Tôi kết hôn 5 năm, có cô con gái nhỏ rất đáng yêu. Cuộc sống của tôi nhìn từ bên ngoài khá bình yên: vợ chồng đều có công việc ổn định, con ngoan, gia đình nội ngoại không có mâu thuẫn gì lớn. Thế nhưng, điều khiến tôi mệt mỏi nhất là vấn đề tiền bạc của chồng.
Chồng làm kinh doanh tự do nên thu nhập cao hơn tôi khá nhiều. Tôi làm công việc văn phòng với thu nhập ổn định, tầm 13 triệu đồng. Từ khi cưới nhau, chúng tôi thống nhất tiền lương của tôi gửi tiết kiệm phòng lúc gia đình có việc cần dùng, các khoản chi tiêu trong nhà do chồng đảm nhận.
Mọi chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu gần đây anh không thay đổi quá nhiều. Anh bắt đầu giữ riêng toàn bộ thu nhập của mình, không chia sẻ với vợ về các khoản kiếm thêm ngoài lương. Anh làm được tổng bao nhiêu tôi không biết, có kế hoạch tài chính như thế nào tôi chẳng hay. Điều khiến tôi khó chịu hơn cả là anh luôn miệng than nghèo, khó khăn, làm không được bao nhiêu, trong khi tôi biết công việc của anh vẫn rất thuận lợi.
Với bản thân, anh rất hào phóng, sẵn sàng chi tiền mua những chai rượu đắt, những món đồ mình thích hoặc tiếp đãi bạn bè. Thế nhưng đưa tiền để tôi chi tiêu thì anh tính từng đồng, bắt tôi ghi chép để xem hàng tháng tiêu những gì.
Chồng luôn đặt lợi ích bản thân lên trên gia đình, trong khi vẫn muốn vợ và mọi người nghĩ rằng anh đang phải gánh vác quá nhiều. Tôi không biết hôn nhân của mình tồn tại được đến bao giờ khi chồng như thế. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi muốn kể câu chuyện nhà mình để mọi người cùng cho ý kiến xem liệu gia đình tôi như vậy có còn là một gia đình đúng nghĩa hay không. Tôi chỉ là đứa cháu trong một dòng họ đầy bất ổn. Ông nội sinh bố tôi với bà cả. Sau đó, vì ông không chung thủy nên bà nội rời đi nhưng luôn muốn giành quyền nuôi con với ông. Tuy nhiên, thời đó phụ nữ rất thiệt thòi nên bố tôi được ông nội và cụ tôi nuôi dưỡng. Sau này, cụ để lại cho bố tôi một mảnh đất bên cạnh nhà ông nội. Ông nội đi bước nữa và có thêm 5 người con (3 cô và 2 chú). Một thời gian sau, ông có thêm một người phụ nữ khác bên ngoài và tôi lại có thêm một người cô không đúng nghĩa trong gia đình.
Cuộc sống bên nội cứ tiếp diễn với những mối quan hệ chồng chéo: con riêng, con chung, con ngoài giá thú. Trong hoàn cảnh cơm áo gạo tiền và những cái tôi quá lớn, không ai thực sự tôn trọng ai. Ai cũng cho rằng mình là người khổ nhất, thiệt thòi nhất và cuối cùng là người đúng nhất. Theo lời các cô chú kể lại, ông nội tôi gần như không chăm sóc hay nuôi dạy con cái đàng hoàng. Một tay bà thứ hai gánh vác gia đình bằng đồng lương ít ỏi của mình. Rồi các cô lớn lên, mỗi người một con đường. Người làm trong viện kiểm sát, người trong quân đội, người làm tại ngân hàng. Cuộc sống nhìn chung cũng ổn định. Nhưng có một cô lấy chồng muộn, sau đó bị trầm cảm và gia đình gặp nhiều trục trặc.
Chú út là người được đầu tư học hành nhiều nhất nhưng số phận lại không thuận lợi. Chú luôn gặp những điều không may và thường đổ lỗi cho ông nội vì đã không quan tâm, sát sao với mình. Chú cũng trách bà vì đã ép buộc để rồi cuộc đời rơi vào cảnh khó khăn. Cuộc sống dường như là một vòng luẩn quẩn của sự đổ lỗi. Những mâu thuẫn trong gia đình không đến từ những chuyện quá lớn lao. Chúng âm ỉ từ những cái tôi cá nhân và những va chạm nhỏ nhặt kéo dài qua nhiều năm tháng. Bố mẹ tôi cũng không thoát khỏi vòng luẩn quẩn đó.
Mỗi lần về quê, tôi lại phải nghe những câu chuyện ấy lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần. Tôi lắng nghe nhưng hoàn toàn bất lực, luôn phải tỏ ra như mọi thứ vẫn bình thường. Tình cảm trong gia đình ngày càng sứt mẻ. Mâu thuẫn giữa anh chị em, giữa con ông và con bà, giữa bố con, chị em, con dâu và bố chồng... dường như chưa bao giờ có hồi kết. Tôi thực sự chỉ muốn tránh xa tất cả điều đó. Tôi chỉ mong mỗi lần về quê có thể ngồi lại, hỏi thăm nhau vài câu đơn giản như một gia đình bình thường nhưng điều đó dường như rất khó.
Thông thường, mỗi lần về quê, tôi đều sang thăm ông bà nội đầu tiên nhưng lần này vì bận việc nên tôi chưa qua. Hôm đó tôi chỉ nhìn thấy ông ngồi thất thần một mình, vẻ mặt buồn bã và đầy suy nghĩ. Lúc ấy sức khỏe của ông vẫn có vẻ bình thường. Rồi tôi nghe tin ông phải nhập viện cấp cứu vì nhiễm khuẩn đường ruột. Điều khiến tôi bàng hoàng hơn cả là người báo tin không phải ai trong gia đình mà là một bác sĩ tuyến huyện quen biết. Bác sĩ đã gọi điện cho chú tôi ở tận miền Nam. Sau đó, chú nhắn vào nhóm gia đình thông báo tình trạng của ông và mong mọi người thu xếp vào thăm.
Đọc xong tin nhắn đó, tôi chợt nghĩ: liệu đây có phải là cái giá mà ông phải trả cho cuộc đời ích kỷ, chỉ sống cho bản thân, không quan tâm vun vén gia đình? Để rồi đến cuối đời phải sống trong cảnh buồn hiu, cô quạnh dù bên cạnh có rất nhiều con cháu. Rồi tôi tự hỏi mình phải làm gì khi gia đình bên nội ngày càng đi xuống như vậy? Tôi chỉ là một đứa cháu nội đứng ngoài cuộc. Tôi không đủ khả năng để nói thay bố mình hay các cô chú. Bởi chỉ cần nói không đúng hoặc không khéo, mọi chuyện có thể trở nên tệ hơn rất nhiều.
Nhiều lúc tôi nghĩ hay cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên, để thời gian cuốn đi những gì cần phải qua đi. Để những người trong cuộc tự giải quyết những điều thuộc về họ. Nhưng rồi tôi lại giật mình nghĩ đến thế hệ của mình. Thế hệ của tôi là ai? Là những anh em họ từng lớn lên cùng nhau, từng chạy chơi trong cùng một sân nhà, từng gọi chung một tiếng ông, tiếng bà. Nhưng giờ đây ai cũng có cuộc sống riêng. Cơm áo gạo tiền, công việc, gia đình nhỏ và cả chủ nghĩa cá nhân ngày càng lớn hơn. Liệu sau này tình cảm họ hàng còn là nơi để chúng ta tìm về? Hay rồi sẽ đến lúc ai về nhà nấy, sống cuộc đời riêng của mình, chỉ còn gặp nhau trong đám cưới, đám tang hoặc những dịp bất đắc dĩ?
Tôi sợ rằng thế hệ anh em họ chúng tôi rồi cũng sẽ dần xa nhau, vì không còn được nuôi dưỡng bằng những kết nối, những kỷ niệm và những cảm xúc chung như trước nữa. Có những mối quan hệ không tan vỡ vì một biến cố lớn, chúng chỉ lặng lẽ nhạt dần theo năm tháng vì không ai còn đủ thời gian hoặc đủ sự quan tâm để giữ lấy. Nghĩ đến điều đó, tôi thấy buồn. Liệu suy nghĩ của tôi có quá bi quan không? Nếu anh chị nào từng sống trong một gia đình nhiều mâu thuẫn như vậy, xin hãy chia sẻ góc nhìn của mình. Tôi thực sự muốn lắng nghe.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 26 tuổi, cái tuổi mà nhiều người nói là "đẹp nhất để yêu và lập gia đình". Thật lòng, tôi lại không hề có cảm giác muốn yêu ai, cũng chưa từng rung động đủ nhiều để nghĩ đến chuyện gắn bó lâu dài. Thậm chí, càng nghe mọi người nói về hôn nhân, tôi càng thấy sợ. Gần đây, tôi liên tục được mai mối, hết người này đến người kia, ai cũng nói "thử tìm hiểu xem sao", "lấy chồng sớm cho ổn định". Mỗi lần như vậy, tôi chỉ thấy áp lực. Tôi không thích cảm giác phải gặp gỡ một người xa lạ chỉ vì hai bên gia đình thấy "hợp".
Tôi muốn từ chối nhưng sợ làm mất lòng người giới thiệu, sợ họ nghĩ mình chảnh chọe hay khó tính. Gia đình tôi càng sốt ruột hơn. Bố mẹ thường xuyên nhắc khéo, họ hàng mỗi lần gặp là lại hỏi "bao giờ lấy chồng". Có người còn so sánh tôi với những bạn cùng tuổi đã yên bề gia thất, con cái đề huề. Những lúc đó, tôi chỉ biết cười trừ nhưng trong lòng nặng nề vô cùng. Tôi thấy xấu hổ, như thể mình đang "chậm hơn" người khác một bước. Điều khiến tôi lo lắng nhất không phải là ánh nhìn của mọi người mà chính là nỗi sợ bên trong mình.
Tôi sợ phải bước vào một cuộc sống mới mà mình chưa sẵn sàng. Tôi sợ phải làm vợ, làm dâu, gánh trên vai những trách nhiệm mà bản thân còn chưa hiểu rõ. Tôi sợ nếu kết hôn chỉ vì áp lực, rồi sau này lại hối hận. Nhiều lúc tôi tự hỏi, có phải mình đang ích kỷ không, hay chỉ là chưa gặp đúng người? Càng nghĩ, tôi càng thấy mình chỉ trung thực với cảm xúc của chính mình. Tôi thật sự rất mệt mỏi. Một bên là mong muốn được sống theo cách mình muốn, một bên là áp lực từ gia đình và xã hội. Tôi không biết nên tiếp tục cố gắng làm hài lòng mọi người, hay mạnh dạn nói ra suy nghĩ thật của mình. Chỉ biết rằng, nỗi sợ lấy chồng trong tôi lúc này là có thật, chưa tìm được cách để vượt qua nó. Tôi phải làm sao đây?
Huyền Như
Nguồn: https://vnexpress.net/toi-met-moi-truoc-hang-loat-buoi-mai-moi-guong-ep-o-tuoi-26-5059171.html

Vài năm trước, tôi gặp anh, người tôi vô cùng ngưỡng mộ. Anh là một kỹ sư xây dựng trẻ, cao ráo, điển trai, phong thái tự tin và chững chạc. Ngày anh đến tìm hiểu chị gái, tôi từng mong anh sẽ trở thành anh rể của mình. Tôi kính trọng anh bởi sự thông minh, bản lĩnh và tinh thần cầu tiến mà anh thể hiện lúc đó. Rồi điều tôi mong cũng thành hiện thực. Anh chị tổ chức đám cưới ấm áp và hạnh phúc. Gia đình tôi rất tự hào khi có một chàng rể lịch lãm, có học thức và công việc ổn định. Theo thời gian, hình ảnh người đàn ông tôi từng ngưỡng mộ dần thay đổi. Anh sinh ra trong một gia đình nghèo, nhà tôi cũng vậy. Chính vì thế, tôi luôn nghĩ rằng khi có được công việc tốt và một mái ấm hạnh phúc, anh sẽ biết trân trọng, cố gắng vun vén và giữ gìn những gì mình đang có.
Ngày đó, chị gái tôi yêu anh không phải vì ngoại hình mà vì nhân cách và sự chững chạc của anh. Chị là người phụ nữ chung thủy. Từ khi cưới anh, chị vừa đi làm vừa chăm sóc hai con gần như một mình. Anh chị sống xa quê, có lúc khó khăn nhưng chị luôn cố gắng giữ gìn gia đình, chưa từng than trách. Khi mới cưới, công việc của chị ổn định, thu nhập khá. Còn anh lúc đó mới đi làm, kinh tế chưa vững vàng. Dù vậy, chị vẫn luôn đồng hành và tin tưởng anh. Có những chuyện không hay xảy ra, chị đều âm thầm chịu đựng, giấu gia đình để giữ thể diện cho chồng.
Là người chứng kiến từ đầu, tôi hiểu chị đã vất vả như thế nào. Có những giai đoạn anh nợ nần lên đến tiền tỉ, nội ngoại phải vay mượn khắp nơi để giúp đỡ. Đúng lúc đó, công việc của chị cũng bấp bênh, lại vừa sinh con nhỏ. Tôi nhìn chị gồng gánh mọi thứ mà không khỏi xót xa. Điều khiến tôi đau lòng hơn cả là anh dường như không biết trân trọng những hy sinh ấy của vợ. Chị vừa đi làm vừa chăm hai con, không ăn chơi hay tiêu xài hoang phí, vậy mà mỗi khi gia đình xảy ra chuyện, chị lại là người bị trách móc.
Những năm gần đây, khi anh chị được sống gần nhau hơn, tôi từng nghĩ cuộc sống của chị sẽ bớt cực nhọc, thực tế lại khác. Anh thường xuyên tụ tập bạn bè, nhậu nhẹt, ít quan tâm đến gia đình. Mọi việc trong nhà và việc chăm con vẫn chủ yếu do chị gánh vác. Nhiều lần chị sang thăm gia đình tôi với vẻ mặt buồn bã, trong túi gần như không có tiền. Tôi lén đưa chị một ít để chị đỡ tủi thân. Mỗi lần như vậy, chị đều khóc, còn tôi cũng không cầm được nước mắt. Tôi có nên nói chuyện thẳng với anh rể, để mong anh thay đổi vì gia đình? Tôi chỉ sợ mình can thiệp rồi mọi chuyện của vợ chồng chị lại rối hơn. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

