Quảng Ngãi bùng nổ. Không chỉ là bàn thắng duy nhất, Văn Nam đã giúp đội bóng Quảng Ngãi giành chiến thắng đầu tiên với 3 điểm.
Kết quả này giúp đoàn quân của HLV Vũ Như Thành có 4 điểm sau lượt trận thứ 3. CLB Quảng Ngãi tạm thời đứng thứ 4, bằng điểm với CLB Lâm Đồng.
Chiến thắng đã đánh dấu mốc cho bóng đá Quảng Ngãi sau thời gian dài "mất tích". Sau khi CLB Kon Tum đổi tên thành CLB Quảng Ngãi, địa phương này trở lại Giải hạng nhì.
Lần gần nhất người ta nhắc tới bóng đá Quảng Ngãi là khi họ rút lui khỏi Giải hạng nhì 2018. Lý do muôn thuở của bóng đá là vấn đề kinh phí sau khi đội giành suất thăng hạng.
Mùa Giải hạng ba năm 2017, Quảng Ngãi giành 1 suất lên hạng ở bảng A. Sau khi rút lui, bóng đá Quảng Ngãi cũng không còn tham dự hệ thống nào cho đến khi Kon Tum đổi tên.
Đã hơn 8 năm trôi qua, bóng đá Quảng Ngãi "sống lại" đúng nghĩa khi đội bóng thi đấu trên sân nhà và nhận được sự quan tâm của đông đảo khán giả địa phương.
Giải hạng nhì quốc gia 2026 có 14 đội tham dự chia làm 2 bảng và sẽ có 3 suất lên hạng nhất.
Ngày 4-4, họp báo Chính phủ thường kỳ được tổ chức với sự chủ trì của Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Trần Văn Sơn.
Tại họp báo, báo chí đặt câu hỏi liên quan tới việc đảm bảo cung ứng điện: "Mùa hè này dự báo tiêu thụ điện sẽ đạt kỷ lục. Vậy xin hỏi năm nay có thiếu điện hay không và giải pháp là gì?".
Trả lời, Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Sinh Nhật Tân cho hay thực hiện theo chỉ đạo của lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, đặc biệt tại cuộc họp Chính phủ thường kỳ tháng 3 vừa diễn ra ngày 4-4 đã nhấn mạnh: Tuyệt đối không để thiếu điện mặc dù tình hình vô cùng khó khăn.
Vì vậy để chuẩn bị việc đảm bảo cung ứng điện, Bộ Công Thương đã phê duyệt phương án vận hành hệ thống điện quốc gia, đặc biệt là các tháng cao điểm mùa khô với phương án dự phòng, điều hành việc tăng trưởng phụ tải điện lên tới hơn 14%.
Theo kế hoạch vận hành hệ thống điện quốc gia của tháng 4, tăng trưởng điện dự kiến hơn 6,47%, lũy kế cả năm tổng sản lượng điện đạt 350 tỉ kWh, tăng trưởng 7,92% so với cùng kỳ.
Ông Tân cho hay trong ba tháng qua, việc cung ứng điện được đảm bảo, tăng trưởng phụ tải đạt mức 6,5% so với cùng kỳ. Vì vậy, trong thời gian tới Bộ triển khai các giải pháp là bám sát theo dõi dự báo, kiểm tra và chuẩn bị các phương án về cung ứng điện.
Ngay trong quý 1 các đơn vị chức năng của bộ đã làm việc với các đoàn công tác rà soát từ khâu phát điện, lưới điện, nguyên vật liệu sơ cấp phục vụ cho phát điện. Kết quả kiểm tra cho thấy các tập đoàn, tổng công ty chuẩn bị phương án đảm bảo cung ứng điện; rà soát sửa chữa thiết bị đảm bảo vận hành; chuẩn bị đầy đủ vật tư, thiết bị dự phòng, tăng cường kiểm tra nơi xung yếu.
“Chúng tôi tin việc cung ứng điện cả năm 2026 sẽ được đảm bảo” - ông Tân nói.
Song ông Tân chỉ ra những hạn chế, trong công tác lập kế hoạch dự phòng khó dự báo. Đặc biệt là ảnh hưởng của El Nino, khó khăn trong cung ứng nhiên liệu. Hồ thủy điện phải thực hiện đồng thời nhiều mục tiêu nên thực hiện nghiêm kỷ luật kỷ cương trong điều tiết.
Tuy nhiên, với quan điểm chỉ đạo của Thủ tướng, Bộ Công Thương là không để thiếu điện nên Bộ đã yêu cầu các đơn vị chủ động phương án ứng phó, tuyệt đối không để xảy ra đứt gãy nguồn cung nhiên vật liệu.
Cùng với các giải pháp được triển khai, ông Tân nhấn mạnh yêu cầu tăng cường sử dụng điện tiết kiệm và hiệu quả, sử dụng điện hợp lý, triển khai giải pháp sử dụng nguồn nước thủy điện hợp lý, hiệu quả.