Mùa 2021-2022 chứng kiến cái kết kịch tính. Trước vòng cuối, Man City hơn Liverpool đúng một điểm. Diễn biến 90 phút cuối cùng khiến cả nước Anh nín thở. Man City bị Aston Villa dẫn 2-0, trong khi Liverpool cũng chưa thể tạo khác biệt trước Wolverhampton.
Nhưng chỉ trong năm phút cuối, đội bóng của Pep Guardiola ghi liền ba bàn để thắng 3-2, bảo vệ ngôi vương. Liverpool thắng 3-1 cùng lúc, nhưng vẫn chấp nhận về nhì.
Ba năm trước đó, mùa 2018-2019 có cuộc đua gần như hoàn hảo về chất lượng chuyên môn. Liverpool của Jurgen Klopp thắng chín trận liên tiếp để kết thúc mùa giải, nhưng vẫn không đủ. Man City đáp trả bằng chuỗi 14 chiến thắng, cán đích với 98 điểm, hơn Liverpool đúng một điểm.
Đáng chú ý, Liverpool chỉ thua một trận cả mùa, đạt 97 điểm, thành tích đủ để vô địch ở hầu hết mùa giải khác trong lịch sử. Vì thế, mùa giải này hay bậc nhất lịch sử, đỉnh cao cuộc đấu trí giữa Guardiola và Klopp.
Nếu nói về kịch tính, mùa 2011-2012 có lẽ là biểu tượng. Khi còn sáu vòng, Man City kém Man Utd tám điểm. Tuy nhiên, cú sẩy chân liên tiếp của Man Utd trước Wigan và Everton mở ra cơ hội cho đối thủ cùng thành phố.
Vòng cuối, Man City cần thắng QPR để chắc chắn vô địch, nhưng bị dẫn 1-2 đến phút bù hiệp hai. Hai bàn thắng liên tiếp, trong đó có pha lập công lịch sử của Sergio Aguero, giúp họ thắng 3-2 và đăng quang nhờ hơn hiệu số. Đây là lần đầu tiên Ngoại hạng Anh chứng kiến chức vô địch đổi chủ ngay trong những giây cuối cùng.
Trở lại cuối thập niên 1990, mùa 1998-1999 là một cuộc đua dai dẳng giữa Man Utd và Arsenal. Man Utd dẫn trước một điểm và còn một trận chưa đá, nhưng phải căng sức trên nhiều đấu trường.
Hai đội gần như không thua trong nửa sau mùa giải. Arsenal chỉ gục ngã ở trận áp chót trước Leeds, nên đánh mất lợi thế. Man Utd tận dụng cơ hội để cán đích đầu tiên, mở đường cho cú ăn ba lịch sử. Dù không có màn lội ngược dòng phút chót, cuộc đua vẫn cho thấy sự ổn định kéo dài đến những vòng cuối.
Mùa 1997-1998 lại là câu chuyện khác. Arsenal từng kém Man Utd tới 12 điểm, nhưng tạo nên màn bứt phá ngoạn mục. Chuỗi 10 chiến thắng liên tiếp từ tháng Ba giúp họ cân bằng cách biệt và vượt lên. Trong khi đó, Man Utd liên tiếp sẩy chân trước Sheffield Wednesday, West Ham hay Newcastle, nên đánh mất tất cả.
Arsenal thậm chí vô địch sớm hai vòng, trong mùa giải thứ hai dưới trướng Arsene Wenger. Vì thế, thất bại ở hai trận cuối không làm ảnh hưởng tới mục tiêu của “Pháo Thủ” năm đó.
Hai năm trước đó, mùa 1995-1996 ghi nhận sự sụp đổ đáng nhớ của Newcastle. Đội bóng này từng hơn Man Utd 12 điểm vào tháng Một, nhưng không chịu nổi áp lực. Những thất bại liên tiếp, trong đó có trận thua 3-4 trước Liverpool, khiến họ đánh mất lợi thế. Man Utd, ngược lại, bứt lên với chuỗi kết quả ổn định để vô địch với cách biệt bốn điểm. Đây là ví dụ điển hình cho việc khoảng cách lớn đến đâu cũng có thể bị xóa nhòa khi tâm lý lung lay.
Mùa 1994-1995 thì khép lại theo cách hiếm thấy. Blackburn bước vào vòng cuối với lợi thế mong manh trước Man Utd. Họ thua Liverpool, tưởng như đã đánh mất cơ hội, nhưng Man Utd chỉ hòa West Ham. Kết quả này giúp Blackburn vô địch với cách biệt một điểm. Đáng chú ý, họ thua tới bảy trận trong mùa giải, con số gần như không thể xảy ra với nhà vô địch ở kỷ nguyên hiện đại.
Trong 7 mùa giải, xu hướng nổi bật là đội dẫn đầu thường có lợi thế. Trong năm trường hợp, đội giữ vị trí số một trước giai đoạn cuối đã bảo toàn thành công. Chỉ hai lần đội bám đuổi lật ngược tình thế, như Arsenal 1997-1998 hay Man City 2011-2012. Đội dẫn đầu bị bám đuổi trong hai trường hợp này đều là Man Utd.
Ngoại hạng Anh ngày càng khắc nghiệt, khiến tiêu chuẩn vô địch liên tục bị đẩy cao. Từ việc một đội có thể thua bảy trận mà vẫn đăng quang như Blackburn, đến thời điểm 97 điểm vẫn chỉ đủ về nhì như Liverpool, khoảng cách giữa các đội bóng hàng đầu ngày càng bị thu hẹp.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa Arsenal và Man City mùa này, so với các đội phía sau không quá chênh lệch. Hai đội cùng đã thua năm trận, nhưng không có gì đảm bảo họ sẽ giữ mạch bất bại đến cuối mùa.
Những ngày đầu của World Cup 2026 chứng kiến sự trỗi dậy của lòng tự hào châu Á, khi 4 đại diện ra quân đều bất bại. Hàn Quốc và Úc cùng nhau hưởng hương vị chiến thắng trước CH Czech và Thổ Nhĩ Kỳ trong khi Qatar hòa Thụy Sĩ 1-1 và Nhật Bản hòa Hà Lan 2-2.
Những kết quả ấn tượng này lan tỏa nguồn năng lượng tích cực đến những cái tên còn lại của châu Á, trong đó có Ả Rập Xê Út trong trận đầu tiên tại bảng H gặp Uruguay. Xét về danh tiếng và thực lực rõ ràng Uruguay hơn hẳn Ả Rập Xê Út.
Đội bóng của HLV Marcelo Bielsa nổi danh với phong cách chơi bóng rực lửa, luôn chủ động săn đuổi, tấn công mọi đối thủ. Tại vòng loại World Cup 2026 khu vực Nam Mỹ, những Darwin Nunez, Ronald Araujo, Manuel Ugarte, Maximiliano Araujo… đã đánh bại cả Brazil lẫn Argentina.
Nhưng xét về thành tích thì Ả Rập Xê Út cũng không ngán vì khá nhiều fan của Argentina và Messi hẳn còn nhớ rằng 4 năm trước đội nhà từng là bại tướng của Ả Rập Xê Út trong trận mở màn World Cup 2022.
Tinh thần chơi bóng quả cảm mà những Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc và Qatar đã thể hiện chính là sự gợi ý rất lớn cho đội bóng Tây Á, rằng bản lĩnh mạnh mẽ và cách chơi không sợ hãi sẽ có thể giúp họ có điểm từ các ông lớn.
Trong cuộc họp báo trước trận tại sân vận động Miami, HLV Georgios Donis tuyên bố toàn đội Ả Rập Xê Út đã hoàn toàn sẵn sàng và hướng tới việc tái hiện những kỳ tích lịch sử (như lần lọt vào vòng 16 đội năm 1994).
Nhà cầm quân người Hy Lạp cũng nhấn mạnh Ả Rập Xê Út cần duy trì sự cân bằng và thực tế trước một đối thủ mạnh như Uruguay - đội bóng gặp sự cố hy hữu khi chuyến bay rời Mexico bị hoãn vì trục trặc thủ tục hồ sơ.
Toàn đội đã phải tạm nghỉ lại khách sạn chờ FIFA sắp xếp giờ khởi hành mới, làm ảnh hưởng không nhỏ đến khâu chuẩn bị của đội bóng Nam Mỹ. Dù vậy, tinh thần chiến đấu kiên cường vốn có của "Cơn lốc xanh" vẫn giúp họ là cái tên đáng gờm tại kỳ World Cup lần này.
Ở trận đấu giữa Ả Rập Xê Út - Uruguay, tổ trọng tài đứng đầu là ông Maurizio Mariani sẽ mặc áo màu hồng vốn là biểu tượng của "chim hồng hạc" và thành phố Miami, như lời cảm ơn trân trọng dành cho lòng hiếu khách của thành phố FIFA và BTC World Cup 2026 đặt đại bản doanh.
Có tổng cộng 6 lục địa được phân chia bởi FIFA góp mặt tại World Cup 2026. Và sau 12 trận đầu tiên, các đại diện của Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC) bất ngờ đứng đầu về mặt thành tích.
AFC có tổng cộng 9 đội dự World Cup 2026. Cho đến sáng 15-6, đã có 4 đội xuất trận, lần lượt là Hàn Quốc, Qatar, Úc và Nhật Bản.
Hàn Quốc thắng Czech 2-1, Qatar hòa Thụy Sĩ 1-1, Úc thắng Thổ Nhĩ Kỳ 2-0, và mới nhất, Nhật Bản xuất sắc cầm hòa Hà Lan 1-1.
Chuỗi 4 trận đấu kể trên đều xứng đáng được ca ngợi là chiến tích của bóng đá châu Á. Sau 4 trận, các đại diện AFC giành được tổng cộng 8 điểm, tức trung bình 2 điểm/trận.
Trước đó Bắc Trung Mỹ - Caribbean (CONCACAF) có phong độ cao nhờ thành tích của Mexico và Mỹ, trong khi Canada cũng hòa Bosnia.
Nhưng liên tiếp các trận thua của Haiti và Curacao đã khiến nhóm CONCACAF tụt xuống. Hiện CONCACAF đã đá 5 trận và mới chỉ có 7 điểm, đạt hiệu suất 1,4 điểm/trận.
Ngày thi đấu thứ 4 của giải chứng kiến sự trỗi dậy của bóng đá châu Âu, khi Đức và Thụy Điển đều giành chiến thắng ấn tượng. Dù vậy, Hà Lan vẫn ít nhiều gây thất vọng khi bị Nhật Bản cầm hòa trong thế 2 lần dẫn trước.
Tính đến nay đã có 8 đội của UEFA ra trận, giành về tổng cộng 12 điểm, đạt hiệu suất 1,5 điểm/trận.
Nam Mỹ gây thất vọng hơn cả khi vẫn chưa có trận thắng nào dù lần lượt Paraguay, Brazil và Ecuador đã xuất trận. Mới nhất, Ecuador bị Bờ Biển Ngà đánh bại 0-1. Kết quả này khiến nhóm Nam Mỹ mới chỉ có 1 điểm dù đã đá 3 trận.
Nhỉnh hơn Nam Mỹ là châu Phi, với 4 điểm từ 4 đội bóng, trong đó Bờ Biển Ngà là đội duy nhất thắng trận. Xếp cuối cùng là châu Đại Dương, khi đại diện duy nhất là New Zealand chưa ra trận (ở bóng đá, Úc được tính vào châu Á).
Những ngày tới hứa hẹn sẽ chứng kiến sự bứt lên của Nam Mỹ khi Argentina, Uruguay và Colombia lần lượt ra sân chạm trán những đối thủ yếu hơn.
Trái lại, châu Á khó lòng giữ vị trí đứng đầu về hiệu suất khi những đội hùng mạnh nhất gần như đều đã ra sân. 5 đội còn lại là Iran, Saudi Arabia, Jordan, Iraq và Uzbekistan sẽ thi đấu trong 3 ngày tới.
5 phút đầu hiệp thuộc về Tunisia, với cơ hội ở phút 48 từ biên phải. Gharbi căng ngang vòng cấm nhưng Hannibal dứt điểm hụt. Trong khi đó, Nhật Bản chủ động đá chậm ở sân nhà, thoát pressing tốt, rồi thỉnh thoảng tăng tốc với những pha phối hợp nhóm nhỏ ở biên phải nhưng chưa thể tạo ra pha dứt điểm đầu tiên.
Ben Hmida và Ismael Gharbi thay Dylan Bronn và Elias Saad.
Sau hiệp một, siêu máy tính của FIFA xác định tỷ lệ thắng trận này của Nhật Bản tăng lên 98%.
Đại diện châu Á kiểm soát bóng không vượt trội, với 55%, nhưng tạo ra hai bàn thắng sau bốn pha dứt điểm. Họ đáng lẽ có bàn thứ ba nếu như thủ thành Dahmen không chơi xuất thần ở phút thứ 10. Nhật Bản có trận thứ 7 ghi hai bàn trong 10 trận World Cup gần nhất. Trong khi đó, Tunisia bế tắc toàn tập.
Tunisia mất phương hướng và không thể kiểm soát bóng lâu trước lối chơi áp sát rất nhanh của đối phương. Lối chơi phòng ngự không bóng của Nhật Bản chặn đứng mọi đường chuyền, trong khi Sano và Kamada thắng trong hầu hết pha tranh chấp tay đôi.
Ở nửa đầu trận, HLV Renard liên tục gào thét, nhưng mọi thứ trở nên yên ắng ở nửa cuối. Có lẽ ông đang chờ đến giờ nghỉ giữa hai hiệp.
Nhật Bản cướp bóng ở giữa sân, trước khi Itakura chuyền nhanh lên tuyến trên cho Ueda. Tiền đạo Nhật Bản xoay người đi bóng chếch sang biên phải mà không chịu áp lực kèm cặp, trước khi tung cú sút sát vạch 16m50 đưa bóng qua hai chân Talbi rồi đập đất vào góc trái thành bàn.
Bàn thắng đầu tiên trong sự nghiệp ở World Cup khiến Ueda xúc động. Anh ôm mặt, rồi nhắm mắt chắp tay cầu nguyện khi chạy về góc sân. Đây cũng là bàn thứ 17 của Ueda cho Nhật Bản. Nhật Bản chưa từng thua khi tiền đạo này ghi bàn trong 11 trận trước đó, với 10 chiến thắng.
Sau 15 phút đầu pressing quyết liệt, Nhật Bản giảm nhịp độ, thực hiện lối chơi phản công để khai thác khoảng trống bên cánh phải của Tunisia. Dù vậy, họ vẫn tạo ra nguy hiểm bằng một vài đường chuyền dài.
Renard đang la hét trên đường biên, thúc giục đội của mình tuân theo chỉ đạo trong khi Tunisia bị Nhật Bản dồn ép. HLV từng giúp Zambia, Bờ Biển Ngà vô địch châu Phi, rồi Arab Saudi hạ Argentina ở World Cup có quá ít thời gian làm việc để tạo ra thay đổi đủ lớn.
Sau quả phạt góc ở biên trái, cầu thủ Nhật Bản tung cú sút xa đưa bóng đập chân cầu thủ Tunisia đổi hướng vào góc thấp trái. Nhưng Dahmen phản xạ xuất thần cứu bóng trên vạch vôi, rồi đưa chân phá đi trước khi Tomiyasu ập vào đá bồi.
Dù đã có hệ thống mắt diều hâu kiểm tra bóng qua vạch vôi, trọng tài vẫn mất khoảng 30 giây để chờ VAR kiểm tra lại bàn thắng. Đồ họa truyền hình sau đó cho thấy bóng chỉ còn cách 1 cm là qua hết vạch vôi.
Thủ môn Suzuki chuyền dài đến sát vòng cấm Tunisia. Talbi để bóng nảy lên, giúp Ueda kiểm soát rồi xoay lưng căng ngang vào khu vực 5m50. Bronn giải nguy ngay trước khi Nakamura kịp ập vào đệm cận thành. HLV Renard đang nổi giận ở ngoài biên.
Đây là bàn thắng nhanh nhất được ghi bởi một cầu thủ Nhật Bản trong lịch sử World Cup. Kỷ lục trước đó thuộc về Shinji Kagawa vào năm 2018 khi ghi bàn ở phút thứ 6 trong trận gặp Colombia.
Kamada cũng là cầu thủ Nhật Bản thứ hai ghi bàn trong hai trận liên tiếp tại World Cup, sau khi Junichi Inamoto lập công trước Bỉ và Nga năm 2002.