Gửi Cốm! Vậy là chúng mình đã về chung nhà được hai tuần rồi. Em giờ là vợ của anh; chúng mình có thêm bố mẹ, thêm người thân. Với anh, gia đình vốn trước đây ít người, giờ anh hạnh phúc lắm. Bố mất sớm, anh đợi 22 năm để lại được gọi “Bố ơi”. Từ bé anh nghĩ mình không thiếu thốn tình thương vì vẫn có mẹ lo lắng, chăm sóc; vẫn có em trai để bầu bạn, chia sẻ và cùng nhau lớn lên. Thế nhưng sâu thẳm trong anh vẫn luôn ngưỡng mộ các bạn, những người luôn có bố để dựa vào và chở che. Nhà nghèo nên khi còn đi học tới lúc ra trường anh vẫn rất tự ti, do vậy không yêu ai cả. Trẻ ngại yêu, sợ người ta đánh giá hoàn cảnh; khi bớt tự ti hơn rồi anh lại nghĩ chưa thực sự cần tình yêu. Để rồi ngoảnh đi ngoảnh lại, anh đã 34 tuổi vẫn một mình.
Anh chưa từng có suy nghĩ sẽ độc thân hay không lập gia đình. Thế nhưng anh luôn nghĩ không thể vì sợ cô đơn mà chọn bừa may rủi, hay kết hôn mà không cần tình yêu. Trước khi gặp em, anh nghĩ sẽ kết hôn nhưng không có một mốc thời gian nào cụ thể, có lẽ tầm 40 tuổi gì đó, cũng có thể hơn vì càng lớn tuổi càng ít lựa chọn.
Em hay bảo anh khó tính nên mới khó có người yêu, khó lấy vợ, em cũng vậy mà nhỉ. Không hiểu tại sao ông tơ bà nguyệt lại se duyên cho chúng mình thành một cặp, hơn nữa còn hợp nhau đến lạ. Mình gặp nhau khi Hà Nội vào thu nồng nàn, mùa đẹp nhất trong năm. Có lẽ vì vậy mà chuyện tình của chúng mình cũng được thời tiết hỗ trợ nhiều. Mình dắt tay nhau đi qua những con phố nhỏ. Ăn khoai nướng những quán ven đường, cùng nhau ngắm hoàng hôn ở hồ Tây và còn rất nhiều kỷ niệm nữa mà chắc chẳng bao giờ anh quên được.
Em từng hỏi anh tuổi này rồi có còn tin vào tình yêu đẹp không? Anh trả lời rằng mình luôn tin vào tình yêu đẹp dù ở tuổi nào đi nữa. Hôn nhân nếu không có tình yêu thì không thể nào bền chặt được. Giờ anh lại càng tin hơn em ạ. Đám cưới của chúng mình là kết quả của tình yêu, lòng chân thành và sự thấu hiểu. Bước vào chương mới của cuộc đời, anh hy vọng dù khó khăn thế nào mình vẫn nắm chặt tay nhau em nhé. “Cảm ơn đời đã cho ta gặp trễ. Để đủ trưởng thành mà giữ lấy nhau”.
Tôi là độc giả lâu năm của VnExpress, nhân đây xin cảm ơn quý báo và chuyên mục Hẹn hò đã là cầu nối để giúp tôi và vợ có thể tìm thấy nhau. Chúc quý báo ngày càng phát triển, nhiều cặp đôi có kết quả tốt đẹp thông qua chuyên mục.
Em là nữ, hơn 19 tuổi, rất bối rối, bất lực, không biết phải làm sao. Em đăng bài này với hy vọng có ai đó sẽ cho lời khuyên để em có thể gỡ rối trong lòng. Hiện tại em linh cảm mẹ có mối quan hệ bên ngoài. Mặc dù em vẫn chưa tìm bằng chứng nhưng với những hành động hiện tại của mẹ, em khá chắc. Điều này cũng do vài năm trước đây mẹ từng có mối quan hệ bên ngoài với một người đàn ông. Mọi chuyện lúc đó chỉ có bố và em biết. Bố em vốn là người hiền lành, đã tha thứ cho mẹ. Thời gian sau gia đình em mới quay lại cuộc sống bình thường.
Một tháng trở lại đây, mẹ có những biểu hiện lạ. Em tự nhủ và cố gắng lờ đi vì sắp tới có kỳ thi quan trọng, thi xong rồi tính sau. Em cũng cách xa mẹ rồi, chỉ nghĩ đó là cách để mình bày tỏ sự bất lực, thất vọng và chán. Những cuộc trò chuyện với mẹ thưa dần, em không còn tâm sự chuyện gì nữa. Mẹ em thấy lạ và có vài lần bảo em dạo này ít nói, em chỉ gật gù cho qua.
Một hai tuần nay, mẹ em bắt đầu xịt nước hoa, mùi nước hoa rất nồng. Em để ý, đúng là mẹ có một chai nước hoa ở bàn trang điểm. Mẹ ăn diện mỗi khi đi chợ. Mẹ hay mặc quần đùi thay vì quần dài. Thi thoảng mẹ còn mặc váy ra ngoài, trước đây chỉ đi ăn cỗ hay họp lớp mẹ mới mặc. Mẹ mặc áo hai dây và váy ở nhà, trước đây mẹ không mặc như vậy. Mẹ hay ra ngoài vào buổi tối, ở nhà thì bấm điện thoại rất nhiều. Mới hôm trước em thấy mẹ nhắn zalo nhưng khi em đi qua mẹ liền gạt thanh thông báo xuống để che đi. Mấy hôm nay em không thể nào tập trung được, sợ rằng tới lúc thi xong thì mọi chuyện sẽ đi xa quá.
Chiều nay em lên VnExpress tìm đọc một vài bài, thấy có bài giống với hoàn cảnh của em hiện tại. Em thấy ở dưới nhiều lời khuyên khác nhau, có người khuyên nên tâm sự với mẹ, không nên kể cho bố vì sẽ tan cửa nát nhà. Có người lại khuyên để bố biết vì bố không xứng đáng bị mẹ giấu giếm như vậy. Có bài tâm sự vì kể cho người xung quanh mà mọi chuyện đã đi xa không thể cứu vãn. Khi đọc những bài ấy, em biết mình không thể hành động mà không suy nghĩ kỹ được. Liệu mẹ có góc khuất nào mà em không hay biết? Em không nên lảng tránh mẹ như vậy, đúng không ạ? Em thấy khó khăn quá.
Em không yêu mẹ vì tại sao mẹ lại làm vậy với bố và chị em em. Em vẫn thương mẹ vì đã hy sinh cho em rất nhiều. Em cũng thương bố, thương các em mình nhiều lắm. Em không rõ bố có biết chuyện chưa nhưng bố vẫn nói chuyện bình thường với mẹ. Còn mấy đứa em, chúng vẫn còn nhỏ, ngây thơ, vô tư. Mong mọi người cho em lời khuyên, cuộc sống thật sự khó khăn, không nghĩ một ngày mình sẽ lại rơi vào bế tắc như vậy. Em cảm ơn mọi người rất nhiều. Chúc mọi người có một cuộc sống bình yên, hạnh phúc bên người mình yêu thương ạ.
Tôi lấy vợ được 5 năm, trước đó yêu nhau 4 năm từ thời sinh viên. Chúng tôi đều ở quê lên thành phố học nên dễ đồng cảm, gắn bó. Khi đó, dù hoàn cảnh em khó khăn hơn, tôi vẫn cố gắng san sẻ để em yên tâm học hành. Gia đình em cũng quý tôi. Ra trường, chúng tôi về gần quê làm việc nhưng cách nhau hơn 50 km.
Những tưởng mọi thứ sẽ êm đềm nhưng sau khi cưới, tôi nhận ra vợ thay đổi nhiều, nhất là trong cách cư xử. Chúng tôi ra ở riêng nên em không phải làm dâu, cuộc sống cũng không có va chạm lớn với gia đình chồng. Con gửi bà ngoại chăm để vợ chồng đi làm. Từ đây, mâu thuẫn bắt đầu nhiều hơn, mỗi lần cãi nhau vợ lại đòi về nhà ngoại, thậm chí dọa ly hôn. Tôi biết mình sai khi có lúc không kiềm chế được, nhưng thật sự sống trong hoàn cảnh ấy rất áp lực.
Tôi làm trong cơ quan nhà nước, thu nhập không cao nhưng ổn định, đủ lo cho gia đình. Vợ lao động chân tay, vất vả hơn nên tôi cũng cố gắng san sẻ việc nhà khi có thể. Thế nhưng không phải lúc nào tôi cũng rảnh, có khi bận không giúp được thì vợ lại tỏ thái độ, khiến tôi mệt mỏi.
Đỉnh điểm là khi vợ nói những lời khó nghe trước mặt đồng nghiệp tôi, khiến tôi rất xấu hổ. Chuyện bắt nguồn từ việc tôi tự quyết định trả một khoản nợ mà không hỏi ý kiến em. Tôi nghĩ đó là việc cần làm vì nợ lâu rồi, vợ cho rằng tôi không tôn trọng em. Từ đó, em hằn học, trách móc, rồi nói không muốn cho tôi về quê thăm con nữa. Thật ra, việc tôi không hỏi ý kiến trước cũng vì trước đây, hầu như ý kiến của tôi đưa ra đều bị vợ gạt đi. Lâu dần, tôi không còn muốn hỏi nữa. Trong khi đó, vợ lại thoải mái chi tiêu, thậm chí nhờ bên ngoại rút tiền mà không trao đổi với tôi. Điều khiến tôi buồn nhất là sự thiếu công bằng, mẹ vợ được ưu tiên, còn mẹ tôi thì không, trong khi tiền là do tôi làm ra.
Hiện tại, vợ đã về nhà ngoại được một tuần, chúng tôi không liên lạc. Tôi nhớ con rất nhiều nhưng cũng ngại về vì sợ không khí căng thẳng. Nghe nói vợ khóc nhiều, tôi cũng thương, nhưng em lại quyết định ở hẳn dưới đó, không lên sống cùng tôi nữa. Tôi buồn và rối, không muốn gia đình tan vỡ, cũng không biết phải làm thế nào để cả hai hiểu nhau. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi 27 tuổi, 10 năm trước có tình cảm với một người, lúc đó tôi đang là học sinh lớp 11. Người đó lớn hơn tôi 4 tuổi, cả hai đều có cảm tình với nhau. Hẹn hò được vài tháng, bố mẹ tôi biết chuyện, kịch liệt phản đối, lý do không phải vì tôi còn đi học, đó chỉ là phụ. Lý do chính là tôi với anh có quan hệ họ hàng.
Một thời gian dài đau khổ, tôi quyết định đi học xa nhà để trốn tránh cảm xúc của mình. Lúc đó tôi còn quá nhỏ để tìm hiểu quan hệ đó là như thế nào. Anh thấy tôi né tránh nên anh cũng không tìm tôi nữa. Tôi đi học ở TP HCM được 3 năm, không yêu ai, anh cũng vậy. Rồi không hiểu bằng cách nào anh biết được số điện thoại của tôi. Cả hai liên lạc lại, nỗi nhớ nhung từ ngày xưa đã kéo chúng tôi lại rất nhanh.
Chuyện gì đến cũng đến, chúng tôi đi quá giới hạn, từ đó qua lại trong bóng tối. Không một ai biết về mối quan hệ của hai đứa. Xin nói rõ quan hệ họ hàng của chúng tôi là như này: ông cố nội của tôi là anh em chú bác với ông sơ ngoại (cha của ông cố ngoại) của anh. Lúc quay lại với nhau chúng tôi đã tìm hiểu về luật hôn nhân gia đình, biết rõ được phép cưới nhau.
Một lần nữa tôi can đảm nói với mẹ nhưng không ai chấp nhận cuộc hôn nhân này, bố mẹ anh cũng vậy. Năm vừa rồi chúng tôi đã đăng ký hôn, giờ vẫn giậm chân tại chỗ. Chúng tôi đều không còn nhỏ nữa, mong muốn có một gia đình thực sự, bố mẹ hai bên lại không đồng ý cho cưới. Tôi phải làm sao đây, xin các anh chị cho lời khuyên.