Không trốn tránh hay lo sợ bị phát hiện, một nghịch lý đang tồn tại trên thị trường là không ít người kinh doanh hàng giả, hàng nhái lại tỏ ra khá “tự hào” và có phần phô trương.
Họ sử dụng hàng loạt mỹ từ để tạo cảm giác sang trọng, hợp thức hóa hành vi sai phạm. Điển hình như gọi sản phẩm giả mạo là “VIP Au”, “like auth”, “1:1″… Quảng bá quá trình sản xuất là “chế tác”.
Kinh doanh hàng giả mạo thương hiệu cao cấp, anh Chiến cho biết việc “chế tác” ra các sản phẩm này không phải vất vả… mà là quá vất vả. Chẳng hạn, để làm ra một chiếc túi Louis Vuitton “chuẩn Auth”, xưởng phải săn mẫu gốc, gom da, sửa đi sửa lại từng milimet để trông không khác gì hàng thật.
“Xưởng đã tốn rất nhiều thời gian, công sức và tiền bạc. Chỉ để giúp bạn tiết kiệm được tiền, sở hữu được túi giống như ngoài cửa hàng chính hãng”, anh Chiến nói và cho biết một chiếc túi Chanel Classic bản da bê có giá bán hơn 200 triệu đồng khi mua ở cửa hàng chính hãng, nhưng chỗ anh chỉ bán khoảng 10 triệu đồng.
Theo anh Chiến, lý do là khách mua ở cửa hàng chính hãng phải trả cho không gian được thiết kế sang trọng, chiến dịch quảng cáo hào nhoáng và cả “cái tên thương hiệu đắt đỏ nữa”.
Còn khi mua chỗ anh, khách hàng không phải mua thương hiệu mà trả tiền cho chất lượng thật sự, đồng thời được “cam kết sản phẩm copy tinh xảo đến mức không thể phân biệt được bằng mắt thường”.
“Hàng chính hãng được ưu ái nhờ câu chuyện thương hiệu, còn hàng giả mạo “thắng” ở tay nghề thủ công làm ra. Người mua thông minh là người chọn chất lượng chứ không phải câu chuyện thương hiệu”, anh Chiến nhấn mạnh.
Cách dẫn dắt tâm lý này lan sang nhiều mảng khác nhau. Chẳng hạn, ở lĩnh vực trang sức, đại diện cửa hàng D. cho biết đã kinh doanh hàng “chế tác” trang sức 1:1 (hàng giả tựa như hàng thật) hơn 5 năm nay, đang mở rộng qua kênh mạng xã hội.
Theo đó, một chiếc vòng tay Van Cleef Spring (thương hiệu trang sức xa xỉ của Pháp) bản mạ vàng 18k có giá trên thị trường hơn 150 triệu đồng, nhưng bên này chỉ bán hơn 3 triệu đồng.
“Thắc mắc sao trang sức hãng đắt thế. Cái giá bước ra khỏi cửa hàng có quá cao không nhỉ? Giờ các “pháp sư” chế tác được y hệt”, bên bán hàng giả quảng cáo.
Nhiều quốc gia trên thế giới, đặc biệt là tại Pháp, Ý, Đức, Thụy Sĩ, Tây Ban Nha… đều áp dụng các quy định nghiêm ngặt với những hành vi mang, sử dụng hoặc sở hữu hàng giả, hàng nhái, kể cả đối với khách du lịch.
Việc mua bán, nhập khẩu, tàng trữ hay sử dụng hàng giả đều bị xem là vi phạm pháp luật về sở hữu trí tuệ tại những nước này. Do đó, du khách bị phát hiện mang đồ giả có thể bị tịch thu hàng hóa, đối mặt mức phạt lên tới hàng nghìn USD.
Hải quan nhiều quốc gia cũng thường xuyên kiểm tra hành lý tại sân bay và cửa khẩu để phát hiện các sản phẩm giả mạo thương hiệu.
Trong khi đó, không ít người bán hàng giả mạo tại Việt Nam lại đăng bài viết và hình ảnh khoe rằng khách hàng dùng hàng trái phép do mình bán, sau đó đi nước ngoài và không bị phát hiện.
“Chị khách ruột đi du lịch quanh năm, khắp thế giới và mang túi nhà tớ đi khắp nơi. Sương sương khách ở Áo, Đức, Hàn, Anh… đủ cả. Khách thừa tiền, đã và đang xài hàng chính hãng, nhưng vẫn chốt đơn bên tớ ầm ầm. Đơn giản vì cùng chất lượng nhưng giá dễ chịu và dễ chi”, một người chuyên bán hàng nhái trên mạng quảng cáo.
Sự nhởn nhơ của nhiều tiểu thương trong việc buôn bán hàng giả, hàng nhái đang tạo nên những hình ảnh “dở khóc dở cười” trong mắt không ít du khách quốc tế khi đến Việt Nam.
Thông qua mạng xã hội, không khó để bắt gặp việc du khách nước ngoài đăng tải video ghi lại cảnh các sản phẩm giả mạo thương hiệu được bày bán công khai tại những khu chợ nổi tiếng ở trung tâm TP.HCM.
Điều này không chỉ ảnh hưởng đến hình ảnh du lịch mà còn tác động tiêu cực đến môi trường kinh doanh và uy tín thị trường bán lẻ trong mắt du khách quốc tế.
Gần 40 năm vận hành chuỗi bán lẻ kính mắt chính hãng với hơn 31 cửa hàng trên toàn quốc, thế nhưng giờ đây một doanh nghiệp Việt đã phải “khóc ròng” và bất lực trước thực trạng hàng giả, hàng lậu tràn lan trắng trợn trên thị trường.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ, bà Trần Vũ Phương Hà, Phó tổng giám đốc Mắt Việt Group, cảm thán: “Thị trường kính mắt đang đối mặt thực trạng đáng lo ngại khi hàng giả, hàng nhái, xâm phạm thương hiệu xuất hiện ngang nhiên và tràn lan”.
Theo bà Hà, những sản phẩm này không chỉ bày bán ở vỉa hè mà còn len lỏi vào nhiều cửa hàng lớn nhỏ tại nhiều địa phương, chủ yếu nhắm vào các thương hiệu quốc tế nổi tiếng như: Gucci, Chanel, Dior, Miu Miu, Ray-Ban, Bolon hay Gentle Monster…
Đáng lo ngại hơn, thị trường còn xuất hiện cả tròng kính giả mạo để bán cho người cận thị, loạn thị, viễn thị. Từ đó tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe thị giác lâu dài của người dùng.
Tương tự, bà Phạm Thị Ngọc Biển, đại diện Cocoon Vietnam, cho biết các sản phẩm của thương hiệu này đang bị làm giả, làm nhái rất nhiều trên thị trường, đặc biệt trên môi trường thương mại điện tử.
Theo bà Biển, hàng giả, hàng nhái không rõ nguồn gốc gây ảnh hưởng lớn đến doanh nghiệp, từ doanh thu cho đến uy tín thương hiệu.
Tuy nhiên, điều đáng lo ngại nhất là trải nghiệm tiêu dùng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. “Tâm lý người dùng khi mua sắm online thường ưu tiên các sản phẩm có giá rẻ, nhiều ưu đãi. Điều này khiến họ dễ rơi vào ‘bẫy’ chốt đơn và có những trải nghiệm không tốt với sản phẩm giả, từ đó đưa ra đánh giá sai về chất lượng thật sự của sản phẩm cũng như ảnh hưởng đến uy tín thương hiệu”, bà Biển nói.
Bà Biển cho rằng sự phát triển mạnh của thương mại điện tử giúp người tiêu dùng mua sắm thuận tiện hơn song đồng thời cũng khiến hàng giả có thêm “đất diễn”. Nhiều gian hàng sử dụng hình ảnh bắt mắt, thậm chí sao chép hình ảnh từ gian hàng chính hãng để đánh lừa người mua.
Cùng với các chương trình giảm giá sâu, mức giá “quá hời”, người tiêu dùng rất dễ bị cuốn vào tâm lý săn hàng rẻ. Không chỉ chịu áp lực từ hàng giả, nhiều doanh nghiệp kinh doanh hàng chính hãng còn phải cạnh tranh khốc liệt với hàng lậu, hàng gắn mác “xách tay” được đưa vào Việt Nam để né thuế.
Điều này khiến môi trường cạnh tranh thiếu công bằng, các doanh nghiệp tuân thủ pháp luật và đóng thuế đầy đủ gặp nhiều khó khăn và chịu thiệt thòi.
Thông tin được đại tá Ngô Như Cường, Phó cục trưởng Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội (C06 Bộ Công an) ngày 14/7 cho biết trên Cổng thông tin điện tử Bộ Công an.
Theo đại tá Cường, quy định mới về thông báo lưu trú tập trung vào việc mở rộng các trường hợp, làm rõ trách nhiệm, phương thức thực hiện. Ngoài hộ gia đình, cơ sở lưu trú, khám chữa bệnh thì chủ sở hữu hoặc người được giao quản lý phương tiện cũng phải thông báo khi có người lưu trú qua đêm trên phương tiện. Trường hợp chủ hộ hoặc thành viên hộ gia đình không có mặt thì người đến lưu trú phải tự thông báo.
Nội dung thông báo gồm các thông tin cơ bản như họ tên, ngày tháng năm sinh, số định danh cá nhân hoặc số hộ chiếu, lý do, thời gian và địa chỉ lưu trú. Việc thông báo phải thực hiện trước 23h của ngày bắt đầu lưu trú. Nếu người đến sau 23 giờ thì phải thông báo trước 8h ngày hôm sau.
Thời gian lưu trú không quá 30 ngày. Người dân có thể thông báo qua điện thoại, hộp thư điện tử, trang thông tin điện tử của cơ quan đăng ký cư trú, Cổng dịch vụ công quốc gia, VNeID hoặc phần mềm thông báo lưu trú. "Vì vậy, người dân không bắt buộc phải trực tiếp đến trụ sở công an", đại tá Cường nói.
Mục đích của quy định mới là bảo đảm thông tin nơi ở thực tế của công dân được cập nhật đầy đủ, chính xác, phục vụ quản lý cư trú. Qua đó còn nhằm bảo đảm an ninh, trật tự, phòng chống tội phạm, cứu hộ, cứu nạn và hoạch định chính sách dân sinh.
"Về cơ bản, quy định này không gây phiền hà cho người dân vì thủ tục đơn giản, không thu lệ phí, có nhiều hình thức thực hiện và chủ yếu khai thác thông tin điện tử qua VNeID", vị Cục phó lý giải.
Trước đó, tại khoản 9 điều 4 Luật sửa đổi, bổ sung 10 Luật về an ninh, trật có hiệu lực từ 1/7, nếu có người đến nhà lưu trú qua đêm, thành viên hộ gia đình phải có trách nhiệm thông báo việc này với cơ quan đăng ký cư trú. Như vậy, có nghĩa là hiện nay, người thân, bạn bè, người yêu hoặc bất kỳ một ai khác đến nhà mình ở qua đêm đều phải khai báo lưu trú.
Đây là một điểm mới trong khi mà điều 30 Luật cư trú 2020 chỉ quy định "khi có người đến lưu trú sẽ phải thông báo" mà không nêu cụ thể về "lưu trú qua đêm".
Người dân chỉ cần cung cấp thông tin cơ bản khi đăng ký cư trú
Về những điểm mới liên quan đăng ký cư trú, đại tá Cường cho hay, từ 1/7, khi nộp hồ sơ trực tiếp, công dân chỉ cung cấp các thông tin cơ bản và thông tin về điều kiện đăng ký cư trú. Cán bộ tiếp nhận có trách nhiệm khai thác thông tin từ Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư và các cơ sở dữ liệu liên quan để tạo lập hồ sơ. Mỗi hồ sơ được cấp một mã số để công dân theo dõi, tra cứu tiến độ giải quyết.
Quy định mới cũng cấm cán bộ không được yêu cầu công dân nộp lại giấy tờ đã có trong cơ sở dữ liệu hoặc VNeID. Trường hợp thông tin, giấy tờ chứng minh điều kiện đăng ký cư trú đã được kết nối, chia sẻ, khai thác từ cơ sở dữ liệu, hệ thống thông tin hoặc VNeID thì cơ quan đăng ký cư trú không được yêu cầu công dân nộp hoặc xuất trình lại.
Cơ quan đăng ký cư trú có trách nhiệm tiếp nhận, xử lý phản ánh, kiến nghị của người dân khi họ phản ánh trực tiếp hoặc qua điện thoại, hòm thư góp ý, hộp thư điện tử, cổng thông tin điện tử, VNeID và phương tiện thông tin đại chúng.
Ông Nguyễn Thiện Nhân (63 tuổi, Chủ tịch HĐQT Công ty CP vốn Thái Thịnh) vừa bị Viện Kiểm sát nhân dân tối cao truy tố với cáo buộc tổ chức, chỉ đạo các hành vi liên quan đến những khoản vay gây thiệt hại hơn 3.153 tỉ đồng cho Ngân hàng Đông Á.
Ông Nhân bỏ trốn trước khi bị khởi tố và hiện đang bị truy nã.
Một người nữa cũng đang bỏ trốn bị viện kiểm sát truy tố là Nguyễn Ngọc Minh (Tổng giám đốc Công ty CP vốn Thái Thịnh Đà Lạt).
Còn vợ ông Nhân là Nguyễn Thanh Thủy (Chủ tịch HĐQT Công ty CP Lê Minh MC) và Nguyễn Đắc Hiệp (Chủ tịch HĐQT Công ty Lâm Viên) cùng bị truy tố về tội vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng.
Theo cáo trạng, ông Nguyễn Thiện Nhân từng ký hợp đồng hợp tác đầu tư với hai công ty nước ngoài là Vinaland Espero Limited (VNL) và Vietnam Infrastructure Holding Limited (VIHL).
Theo thỏa thuận, hai đối tác nước ngoài tài trợ cho TTC 100 triệu USD để mua cổ phần, góp vốn vào các doanh nghiệp mục tiêu. Đổi lại, doanh nghiệp phải hoàn trả đầy đủ số tiền này cùng các khoản lãi, phí theo cam kết.
Để thực hiện thương vụ, Ngân hàng Đông Á do ông Trần Phương Bình điều hành đứng ra bảo đảm khả năng hoàn trả khoản tiền 100 triệu USD trong trường hợp TTC mất khả năng thanh toán.
Ngân hàng Đông Á đã giải ngân toàn bộ 100 triệu USD, tương đương hơn 1.600 tỉ đồng, cho TTC sử dụng.
Tuy nhiên đến khi VNL và VIHL yêu cầu hoàn trả vốn, TTC không còn khả năng thu xếp nguồn tiền, cáo trạng nêu.
Đây được xem là điểm khởi đầu của chuỗi giao dịch tín dụng kéo dài nhiều năm sau đó.
Theo cáo trạng, để Công ty Thái Thịnh có tiền thanh toán cho các đối tác nước ngoài, ông Trần Phương Bình đã chỉ đạo cấp dưới tại Ngân hàng Đông Á cho nhiều công ty và cá nhân liên quan đến nhóm doanh nghiệp này vay vốn.
Kết quả điều tra xác định ngân hàng đã cho vay 11 khoản với tổng số tiền hơn 1.820 tỉ đồng, đồng thời xuất quỹ gần 78 tỉ đồng để mua lại tài sản của nhóm doanh nghiệp này nhằm hợp thức hóa tài sản bảo đảm.
Để duy trì dòng tiền, ông Nguyễn Thiện Nhân đã chỉ đạo nhiều cá nhân, doanh nghiệp trong nhóm Thái Thịnh đứng tên vay vốn tại Ngân hàng Đông Á.
Một trong những khoản vay đầu tiên là khoản vay 210 tỉ đồng của Công ty TTC Đà Lạt vào cuối năm 2008.
Hồ sơ thể hiện doanh nghiệp vay tiền để đầu tư hai dự án văn hóa - thể thao tại Lâm Đồng và dùng chính hai dự án này làm tài sản bảo đảm với giá trị được xác định khoảng 590 tỉ đồng.
Tuy nhiên, thời điểm thế chấp, doanh nghiệp chưa được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, nên các dự án chưa đủ điều kiện pháp lý để làm tài sản bảo đảm.
Sau khi được giải ngân, toàn bộ 210 tỉ đồng được chuyển về TTC để trả nợ khoản vay 100 triệu USD. Đến năm 2011, do không triển khai đúng tiến độ, cả hai dự án bị UBND tỉnh Lâm Đồng thu hồi.
Khoản vay sau đó trở thành nợ xấu với tổng dư nợ hơn 527 tỉ đồng, bao gồm cả gốc và lãi, cáo trạng nêu.
Không chỉ sử dụng doanh nghiệp, ông Nguyễn Thiện Nhân còn trực tiếp đứng tên vay vốn. Chủ tịch doanh nghiệp này ký hồ sơ vay 416,5 tỉ đồng với lý do mua cổ phần Công ty CP vật liệu xây dựng Vĩnh Đức. Tài sản bảo đảm là hơn 42 triệu cổ phần của chính doanh nghiệp này.
Tuy nhiên, kết quả điều tra xác định tài sản không được đăng ký giao dịch bảo đảm theo quy định. Sau khi được giải ngân, toàn bộ số tiền vay được sử dụng để đảo nợ cho các khoản vay đến hạn tại Ngân hàng Đông Á.
Đến thời điểm khởi tố vụ án, khoản vay này đã phát sinh dư nợ hơn 847 tỉ đồng.
Cùng thời điểm, bà Nguyễn Thanh Thủy (vợ ông Nhân) cũng ký hồ sơ vay 110 tỉ đồng với mục đích mua cổ phần Vĩnh Đức. Số tiền sau đó không được sử dụng đúng như hồ sơ vay vốn mà được chuyển để thanh toán các khoản nợ khác. Khoản vay này phát sinh dư nợ gần 197 tỉ đồng, cáo trạng nêu.
Đáng chú ý, khoản vay 442 tỉ đồng của Công ty Lê Minh được bảo đảm bằng quyền sử dụng đất và tài sản thuộc dự án khu đô thị Hùng Vương - Tiền Châu (Vĩnh Phúc).
Tuy nhiên tài sản này trước đó đã được thế chấp cho một khoản vay khác tại một ngân hàng khác. Dù vậy, Ngân hàng Đông Á vẫn giải ngân.
Theo cáo trạng, đến thời điểm khởi tố giai đoạn hai của vụ án Ngân hàng Đông Á, nhóm Công ty Thái Thịnh còn dư nợ 6 khoản vay với tổng số tiền hơn 3.153 tỉ đồng.
Các khoản vay này hầu như không còn tài sản bảo đảm hợp pháp để xử lý thu hồi nợ. Nhiều doanh nghiệp đã ngừng hoạt động, dự án bị thu hồi hoặc tài sản bảo đảm không đủ điều kiện pháp lý, cáo trạng nêu.
Trong khi đó, Nguyễn Thiện Nhân và Nguyễn Ngọc Minh đã bỏ trốn khỏi nơi cư trú. Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra quyết định truy nã đối với hai người này.
Kết quả điều tra cho thấy từ khoản tài trợ 100 triệu USD ban đầu, hàng loạt khoản vay được thiết lập, đảo nợ qua nhiều công ty và cá nhân liên quan. Dòng tiền liên tục được xoay vòng để trả nợ cũ thay vì phục vụ hoạt động sản xuất kinh doanh như hồ sơ tín dụng thể hiện.
Theo cáo buộc, chính quá trình này đã khiến Ngân hàng Đông Á phát sinh khoản thiệt hại đặc biệt lớn, với tổng dư nợ hơn 3.000 tỉ đồng không còn khả năng thu hồi.
Viện kiểm sát thông báo các bị can đang bỏ trốn ra đầu thú để hưởng chính sách khoan hồng của Nhà nước theo quy định.
Trường hợp hai người này tiếp tục bỏ trốn, cơ quan tố tụng sẽ xem đây là việc từ bỏ quyền bào chữa và tiến hành xét xử theo quy định pháp luật.
Viện kiểm sát đã chuyển hồ sơ sang Tòa án nhân dân TP.HCM để xét xử sơ thẩm đối với bốn bị can trong vụ án.
Ngày 5-4, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Đắk Lắk cho biết đã hoàn tất hồ sơ vụ án cặp đôi thuê ô tô rồi mang đi cầm cố và bán.
Cơ quan điều tra đề nghị Viện Kiểm sát nhân dân khu vực 7 tỉnh Đắk Lắk truy tố Nguyễn Trọng Sơn (28 tuổi) và Nguyễn Thị Lâm Oanh (31 tuổi, cùng trú xã M'Drắk, Đắk Lắk) về tội "lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản".
Theo kết quả điều tra, ngày 9-5-2025, Sơn và Oanh ký hợp đồng thuê ô tô của anh P.X.T.. Sau khi nhận xe, cả hai lên mạng làm giả một căn cước công dân mang tên chủ xe rồi đem xe cầm cố tại 3 tiệm cầm đồ ở TP.HCM và Đồng Nai để lấy tiền tiêu xài.
Đến ngày 15-6, Sơn và Oanh tiếp tục liên hệ một gara ô tô tại Đồng Nai để bán chiếc xe này. Sau khi nhận tiền, hai người dùng một phần số tiền để chuộc xe từ tiệm cầm đồ, giao lại cho gara, rồi trở về Đắk Lắk.
Do hết thời hạn cho thuê xe đã lâu mà khách không trả lại xe, anh T. làm đơn tố cáo đến cơ quan công an. Sơn và Oanh sau đó bị khởi tố về tội danh "lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản".
Đáng chú ý, vào ngày 16-4-2024, Sơn từng bị Tòa án nhân dân thành phố Tân Uyên, tỉnh Bình Dương tuyên phạt 9 tháng tù cho hưởng án treo cũng về tội "lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản".
Đang trong thời gian chấp hành án treo, Sơn tiếp tục phạm tội.