Tôi 31 tuổi, có em bé hơn một tuổi và một cuộc hôn nhân hơn hai năm đang rơi vào bế tắc. Chồng hơn tôi 8 tuổi, có bằng đại học nhưng chỉ là trường phân khúc thấp. Tôi học đại học top đầu. Do đặc thù ngành nghề của chồng ở công trình nên ăn nói bỗ bã, có phần thô lỗ, vợ chồng nói chuyện với nhau không hợp lắm. Nói thật là lúc trước tôi cưới anh vì tình cảm thì ít mà vì tới tuổi phải lấy chồng thì nhiều. Đây có lẽ là quyết định hối hận nhất trong cuộc đời tôi.
Vì hai vợ chồng không cùng tần số, không cùng sở thích, khoảng cách tuổi tác lớn nên lâu dần không thể kết nối sâu cùng nhau, chưa bao giờ có thể trao đổi chân tình hoặc có điều gì đó gắn kết mật thiết, ngoại trừ có với nhau một đứa con. Đương nhiên chúng tôi vẫn nói chuyện mỗi ngày nhưng chủ đề xoay quanh sẽ là về con cái, họ hàng và những thứ bên ngoài xã hội ở mức bề mặt thôi. Nếu không có con, chắc mối quan hệ này đã kết thúc sớm rồi.
Vấn đề lớn nhất ở đây nữa là chồng không có nhu cầu gần gũi vợ. Lúc tôi có bầu, anh bảo kiêng chuyện vợ chồng vì sợ ảnh hưởng tới con, tôi cũng không thắc mắc gì. Sinh con xong và con lớn hơn chút rồi, anh vẫn luôn từ chối khi tôi chủ động gần gũi. Có thể nói số lần vợ chồng sinh hoạt một năm đếm trên đầu ngón tay. Nói thêm là tôi cao ráo, xinh xắn, da trắng, sinh xong người không rạn, vẫn thon gọn y hệt hồi chưa chồng, không xấu xí xồ xề gì hết. Tôi có đề cập đến việc đi khám, ban đầu chồng không chịu, lần sau thì chịu nhưng tới giờ vẫn chưa sắp xếp để đi.
Tôi mệt mỏi vì việc chồng không bao giờ chủ động, cũng không muốn hối thúc anh nữa. Nếu thực sự chồng nghĩ cho vợ và bản thân thì tôi không cần phải nhắc nhiều như thế. Hôm nay là lần thứ n tôi chủ động mặc váy ngủ và bị chồng từ chối. Tôi khóc vì quá ức chế, chồng cũng chẳng thèm dỗ dành. Tôi đã im lặng và không nói chuyện với chồng hơn một tuần rồi. Ngoài việc nói vài câu tôi không đáp lại, chồng cũng chẳng hành động hay muốn làm gì khác để dỗ dành vợ. Tôi thật sự chán nản cuộc hôn nhân này nhưng lại thương con còn quá bé.
Chồng vẫn chăm và có trách nhiệm với con, con cũng được ông bà nội yêu thương và chăm sóc đủ đầy. Nếu ly hôn, một mình lo cho con, đương nhiên tôi không thể lo được đầy đủ như trước. Rồi anh sẽ kết hôn tiếp, con sẽ không còn được như bây giờ nữa, mọi thứ đều sẽ bị chia sẻ với một anh em cùng cha khác mẹ khác. Nghĩ đến đây tôi đau lòng lắm mọi người.
Tôi còn quá trẻ để chịu đựng cuộc hôn nhân bế tắc: không vật chất (thu nhập chồng chỉ đủ lo cho con, còn tôi trước giờ tự lo cho bản thân), không tinh thần, không tình dục. Mong mọi người có thể cho tôi lời khuyên và sức mạnh vượt qua. Chân thành cảm ơn.
Tôi 39 tuổi, nhìn bên ngoài nhiều người sẽ nghĩ tôi là người phụ nữ may mắn. Chồng tôi thành đạt, có địa vị, biết kiếm tiền, con cái ngoan ngoãn, gia đình không thiếu thốn gì. Bạn bè ai cũng bảo tôi "sướng mà không biết hưởng". Có lẽ chỉ người sống trong cuộc hôn nhân ấy mới hiểu, điều khiến một người phụ nữ đau nhất không phải là thiếu tiền mà là dần dần đánh mất vị trí của mình trong trái tim người đàn ông từng thề sẽ yêu thương suốt đời. Tôi và anh yêu nhau từ khi còn rất trẻ. Chúng tôi đã đi qua biết bao sóng gió để có thể đến được với nhau. Ngày cưới, ai cũng chúc mừng vì nghĩ đó là một chuyện tình đẹp.
Những năm đầu hôn nhân, chúng tôi có những bất đồng như bao cặp vợ chồng khác. Tôi luôn nghĩ chỉ cần mình nhường một chút, im lặng một chút thì gia đình sẽ yên ấm. Mỗi lần cãi nhau, dù đúng hay sai, người chủ động xin lỗi luôn là tôi. Tôi sợ chiến tranh lạnh, sợ các con phải chứng kiến bố mẹ căng thẳng, càng sợ anh bỏ đi. Lần nào anh cũng để mặc tôi xuống nước. Dần dần, việc tôi nhún nhường trở thành điều hiển nhiên, anh không còn cảm thấy cần phải xin lỗi nữa. Anh cũng không còn quan tâm những lời mình nói có làm tôi tổn thương hay không. Anh chưa từng đánh tôi, cũng chưa từng ngoại tình, thế nhưng anh có thể quát tôi chỉ vì một chuyện rất nhỏ, mỉa mai tôi trước mặt các con, có thể phủ nhận mọi ý kiến của tôi bằng một câu: "Em thì biết gì". Những lúc ấy, tôi chỉ biết im lặng.
Ở ngoài xã hội, anh là người đàn ông lịch thiệp, đồng nghiệp quý mến, bạn bè nể trọng. Anh sẵn sàng ngồi hàng giờ để lắng nghe người khác tâm sự, đưa ra lời khuyên rất thấu đáo. Khi ở nhà, tôi lại không có nổi năm phút để nói hết những điều chất chứa trong lòng với chồng. Mỗi lần tôi muốn hai vợ chồng ngồi lại nói chuyện, anh đều tìm cách tránh đi. Có hôm tôi vừa mở lời thì anh cầm chìa khóa xe đi ra ngoài. Rồi tôi phải viết mail gửi anh, nói về những suy nghĩ của mình. Anh cũng không thèm phản hồi lại tôi. Có lúc tôi tự hỏi, phải chăng anh chưa từng muốn hiểu tôi? Tôi từng cố thay đổi bản thân, học cách nói năng nhẹ nhàng hơn, bớt kỳ vọng hơn, cố gắng trở thành người vợ mà anh mong muốn. Càng cố gắng, tôi càng thấy mình nhỏ bé.
Tôi nhận ra sự thật phũ phàng, chồng không còn tôn trọng vợ nữa. Anh đi đâu không cần báo, có những lần anh đi qua đêm hoặc vài ngày mới về. Tôi gọi điện, anh bảo bận; tôi nhắn tin, rất lâu mới nhận được câu trả lời ngắn ngủi. Tôi không biết anh đang làm gì, ở đâu, với ai. Anh như kiểu không còn thấy mình cần phải giải thích với vợ. Tôi từng là người đầu tiên anh muốn chia sẻ mọi chuyện. Bây giờ, có khi người cuối cùng biết tin về anh là tôi. Nhiều người khuyên tôi mạnh mẽ lên, ly hôn đi. Họ nói một người phụ nữ có công việc ổn định như tôi chẳng việc gì phải chịu đựng. Đâu ai hiểu để buông người đàn ông ở bên tôi gần 20 năm không hề đơn giản.
Có những đêm nằm cạnh anh mà tôi thấy xa vời vợ. Tôi sợ mất anh. Nghe thật buồn cười phải không? Một người đàn ông đã không còn tôn trọng vợ, vậy mà tôi vẫn sợ mất. Tôi sợ các con không còn một gia đình trọn vẹn, sợ những bữa cơm chỉ còn ba mẹ con ngồi với nhau, sợ phải giải thích với bố mẹ già vì sao cuộc hôn nhân từng khiến họ tự hào lại đi đến kết cục này. Hơn hết, tôi sợ phải thừa nhận suốt bao năm qua, tình yêu chỉ còn ở phía tôi. Có lần, trong lúc cãi nhau, anh bảo tôi: "Em muốn nghĩ sao thì nghĩ", tôi trằn trọc cả đêm vì câu nói đó, chồng chẳng cần quan tâm đến cảm xúc của tôi.
Tôi không còn dám nói lên suy nghĩ của mình. Mỗi lần muốn góp ý điều gì, tôi lại cân nhắc xem anh có nổi nóng không. Anh về muộn, tôi tự nhủ không nên hỏi nhiều kẻo anh khó chịu. Tôi sống dè dặt ngay trong chính ngôi nhà của mình. Có lúc soi gương, tôi không còn nhận ra mình. Có lẽ tôi đã sai vì đánh đổi lòng tự trọng để giữ một cuộc hôn nhân không còn hạnh phúc. Tôi sợ mất chồng nên chấp nhận để bản thân bị xem nhẹ hết lần này đến lần khác. Có lẽ, chính sự nhẫn nhịn của tôi đã khiến anh quen với việc không cần tôn trọng vợ. Đến hôm nay, tôi vẫn chưa đủ can đảm để buông tay. Tôi mong một ngày anh nhìn lại, nhớ đến quãng thời gian chúng tôi từng yêu nhau tha thiết, từng vượt qua bao khó khăn. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi là tác giả bài: "Chồng sẽ ly hôn nếu tôi không cho hai cháu anh ở cùng". Xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã quan tâm, chia sẻ và dành cho tôi nhiều lời khuyên chân thành. Sau tất cả, tôi muốn chia sẻ rõ hơn câu chuyện của mình để mọi người có thể hiểu sâu hơn về hoàn cảnh hiện tại. Tôi là nữ, 34 tuổi, đang làm việc trong lĩnh vực ngân hàng với thu nhập ổn định. Trước khi kết hôn, tôi có một căn chung cư nhỏ, đó là tài sản riêng, ba mẹ tôi đang sinh sống tại đó. Còn căn hộ mà gia đình tôi ở hiện tại là do chồng vay mua trước hôn nhân.
Vấn đề khiến cuộc sống hôn nhân của tôi trở nên căng thẳng kéo dài chính là việc hai người cháu của chồng, năm nay đã 27 và 28 tuổi, vẫn sống chung cùng vợ chồng tôi. Dù đã trưởng thành, có khả năng tự lập, chồng tôi vẫn không đồng ý cho các cháu ra ở riêng, luôn muốn tiếp tục sống chung như hiện tại. Tôi từng nghĩ đến việc ly hôn, nhưng khi đó không đủ can đảm để đi đến quyết định cuối cùng. Tôi đã cố gắng chịu đựng và hy vọng mọi thứ sẽ thay đổi.
Mâu thuẫn trong gia đình tôi không chỉ dừng lại ở việc sống chung mà đã lên đến đỉnh điểm khi có sự can thiệp từ mẹ của hai cháu. Có lần, trước mặt tôi, bà nói thẳng: "Mày là dâu, không có quyền ý kiến". Câu nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại như một sự phủ nhận hoàn toàn vị trí và cảm xúc của tôi trong chính gia đình mình. Điều khiến tôi càng khó chấp nhận hơn là chồng không hề phản đối hay bảo vệ vợ, mặc nhiên xem đó là điều bình thường. Nguyên nhân của việc các cháu tiếp tục ở chung được đưa ra là vì từ dưới quê lên thành phố làm việc, nếu thuê trọ sẽ tốn kém chi phí. Tuy nhiên, thực tế là cả hai đều đã đi làm, với mức thu nhập 14-15 triệu đồng mỗi tháng, một mức thu nhập không phải thấp để có thể tự lo cho cuộc sống cá nhân.
Việc tiếp tục sống chung không còn là vấn đề hỗ trợ tạm thời, nó trở thành sự phụ thuộc kéo dài, trong khi người phải chịu áp lực và tổn thương lại là tôi, đang trực tiếp sống trong chính không gian đó mỗi ngày. Đến hôm nay, sau những tổn thương và đau lòng tích tụ trong suốt thời gian qua, tôi nhận ra mình không thể tiếp tục như vậy nữa. Tôi đã đủ dũng cảm để viết đơn ly hôn, không phải vì bốc đồng mà là sau khi đã suy nghĩ rất nhiều cho bản thân và cuộc sống sau này. Về vấn đề tài sản, tôi xin chờ phán quyết từ tòa án theo quy định pháp luật. Điều tôi mong mỏi nhất lúc này là được trực tiếp nuôi con bởi con dưới 36 tháng tuổi. Cảm ơn các bạn đã chia sẻ cùng tôi.
Tôi 36 tuổi, là nhân viên ngân hàng với thu nhập khoảng 25 triệu đồng mỗi tháng. Vợ là kế toán cho công ty nước ngoài, có năng lực chuyên môn và sử dụng được ngoại ngữ. Hiện vợ chồng tôi sống tại Biên Hòa (Đồng Nai), mới kết hôn và dự định sẽ có em bé trong năm tới. Bố mẹ tôi sống ở Đắk Lắk và đều đã lớn tuổi. Gia đình có một trang trại trồng cà phê và sầu riêng được đầu tư khá bài bản. Vườn cây đã cho thu hoạch ổn định, sau khi trừ chi phí mang lại lợi nhuận khoảng 600-700 triệu đồng mỗi năm.
Nhiều năm nay, gần như toàn bộ việc quản lý và chăm sóc rẫy vườn đều do mẹ tôi quán xuyến. Tuy nhiên, mẹ không may mắc bệnh Parkinson kèm theo bệnh cột sống. Thời gian gần đây, sức khỏe của mẹ giảm sút rõ rệt và thường xuyên phải nhập viện điều trị. Tôi hiểu rằng khi bệnh Parkinson tiến triển nặng hơn, mẹ có thể mất dần khả năng đi lại và sinh hoạt bình thường. Gia đình tôi chỉ có hai anh em. Em gái tôi vừa sinh con nên chưa thể phụ giúp được nhiều. Bố tôi tuổi đã cao, lại có bệnh nền nên cũng không đủ sức cáng đáng công việc. Vì vậy, mỗi khi mẹ nhập viện, tôi đều phải xin nghỉ làm để đưa mẹ đi khám và điều trị.
Điều khiến tôi trăn trở hơn cả là nếu không có người thường xuyên quản lý, rẫy vườn sẽ dần xuống cấp. Cây cà phê và sầu riêng đều là cây lâu năm, nếu không được chăm sóc đúng kỹ thuật trong một thời gian dài sẽ rất khó phục hồi, đồng nghĩa với việc thành quả mà bố mẹ gây dựng suốt nhiều năm có thể bị ảnh hưởng. Trong khi đó, công việc ngân hàng ngày càng áp lực. Khối lượng công việc nhiều, thời gian gò bó, tôi cũng cảm thấy mình không còn nhanh nhạy như lớp nhân viên trẻ và cơ hội phát triển trong tương lai không còn nhiều.
Chính vì vậy, tôi đang suy nghĩ đến việc nghỉ công việc ngân hàng. Không phải để về quê sinh sống hẳn, mà để có quỹ thời gian chủ động hơn, thường xuyên đi lại giữa Biên Hòa và Đắk Lắk nhằm quản lý rẫy vườn, chăm sóc bố mẹ khi cần và sắp xếp công việc theo mùa vụ. Phần lớn các công việc tại rẫy đều thuê nhân công thực hiện, nên vai trò của tôi chủ yếu là quản lý, giám sát, lập kế hoạch và xử lý những công việc phát sinh. Dự định của tôi là vợ vẫn tiếp tục làm việc tại Biên Hòa để duy trì công việc và sau này con cái có điều kiện học tập ổn định. Tôi sẽ thường xuyên di chuyển giữa hai nơi, quãng đường khoảng một đêm đi xe, và cố gắng cân bằng giữa việc chăm lo cho bố mẹ với việc dành thời gian cho gia đình nhỏ.
Tuy nhiên, đây cũng chính là điều khiến tôi băn khoăn nhất. Tôi lo rằng việc thường xuyên phải đi lại sẽ khiến mình không thể ở bên vợ con nhiều như một người chồng, người cha nên có. Tôi sợ sự thiếu vắng đó sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình và quá trình nuôi dạy con sau này. Nếu tiếp tục làm ngân hàng, tôi sẽ có công việc ổn định nhưng khó có thể chăm sóc bố mẹ và giữ gìn rẫy vườn của gia đình. Ngược lại, nếu nghỉ việc, tôi sẽ có nhiều thời gian hơn để lo cho bố mẹ và tài sản gia đình nhưng lại phải chấp nhận cuộc sống luôn gắn với những chuyến đi giữa hai nơi.
Đến thời điểm này, tôi vẫn chưa biết lựa chọn nào là đúng. Tôi rất mong nhận được những chia sẻ từ anh chị, đặc biệt là những người từng đứng giữa trách nhiệm với cha mẹ và gia đình nhỏ của mình. Theo mọi người, quyết định của tôi có khả thi không? Liệu đây có phải là sự đánh đổi xứng đáng?