Mùa 2021-2022 chứng kiến cái kết kịch tính. Trước vòng cuối, Man City hơn Liverpool đúng một điểm. Diễn biến 90 phút cuối cùng khiến cả nước Anh nín thở. Man City bị Aston Villa dẫn 2-0, trong khi Liverpool cũng chưa thể tạo khác biệt trước Wolverhampton.
Nhưng chỉ trong năm phút cuối, đội bóng của Pep Guardiola ghi liền ba bàn để thắng 3-2, bảo vệ ngôi vương. Liverpool thắng 3-1 cùng lúc, nhưng vẫn chấp nhận về nhì.
Ba năm trước đó, mùa 2018-2019 có cuộc đua gần như hoàn hảo về chất lượng chuyên môn. Liverpool của Jurgen Klopp thắng chín trận liên tiếp để kết thúc mùa giải, nhưng vẫn không đủ. Man City đáp trả bằng chuỗi 14 chiến thắng, cán đích với 98 điểm, hơn Liverpool đúng một điểm.
Đáng chú ý, Liverpool chỉ thua một trận cả mùa, đạt 97 điểm, thành tích đủ để vô địch ở hầu hết mùa giải khác trong lịch sử. Vì thế, mùa giải này hay bậc nhất lịch sử, đỉnh cao cuộc đấu trí giữa Guardiola và Klopp.
Nếu nói về kịch tính, mùa 2011-2012 có lẽ là biểu tượng. Khi còn sáu vòng, Man City kém Man Utd tám điểm. Tuy nhiên, cú sẩy chân liên tiếp của Man Utd trước Wigan và Everton mở ra cơ hội cho đối thủ cùng thành phố.
Vòng cuối, Man City cần thắng QPR để chắc chắn vô địch, nhưng bị dẫn 1-2 đến phút bù hiệp hai. Hai bàn thắng liên tiếp, trong đó có pha lập công lịch sử của Sergio Aguero, giúp họ thắng 3-2 và đăng quang nhờ hơn hiệu số. Đây là lần đầu tiên Ngoại hạng Anh chứng kiến chức vô địch đổi chủ ngay trong những giây cuối cùng.
Trở lại cuối thập niên 1990, mùa 1998-1999 là một cuộc đua dai dẳng giữa Man Utd và Arsenal. Man Utd dẫn trước một điểm và còn một trận chưa đá, nhưng phải căng sức trên nhiều đấu trường.
Hai đội gần như không thua trong nửa sau mùa giải. Arsenal chỉ gục ngã ở trận áp chót trước Leeds, nên đánh mất lợi thế. Man Utd tận dụng cơ hội để cán đích đầu tiên, mở đường cho cú ăn ba lịch sử. Dù không có màn lội ngược dòng phút chót, cuộc đua vẫn cho thấy sự ổn định kéo dài đến những vòng cuối.
Mùa 1997-1998 lại là câu chuyện khác. Arsenal từng kém Man Utd tới 12 điểm, nhưng tạo nên màn bứt phá ngoạn mục. Chuỗi 10 chiến thắng liên tiếp từ tháng Ba giúp họ cân bằng cách biệt và vượt lên. Trong khi đó, Man Utd liên tiếp sẩy chân trước Sheffield Wednesday, West Ham hay Newcastle, nên đánh mất tất cả.
Arsenal thậm chí vô địch sớm hai vòng, trong mùa giải thứ hai dưới trướng Arsene Wenger. Vì thế, thất bại ở hai trận cuối không làm ảnh hưởng tới mục tiêu của “Pháo Thủ” năm đó.
Hai năm trước đó, mùa 1995-1996 ghi nhận sự sụp đổ đáng nhớ của Newcastle. Đội bóng này từng hơn Man Utd 12 điểm vào tháng Một, nhưng không chịu nổi áp lực. Những thất bại liên tiếp, trong đó có trận thua 3-4 trước Liverpool, khiến họ đánh mất lợi thế. Man Utd, ngược lại, bứt lên với chuỗi kết quả ổn định để vô địch với cách biệt bốn điểm. Đây là ví dụ điển hình cho việc khoảng cách lớn đến đâu cũng có thể bị xóa nhòa khi tâm lý lung lay.
Mùa 1994-1995 thì khép lại theo cách hiếm thấy. Blackburn bước vào vòng cuối với lợi thế mong manh trước Man Utd. Họ thua Liverpool, tưởng như đã đánh mất cơ hội, nhưng Man Utd chỉ hòa West Ham. Kết quả này giúp Blackburn vô địch với cách biệt một điểm. Đáng chú ý, họ thua tới bảy trận trong mùa giải, con số gần như không thể xảy ra với nhà vô địch ở kỷ nguyên hiện đại.
Trong 7 mùa giải, xu hướng nổi bật là đội dẫn đầu thường có lợi thế. Trong năm trường hợp, đội giữ vị trí số một trước giai đoạn cuối đã bảo toàn thành công. Chỉ hai lần đội bám đuổi lật ngược tình thế, như Arsenal 1997-1998 hay Man City 2011-2012. Đội dẫn đầu bị bám đuổi trong hai trường hợp này đều là Man Utd.
Ngoại hạng Anh ngày càng khắc nghiệt, khiến tiêu chuẩn vô địch liên tục bị đẩy cao. Từ việc một đội có thể thua bảy trận mà vẫn đăng quang như Blackburn, đến thời điểm 97 điểm vẫn chỉ đủ về nhì như Liverpool, khoảng cách giữa các đội bóng hàng đầu ngày càng bị thu hẹp.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa Arsenal và Man City mùa này, so với các đội phía sau không quá chênh lệch. Hai đội cùng đã thua năm trận, nhưng không có gì đảm bảo họ sẽ giữ mạch bất bại đến cuối mùa.
Hiện tại, Hóa chất Đức Giang (HCĐG) Lào Cai đang sở hữu 2 phụ công rất chất lượng. Đầu tiên là Trần Thị Bích Thủy, người đang thi đấu thành công tại Nhật Bản trong màu áo Okayama Seagulls.
Người thứ 2 là Lý Thị Luyến, VĐV cao 1,95m vừa vô địch Thái Lan trong màu áo Nakhon Ratchasima VC. Cả 2 đều được đăng ký để tham dự vòng 1 Giải vô địch quốc gia 2026.
Tuy nhiên, Bích Thủy vẫn chưa xong nhiệm vụ tại Nhật Bản. Còn Lý Thị Luyến dù đã về nước nhưng cũng chưa thể ra sân ngay. Vì vậy, HLV Nguyễn Hữu Hà đã trao cơ hội cho các VĐV trẻ như Nông Thùy Anh, Cao Thị Hoa Thắm, Nguyễn Thị Kiều Oanh.
Cùng với đó có sự xuất hiện của Hoàng Hồng Hạnh và hai ngoại binh Thái Lan là Kuttika Kaewpin, Tichaya Boonlert.
Bên kia chiến tuyến, Geleximco Hưng Yên gặp nhiều khó khăn khi ngôi sao Nguyễn Thị Uyên ra đi. Họ cũng là đội duy nhất không đăng ký ngoại binh ở vòng 1.
Việc trông cậy vào lực lượng pha trộn giữa những VĐV trẻ, non kinh nghiệm với các lão tướng không thể giúp Geleximco Hưng Yên thi đấu tốt. Kết quả là HCĐG Lào Cai chưa cần tung đội hình mạnh nhất vẫn nắm thế chủ động, chơi áp đảo.
Mỗi pha triển khai của họ thì đều gần như có điểm, và qua đó giúp họ thắng một cách chóng vánh.
Thậm chỉ trong cả 3 set, Geleximco Hưng Yên chỉ có đúng 1 lần chạm mốc 15 điểm. Điều đó xảy ra trong set 1, khi thể lực các VĐV còn tốt.
Chiến thắng này chưa thể nói lên nhiều điều về tham vọng của HCĐG Lào Cai năm nay. Tuy nhiên với Geleximco Hưng Yên, thì trận thua dễ này là hồi chuông cảnh báo về nguy cơ xuống hạng của họ năm nay.
Trong cuộc phỏng vấn với France Inter, tuyển thủ Pháp tiết lộ cái chết của người đồng đội Diogo Jota cùng em trai Andre Silva trong vụ tai nạn xe hơi hồi tháng 7.2025 đã giáng một đòn mạnh vào tinh thần của anh. Chưa dừng lại ở đó, cha của Konate là ông Hamady cũng qua đời vào tháng 1.2026 sau thời gian dài chống chọi với bệnh tật.
"Có những giai đoạn tồi tệ, có cả trầm cảm. Cầu thủ bóng đá cũng có thể bị trầm cảm và không có gì phải xấu hổ khi nói về điều đó", Konate chia sẻ.
Trung vệ 27 tuổi cho biết anh từng nghe nhiều người cho rằng các cầu thủ không thể trầm cảm vì kiếm được rất nhiều tiền. Tuy nhiên, ngôi sao người Pháp đánh giá đó là quan điểm sai lầm bởi trầm cảm là vấn đề cá nhân, xuất phát từ sâu bên trong mỗi con người.
Konate thừa nhận việc Diogo Jota qua đời đã khiến anh suy sụp hoàn toàn. Bộ đôi từng là hàng xóm trong thời gian cùng sinh sống tại thành phố Liverpool. Anh nói: "Điều đó đã hủy hoại tôi. Khi ấy tôi không còn hứng thú với bất cứ điều gì nữa. Nhưng chúng tôi vẫn phải trở lại sân cỏ vì trách nhiệm với CLB, với gia đình của Diogo và với chính bản thân mình".
Trong lúc chưa thể vượt qua cú sốc mất người đồng đội thân thiết, Konate tiếp tục nhận tin dữ về tình trạng sức khỏe của cha mình. Anh cho biết bản thân từng rơi vào trạng thái hoang mang khi không biết nên trở về nhà chăm sóc cha hay tiếp tục ở lại thi đấu vì đội bóng đang cần mình.
Anh bộc bạch: "Tôi không biết phải làm gì. Tôi cũng không biết nên tâm sự với ai nên đã giữ mọi thứ trong lòng. Đó là điều tôi muốn nhắn nhủ với mọi người: khi gặp khó khăn, hãy chia sẻ với những người xung quanh".
Dù trở lại thi đấu sau thời gian nghỉ phép đặc biệt để hỗ trợ Liverpool trong giai đoạn khủng hoảng nhân sự, Konate thừa nhận anh chưa bao giờ thực sự hồi phục về mặt tinh thần. Mỗi khi cảm thấy mình sắp vượt qua được nỗi đau, một biến cố khác lại xuất hiện.
Mùa giải 2025-2026, Konate ra sân 51 trận cho Liverpool nhưng không thể duy trì phong độ cao như những năm trước. Dẫu vậy, anh vẫn có tên trong danh sách 26 cầu thủ tuyển Pháp tham dự World Cup 2026, nơi "Les Bleus" được đánh giá là một trong những ứng viên hàng đầu cho chức vô địch.
"Gia đình, đồng đội và người hâm mộ Liverpool đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Nhưng cuối cùng tôi cũng phải tự học cách đứng dậy. Tôi biết cha mình sẽ muốn tôi tiếp tục tiến về phía trước", Konate khép lại.
Ở giải U17 Đông Nam Á hồi tháng 4, Australia khởi đầu ấn tượng khi toàn thắng vòng bảng, ghi 15 bàn và không thủng lưới lần này. Nhưng đến bán kết, đội bóng của HLV Carl Veart phải dừng bước vì thua ngược Việt Nam 1-2. Đội bóng xứ chuột túi mở tỷ số ngay phút thứ 10, trước khi đánh mất thế trận trong hiệp hai, để Chu Ngọc Nguyễn Lực ghi bàn ấn định.
Dù thua, trận đấu đó cho thấy nền tảng thể chất và tốc độ của Australia. Điều này tiếp tục được phản ánh ở U17 châu Á đang diễn ra tại Arab Saudi. Theo thống kê từ danh sách đăng ký 23 cầu thủ các đội dự giải, Australia có chiều cao trung bình 1,7948 m, đứng thứ tư toàn giải, chỉ sau Hàn Quốc, Uzbekistan và Trung Quốc. Họ cũng đứng thứ ba về cân nặng trung bình với 72,26 kg. Trong khi, Việt Nam chỉ đạt trung bình 1,7343 m và 65,65 kg.
Khoảng cách gần 6 cm chiều cao và hơn 6 kg cân nặng phần nào lý giải vì sao Australia luôn nguy hiểm ở các tình huống bóng bổng, chuyển trạng thái nhanh và tranh chấp tay đôi. Ngược lại, Việt Nam thường dựa vào khả năng phối hợp ngắn, di chuyển linh hoạt và kiểm soát bóng.
Tuy nhiên, Australia không giữ nguyên đội hình từng dự U17 Đông Nam Á. HLV Veart xem giải khu vực như bước chạy đà để hoàn thiện bộ khung, rồi điều chỉnh nhân sự cho sân chơi có tính cạnh tranh cao hơn.
Lực lượng nòng cốt vẫn được giữ lại. Những cầu thủ nổi bật như Georgio Hassarati, chân sút ghi 7 bàn ở giải Đông Nam Á, Luke Becvinovski, Corey Da Cruz hay Aston Reid tiếp tục góp mặt. Ban huấn luyện cũng không thay đổi, với Veart cùng các trợ lý Michael Cooper và Davide Del Giovine tiếp tục dẫn dắt đội.
Nhưng Australia bổ sung nhiều cầu thủ đang được đào tạo ở môi trường bóng đá châu Âu. Thủ môn Charlie Wilson-Papps thuộc biên chế Brighton, hậu vệ Harrison Bond của Red Bull Salzburg hay tiền đạo Gabriel Lombardi từ Parma là những gương mặt mới đáng chú ý. Ngược lại, một số cầu thủ từng đá giải Đông Nam Á bị loại khỏi danh sách cuối cùng như thủ môn Aaron Black, hậu vệ Oliver Dimovski, tiền vệ Nate Robson cùng hai tiền đạo Achnaff Sayon và Joey Sikora.
Một thay đổi khác nằm ở cấu trúc độ tuổi. Australia chỉ có hai cầu thủ sinh từ năm 2010 trở đi, gồm Akeem Gerald và Luka Demuth. Điều này cho thấy đội ưu tiên sử dụng nhóm cầu thủ sinh năm 2009, tức sát ngưỡng tuổi tối đa của giải. Việt Nam cũng không trẻ hơn nhiều khi chỉ có một cầu thủ sinh năm 2010 là Trần Mạnh Quân.
Trên sân cỏ, Australia tại U17 châu Á cũng cho thấy hình ảnh khác so với giải Đông Nam Á. Họ vào tứ kết với vị trí nhì bảng D, sau khi thắng Ấn Độ 4-0 nhưng thua Uzbekistan 0-2. Trong khi đó, Việt Nam đứng đầu bảng C nhờ chiến thắng ngược 3-2 trước UAE để lần đầu giành vé dự U17 World Cup.
Ở trận thắng UAE, Việt Nam tiếp tục thể hiện phong cách quen thuộc dưới thời HLV Cristiano Roland. Dù thủng lưới chỉ sau 16 giây, đội vẫn kiểm soát bóng tới 62%, thực hiện 445 đường chuyền với tỷ lệ chính xác 78%. Hai trong ba bàn thắng đến từ tình huống cố định, gồm cú sút phạt của Nguyễn Lực và pha đánh đầu từ phạt góc của Nguyễn Mạnh Cường.
Đó cũng chính là những miếng đánh từng khiến Australia ôm hận ở bán kết U17 Đông Nam Á. Khi ấy, Việt Nam tận dụng tốt các pha bóng chết và khoảng trống phía sau hàng tiền vệ đối phương để lật ngược thế trận.
Australia thường nhập cuộc nhanh trước Việt Nam. Trong cả hai lần gặp gần nhất ở U17 châu Á 2025 và U17 Đông Nam Á 2026, đối thủ đều ghi bàn trước. Nhưng họ lại gặp khó khi Việt Nam kéo trận đấu về thế kiểm soát và buộc đối thủ phải phòng ngự thấp.
Lịch sử đối đầu giữa hai đội ở cấp U17/U16 châu Á cũng khá cân bằng. Sau ba lần gặp tại vòng chung kết châu lục, mỗi đội thắng một trận và hòa một trận. Việt Nam ghi năm bàn, Australia ghi sáu bàn. Năm 2010, Việt Nam thua 1-3 tại vòng bảng. Sáu năm sau, đội thắng ngược 3-2 dù bị dẫn hai bàn. Đến năm 2025, hai đội hòa 1-1, với bàn gỡ của Duy Khang ở phút 49.
Đội thắng trong trận tứ kết giữa Việt Nam và Australia tối 16/5 sẽ gặp Arab Saudi hoặc Trung Quốc ở bán kết tối 19/5.