Gần 3 năm trước, vợ đơn phương nộp đơn ra tòa xin ly hôn dù tôi không đồng ý. Tôi biết, mình sai vì đã phản bội, phụ niềm tin và tình yêu của cô ấy. Chuyện xảy ra trong một đợt tôi đi công tác xa nhà, cùng một nữ nhân viên mới vào công ty.
Cô gái xinh tươi, trẻ trung, thông minh nhất thời khiến tôi “say nắng”. Nhưng mọi chuyện chỉ mới dừng lại ở những tin nhắn ngọt ngào, chừa hề tiến xa vượt giới hạn. Khi biết chuyện, vợ tôi nói: “Trong anh đã sẵn mầm mống ngoại tình. Chưa vượt giới hạn, chẳng qua là vì chưa đến lúc mà thôi”.
Tôi chỉ cần một cơ hội để sửa sai và bù đắp. Dù sao tôi và vợ cũng là mối tình đầu của nhau, tính cả thời gian yêu và cưới đã 7 năm tròn. Thời gian ấy lẽ nào không đáng để có một cơ hội sửa chữa. Chúng tôi còn lên kế hoạch sinh con trong năm nay cơ mà.
Nhưng vợ tôi không đồng ý. Cô ấy cho rằng, nếu tình yêu tôi dành cho cô ấy đủ nhiều, hẳn đã không ngã lòng trước người đàn bà khác. Và quan trọng hơn, cô ấy không còn có thể tin tưởng tôi được nữa. Thà đau ngắn còn hơn đau dài, dừng lại là tốt nhất.
Cô ấy viết đơn, đề nghị tôi ký. Tôi nhất quyết nói không. Thậm chí, tôi còn tìm tới nhà bố mẹ vợ, không ngại van xin ông bà hãy khuyên cô ấy giúp tôi. Đời người, ai cũng có lúc mắc sai lầm. Tôi tha thiết mong có một cơ hội để bù đắp lỗi lầm cho vợ.
Dù giận con rể, bố mẹ vợ vẫn lên tiếng giúp tôi. Bố vợ nói ông tin tôi mới chỉ xao lòng, chưa làm gì quá đáng. Nhưng trong hôn nhân, đừng coi thường những phút xao lòng như thế. Bởi chỉ một lỗ thủng nhỏ cũng có thể làm đắm một con tàu.
Chỉ tiếc là, lòng vợ tôi đã quyết, khó lòng lay chuyển.
Hôm ra tòa, bố vợ chờ tôi ở một quán cà phê. Hai người đàn ông, một già, một trẻ nhìn nhau, nghĩ gì dường như chỉ có ly cà phê đắng trước mặt là hiểu rõ nhất.
Bố vợ nói, vợ tôi chỉ tỏ vẻ mạnh mẽ bề ngoài, trong lòng thực ra rất yếu đuối. Kể từ sau xảy ra chuyện, cô ấy dọn về nhà bố mẹ ở, đêm nào cũng ra ban công ngồi khóc. Cô ấy nói yêu tôi, và tình yêu ấy nhiều đến nỗi không còn chỗ cho sự bao dung nữa.
Bố an ủi tôi, khuyên cho cô ấy thời gian. Bây giờ, nỗi đau quá lớn khiến vợ tôi không nhìn thấu lòng mình. Chờ thời gian qua đi, khi tổn thương trong lòng cô ấy nguôi ngoai, nếu tôi hối lỗi chân thành, chắc chắn cô ấy sẽ nghĩ lại.
Nghe lời bố vợ, sau ly hôn, tôi vẫn thường xuyên qua lại thăm hỏi cô ấy. Tôi vẫn gọi bố mẹ vợ là bố mẹ. Ông bà vẫn đối xử với tôi như con cái trong nhà. Cô ấy lúc đầu còn khó chịu tránh mặt, sau rồi cũng thản nhiên mặc kệ tôi.
Có lần, cô ấy nói: “Không còn là vợ chồng thì vẫn có thể làm bạn”. Tôi nghĩ, chỉ cần cô ấy không hận tôi thì vẫn còn cơ hội. Thấm thoắt, 3 năm đã trôi qua, tôi vẫn chưa từng từ bỏ hy vọng.
Vài tháng trước, bố vợ nhắn tin cho tôi: “Hôm nay cái Thu dẫn bạn trai về chơi. Hai đứa thực sự không có cơ hội nữa à?”. Tôi đọc tin xong, tim như hẫng đi mấy nhịp. Tôi nhắn tin cho Thu, cô ấy xem nhưng không trả lời.
Nếu là ở nhà, tôi có lẽ sẽ không kìm được mà đến tìm gặp cô ấy. Nhưng lúc đó tôi lại đang công tác xa, công việc bận rộn và gấp gáp, không thể thu xếp về ngay được.
Sau khi trở về, tôi tranh thủ tới thăm bố mẹ vợ. Ông đón tôi ở cửa, thái độ khác hẳn mọi khi.
Tôi vừa ngồi xuống phòng khách, đập vào mắt chính là bức ảnh treo trên tường nhà. Một bức ảnh cưới, cô dâu là vợ cũ của tôi, bên cạnh là một người đàn ông lạ hoắc. Chỗ ấy, trước đây vốn treo ảnh cưới của tôi và cô ấy.
Bố vợ nhìn tôi, chậm rãi rót trà rồi nói: “Cũng không ngờ con bé quyết định nhanh như vậy. Bố thấy cậu ấy cũng là một chàng trai tốt. Hy vọng, lần này con bé chọn đúng người. Bố định thông báo với con, nhưng con bé nói để nó tự thông báo. Dù sau này bố không thể gọi con là con rể, nhưng trong lòng bố vẫn coi con là người nhà”.
Từng lời của bố vợ không có chữ nào là trách móc nhưng lại như thể trách móc rất nhiều. Còn tôi, mắt cứ dán vào bức ảnh không rời. Bởi chính khoảnh khắc ấy, tôi lại nhớ về ngày tôi và cô ấy đi chụp ảnh cưới. Sau khi lấy ảnh về, hai đứa loay hoay cả buổi tối mới chọn được chỗ treo ảnh ưng ý.
Mỗi lần nhìn ảnh cưới, cô ấy lại nói: “Sau này, kỷ niệm 10 năm ngày cưới, 20 năm ngày cưới mình sẽ đều chụp ảnh để xem chúng ta cùng nhau già đi như thế nào. Sau này, ảnh kỷ niệm sẽ có hai đứa trẻ đứng hai bên, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc rồi”. Cái ước mơ tưởng rằng đơn giản ấy, cuối cũng lại bị chính tôi đập nát không cách gì cứu vãn được.
Mấy năm qua, tôi không ngừng tự trách bản thân. Đôi khi tôi cũng trách cô ấy đã không thể bao dung cho tôi một lần. Lòng tôi mới chỉ rung động, chống chếnh, nào đã làm gì qua giới hạn đến mức không thể thứ tha.
Chúng tôi từng yêu nhau như thế, lẽ nào không thể tha thứ cho nhau. Nhưng chuyện “gương vỡ lại lành” có lẽ chỉ là một giấc mơ do tôi tự vẽ. Niềm tin một khi đã vỡ, tình yêu cũng theo đó mà tan tành như khói mây.
Những dòng ký ức khiến tôi không kìm nổi xúc động. Bố vợ nhìn tôi, vỗ vỗ vào vai: “Nếu không thể làm lại thì ta xây cái mới. Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc theo cách của mình. Cố lên nhé”.
Tôi cúi chào bố vợ. Ông gật đầu nói nhỏ: “Hôm Thu cưới, nếu không vui, con có thể không đến”. Tôi im lặng, không biết nên đáp lời ra sao. Ngôi nhà thân thương này tôi đã qua lại suốt nhiều năm. Sau này, có lẽ tôi cũng không nên đến nữa để đỡ gây khó xử cho tất cả.
Trên đường về, bức ảnh cưới vẫn như hiện ra trước mắt tôi. Muốn gửi cho em một tin nhắn chúc mừng mà không viết nổi. Giá như có thể vặn ngược đồng hồ cho thời gian quay trở lại, tôi nhất định sẽ không ngu ngốc để mất hạnh phúc mình đã nắm chặt trong tay. Nhưng cuộc đời làm gì có chữ “giá như”. Một lần đánh mất, cả đời đánh mất.
H. Nam (Hà Nội)
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 30 tuổi, ngoại hình dễ nhìn, công việc ổn định và còn độc thân. Sau khi chồng sắp cưới qua đời vì tai nạn giao thông 4 năm trước, tôi gần như không thể mở lòng với người đàn ông nào khác.
Thời gian qua, tôi ra Hà Nội tham dự một khóa học do cơ quan đề cử. Và đó là dịp để tôi có cơ hội gặp lại Hiền - cô bạn nhà bên thân thiết suốt những năm tháng tuổi thơ.
Bạn tôi không xinh đẹp nhưng học giỏi, chân chất, hiền lành đúng như tên bố mẹ đặt cho. Ngày cô ấy thông báo lấy chồng là một chàng trai Hà Nội, tôi đã hạnh phúc thay cho cô ấy.
Nhà Hiền nghèo, cô ấy vất vả từ bé nhưng luôn nỗ lực học hành để thay đổi tương lai. Chứng kiến những vất vả và nỗ lực của bạn, nhìn bạn học hành thành đạt, lấy chồng có nhà cửa ổn định, tôi thấy ông trời quả đã không phụ lòng người.
Sau khi lập gia đình, bận bịu con nhỏ, Hiền ít về quê. Mỗi lần về quê, chúng tôi cũng chỉ có thể ngồi với nhau một lúc, không đủ thời gian để chia sẻ, tâm sự chuyện gì. Lần này, tôi lên Hà Nội học, tranh thủ những lúc rảnh rỗi, chúng tôi mới có thời gian hẹn hò cà phê.
Bình thường, hai ngày cuối tuần tôi sẽ tranh thủ về nhà. Nhưng cuối tuần hôm ấy Hiền gọi điện tha thiết mời tôi đến nhà và bảo sẽ đến đón tôi. Tôi bảo cô ấy chỉ cần gửi định vị, tôi sẽ tự bắt taxi đến.
Vợ chồng Hiền tiếp đón tôi nồng hậu. Đây là lần đầu tiên tôi trò chuyện với chồng Hiền nhiều thế. Anh ấy đối với bạn thân của vợ rất cởi mở, thân tình, không hề tỏ ra xa lạ, khoảng cách, như thể chúng tôi cũng rất thân thiết với nhau.
Sau bữa cơm tối thân mật, Hiền rủ tôi ngủ lại. Lâu lắm cả hai mới gặp nhau, có bao nhiêu điều để nói. Cô ấy nhắc lại hồi nhỏ, thỉnh thoảng tôi vẫn sang nhà cô ấy ôn bài thi tới muộn rồi ôm nhau ngủ. Lúc đầu tôi ngại ngần từ chối, nhưng khi Hiền nhắc đến kỷ niệm, lại được chồng cô ấy thêm lời, tôi đã đồng ý ở lại.
Lúc đầu, Hiền bảo tôi ngủ cùng cô ấy, còn chồng sẽ sang ngủ cùng phòng với con gái. Nhưng tôi ngại nên sau khi trò chuyện hồi lâu, thấy Hiền đã buồn ngủ bèn quyết định trả lại không gian riêng tư cho vợ chồng bạn, còn tôi sang phòng con gái nhỏ ngủ.
Có lẽ vì lạ nhà, nên tôi nằm mãi mới dỗ được mình vào giấc. Nhưng khi tôi vừa lơ mơ ngủ, bỗng cảm thấy như có bàn tay chạm vào người mình. Tôi trở mình, tưởng rằng chỉ là giấc mơ, nhưng rồi mọi thứ rõ ràng hơn khi bàn tay lần vào trong áo.
Tôi mở mắt. Trong ánh đèn ngủ lờ mờ, tôi hoảng hốt nhìn thấy chồng Hiền sát bên cạnh, gương mặt anh ta đã áp thật gần mặt tôi. Theo phản xạ, tôi định hét lên, nhưng anh ấy lại dùng miệng mình bịt miệng tôi lại.
Nụ hôn mạnh bạo, hai cánh tay bị anh ta giữ chặt khiến tôi không thể vùng vẫy chỉ có thể phát ra vài tiếng ú ớ, bất lực. Đúng lúc ấy, con gái anh ấy ngủ mơ ngồi dậy. Anh ta dừng lại, dỗ con nằm xuống ngủ tiếp. Sau đó, anh ấy nhìn tôi, không nói một lời, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Tôi khiếp sợ đến mức bật điện trong phòng sáng suốt đêm không dám ngủ. Sau đó có lẽ mệt mà thiếp đi lúc nào không biết.
Tôi tỉnh dậy khi mặt trời đã lên, Hiền chào tôi, nụ cười rạng rỡ, đồ ăn sáng đã chuẩn bị sẵn trên bàn. Tôi nhìn quanh, không thấy chồng Hiền đâu. Cô ấy hiểu ý, liền nói, sáng chủ nhật nào anh ấy cũng dậy sớm đi đá bóng, sau đó ăn sáng, cà phê với bạn bè tới trưa mới về.
Tôi hỏi Hiền: “Chồng cậu có tốt với cậu không, có yêu thương cậu không?”.
Hiền nhìn tôi, ánh mắt như tối đi một chút, giọng trầm xuống: “Chẳng giấu gì cậu, 2 năm trước, anh ấy từng ngoại tình. Thời gian ấy vợ chồng mình căng thẳng suýt ly hôn. Mình yêu anh ấy nhưng việc tha thứ cho sự phản bội là quá khó. Anh ấy đã quỳ xuống cầu xin mình, hứa chỉ trót sai lầm một lần, xin mình cho anh ấy cơ hội sửa sai.
Mình một phần vì còn yêu, một phần vì thương con nên đã dìm nỗi khổ đau xuống. Từ sau chuyện đó, mình thấy anh ấy quan tâm mình nhiều hơn nên mọi chuyện cũng nguôi ngoai dần. Có lẽ trong đời không ai tránh khỏi sai lầm, quan trọng là biết sai biết sửa, đúng không?”.
Nghe Hiền kể, tôi chỉ ước giá như chuyện tồi tệ xảy ra đêm qua chỉ là một cơn ác mộng do tôi mê ngủ mà nhìn thấy. Hóa ra, thói trai gái là bản chất của anh ta, chưa từng thay đổi. Ngay chính bản thân của vợ mà anh ta còn không tha, còn làm những chuyện xấu hổ ngay chính trong nhà mình. Vậy thì chuyện anh ta ong bướm bên ngoài chắc chắn không thể sửa.
Nghĩ đến đó, tôi vừa căm ghét gã ta, vừa thương cô bạn mình. Cô ấy chắc chắn không chỉ bị dối lừa một lần. Anh ta không xứng đáng được tha thứ, không xứng đáng được bạn tôi tin tưởng và yêu thương như thế. Tôi muốn lột tấm mặt nạ bỉ ổi của gã ta xuống.
Nhưng đúng lúc tôi còn đang do dự có nên nói ra hay không thì anh ta về. Lúc Hiền rời khỏi đó, anh ta ngồi xuống đối diện tôi, nói rất nhỏ: “Có lẽ em không biết, vợ anh mắc chứng rối loạn lo âu. Thời gian vừa qua cô ấy phải dùng thuốc điều trị. Em là bạn thân, có lẽ không muốn tình trạng cô ấy nặng thêm. Bạn em có thể sống vui vẻ hay không là do em đấy”.
Giọng anh ta ra vẻ vừa nghiêm túc lại vừa bỡn cợt khiến tôi ghê tởm. Anh ta đang lấy tình bạn của chúng tôi để che đậy cho hành vi xấu xa của mình. Nhưng những lời anh ta nói quả thật khiến tôi do dự.
Bạn tôi đã đau khổ một lần, vết thương ấy có lẽ rất khó khăn mới có thể liền sẹo. Nếu tôi phơi bày sự xấu xa của anh ta ra, đó có thể là cú sốc khó lòng chống đỡ. Nhưng nếu im lặng để bạn tôi sống trong sự dối lừa kéo dài ấy, tôi sẽ trở thành đồng lõa của một gã chồng phản bội.
Hơn một tháng trôi qua rồi kể từ khi chuyện đó xảy ra, mỗi cuối tuần Hiền vẫn gọi tôi đến chơi nhưng tôi viện cớ từ chối. Nhưng việc chồng cô ấy sàm sỡ mình một cách trắng trợ khiến tôi ám ảnh. Im lặng và phơi bày sự thật, tôi không biết việc gì mới thật sự là tốt với bạn mình.
“Im lặng là vàng” liệu có đúng trong trường hợp của tôi không?
T. H (Hà Tĩnh)
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Đứng trước gương ở tuổi 45, tôi nhìn thấy những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt và một tâm hồn đã mang đầy vết xước. Cuộc hôn nhân 18 năm của tôi kết thúc không phải vì cơm áo gạo tiền, mà vì một lý do muôn thuở nhưng luôn có sức tàn phá khủng khiếp nhất: Chồng tôi có người khác.
Cô ấy trẻ hơn tôi cả chục tuổi, mơn mởn, ngọt ngào. Ngày chồng đưa đơn ly hôn, anh thở dài bảo: “Anh xin lỗi, nhưng ở bên em, anh thấy ngột ngạt quá. Cô ấy cho anh thứ cảm xúc mà anh tưởng mình đã đánh mất”.
Ở cái tuổi 45, lòng tự trọng của một người đàn bà không cho phép tôi níu kéo một người đã cạn tình. Tôi và con trai dọn ra khỏi căn nhà từng là tổ ấm, mang theo một trái tim vỡ vụn.
Những đêm dài sau ly hôn, tôi thường trùm chăn khóc nấc lên từng hồi. Tôi thấy mình như một món đồ cũ kỹ đã hết hạn sử dụng, bị người ta nhẫn tâm quăng ra rìa đường.
Ở tuổi này, nhan sắc đã tàn phai, thanh xuân đã cống hiến hết cho chồng con, tôi còn lại gì ngoài sự chông chênh? Tôi tự nhủ với lòng mình, cánh cửa tình yêu đã vĩnh viễn đóng sập, đổ chì và ném luôn chìa khóa.
Phần đời còn lại, tôi chỉ sống vì con trai, tuyệt đối không để bất kỳ người đàn ông nào làm tổn thương mình thêm một lần nào nữa.
Nhưng rồi, Hoàng xuất hiện. Hoàng 40 tuổi, là đối tác quản lý dự án mới ở công ty tôi. Khác với những người đàn ông trạc tuổi thường đã yên bề gia thất, Hoàng vẫn đi về lẻ bóng. Nghe đồng nghiệp rỉ tai, cậu ấy từng có một tuổi trẻ chật vật, mải mê gây dựng sự nghiệp và chăm sóc bố mẹ già ốm đau ròng rã suốt nhiều năm, ngoảnh lại thì đã thành “ông chú” ế vợ.
Ban đầu, tôi chẳng bận tâm. Tôi chỉ coi Hoàng là một đồng nghiệp đáng mến, tính tình điềm đạm, ít nói nhưng làm việc cực kỳ trách nhiệm. Thế nhưng, Hoàng lại bắt đầu chú ý đến tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất. Đó là ly trà gừng ấm nóng đặt trên bàn khi thấy tôi ho húng hắng.
Đó là những lần anh chủ động nhận lại phần việc nặng nhọc để tôi có thể về sớm đón con mỗi khi trời mưa bão. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tôi nhận ra ánh mắt Hoàng nhìn tôi không chỉ đơn thuần là sự đồng cảm của những người đồng nghiệp.
Ngày Hoàng tỏ tình, tôi hoảng hốt lùi lại như đụng phải lửa. Tôi từ chối phũ phàng: “Chị 45 tuổi rồi Hoàng ạ. Chị có một đời chồng, một vết sẹo lớn trong tim và một đứa con trai đang tuổi ẩm ương. Cậu mới 40, là trai tân, tương lai cậu còn rất dài. Đừng lãng phí thời gian vào một người phụ nữ như chị”.
Nhưng Hoàng chỉ mỉm cười, nụ cười hiền khô mà kiên định: “Em không quan tâm quá khứ của chị, em chỉ tiếc vì không gặp chị sớm hơn để bảo vệ chị. Chị 45 tuổi thì đã sao? Trái tim đâu có tuổi nghỉ hưu hả chị?”.
Thậm chí Hoàng còn chuyển về gần nhà tôi với lý do muốn gần tôi hơn. Dù Hoàng chân thành, tôi vẫn dựng lên những bức tường rào gai góc nhất để đẩy Hoàng ra. Cho đến một đêm mưa tầm tã, rào cản ấy đã hoàn toàn sụp đổ.
Đêm đó, cu Bi con trai tôi đột ngột đau bụng dữ dội. Giữa đêm khuya, trời mưa như trút nước, gọi xe taxi mãi không được, tôi hoảng loạn tột độ, tôi gọi người thân không ai nhắc máy, liền nghĩ tới Hoàng. Chỉ chưa đầy 10 phút sau, Hoàng xuất hiện trước cửa nhà, lái xe đưa con tôi đến bệnh viện.
Suốt đêm hôm ấy trong viện, khi Bi phải mổ ruột thừa cấp cứu, tôi ngồi gục ngoài hành lang rụng rời chân tay. Hoàng lặng lẽ đi lo mọi thủ tục, đóng viện phí, mua cháo, rồi quay lại ngồi cạnh, nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của tôi: “Có anh ở đây rồi, mẹ con em sẽ an toàn”.
Khi Bi tỉnh lại, người đầu tiên thằng bé nhìn thấy không phải là tôi, mà là Hoàng đang ngủ gục bên mép giường, tay vẫn giữ khư khư túi truyền dịch cho con. Thấy Bi cựa quậy, Hoàng giật mình tỉnh giấc, vội vàng xoa đầu thằng bé, giọng ấm áp lạ thường: “Con trai dũng cảm lắm, mai là khỏe rồi, chú sẽ ở đây chơi game cùng con nhé!”.
Chữ “con trai” thốt ra từ Hoàng tự nhiên đến mức tim tôi hẫng đi một nhịp. Thằng bé Bi vốn lầm lì từ ngày bố mẹ ly hôn, chưa bao giờ mở lòng với ai, vậy mà lúc đó lại ngoan ngoãn gật đầu, nắm lấy ngón tay của Hoàng. Giây phút ấy, nước mắt tôi tuôn rơi.
Hoàng không chỉ cố gắng yêu tôi, Hoàng còn dùng cả trái tim để ôm lấy đứa con không chung giọt máu, bù đắp cho thằng bé khoảng trống của một người cha.
Giờ đây, khi ngồi viết những dòng tâm sự này, tôi đang ở cùng Hoàng trong căn hộ nhỏ ngập tràn tiếng cười sau một đám cưới ấm cúng được hai bên nội ngoại chúc phúc. Hôm qua, Bi đã chính thức gọi Hoàng là bố trong ngày sinh nhật của con. Nhìn hai người đàn ông, một lớn một nhỏ, hì hụi lắp ráp mô hình lego ngoài phòng khách, tôi biết mình đã chiến thắng canh bạc cuộc đời.
Gửi đến những người phụ nữ từng trải qua biến cố hôn nhân, bạn đừng bao giờ từ bỏ hy vọng. Tuổi 45 hay 50 chưa bao giờ là dấu chấm hết. Cứ sống kiêu hãnh, lương thiện và yêu thương lấy chính mình. Rồi một ngày, sẽ có người đến, cẩn thận nhặt lại từng mảnh vỡ của bạn, kiên nhẫn gắn chúng lại bằng tất cả sự dịu dàng và trân trọng. Phép màu luôn tồn tại, chỉ cần chúng ta dám mở lòng thêm một lần nữa.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 2-4, một lãnh đạo xã Xuân Hòa, tỉnh Đồng Nai cho biết đã nắm được vụ việc bé gái 15 tuổi trên địa bàn mất liên lạc gần tháng nay.
Vị lãnh đạo này cho biết đã chỉ đạo lực lượng công an hướng dẫn người dân trình báo, sử dụng các nghiệp vụ phối hợp tìm kiếm bé gái.
Người mất liên lạc là em Đỗ Anh Thư (sinh năm 2011, ngụ xã Xuân Hòa).
Theo người nhà, tối 4-3, Thư bất ngờ rời khỏi nhà. Khi đó cô mặc áo thun màu hồng, quần kaki màu nâu nhưng không mang theo tiền hay điện thoại.
Sau nhiều ngày tìm kiếm không được, người nhà đã báo công an địa phương nhờ hỗ trợ tìm kiếm. Công an xã Xuân Hòa sau đó đã ra thông báo tìm bé gái.
Chiều 2-4, trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông Đỗ Duy Tài (43 tuổi, cha em Thư) cho biết vẫn chưa tìm được con gái.
"Tôi mới chạy qua Vĩnh Lộc, đi dài dài qua đây, cứ chạy vòng vòng đường mong có hên gặp cháu đi lang thang", ông Tài nói.
Theo ông Tài, mẹ của Thư làm xa, ở nhà chỉ có hai cha con nương tựa nhau. Bé gái có dấu hiệu trầm cảm, trước đây cũng từng rời nhà đi nhưng chỉ quanh quẩn gần nhà, khoảng 1-2 ngày tìm về. Song lần này bé lên TP.HCM rồi bặt tăm.
Ông Tài cho biết trước Tết, mẹ Thư bị bệnh và nằm điều trị ở Bệnh viện Chợ Rẫy, ông dẫn con gái lên chăm. Đây có thể là nguyên do Thư lên TP.HCM.
Từ những phản hồi trên mạng về việc con gái đang ở gần khu vực Bệnh viện Chợ Rẫy, ông Tài gác lại công việc vội vã lên TP.HCM tìm con.
Hơn nửa tháng nay, ông ở nhờ nhà người thân ở quận 8 (cũ), mỗi ngày cầm ảnh con gái rồi rong ruổi khắp các nẻo đường hỏi han thông tin nhưng đến nay vẫn không tìm được con.
Lần theo các thông tin, ông Tài được biết con gái xuất hiện ở sau Bệnh viện Chợ Rẫy xin cơm từ thiện ăn. Đồng thời, Thư cũng hỏi xin việc làm nhưng quán không nhận vì bé gái không có giấy tờ.
"Tôi đi kiếm đuối sức rồi không đi làm được nữa, tình trạng kéo dài tôi không biết phải làm sao. Mong mọi người chia sẻ giúp để tôi sớm tìm gặp cháu. Xin cảm ơn nhiều lắm", ông Tài bộc bạch.