Tôi 31 tuổi, làm văn phòng, kết hôn được bốn năm, có một bé trai ba tuổi. Chồng hơn tôi hai tuổi, làm kinh doanh. Trước khi đến với tôi, anh từng có một mối tình kéo dài tám năm, sâu đậm đến mức hai người đã sống chung như vợ chồng. Nhưng cuối cùng họ không đến được với nhau vì gia đình cô ấy không chấp nhận vì không môn đăng hộ đối. Áp lực từ phía nhà gái đè lên cả tình cảm lẫn công việc của anh. Rồi cô ấy đi du học, hai người kết thúc.
Còn tôi, là người đã thích anh từ thời đại học, âm thầm suốt nhiều năm. Khi anh và người cũ chia tay, tôi theo đuổi anh và chúng tôi bắt đầu mối quan hệ. Tôi hiểu mình không phải là mối tình đầu, cũng không phải người anh từng yêu sâu sắc nhất. Nhưng tôi chấp nhận điều đó vì tôi yêu anh rất nhiều và luôn muốn được ở bên cạnh anh.
Cuộc sống sau khi cưới của chúng tôi khá yên ổn. Anh là người có trách nhiệm, chăm lo cho gia đình, đối xử với vợ con không có gì để chê. Nhiều lúc tôi cũng tự an ủi, thôi thì quá khứ ai cũng có, quan trọng là hiện tại anh đang ở bên mình. Cho đến hôm vừa rồi. Anh đi gặp bạn đại học, uống say. Đêm đó, khi gần gũi với tôi, trong lúc mơ màng, anh gọi tên người cũ. Tôi nghe rõ từng chữ. Cảm giác lúc đó rất khó tả, như có cái gì đó rơi xuống ngay trong lòng mình, hóa ra anh vẫn chưa bao giờ thôi nhớ về người cũ. Sau đó tôi tìm hiểu thì mới biết hôm đó là ngày anh nghe tin người cũ đã về nước.
Rõ ràng anh không làm gì sai trong hiện tại, chính bản thân tôi cũng hiểu đó là mối tình sâu sắc, là người anh không thể quên nhưng sao tôi buồn quá. Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Em 18 tuổi. Chỉ còn vài tháng nữa, em bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT, kỳ thi mà người lớn vẫn nói là "bước ngoặt quan trọng nhất của đời học sinh". Lẽ ra ở tuổi 18, em nên cảm thấy háo hức, nên có chút hồi hộp pha lẫn hy vọng. Nhưng thay vào đó, điều em cảm nhận rõ nhất mỗi ngày là sự căng thẳng, mệt mỏi và áp lực đè nặng trong lòng. Em viết những dòng này với mong muốn được tư vấn, được lắng nghe và biết đâu tìm ra một cách nào đó để cân bằng lại chính mình trước khi quá muộn.
Bố mẹ em luôn nói rằng mọi điều họ làm đều vì tương lai của em. Em biết điều đó. Em biết bố mẹ đã vất vả nuôi em khôn lớn, đã hy sinh nhiều thứ để em được học hành đầy đủ. Ước mơ của bố mẹ là em có thể đỗ vào một trường đại học có tiếng ở Hà Nội, để sau này "có tương lai", "có chỗ đứng trong xã hội", "không phải vất vả như bố mẹ". Mỗi lần nghe những câu nói ấy, em vừa thương bố mẹ, vừa thấy lòng mình nặng trĩu.
Từ đầu năm lớp 12 đến nay, cuộc sống của em gần như chỉ xoay quanh hai chữ: học tập. Mỗi ngày em đi học ở trường, học thêm buổi tối. Về đến nhà, việc đầu tiên không phải là nghỉ ngơi mà là ngồi vào bàn học: học bài cũ, làm đề, luyện thêm bài tập nâng cao. Em học liên tục, học không ngừng, học đến khi mắt mờ đi, đầu óc quay cuồng. Có những hôm, em chỉ được ngủ khi đã hoàn thành hết số bài bố mẹ yêu cầu.
Cuối tuần - khoảng thời gian lẽ ra để nghỉ ngơi - với em lại là những ngày học từ 8 giờ sáng đến tận đêm. Em hầu như không được ra ngoài, không được đi chơi cùng gia đình hay bạn bè. Có những lần gia đình có việc, em vẫn phải ở nhà một mình để học. Em nhìn qua cửa sổ, thấy mọi người vui vẻ ra ngoài, còn mình thì ngồi trước chồng sách vở cao ngất, lòng trống rỗng.
Em không phủ nhận rằng việc học là quan trọng. Em cũng có ước mơ của riêng mình. Nhưng em cảm thấy mình đang học trong trạng thái bị dồn ép hơn là tự nguyện. Mỗi ngày trôi qua như một cuộc chạy đua không có điểm dừng. Nếu em lỡ cầm điện thoại lướt Facebook vài phút để thư giãn, bố mẹ sẽ mắng em ngay. Có hôm, chỉ vì em xem điện thoại chưa đến 10 phút mà bị trách móc gay gắt rằng: "Không lo học thì sau này đừng trách ai".
Những lời mắng ấy cứ lặp đi lặp lại, khiến em dần cảm thấy mình lúc nào cũng sai, lúc nào cũng chưa đủ cố gắng. Em bắt đầu sợ những tiếng bước chân của bố mẹ khi đi ngang qua phòng. Em sợ bị hỏi: "Học xong chưa?", "Làm được bao nhiêu đề rồi?", "Điểm thử thế nào?". Em cảm thấy như mình đang sống trong một vòng lặp của áp lực và kỳ vọng.
Có những đêm, em nằm trên giường mà tim vẫn đập nhanh vì lo lắng. Em nghĩ đến kỳ thi sắp tới, nghĩ đến viễn cảnh nếu mình không đạt kết quả như mong muốn. Em sợ làm bố mẹ thất vọng, sợ ánh mắt buồn của họ. Nhưng càng sợ, em càng mất tập trung. Có những hôm ngồi trước trang đề thi mà đầu óc trống rỗng, chữ nghĩa nhảy múa trước mắt.
Em nhận ra mình đang stress thật sự. Em dễ cáu gắt hơn, dễ bật khóc hơn. Có lúc em chỉ muốn được ngủ một giấc thật dài mà không phải nghĩ đến bài vở. Có lúc em ước mình được nói với bố mẹ rằng em mệt rồi, rằng em cần nghỉ một chút. Nhưng rồi em lại im lặng vì sợ bị cho là lười biếng, là không biết quý trọng cơ hội.
Em hiểu bố mẹ không có ý xấu. Họ chỉ muốn tốt cho em nhưng cách họ dồn ép khiến em cảm thấy mình như một chiếc lò xo bị nén quá mức. Em không còn cảm nhận được niềm vui trong việc học. Những môn học từng khiến em thích thú giờ trở thành nỗi ám ảnh. Mỗi lần cầm bút lên là một lần tim em thắt lại.
Em tự hỏi: liệu học nhiều như vậy có thực sự giúp em thi tốt hơn không, hay chỉ khiến em kiệt sức trước khi bước vào phòng thi? Em đọc ở đâu đó rằng khi tinh thần căng thẳng kéo dài, hiệu suất học tập cũng giảm đi. Nhưng em không biết làm sao để thuyết phục bố mẹ hiểu điều đó.
Em ước gì mình có thể giảm thiểu áp lực để bước vào kỳ thi này với tâm thế nhẹ nhàng hơn. Em không mong được bỏ học, không mong được chơi bời vô tư. Em chỉ mong có một khoảng thời gian ngắn trong ngày để thở, để đi dạo, để nói chuyện với bạn bè, để xem một bộ phim mà không phải lo sợ bị trách mắng. Em mong cuối tuần có thể nghỉ ngơi vài tiếng thay vì học từ sáng đến đêm.
Em cũng tự hỏi liệu có cách nào để nói chuyện với bố mẹ một cách bình tĩnh và hiệu quả hơn không. Em nên chia sẻ cảm xúc của mình như thế nào để bố mẹ không hiểu lầm rằng em đang chống đối? Em nên làm sao để bố mẹ tin rằng em vẫn nghiêm túc với kỳ thi, nhưng em cần một nhịp độ học phù hợp hơn?
Hiện tại, em cảm thấy mình đứng giữa hai áp lực: một bên là kỳ thi quan trọng, một bên là kỳ vọng của bố mẹ. Em sợ nếu mình không cố hết sức sẽ hối hận. Nhưng em cũng sợ nếu cứ tiếp tục như thế này, em sẽ kiệt quệ trước khi kỳ thi diễn ra.
Em viết bài này không phải để trách móc bố mẹ, mà để tìm một lời khuyên. Làm thế nào để em có thể cân bằng giữa học tập và sức khỏe tinh thần? Làm thế nào để em giảm bớt cảm giác bị ép buộc và tìm lại động lực từ bên trong? Và làm thế nào để bố mẹ hiểu rằng áp lực quá mức đôi khi không tạo ra kết quả tốt hơn, mà chỉ khiến con cái thêm mệt mỏi?
Em thực sự mong nhận được sự tư vấn. Em muốn bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT với sự tự tin và bình tĩnh, chứ không phải trong trạng thái căng thẳng đến nghẹt thở. Em tin rằng một tâm lý ổn định sẽ giúp em làm bài tốt hơn rất nhiều so với việc học đến kiệt sức.
Ở tuổi 18, em vẫn còn nhiều điều phải học, không chỉ kiến thức sách vở mà còn cách quản lý cảm xúc và áp lực. Em hy vọng mình có thể tìm được cách tháo gỡ nút thắt này trước khi kỳ thi đến gần hơn. Em không muốn kỳ thi quan trọng nhất đời học sinh của mình bị phủ bóng bởi stress và nước mắt.
Em chỉ mong được học trong sự động viên thay vì sợ hãi, được cố gắng vì ước mơ của mình thay vì vì nỗi lo làm người khác thất vọng. Và trên hết, em mong mình đủ mạnh mẽ để vượt qua giai đoạn này một cách lành mạnh và trưởng thành hơn.
Hương Nhi

Tôi 26 tuổi, bạn trai cùng tuổi, là bạn học cấp ba, yêu nhau từ sau khi tốt nghiệp và đến nay đã 7 năm, cũng là tình đầu của nhau. Sau khi ra trường, vì một số lý do, hai đứa chia tay gần hai năm rồi quay lại vào dịp Tết vừa rồi vì nhận ra vẫn còn tình cảm. Nhà tôi ở quê, điều kiện ổn định, bố mẹ đều đã nghỉ hưu. Nhà anh khó khăn hơn, bố mất sớm, mẹ một mình nuôi ba anh em khôn lớn. Bố mẹ tôi không cấm cản nhưng luôn lo sau này tôi sẽ vất vả.
Suốt 7 năm yêu nhau, chúng tôi chủ yếu yêu xa. Hiện tôi làm công chức nhà nước ở quê, công việc đã ổn định. Anh làm xây dựng, công việc nay đây mai đó, thu nhập bấp bênh. Bao nhiêu tiền kiếm được anh đều gửi về trả nợ học hành và lo cho gia đình.
Bố mẹ muốn tôi sớm kết hôn nhưng không ai ủng hộ mối quan hệ này vì hoàn cảnh hai đứa quá nhiều khó khăn. Bản thân tôi cũng áp lực vì còn khoản nợ xin việc từ trước. Tôi thương anh, anh cũng muốn cưới tôi nhưng hiện cả hai chưa có gì trong tay, lại vì công việc mà cách xa hàng nghìn cây số. Anh bảo nếu chờ được, hãy chờ thêm vài năm để anh trả hết nợ và tìm cách về quê. Còn tôi ngày càng mệt mỏi vì áp lực gia đình, tiền bạc và tương lai mờ mịt, nhiều lúc muốn buông tay. Có phải tôi quá thực dụng không? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và em quen nhau qua sự giới thiệu của người thân. Tôi 41 tuổi, em 36. Ngay lần gặp đầu tiên, em để lại trong tôi ấn tượng rất tốt. Em đẹp, chín chắn, nhìn rất có thiện cảm. Trong quá trình tìm hiểu, tôi biết mình dành tình cảm cho em nhiều hơn. Tôi luôn chủ động nhắn tin và hỏi han em mỗi ngày. Quen nhau nửa năm nhưng tôi chưa thấy em chủ động nhắn tin, gọi điện hay đòi hỏi tôi làm gì. Mỗi lần gặp nhau, em đều vui vẻ, hào hứng trò chuyện, nhưng chỉ dừng lại ở đó, không có động thái gì tình cảm hơn chút.
Rồi tin nhắn của em thưa dần, tời gian hồi âm cũng lâu hơn. Mỗi khi tôi hẹn gặp, em thường nói bận. Tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và nghĩ rằng mối quan hệ này sẽ không thể tiến thêm được gì. Một hôm, em chủ động nhắn tin hẹn tôi đi cà phê, điều từ khi quen nhau đến giờ em chưa từng làm. Tôi nghĩ có khi đây là bước tiến mới cho mối quan hệ của hai đứa. Thế nhưng khi gặp, mọi chuyện hoàn toàn khác. Em bảo chuyện tình cảm này không thể tiến xa hơn, em xin lỗi vì không thể đáp lại tình cảm của tôi. Tôi trân trọng sự thẳng thắn của em nhưng rất buồn, rồi lại nghĩ người ta không yêu mình thì biết trách ai.
Nghĩ thế nhưng tôi không đành lòng để tuột mất em. Tôi không biết phải diễn tả cảm giác ấy thế nào, chỉ biết mỗi lần được ở bên em, tôi đều thấy bình yên, hạnh phúc. Vì thế, biết là vô vọng nhưng tôi vẫn nhắn tin, mặc cho em có trả lời hay không. Tôi có nhà, có xe, không giàu có nhưng tin là đủ khả năng lo cho gia đình nhỏ trong tương lai. Đến giờ tôi vẫn chưa lập gia đình không phải vì không có ai yêu, có thể do tôi kỹ tính nên chưa tìm được người phù hợp, đến khi gặp em thì em lại không dành tình cảm cho mình. Trước đây, mỗi khi trò chuyện với ai đó, tôi có thể nói đủ thứ chuyện, thế nhưng cứ nhắc đến chuyện hôn nhân là tôi lại lúng túng. Mẹ cũng hay bảo: "Con lo kiếm vợ để mẹ còn được bế cháu, mẹ nhiều tuổi rồi".
Tôi từng được mai mối với nhiều người nhưng chưa ai mang lại cho mình cảm xúc đặc biệt. Chỉ có em, với sự chín chắn, tinh tế nhưng thẳng thắn, khiến tôi có thể mơ về một tổ ấm hạnh phúc. Em đủ chân thành để nói mình không yêu tôi, điều đó khiến tôi càng trân trọng và yêu em nhiều hơn. Chúng tôi dừng liên lạc khoảng hai tháng thì bỗng em nhắn tin: "Anh, mình cưới nhau luôn được không, chẳng cần hẹn hò hay tìm hiểu gì. Ngay từ đầu chúng ta đã không yêu đương lãng mạn gì, nên giờ không cần cố tìm kiếm sự lãng mạn". Tôi mong được ở bên em lắm nhưng rồi lại tỉnh táo luôn, sao em không yêu tôi mà lại muốn cưới? Em là phụ nữ, cần phải có tình yêu mới cưới, sao giờ lại nhắn tin cho tôi như thế?
Giá như em đừng nói thẳng rằng em không có tình cảm với tôi thì lại khác. Có lẽ bố mẹ thấy em đã có tuổi nên tạo nhiều áp lực khiến em muốn kết hôn dù không yêu. Tôi yêu em nhiều nên cũng buồn cho bản thân, thương em nếu cưới mà chưa có tình yêu. Tệ nhất là tôi hiểu mọi chuyện nhưng không thể buông tay em. Có thể tôi mạo hiểm nếu bước vào cuộc hôn nhân này. Tôi thấy nhiều người bảo: "Phụ nữ nên lấy người đàn ông yêu mình nhiều hơn", tôi yêu em nhiều thế, tin rằng có thể làm cho em hạnh phúc và yêu lại tôi. Rồi nhỡ tôi cứ yêu em mà mãiem chẳng thể yêu tôi, thì sao? Tôi cưới em, liệu có khi nào phải hối hận không? Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

