Gửi Cốm! Vậy là chúng mình đã về chung nhà được hai tuần rồi. Em giờ là vợ của anh; chúng mình có thêm bố mẹ, thêm người thân. Với anh, gia đình vốn trước đây ít người, giờ anh hạnh phúc lắm. Bố mất sớm, anh đợi 22 năm để lại được gọi “Bố ơi”. Từ bé anh nghĩ mình không thiếu thốn tình thương vì vẫn có mẹ lo lắng, chăm sóc; vẫn có em trai để bầu bạn, chia sẻ và cùng nhau lớn lên. Thế nhưng sâu thẳm trong anh vẫn luôn ngưỡng mộ các bạn, những người luôn có bố để dựa vào và chở che. Nhà nghèo nên khi còn đi học tới lúc ra trường anh vẫn rất tự ti, do vậy không yêu ai cả. Trẻ ngại yêu, sợ người ta đánh giá hoàn cảnh; khi bớt tự ti hơn rồi anh lại nghĩ chưa thực sự cần tình yêu. Để rồi ngoảnh đi ngoảnh lại, anh đã 34 tuổi vẫn một mình.
Anh chưa từng có suy nghĩ sẽ độc thân hay không lập gia đình. Thế nhưng anh luôn nghĩ không thể vì sợ cô đơn mà chọn bừa may rủi, hay kết hôn mà không cần tình yêu. Trước khi gặp em, anh nghĩ sẽ kết hôn nhưng không có một mốc thời gian nào cụ thể, có lẽ tầm 40 tuổi gì đó, cũng có thể hơn vì càng lớn tuổi càng ít lựa chọn.
Em hay bảo anh khó tính nên mới khó có người yêu, khó lấy vợ, em cũng vậy mà nhỉ. Không hiểu tại sao ông tơ bà nguyệt lại se duyên cho chúng mình thành một cặp, hơn nữa còn hợp nhau đến lạ. Mình gặp nhau khi Hà Nội vào thu nồng nàn, mùa đẹp nhất trong năm. Có lẽ vì vậy mà chuyện tình của chúng mình cũng được thời tiết hỗ trợ nhiều. Mình dắt tay nhau đi qua những con phố nhỏ. Ăn khoai nướng những quán ven đường, cùng nhau ngắm hoàng hôn ở hồ Tây và còn rất nhiều kỷ niệm nữa mà chắc chẳng bao giờ anh quên được.
Em từng hỏi anh tuổi này rồi có còn tin vào tình yêu đẹp không? Anh trả lời rằng mình luôn tin vào tình yêu đẹp dù ở tuổi nào đi nữa. Hôn nhân nếu không có tình yêu thì không thể nào bền chặt được. Giờ anh lại càng tin hơn em ạ. Đám cưới của chúng mình là kết quả của tình yêu, lòng chân thành và sự thấu hiểu. Bước vào chương mới của cuộc đời, anh hy vọng dù khó khăn thế nào mình vẫn nắm chặt tay nhau em nhé. “Cảm ơn đời đã cho ta gặp trễ. Để đủ trưởng thành mà giữ lấy nhau”.
Tôi là độc giả lâu năm của VnExpress, nhân đây xin cảm ơn quý báo và chuyên mục Hẹn hò đã là cầu nối để giúp tôi và vợ có thể tìm thấy nhau. Chúc quý báo ngày càng phát triển, nhiều cặp đôi có kết quả tốt đẹp thông qua chuyên mục.
Tôi lấy chồng đến nay được hơn hai năm, có con hơn một tuổi. Nơi tôi ở cách chỗ làm khá xa, khoảng 25 km. Trước khi lấy tôi, anh nói sau này sẽ ở trọ nếu tôi đi làm xa quá. Nhưng khi lấy về rồi, vì một số lý do nên chúng tôi không ở trọ nữa, tôi đồng ý đi làm xa, hàng ngày sáng đi sớm, tối về muộn. Chuyện xảy ra khi tôi sinh con xong và bắt đầu đi làm. Tôi nói anh vì mới sinh con xong, sức khỏe chưa ổn nên tôi muốn về ngoại để đi làm cho gần, tiện thể nhờ bà ngoại chăm sóc cháu. Nhưng chồng nhất quyết không cho vì sợ phiền nhà ngoại. Tôi không biết phải làm thế nào để giải thích cho chồng hiểu vì tôi đi làm khá xa, con còn nhỏ, ông bà nội già yếu không ai chăm cháu được.
Cũng xin nói thêm là trong thời gian tôi sinh con, chỉ một mình chồng chăm sóc cho hai mẹ con, ông bà nội không chăm sóc được, ông bà ngoại lại ở xa và còn bận nhiều việc nên không thể đến chăm tôi được. Trong khi ở nhà chồng, còn có hai chị chồng mở cửa hàng làm tóc ở đây. Hàng ngày con của các chị và các bác xung quanh sang nhà chơi làm tôi thấy thật mệt mỏi vì chúng rất nghịch. Các chị ở lại làm đến tối mịt ăn cơm xong mới ai về nhà nấy. Nhiều lúc vợ chồng tôi chẳng còn chút riêng tư. Tôi đi làm về mệt, nhiều lúc muốn được nghỉ ngơi yên tĩnh nhưng thực sự không gian sống không cho phép điều đó.
Chồng tôi yêu thương vợ con, tôi may mắn có được anh. Nhưng dù anh có dành tình yêu cho tôi, chăm sóc nhiều đến mấy thì tôi vẫn thấy mệt mỏi vì phải sống trong không gian ngột ngạt như vậy. Tôi quyết định về ngoại và ngày hôm sau tôi đi làm, anh không hỏi han gì tôi cả, tự động mang tất cả quần áo, đồ đạc và cả con gái về nhà ngoại. Tôi cảm thấy như anh đang muốn đuổi tôi về nhà ngoại vậy. Trong thời gian đó chồng tôi thi thoảng vẫn ra thăm mẹ con nhưng anh không còn như trước nữa. Với ông bà ngoại, anh gần như quên đi mình là con rể mà thay vào đó anh như người dưng, chỉ biết chơi với con rồi lại về.
Kể từ ngày tôi về ngoại ở, chúng tôi thường xảy ra mâu thuẫn và cãi vã. Anh trách tôi không biết chăm lo cho gia đình, chỉ biết chạy trốn. Anh cứ nghĩ tôi chê anh nghèo nên mới bỏ đi. Nhưng điều tôi muốn đâu phải vậy, tôi chỉ muốn một cuộc sống riêng có vợ chồng con cái mà không phải nhìn trước ngó sau người này người kia. Tôi rất yêu anh nhưng lại không thể vượt qua được cuộc sống như vậy. Tôi thực sự không biết mình làm vậy có đúng không nữa. Mong quý độc giả cho tôi lời khuyên. Tôi có nên bỏ việc và đưa con về nhà nội ở không? Tôi xin chân thành cảm ơn.
Tôi 40 tuổi, làm thiết kế tự do kiêm quản lý dự án, thu nhập khá ổn định, dao động khoảng 50-100 triệu đồng mỗi tháng tùy mùa dự án. Vợ kém tôi vài tuổi, là kế toán cho một công ty cổ phần. Cuộc sống của hai vợ chồng nhìn ngoài vào ai cũng nghĩ là viên mãn, không có gì phải lo nghĩ. Thế nhưng "ở trong chăn mới biết chăn có rận", bi kịch lớn nhất của tôi lúc này nằm ở hai chữ: Lãnh cảm. Từ ngày vợ sinh đứa thứ hai (cháu năm nay đã biết đi), cô ấy hoàn toàn nguội lạnh trong chuyện chăn gối.
Nếu nói vì áp lực con cái hay việc nhà thì không phải. Vợ chồng tôi may mắn có ông bà hai bên đỡ đần rất nhiều. Vợ đi làm về chỉ việc tắm rửa, ăn cơm xong là vào chơi với con, mọi việc dọn dẹp, bỉm sữa ông bà đều lo phụ. Nhiều lần tôi chủ động muốn gần gũi để hâm nóng tình cảm nhưng câu trả lời nhận lại luôn là sự né tránh hoặc nếu có cũng chỉ như "trả bài" cho xong chuyện. Sự lạnh nhạt của vợ kéo dài khiến lòng tự trọng của người đàn ông trong tôi bị tổn thương. Lâu dần, tôi tụt hết hứng thú. Hiện tại, hai vợ chồng chính thức ngủ riêng được tròn một năm.
Đặc thù công việc thiết kế nội thất và chạy dự án của tôi đòi hỏi phải đi giao tiếp, gặp gỡ đối tác liên tục. Nơi làm việc của tôi thường xuyên là các nhà hàng, quán bar, vũ trường và cả những bóng hồng vây quanh là điều không tránh khỏi. Với thu nhập và vẻ ngoài phong độ ở tuổi 40, thú thật, việc có người "bật đèn xanh" bên ngoài là chuyện xảy ra như cơm bữa. Tôi là người đàn ông bình thường, có nhu cầu sinh lý và khao khát được yêu thương. Mỗi đêm trở về nhà sau những cuộc vui xã giao, nhìn phòng ngủ lạnh lẽo, nhìn người vợ xa cách, tôi lại thấy lòng mình trống rỗng. Tôi tự hỏi: "Mình có thể duy trì sự chung thủy này được bao lâu nữa?" khi mà sợi dây liên kết duy nhất ở nhà giờ chỉ còn là trách nhiệm với con cái, còn bên ngoài thì cạm bẫy lại quá lớn?
Tôi không muốn phá nát gia đình này, không muốn làm tổn thương các con nhưng sức chịu đựng của con người có giới hạn. Anh em nào từng trải qua giai đoạn khủng hoảng này chưa? Vợ lãnh cảm sau sinh phải chữa từ đâu? Và làm sao để một người đàn ông giữ mình khi ngọn lửa trong nhà đã tắt, mà bên ngoài thì đầy rẫy mồi? Rất mong nhận được những lời chia sẻ chân thành của anh em. Xin cảm ơn.
Tôi 32 tuổi, bạn trai kém 5 tuổi, cả hai làm cùng công ty. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, tuổi không còn trẻ nên đã tính chuyện cưới xin vào cuối năm sau. Anh luôn muốn có gia đình nhỏ của riêng mình để có mục tiêu, động lực kiếm nhiều tiền. Anh nói dù có phải làm đến đêm muộn nhưng chỉ cần nhìn vợ con là bình yên rồi.
Tôi lại là người theo tư tưởng độc thân, không muốn kết hôn và sinh con. Một phần do lớn lên trong gia đình không hạnh phúc, khiến tôi e sợ đàn ông. Một phần vì có nhiều câu chuyện từ thực tế, những người tôi quen biết và từ các bài viết trên mạng nên tôi đã hình thành tư tưởng sợ kết hôn từ rất lâu rồi. Có lẽ tôi đã sai ngay từ lúc bắt đầu với anh, khi tự biết tâm lý mình không giống người phụ nữ bình thường.
Anh rất tốt, sống tình cảm và quan tâm tôi. Tôi cũng rất yêu anh nhưng chính vì vậy lúc nào cũng nghĩ ngợi, dằn vặt. Tính cách tôi không ổn định, hay nổi nóng, bực tức thất thường, hay sợ hãi, suy nghĩ thái quá một vấn đề. Tôi sợ cảnh làm dâu, sợ phải sinh và nuôi dạy con cái, sợ sẽ bị trầm cảm sau sinh, thậm chí làm ra những hành vi tiêu cực nào đó (tôi lo ngại vì trong quá khứ từng làm chuyện dại dột). Vì thương anh nên đôi lúc tôi cũng muốn xây dựng gia đình với anh, đồng hành cùng anh đến già, nhưng chỉ một lát sau, những suy nghĩ tiêu cực và đầy sợ hãi kia lại kéo đến.
Tôi có ý định nói lời chia tay để anh còn thời gian tìm hiểu và kết hôn với người khác, để anh có gia đình trọn vẹn và không phải khó xử nữa, nhưng nghĩ đến cảnh đó tôi lại thấy rất buồn. Tôi thực sự không biết phải làm sao nữa. Mong được mọi người tư vấn và giúp đỡ. Cảm ơn nhiều.