Tháng 6/2005, Cao Hàn kết hôn với Ngô Vĩnh Bình qua mai mối. Cả hai đều từng ly dị, Hàn có hai con gái và Bình có một con trai riêng.
Sau khi chung sống, họ thường xuyên cãi vã, thậm chí đánh nhau vì mâu thuẫn. Biết Bình ngoại tình, Hàn cảm thấy không còn hy vọng với cuộc hôn nhân này nên đệ đơn ly hôn, nhưng Bình không đồng ý. Anh ta đi khắp nơi nói rằng nếu Hàn ly dị sẽ giết cô.
Ngày 31/8/2007, Hàn và Bình hoàn tất thủ tục ly hôn tại Cục Dân chính ở thành phố Đại Dã (tỉnh Hồ Bắc). Đôi bên thỏa thuận căn nhà đang chung sống trị giá 80.000 nhân dân tệ sẽ thuộc về Hàn, đổi lại, Hàn phải trả cho Bình 40.000 nhân dân tệ; những tài sản khác trong nhà đều thuộc về Hàn. Sau khi ký giấy tờ, Hàn đưa tiền mặt cho Bình.
Tối đó, Bình gọi điện cho Hàn, yêu cầu cô trở về nhà, nói có đồ cần đưa trực tiếp. Hàn muốn hẹn hôm khác, nhưng Bình khăng khăng phải gặp ngay nên cô đành chấp nhận.
Khi gần đến nhà, Hàn mua hai chai nước ở cửa hàng tạp hóa gần đó. Chủ cửa hàng cảnh báo cô đừng quay lại, nếu không Bình sẽ giết cô. Hàn nói: “Chắc không đến mức đó đâu, tôi đã đưa tiền cho anh ta rồi”. Cô tưởng rằng Bình chỉ muốn tiền, nào ngờ anh ta không chỉ muốn mạng sống và tiền bạc của cô, mà còn cả nhà cửa và toàn bộ tài sản.
Thi thể trong hầm mỏ bỏ hoang
Khoảng 22h, Hàn về nhà, xảy ra cãi vã kịch liệt với Bình khi anh ta thu dọn đồ đạc. Bình cầm cờ lê đánh vào đầu vợ cũ, bóp cổ rồi dùng dao đâm nhiều nhát. Sau đó, anh ta lái xe máy chuyển thi thể Hàn đem đi vứt trong một hầm mỏ bỏ hoang trên núi. Sáng hôm sau, Bình đến nhà mẹ, kể lại việc sát hại Hàn rồi bỏ trốn đi nơi khác.
Bình làm nghề lái xe ôm, chiếc xe thường phát ra tiếng ồn rất lớn khi nổ máy. Theo hàng xóm, trước án mạng, Bình đã đậu xe trước nhà rồi nổ máy. Vì tiếng xe quá lớn, hàng xóm không hề nghe thấy tiếng Hàn kêu cứu.
Ngày hôm sau, đồng nghiệp không thấy Hàn đi làm, đến nhà cô kiểm tra nhưng thấy cửa đóng kín nên không vào. Chiều hôm đó, người thân của Hàn đến nhà tìm, đẩy cửa ra thì thấy trong nhà bừa bộn, nước và máu vương vãi trên sàn, cùng một chiếc khuyên tai vàng. Họ lập tức báo cảnh sát.
Cảnh sát phát hiện rất nhiều vết máu trong phòng, nhưng không lập hồ sơ vụ án ngay vì không tìm thấy tung tích của Hàn, không rõ sống chết.
Hầm mỏ nơi thi thể bị vứt bỏ rất khó phát hiện. Sau khi vứt xác, Bình còn ném tấm chăn xuống con sông gần đó, gia đình nghĩ thi thể Hàn bị vứt dưới sông nên đã thuê thuyền tìm kiếm nhiều ngày liền, nhưng không thấy gì. Họ cũng tuyệt vọng tìm kiếm khắp các ngọn núi trong nửa tháng.
Ngày 9/11/2007, hai đứa trẻ đuổi theo một con chim vào hầm mỏ, nhìn thấy đôi chân người ở góc rẽ. Chúng sợ hãi đến mức đêm đó gặp ác mộng. Sau khi biết chuyện, bố mẹ bọn trẻ vào hầm mỏ kiểm tra, phát hiện một thi thể nữ đã bị phân hủy nghiêm trọng. Xét nghiệm ADN xác nhận nạn nhân là Hàn.
Khám nghiệm pháp y cho thấy Hàn có nhiều vết thương ở đầu, cổ và các vùng khác trên cơ thể.
Dự cảm trước án mạng
Hiểu Đình, con gái lớn của Hàn, đến thành phố Vũ Hán (tỉnh Hồ Bắc) làm việc từ sau khi mẹ kết hôn với Bình, ít khi về nhà.
Hai tháng trước án mạng, con út Hiểu Tú, 13 tuổi, bị Hàn đột ngột đưa đi Vũ Hán ở cùng chị, chỉ đưa cho túi nylon đựng hai bộ quần áo và 50 nhân dân tệ, trong đó 25 nhân dân tệ dùng để mua vé tàu.
“Lúc đó, tôi nghĩ mẹ không cần mình nữa nên rất tức giận. Nếu tôi biết Ngô Vĩnh Bình muốn làm hại mẹ, chắc chắn tôi sẽ không đi”, Tú nói.
Hai tháng đầu, Tú vẫn nhận được tiền mẹ gửi, cho đến khi hai chị em nghe tin mẹ đã không còn.
Sau cái chết của Hàn, gia đình đến cục nhà ở để lấy lại giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà thì phát hiện căn nhà đã thuộc về Bình. Mảnh đất đó do Hàn mua trước khi kết hôn, sau khi kết hôn lại trả tiền xây nhà, Bình chỉ góp chút công sức.
Trong quá trình ly hôn, Bình đòi chia một nửa căn nhà, tương đương 40.000 nhân dân tệ, với lý do đây là tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân. Do đã dùng hết tiền tiết kiệm để xây nhà, Hàn phải cố xoay xở mới vay được tiền đưa Bình.
Tuy nhiên, 6 tháng trước khi ly hôn, Bình đã bí mật chuyển quyền sở hữu nhà sang tên mình – anh ta có được giấy chứng nhận độc thân, đổi tên Hàn trên giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà thành tên người vợ cũ đã mất, và thêm tên con trai riêng.
Trong lúc dọn dẹp di vật của Hàn, mẹ cô tìm thấy một bản di chúc viết tay trong quần áo. Trên đó ghi: “Nếu có ngày tôi đột ngột qua đời, một nửa ngôi nhà này sẽ thuộc về hai con gái của tôi”. Di chúc được viết 6 tháng trước án mạng. Lúc này, gia đình mới biết Hàn đã sớm nhận thức được nguy hiểm, viết trước di chúc và vội gửi con út đến chỗ con lớn.
Sau đó, hai người con gái phải mất hơn hai năm để giành lại căn nhà thông qua luật pháp.
Tranh cãi về bản án
Bình bị bắt vào ngày 19/8/2024, 17 năm sau án mạng. Bình khai rằng đã vứt xác sau khi giết người vì cảm thấy ngôi nhà là của anh ta, Hàn không nên chết ở đó vì sẽ mang lại xui xẻo.
Ngày 12/12/2025, TAND trung cấp thành phố Hoàng Thạch xét xử công khai vụ án.
Ngày 12/2/2026, Bình bị tuyên án tử hình vì tội Cố ý giết người, nhưng hoãn thi hành án hai năm với lý do hành vi phạm tội xuất phát từ mâu thuẫn hôn nhân.
VKSND Hoàng Thạch cho rằng bản án quá nhẹ và kháng cáo lên TAND Cấp cao tỉnh Hồ Bắc. Phiên tòa phúc thẩm diễn ra vào sáng 10/6, phán quyết chưa được công bố.
Ông Vương Văn Quảng, luật sư đại diện cho gia đình nạn nhân, cho biết: “Vụ án này thực chất không liên quan đến hôn nhân, bởi họ đã hoàn tất thủ tục ly hôn vào ngày xảy ra vụ việc, và Cao Hàn hoàn toàn không có lỗi”.
Theo luật sư Vương, tại phiên tòa thứ hai, Bình không còn xảo biện rằng Hàn tự sát như trong phiên tòa đầu tiên. Anh ta thừa nhận tội ác nhưng vẫn cố tìm cách giảm nhẹ tội bằng cách khẳng định động cơ gây án là mâu thuẫn nhỏ từ trước giữa đôi bên. Luật sư cho rằng lý lẽ của Bình không hợp lý: “Việc giết người vì một chuyện nhỏ nhặt sau khi đã ly hôn là không hợp logic. Chúng tôi tin rằng động cơ của anh ta là giết người vì lòng tham. Anh ta đã chuyển nhượng bất hợp pháp tài sản của Cao Hàn sang tên mình trước khi gây án”.
Luật sư Vương khẳng định Bình đã phạm tội Cố ý giết người với thủ đoạn tàn nhẫn, gây hậu quả nghiêm trọng, có tính chất ác liệt và tác động xã hội đáng kể, nên bị kết án tử hình.
Sau phiên tòa phúc thẩm, hai chị em Đình và Tú không cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại còn lo lắng hơn.
Đình cho biết Bình đã nhận tội giết người trong phiên tòa thứ hai, nhưng cô cho rằng bị cáo chỉ làm vậy để giữ mạng sống chứ không phải xuất phát từ lòng hối hận thực sự. Ông ta chưa bao giờ tỏ ra ăn năn hay xin lỗi nạn nhân và gia đình.
Hai con gái của Hàn tuyên bố không chấp nhận bất kỳ khoản bồi thường nào, chỉ hy vọng tòa án sẽ mang lại công lý cho họ và người mẹ chết thảm.
Nhiều năm qua, Đình và Tú luôn sống trong đau khổ: “Chúng tôi không làm gì sai, vậy mà lại phải trải qua tất cả những điều lẽ ra không đáng phải gánh chịu. Ngô Vĩnh Bình đã đẩy chúng tôi xuống vực sâu, cả đời này cũng không thể được giải thoát”.
Không trốn tránh hay lo sợ bị phát hiện, một nghịch lý đang tồn tại trên thị trường là không ít người kinh doanh hàng giả, hàng nhái lại tỏ ra khá "tự hào" và có phần phô trương.
Họ sử dụng hàng loạt mỹ từ để tạo cảm giác sang trọng, hợp thức hóa hành vi sai phạm. Điển hình như gọi sản phẩm giả mạo là "VIP Au", "like auth", "1:1"... Quảng bá quá trình sản xuất là "chế tác".
Kinh doanh hàng giả mạo thương hiệu cao cấp, anh Chiến cho biết việc "chế tác" ra các sản phẩm này không phải vất vả... mà là quá vất vả. Chẳng hạn, để làm ra một chiếc túi Louis Vuitton "chuẩn Auth", xưởng phải săn mẫu gốc, gom da, sửa đi sửa lại từng milimet để trông không khác gì hàng thật.
"Xưởng đã tốn rất nhiều thời gian, công sức và tiền bạc. Chỉ để giúp bạn tiết kiệm được tiền, sở hữu được túi giống như ngoài cửa hàng chính hãng", anh Chiến nói và cho biết một chiếc túi Chanel Classic bản da bê có giá bán hơn 200 triệu đồng khi mua ở cửa hàng chính hãng, nhưng chỗ anh chỉ bán khoảng 10 triệu đồng.
Theo anh Chiến, lý do là khách mua ở cửa hàng chính hãng phải trả cho không gian được thiết kế sang trọng, chiến dịch quảng cáo hào nhoáng và cả "cái tên thương hiệu đắt đỏ nữa".
Còn khi mua chỗ anh, khách hàng không phải mua thương hiệu mà trả tiền cho chất lượng thật sự, đồng thời được "cam kết sản phẩm copy tinh xảo đến mức không thể phân biệt được bằng mắt thường".
"Hàng chính hãng được ưu ái nhờ câu chuyện thương hiệu, còn hàng giả mạo "thắng" ở tay nghề thủ công làm ra. Người mua thông minh là người chọn chất lượng chứ không phải câu chuyện thương hiệu", anh Chiến nhấn mạnh.
Cách dẫn dắt tâm lý này lan sang nhiều mảng khác nhau. Chẳng hạn, ở lĩnh vực trang sức, đại diện cửa hàng D. cho biết đã kinh doanh hàng "chế tác" trang sức 1:1 (hàng giả tựa như hàng thật) hơn 5 năm nay, đang mở rộng qua kênh mạng xã hội.
Theo đó, một chiếc vòng tay Van Cleef Spring (thương hiệu trang sức xa xỉ của Pháp) bản mạ vàng 18k có giá trên thị trường hơn 150 triệu đồng, nhưng bên này chỉ bán hơn 3 triệu đồng.
"Thắc mắc sao trang sức hãng đắt thế. Cái giá bước ra khỏi cửa hàng có quá cao không nhỉ? Giờ các "pháp sư" chế tác được y hệt", bên bán hàng giả quảng cáo.
Nhiều quốc gia trên thế giới, đặc biệt là tại Pháp, Ý, Đức, Thụy Sĩ, Tây Ban Nha... đều áp dụng các quy định nghiêm ngặt với những hành vi mang, sử dụng hoặc sở hữu hàng giả, hàng nhái, kể cả đối với khách du lịch.
Việc mua bán, nhập khẩu, tàng trữ hay sử dụng hàng giả đều bị xem là vi phạm pháp luật về sở hữu trí tuệ tại những nước này. Do đó, du khách bị phát hiện mang đồ giả có thể bị tịch thu hàng hóa, đối mặt mức phạt lên tới hàng nghìn USD.
Hải quan nhiều quốc gia cũng thường xuyên kiểm tra hành lý tại sân bay và cửa khẩu để phát hiện các sản phẩm giả mạo thương hiệu.
Trong khi đó, không ít người bán hàng giả mạo tại Việt Nam lại đăng bài viết và hình ảnh khoe rằng khách hàng dùng hàng trái phép do mình bán, sau đó đi nước ngoài và không bị phát hiện.
"Chị khách ruột đi du lịch quanh năm, khắp thế giới và mang túi nhà tớ đi khắp nơi. Sương sương khách ở Áo, Đức, Hàn, Anh... đủ cả. Khách thừa tiền, đã và đang xài hàng chính hãng, nhưng vẫn chốt đơn bên tớ ầm ầm. Đơn giản vì cùng chất lượng nhưng giá dễ chịu và dễ chi", một người chuyên bán hàng nhái trên mạng quảng cáo.
Sự nhởn nhơ của nhiều tiểu thương trong việc buôn bán hàng giả, hàng nhái đang tạo nên những hình ảnh "dở khóc dở cười" trong mắt không ít du khách quốc tế khi đến Việt Nam.
Thông qua mạng xã hội, không khó để bắt gặp việc du khách nước ngoài đăng tải video ghi lại cảnh các sản phẩm giả mạo thương hiệu được bày bán công khai tại những khu chợ nổi tiếng ở trung tâm TP.HCM.
Điều này không chỉ ảnh hưởng đến hình ảnh du lịch mà còn tác động tiêu cực đến môi trường kinh doanh và uy tín thị trường bán lẻ trong mắt du khách quốc tế.
Gần 40 năm vận hành chuỗi bán lẻ kính mắt chính hãng với hơn 31 cửa hàng trên toàn quốc, thế nhưng giờ đây một doanh nghiệp Việt đã phải "khóc ròng" và bất lực trước thực trạng hàng giả, hàng lậu tràn lan trắng trợn trên thị trường.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ, bà Trần Vũ Phương Hà, Phó tổng giám đốc Mắt Việt Group, cảm thán: "Thị trường kính mắt đang đối mặt thực trạng đáng lo ngại khi hàng giả, hàng nhái, xâm phạm thương hiệu xuất hiện ngang nhiên và tràn lan".
Theo bà Hà, những sản phẩm này không chỉ bày bán ở vỉa hè mà còn len lỏi vào nhiều cửa hàng lớn nhỏ tại nhiều địa phương, chủ yếu nhắm vào các thương hiệu quốc tế nổi tiếng như: Gucci, Chanel, Dior, Miu Miu, Ray-Ban, Bolon hay Gentle Monster...
Đáng lo ngại hơn, thị trường còn xuất hiện cả tròng kính giả mạo để bán cho người cận thị, loạn thị, viễn thị. Từ đó tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe thị giác lâu dài của người dùng.
Tương tự, bà Phạm Thị Ngọc Biển, đại diện Cocoon Vietnam, cho biết các sản phẩm của thương hiệu này đang bị làm giả, làm nhái rất nhiều trên thị trường, đặc biệt trên môi trường thương mại điện tử.
Theo bà Biển, hàng giả, hàng nhái không rõ nguồn gốc gây ảnh hưởng lớn đến doanh nghiệp, từ doanh thu cho đến uy tín thương hiệu.
Tuy nhiên, điều đáng lo ngại nhất là trải nghiệm tiêu dùng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. "Tâm lý người dùng khi mua sắm online thường ưu tiên các sản phẩm có giá rẻ, nhiều ưu đãi. Điều này khiến họ dễ rơi vào ‘bẫy’ chốt đơn và có những trải nghiệm không tốt với sản phẩm giả, từ đó đưa ra đánh giá sai về chất lượng thật sự của sản phẩm cũng như ảnh hưởng đến uy tín thương hiệu", bà Biển nói.
Bà Biển cho rằng sự phát triển mạnh của thương mại điện tử giúp người tiêu dùng mua sắm thuận tiện hơn song đồng thời cũng khiến hàng giả có thêm "đất diễn". Nhiều gian hàng sử dụng hình ảnh bắt mắt, thậm chí sao chép hình ảnh từ gian hàng chính hãng để đánh lừa người mua.
Cùng với các chương trình giảm giá sâu, mức giá "quá hời", người tiêu dùng rất dễ bị cuốn vào tâm lý săn hàng rẻ. Không chỉ chịu áp lực từ hàng giả, nhiều doanh nghiệp kinh doanh hàng chính hãng còn phải cạnh tranh khốc liệt với hàng lậu, hàng gắn mác "xách tay" được đưa vào Việt Nam để né thuế.
Điều này khiến môi trường cạnh tranh thiếu công bằng, các doanh nghiệp tuân thủ pháp luật và đóng thuế đầy đủ gặp nhiều khó khăn và chịu thiệt thòi.
Ngày 14/5, Công an Phường Lê Hồ (tỉnh Ninh Bình) cho biết đã bắt giữ đối tượng trộm 6 chiếc điện thoại di động của công nhân Công ty Cổ phần Xây dựng và Đầu tư Visicons.
Theo cảnh sát, rạng sáng 13/5, một tổ công tác của Công an phường Lê Hồ đang tuần tra, kiểm soát trên tuyến đường nội bộ Khu công nghiệp Kim Bảng I, phát hiện nam thanh niên điều khiển xe máy không đội mũ bảo hiểm, di chuyển với tốc độ cao, có biểu hiện nghi vấn. Cảnh sát yêu cầu người này dừng xe để kiểm tra.
Đối tượng được xác định là Sìn Văn Hành (SN 2005, trú tại Bản Nậm He, xã Mường Tùng, tỉnh Điện Biên). Tổ công tác phát hiện trên người Sìn Văn Hành có 7 chiếc điện thoại di động.
Qua đấu tranh, Hành khai nhận lợi dụng lúc công nhân Công ty Cổ phần Xây dựng và Đầu tư Visicons đang ngủ đã trộm cắp 6 điện thoại di động. Khi đang trên đường tẩu thoát, đối tượng bị lực lượng công an phát hiện, bắt giữ.
Ngày 4-5, Công an TP Hà Nội cho biết Cơ quan cảnh sát điều tra đang xác minh, giải quyết đơn tố giác Trần Trung Hiếu (36 tuổi, thường trú tổ 5 Ninh Mỹ, phường Thanh Xuân, Hà Nội) về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Theo đơn tố giác, Trần Trung Hiếu đã có hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản số tiền gần 2 tỉ đồng.
Hiếu bị tố lừa đảo thông qua hình thức nhận nhập tiền hàng hóa để kinh doanh, sau đó không thực hiện, không trả lại tiền. Vụ việc xảy ra tại phường Hà Đông (Hà Nội).
Quá trình xác minh, cơ quan công an chưa xác định được Trần Trung Hiếu hiện đang ở đâu.
Để phục vụ công tác điều tra, cơ quan công an đã ra quyết định truy tìm đối với Trần Trung Hiếu.
Công an cho hay ai biết hoặc nhìn thấy nghi phạm Trần Trung Hiếu ở đâu thì báo ngay cho Cơ quan cảnh sát điều tra Công an TP Hà Nội (số điện thoại cán bộ thụ lý 0918.219.829).
Hoặc báo qua trang Facebook Công an TP Hà Nội để phối hợp giải quyết vụ việc theo quy định.