Tôi sinh ra trong một gia đình mà người ta vẫn gọi bằng hai chữ “tài phiệt”. Từ nhỏ đến lớn, tôi không thiếu thứ gì, nhan sắc xinh đẹp, tiền bạc, danh tiếng, những mối quan hệ mà người khác phải mất cả đời để có được.
Khi tôi kết hôn, đó cũng là một đám cưới được nhắc đến trên mạng xã hội suốt nhiều tháng. Váy cưới của tôi được đặt riêng, khách mời toàn những cái tên có tiếng và một người chồng được xem là “môn đăng hộ đối” hoàn hảo.
Chúng tôi có với nhau 2 đứa con, một trai một gái. Trên mạng xã hội, tôi là hình mẫu phụ nữ hiện đại: xinh đẹp, thành đạt, chồng yêu, con ngoan. Mỗi bức ảnh gia đình đăng lên đều nhận hàng trăm nghìn lượt thích. Người ta gọi tôi là người phụ nữ đáng mơ ước.
Chỉ có tôi biết, tất cả những điều đó bắt đầu sụp đổ vào một buổi tối cách đây 2 năm.
Hôm đó, chồng tôi nói đi công tác. Đó vốn là chuyện bình thường. Nhưng có một linh cảm rất kỳ lạ khiến tôi mở chiếc laptop anh để trong phòng, thứ mà trước đây tôi chưa từng đụng đến. Tôi không phải kiểu phụ nữ kiểm soát chồng. Tôi từng tin rằng hôn nhân của mình đủ vững chắc để không cần làm điều đó.
Cho đến khi tôi đọc được những dòng tin nhắn. Đó không phải một lần lỡ dại, cũng không phải một mối quan hệ thoáng qua. Đó là một người phụ nữ khác, tồn tại song song với tôi suốt gần một năm. Những câu nói ngọt ngào mà tôi từng nghĩ chỉ dành cho mình, anh cũng đã nói với người ta. Những chuyến công tác mà tôi tin tưởng, thực chất là những lần họ đi cùng nhau.
Tôi nhớ mình đã ngồi rất lâu trong phòng tối, tôi buồn đến nỗi không khóc nổi. Cảm giác trống rỗng tột độ, toàn bộ những gì tôi tin tưởng bỗng nhiên bị bóc trần.
Nhưng sáng hôm sau, tôi vẫn thức dậy, trang điểm, đưa con đi học và đăng một bức ảnh gia đình kèm dòng trạng thái: “Hạnh phúc là những điều giản dị”.
Hơn 30 nghìn lượt thích.
Tôi cũng không nói với bố mẹ 2 bên việc chồng tôi ngoại tình. Một “scandal” có thể kéo theo rất nhiều hệ lụy cho công việc kinh doanh của gia đình, cho hình ảnh mà bao năm chúng tôi gây dựng.
Vợ chồng tôi nói chuyện như thỏa thuận một hợp đồng. Cuối cùng, chúng tôi chọn một cách mà nhiều người ngoài không thể tưởng tượng được đó là giữ mọi thứ bình thường như không có chuyện gì.
Trên danh nghĩa, chúng tôi vẫn là vợ chồng. Vẫn đi cùng nhau trong các sự kiện. Vẫn xuất hiện bên nhau trong những bức ảnh gia đình hoàn hảo. Nhưng thực tế, chúng tôi gần như không còn là gì của nhau ngoài trách nhiệm với con cái.
Chúng tôi ngủ ở 2 phòng riêng, không hỏi han đời sống riêng của nhau, cũng không can thiệp vào các mối quan hệ bên ngoài. Một kiểu “tự do có điều kiện” miễn là không để lộ ra ngoài.
Hai năm qua, tôi đã sống như vậy.
Ban ngày, tôi là một người phụ nữ hoàn hảo trước công chúng. Tôi cười, tôi đăng ảnh, tôi viết những dòng trạng thái về gia đình, về hạnh phúc. Mỗi lần đọc những bình luận kiểu “chị đúng là có tất cả”, tôi thấy tủi hổ.
Vì không ai biết, có những đêm tôi ngồi một mình trong phòng, mà không biết mình đang sống vì điều gì.
Tôi từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ để chịu đựng nhưng hóa ra, việc phải đóng vai một người hạnh phúc mỗi ngày còn mệt hơn cả việc đối diện với sự thật.
Rồi tôi gặp anh.
Anh không phải kiểu người đàn ông hào nhoáng. Anh làm trong một lĩnh vực rất bình thường, không thuộc thế giới của tôi. Chúng tôi gặp nhau trong một buổi thiện nguyện. Ban đầu chỉ là vài câu chuyện xã giao, rồi dần dần, tôi nhận ra mình bắt đầu mong chờ những lần gặp đó.
Anh không biết quá nhiều về cuộc sống thật của tôi. Anh nhìn tôi bằng một cách rất khác, không phải ánh mắt của sự ngưỡng mộ hay tò mò, mà là sự quan tâm rất đơn giản.
Lâu lắm rồi, tôi mới có cảm giác được lắng nghe.
Tôi không chủ động vượt qua ranh giới nhưng tình cảm thì không phải thứ có thể kiểm soát hoàn toàn.
Điều khiến tôi dằn vặt nhất không phải là việc tôi có tình cảm với người khác. Mà là việc tôi không biết mình có quyền làm điều đó hay không.
Trên lý thuyết, chồng tôi và tôi đã không còn là vợ chồng đúng nghĩa. Anh cũng có cuộc sống riêng, và tôi chưa từng can thiệp. Vậy thì việc tôi mở lòng với một người khác có phải là sai?
Nhưng thực tế không đơn giản như vậy.
Hai bên gia đình tôi đều có danh tiếng. Tôi là mẹ của hai đứa trẻ đang lớn lên trong một môi trường mà hình ảnh gia đình rất quan trọng. Tôi là một cái tên có ảnh hưởng trên mạng xã hội, nơi mỗi hành động đều có thể bị soi xét.
Một quyết định ly hôn, hay một mối quan hệ bị lộ ra, có thể khiến tất cả sụp đổ.
Tôi đã quen với việc kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống nhưng lần này, tôi không biết phải chọn thế nào.
Có những lúc tôi nhìn 2 đứa con ngủ, tôi tự hỏi, liệu chúng cần một gia đình “trọn vẹn” trên danh nghĩa, hay cần một người mẹ sống thật và hạnh phúc?
Nhưng rồi sáng hôm sau, tôi lại trang điểm, lại đăng một bức ảnh mới, lại mỉm cười trước hàng nghìn người.
Hai năm rồi, tôi vẫn chưa dám thay đổi điều gì.
Tôi không biết mình đang đúng hay sai. Tôi chỉ biết, mỗi ngày trôi qua, tôi càng cảm thấy mình đang sống cuộc đời của người khác, một người phụ nữ hoàn hảo mà tôi đã tự tạo ra.
Còn tôi thật sự là ai… có lẽ chính tôi cũng không biết rõ nữa. Tôi khát khao tình yêu thật sự, mong ước một gia đình hạnh phúc như mọi người vẫn thường khen. Tôi phải làm sao đây?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 2-4, UBND TP Đà Nẵng đã triển khai phương án tạm thời chấm điểm hằng tháng đối với các sở, ban, ngành, UBND xã, phường và người đứng đầu trong thực hiện nhiệm vụ khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số.
Việc chấm điểm hướng đến mục tiêu đánh giá mức độ hoàn thành nhiệm vụ, hiệu quả triển khai, đồng thời gắn trách nhiệm người đứng đầu với kết quả thực hiện của cơ quan.
Phương án cũng tạo cơ sở để khen thưởng, đánh giá cán bộ, công chức, viên chức.
Theo quyết định này, phạm vi áp dụng gồm 15 cơ quan thuộc UBND thành phố Đà Nẵng và 93 UBND xã, phường.
Nguyên tắc chấm điểm sẽ được bảo đảm công bằng, thực chất, ưu tiên các chỉ số định lượng, dữ liệu tự động từ hệ thống thông tin, đồng thời có cơ chế quy đổi điểm trong trường hợp không phát sinh nhiệm vụ.
Khung chỉ số đánh giá được xây dựng trên thang điểm 100, trong đó 95 điểm từ các bộ chỉ số và 5 điểm khuyến khích cho sáng kiến đột phá.
Kết quả được phân loại thành 4 mức: Loại A xuất sắc từ 85-100 điểm, loại B tốt từ 70 đến 85 điểm, loại C khá, từ 50 đến 70 điểm và loại D dưới 50 điểm.
Các cơ quan đạt loại A sẽ được kiến nghị tuyên dương, khen thưởng tại cuộc họp UBND thành phố.
Điểm khuyến khích tối đa 5 điểm sẽ dành cho những sáng kiến đột phá trong tháng.
Để việc chấm điểm triển khai thực chất và hiệu quả, UBND thành phố Đà Nẵng giao Sở Khoa học và Công nghệ chủ trì tổng hợp số liệu, chấm điểm và công bố kết quả trên Hệ thống Giám sát, điều hành thông minh thành phố (IOC) vào ngày 2 hằng tháng.
Là địa phương được xếp hạng cao trong các bộ chỉ số về chuyển đổi số, việc chấm điểm lần này được kỳ vọng sẽ góp phần nâng cao chất lượng quản lý nhà nước và phục vụ người dân, doanh nghiệp tại Đà Nẵng.
Những năm gần đây, tình hình khí hậu, thời tiết tại khu vực Nam Bộ nói chung và TP HCM nói riêng có nhiều diễn biến bất thường do tác động của biến đổi khí hậu.
Các hiện tượng mưa lớn trái mùa, ngập lụt kéo dài tại khu vực thượng lưu và các vùng lân cận Thành phố, cùng với nguy cơ xâm nhập mặn ngày càng gia tăng trên lưu vực sông Sài Gòn và sông Đồng Nai, đã và đang tác động trực tiếp đến chế độ dòng chảy cũng như chất lượng nguồn nước thô phục vụ cấp nước sinh hoạt.
Hệ thống cấp nước hiện nay chưa đảm bảo khả năng điều tiết toàn diện khi xảy ra sự cố tại các nhà máy nước mặt hoặc tuyến ống truyền tải chính. Nhiều nhà máy đã vận hành trên 80% công suất, trong khi các tuyến ống trọng điểm chưa hoàn thiện do vướng giải phóng mặt bằng, hạn chế khả năng san sẻ nguồn.
Việc giảm khai thác nước ngầm cũng làm tăng áp lực lên hệ thống nước mặt, nhất là tại các khu vực cuối nguồn và đô thị hóa nhanh. Đồng thời, Nhà máy nước Bình An đang bảo trì, dự kiến hoạt động lại vào cuối Quý I/2026, khiến khả năng dự phòng nguồn nước ngắn hạn bị hạn chế.
Trước tình hình đó, Sawaco tập trung đảm bảo cấp nước ổn định, liên tục, duy trì chất lượng, áp lực và lưu lượng; đồng thời tăng cường xử lý sự cố, ưu tiên khu vực áp lực yếu. Công tác dự báo nhu cầu trong dịp lễ, Tết và mùa khô cũng được chú trọng để tối ưu vận hành hệ thống.
Để hiện thực hóa các mục tiêu đã đề ra, Tổng Công ty triển khai đồng bộ nhiều nhóm giải pháp từ nguồn, nhà máy đến mạng lưới phân phối và công tác ứng phó sự cố.
Tất cả các nhà máy và trạm cấp nước trên địa bàn Thành phố như cụm Nhà máy nước Thủ Đức, cụm Nhà máy nước Tân Hiệp, Nhà máy nước ngầm Tân Phú… luôn sẵn sàng vận hành tối đa theo điều độ.
Tổng Công ty đồng thời phối hợp chặt chẽ với ngành điện lực để bảo đảm nguồn điện ổn định, liên tục; tăng cường phối hợp với các đơn vị quản lý hồ Dầu Tiếng, hồ Trị An nhằm kiểm soát chất lượng nguồn nước thô đầu vào.
Chất lượng nước sau xử lý được kiểm soát nghiêm ngặt, bảo đảm đáp ứng quy chuẩn kỹ thuật quốc gia QCVN 01-1:2024/BYT của Bộ Y tế. Các nhà máy chủ động chuẩn bị đầy đủ vật tư, hóa chất, thiết bị dự phòng; thực hiện bảo trì, bảo dưỡng định kỳ để sẵn sàng ứng phó khi xảy ra sự cố, đặc biệt tại các trạm bơm, nhà máy xử lý và tuyến ống truyền tải chính.
Trước nguy cơ xâm nhập mặn và tác động của biến đổi khí hậu, Tổng Công ty xây dựng các kịch bản điều phối công suất giữa các nhà máy, sẵn sàng vận hành các trạm cấp nước dự phòng theo kế hoạch cấp nước an toàn. Các giải pháp cấp nước tạm thời như xe bồn, túi nước được chuẩn bị để phục vụ các khu vực trọng yếu khi cần thiết.
Ở cấp độ mạng lưới, các đơn vị quản lý chủ động rà soát hiện trạng, xây dựng phương án điều phối nhằm tăng áp lực và lưu lượng cho các khu vực nước yếu, đặc biệt là khu vực cuối nguồn. Các biện pháp như điều tiết van, đấu nối tăng áp, kiểm tra và sửa chữa kịp thời hệ thống van, đồng hồ tổng, trụ cứu hỏa được triển khai đồng bộ.
Công tác phối hợp với lực lượng phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ được duy trì thường xuyên để bảo đảm các trụ cứu hỏa luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Bên cạnh đó, việc súc xả mạng lưới định kỳ và đột xuất được thực hiện nhằm bảo đảm chất lượng nước sinh hoạt. Công tác tuần tra, bảo vệ các tuyến ống nước thô và ống truyền tải nước sạch được tăng cường; phối hợp với chính quyền địa phương xử lý tình trạng lấn chiếm hành lang an toàn tuyến ống, bảo đảm vận hành an toàn, liên tục.
Các trạm cấp nước dự phòng cũng được vận hành thử, bảo trì định kỳ để sẵn sàng đưa vào hoạt động khi cần thiết.
Trong trường hợp xảy ra sự cố, Sawaco kích hoạt ngay các phương án ứng phó theo từng cấp độ, phân công rõ trách nhiệm và tăng cường điều phối giữa Tổng Công ty với các đơn vị trực thuộc.
Nguồn nhân lực, vật tư, phương tiện và thiết bị sửa chữa luôn trong trạng thái sẵn sàng để xử lý nhanh các sự cố rò rỉ, xì bể, đặc biệt trên các tuyến ống truyền tải chính. Các phương án cấp nước bằng xe bồn tới bệnh viện, trường học và khu dân cư trọng điểm cũng được chuẩn bị nhằm bảo đảm nhu cầu sinh hoạt tối thiểu của người dân.
Với sự chuẩn bị chủ động và đồng bộ, Sawaco hướng tới mục tiêu bảo đảm cấp nước an toàn, ổn định, phục vụ hiệu quả nhu cầu sinh hoạt và phát triển đô thị của TP.HCM trong mùa khô năm 2026.
Tôi năm nay 37 tuổi, có chồng và 2 con trai, công việc ổn định, kinh tế gia đình bình thường. Cuộc sống hiện tại của tôi công bằng mà nói, nhìn lên chẳng bằng ai, nhìn xuống chẳng ai bằng mình.
Chồng là mối tình thứ 2 của tôi, sau mối tình thời sinh viên với Tùng. Nếu hỏi, giữa người cũ và chồng hiện tại, tôi yêu người nào nhiều hơn? Thú thật, cũng không khó trả lời. Mối tình đầu nào chẳng nhiều kỷ niệm. Mối tình nào dang dở mà chẳng đẹp.
Chỉ có điều, tình yêu tuổi trẻ tuy nồng nhiệt, si mê nhưng tôi chưa bao giờ hối tiếc vì đã chia tay. Bởi giữa tôi và Tùng chỉ có tình cảm tuổi mộng mơ, còn suy nghĩ, quan điểm sống và định hướng tương lai hoàn toàn khác biệt.
Chồng tôi không ngọt ngào, lãng mạn như người cũ. Anh hiền lành, chân thành và thực tế. Anh không hay nói lời yêu mà thể hiện nó bằng hành động. Tình yêu anh dành cho vợ là những bữa cơm tươm tất những hôm vợ tăng ca về muộn, là những đêm trông nom con ốm sốt cho vợ tranh thủ ngủ, là chu toàn với bố mẹ hai bên. Và tôi chưa bao giờ cảm thấy mình cần gì nhiều hơn một người chồng như vậy.
Vài tháng trước, lớp đại học của tôi bắt đầu rục rịch lên kế hoạch tổ chức hội khóa kỷ niệm 15 năm ra trường.
Trong danh sách đăng ký ban đầu, tôi không tham gia. Bởi như tôi nói ở trên, chồng tôi là người thực tế. Anh không thích lãng phí thời gian và tiền bạc cho những chuyện vô bổ. Với chồng tôi, họp lớp là một việc như vậy.
Anh luôn nói, họp lớp chẳng có ý nghĩa gì nhiều. Bạn bè gặp nhau, người thành đạt thì khoe tiền, khoe chức, người kém hơn thì tự ti, tự thất vọng về bản thân. Nếu bạn bè nghĩ về nhau thật sự thì nên có người đứng ra kết nối, giúp những hoàn cảnh trong lớp khó khăn hơn mình chứ không phải góp tiền để nhậu nhẹt, chụp ảnh đăng lên mạng xã hội.
Anh ấy còn nói: “Nhiều người họp lớp rồi gặp lại tình cũ, vui đâu chẳng thấy, vớ vẩn lại tan cửa nát nhà, trên mạng đầy ra đấy. Vậy nên, anh cấm em ham vui kiểu đấy”.
Tôi không kì thị chuyện họp lớp, cũng chẳng khẳng định quan điểm của chồng tôi đúng hay sai. Lúc đầu, tôi không đăng ký đi là vì không mấy hứng thú. Hơn nữa, công việc hiện tại của tôi quá bận, chồng tôi cũng vậy. Tính tôi lại cẩn thận, chu toàn. Tôi thật sự không nỡ đi chơi dù chỉ vài ngày để mặc 3 bố con ở nhà tự xoay xở với nhau.
Nhưng rồi, những trao đổi trong nhóm lớp ngày một rôm rả. Bao nhiêu kỷ niệm nhắc lại, bao nhiêu bạn bè gọi tên. Ai cũng nói, đời người có được mấy lần 15 năm mà gặp nhau. Tính gì xa xôi, có vài bạn trong lớp đã qua đời vì tai nạn và bạo bệnh rồi. Nếu không đi họp lớp, có khi cả đời chẳng có dịp gặp lại nhau. Những lời này khiến tôi lung lay, dao động.
Và thế là, tôi đã quyết định giấu chồng đăng ký tham gia họp lớp. Tôi lừa anh ấy đi công tác. Thỉnh thoảng, tôi vẫn có những chuyến công tác ngắn ngày như vậy. Và chồng tôi dù bận cũng sẽ gắng thu xếp để vợ hoàn thành nhiệm vụ của cơ quan.
Hai ngày họp lớp, được về lại ngôi trường mình từng gắn bó 4 năm, được gặp lại bạn bè từng cùng mình buồn vui một thuở. Quá khứ, hiện tại, vui buồn trở về đan xen vô cùng xúc động.
Tôi cũng gặp lại Tùng, cậu bạn học với mối tình xưa đầy kỷ niệm. Tùng nay trông chín chắn, chững chạc hơn rất nhiều. Đáng buồn là cậu ấy đã ly hôn do vợ chồng bất đồng quan điểm sống.
Gặp lại, tôi và Tùng hầu như không trò chuyện gì. Tôi còn có cảm giác cậu ấy cố tình tránh tôi. Chuyện riêng tư của Tùng chủ yếu do bạn bè kể lại. Cậu ấy cũng chỉ tham gia một buổi, chụp vài tấm hình kỷ niệm tập thể rồi nói có việc gia đình, chia tay cả lớp.
Tan cuộc vui, tôi hăm hở trở về. Chuyện họp lớp tôi coi như bí mật nhỏ của riêng mình, chồng con không biết. Nhưng muốn người khác không biết, trừ khi mình không làm.
Sáng hôm ấy, tôi về tới nhà. Hai con vẫn đang ngủ, còn chồng tôi ngồi ở ghế sofa. Nếu là mọi khi, anh sẽ hồ hởi ra tận cửa đón, đẩy hộ vali vào nhà giúp vợ. Nhưng hôm nay, anh vẫn ngồi đó với vẻ mặt khác thường.
Tôi vừa dứt lời chào, anh đã hỏi: “Em đi công tác vui không?”. Tôi vờ thản nhiên: “Đi công tác thì mệt chứ có gì mà vui?”. Vừa trả lời xong, tôi sững lại. Đó không phải là cách chồng tôi vẫn hỏi.
Anh không để tôi phải suy nghĩ nhiều mà nói thẳng vào vấn đề đúng như tính của anh: “Trốn chồng đi họp lớp và vẫn nhất quyết giấu tới cùng phải không?”. Nói rồi, anh chìa điện thoại ra trước mặt tôi, giọng gằn như cố kìm tức giận: “Người đứng cạnh là tình cũ của em?”.
Không rõ nét mặt tôi lúc đó như thế nào, chắc trông thảm hại lắm. Tôi quên mất, anh có kết bạn trên facebook với vài người bạn học của tôi. Và những bức hình chụp họp lớp đều được họ đăng lên đấy.
Điều đáng nói là, trong những bức ảnh, Tùng đều đứng ngay sau tôi. Và anh đã đọc hết bình luận của bạn học đủ để biết người đó là người yêu cũ thời đại học của vợ mình.
Tôi cố giải thích, rằng vì biết anh sẽ không đồng ý cho đi nên mới giấu. Và chuyện Tùng đứng sát sau lưng tôi chỉ là vô tình. Nhưng nói gì bây giờ cũng vô nghĩa. Bởi với chồng tôi, mọi chuyện phải lén lút làm đều là vì nó xấu xa, mờ ám. Và chuyện vợ lừa dối chồng là chuyện khó chấp nhận.
Thậm chí, anh còn nặng lời nói tôi lừa chồng dối con làm những việc đáng xấu hổ. Những lời lẽ của anh thực sự khiến tôi tổn thương đến mức không còn muốn cố giải thích nữa.
Sự kiện họp lớp đã kết thúc 2 tuần rồi, nhưng giông bão trong nhà tôi vẫn còn tiếp diễn. Hai tuần rồi, chồng tôi không trò chuyện, không hỏi han, coi tôi như người vô hình trong nhà. Anh thậm chí còn không thèm ăn cơm tôi nấu.
Sau lần trút giận đó, anh không nói gì thêm, chỉ một thái độ như vậy. Mỗi lần tôi mở lời, anh đều lập tức rời đi chỗ khác. Tối qua, tôi hỏi anh ấy: “Giờ em phải làm thế nào anh mới hết giận?”. Anh ấy không nói mà nhắn tin qua zalo: “Anh không thể tha thứ khi mà em chưa nhận sai”.
Tôi thừa nhận mình sai khi giấu chồng chuyện đi họp lớp. Nhưng chồng tôi lại khăng khăng quy kết tôi lén lút đi họp lớp với mục đích gặp lại tình cũ và muốn tôi thú nhận. Tôi không thể thừa nhận chuyện mình không làm, nhất là với chuyện tày trời như vậy.
Nỗi oan này, tôi biết rửa bằng cách nào đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.