Vài năm trước, tôi gặp anh, người tôi vô cùng ngưỡng mộ. Anh là một kỹ sư xây dựng trẻ, cao ráo, điển trai, phong thái tự tin và chững chạc. Ngày anh đến tìm hiểu chị gái, tôi từng mong anh sẽ trở thành anh rể của mình. Tôi kính trọng anh bởi sự thông minh, bản lĩnh và tinh thần cầu tiến mà anh thể hiện lúc đó. Rồi điều tôi mong cũng thành hiện thực. Anh chị tổ chức đám cưới ấm áp và hạnh phúc. Gia đình tôi rất tự hào khi có một chàng rể lịch lãm, có học thức và công việc ổn định. Theo thời gian, hình ảnh người đàn ông tôi từng ngưỡng mộ dần thay đổi. Anh sinh ra trong một gia đình nghèo, nhà tôi cũng vậy. Chính vì thế, tôi luôn nghĩ rằng khi có được công việc tốt và một mái ấm hạnh phúc, anh sẽ biết trân trọng, cố gắng vun vén và giữ gìn những gì mình đang có.
Ngày đó, chị gái tôi yêu anh không phải vì ngoại hình mà vì nhân cách và sự chững chạc của anh. Chị là người phụ nữ chung thủy. Từ khi cưới anh, chị vừa đi làm vừa chăm sóc hai con gần như một mình. Anh chị sống xa quê, có lúc khó khăn nhưng chị luôn cố gắng giữ gìn gia đình, chưa từng than trách. Khi mới cưới, công việc của chị ổn định, thu nhập khá. Còn anh lúc đó mới đi làm, kinh tế chưa vững vàng. Dù vậy, chị vẫn luôn đồng hành và tin tưởng anh. Có những chuyện không hay xảy ra, chị đều âm thầm chịu đựng, giấu gia đình để giữ thể diện cho chồng.
Là người chứng kiến từ đầu, tôi hiểu chị đã vất vả như thế nào. Có những giai đoạn anh nợ nần lên đến tiền tỉ, nội ngoại phải vay mượn khắp nơi để giúp đỡ. Đúng lúc đó, công việc của chị cũng bấp bênh, lại vừa sinh con nhỏ. Tôi nhìn chị gồng gánh mọi thứ mà không khỏi xót xa. Điều khiến tôi đau lòng hơn cả là anh dường như không biết trân trọng những hy sinh ấy của vợ. Chị vừa đi làm vừa chăm hai con, không ăn chơi hay tiêu xài hoang phí, vậy mà mỗi khi gia đình xảy ra chuyện, chị lại là người bị trách móc.
Những năm gần đây, khi anh chị được sống gần nhau hơn, tôi từng nghĩ cuộc sống của chị sẽ bớt cực nhọc, thực tế lại khác. Anh thường xuyên tụ tập bạn bè, nhậu nhẹt, ít quan tâm đến gia đình. Mọi việc trong nhà và việc chăm con vẫn chủ yếu do chị gánh vác. Nhiều lần chị sang thăm gia đình tôi với vẻ mặt buồn bã, trong túi gần như không có tiền. Tôi lén đưa chị một ít để chị đỡ tủi thân. Mỗi lần như vậy, chị đều khóc, còn tôi cũng không cầm được nước mắt. Tôi có nên nói chuyện thẳng với anh rể, để mong anh thay đổi vì gia đình? Tôi chỉ sợ mình can thiệp rồi mọi chuyện của vợ chồng chị lại rối hơn. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi là người tự kỷ, điều đó không có nghĩa là tôi không có cảm xúc. Ngược lại, đôi khi tôi cảm nhận mọi thứ rất sâu, chỉ là không giỏi thể hiện theo cách mọi người quen thuộc. Trong chuyện tình cảm, tôi gặp khá nhiều khó khăn. Tôi không giỏi đọc tín hiệu. Những ánh mắt, ẩn ý, hay "bật đèn xanh"..., chúng giống như một ngôn ngữ mà tôi chưa từng được học. Có khi tôi không nhận ra người khác đang thích mình. Cũng có khi tôi hiểu sai, mọi thứ trở nên ngượng ngùng. Tôi cũng không giỏi giao tiếp cảm xúc.
Khi thích ai đó, tôi không biết phải nói sao cho "đúng cách". Tôi có thể im lặng quá lâu hoặc nói những điều quá thẳng thắn. Không phải vì tôi không quan tâm mà vì không biết cách thể hiện sao cho dễ hiểu. Tôi cần thời gian để mở lòng. Tôi không thể "bắt sóng" nhanh như người khác, thế nhưng một khi đã tin tưởng thì tôi sẽ rất chân thành. Tôi không giỏi chơi trò tâm lý, không giỏi thả thính, chỉ luôn nghiêm túc.
Có lúc tôi thấy mình như đứng ngoài cuộc chơi. Người khác yêu nhau dễ dàng, còn tôi loay hoay với những điều cơ bản nhất. Tôi vẫn tin sẽ có người hiểu hoặc ít nhất là sẵn sàng học cách hiểu tôi. Nếu bạn từng thấy một người hơi khác biệt, nói chuyện có phần vụng về, phản ứng chậm hơn một chút, có thể họ không lạnh lùng, chỉ là họ đang cố gắng theo cách của riêng mình. Còn tôi, vẫn đang học cách yêu theo nhịp của mình. Mong được các bạn chia sẻ.
Liệu có tồn tại một tình yêu quá chênh lệch tuổi? Trên đường đời tấp nập, tôi va phải em. Khuôn mặt thanh tú, ánh mắt đó, nụ cười đó đã khẽ chạm vào tim tôi ngay từ lần đầu nhìn thấy em. Càng ngạc nhiên hơn khi chính em là người chủ động theo đuổi tôi. Chúng tôi bắt đầu cuộc hẹn hò từ hôm ấy. Tôi là người phụ nữ đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ yêu thêm một ai khác cho đến khi gặp em. Em đã giúp tôi có thêm động lực, có thêm sự can đảm để bắt đầu một cuộc tình mới. Trái tim tôi đã ngủ yên từ lâu, nay lại được đánh thức bởi em. Tôi lớn hơn em đúng một con giáp. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ em yêu tôi vì tiền hoặc vì ham muốn thể xác, kiểu tò mò của các chàng trai muốn chinh phục mấy chị lớn hơn. Thế nhưng tôi cảm nhận được sự chân thành của em.
Chúng tôi yêu nhau không vì bất cứ lý do nào khác, đơn giản là tình cảm đó xuất phát từ hai trái tim. Yêu thật lòng, không toan tính, không vụ lợi, có điều khoảng cách về tuổi tác luôn là rào cản lớn nhất đối với tôi. Tôi thương em nhưng đó vẫn là một áp lực vô hình khiến bản thân luôn tự dằn vặt. Tôi có thể tiếp tục yêu em và ở bên em cả đời này không, hay rời xa để em tìm cô gái phù hợp?
Tôi tôn trọng quyết định của anh khi anh muốn dành thời gian còn lại cho riêng mình vì biết không sống được bao lâu nữa. Anh nói không yêu tôi, chỉ rất có cảm tình. Tôi ghét mình yếu đuối, nặng tình; tự ái ngăn tôi ở lại bên anh. Vậy mà tôi không có giây phút bình yên sau khi chia tay nhau, tôi nhận ra mình không thể sống thiếu anh.
Chúng tôi hẹn hò vài lần ở quán cà phê. Anh nghiêm túc, chân thành và cởi mở. Góp nhặt những câu chuyện anh kể, tôi nhận ra anh là người đàn ông sống trách nhiệm với gia đình, chung thủy và rất tự trọng. Vợ mất sớm, anh ở vậy nuôi con. Anh trải qua rất nhiều thăng trầm, khó khăn khổ cực. Tôi cảm phục và nhận ra anh rất có nghị lực khi từ nhỏ mồ côi, sống thiếu thốn tình cảm và bị ngược đãi. Đến khi lập gia đình, cuộc sống êm ấm, hạnh phúc không được bao lâu thì vợ anh đột ngột ra đi. Không biết có phải do lòng trắc ẩn mà tôi lại bắt đầu có cảm tình đặc biệt với anh chỉ sau vài lần hẹn hò, đó cũng là lúc anh phát hiện ra bản thân bị bệnh hiểm nghèo.
Anh muốn chia tay nhưng tôi vẫn một mực quyết định làm bạn với anh, để động viên và khuyên anh chữa trị. Tôi đã có khoảng thời gian hạnh phúc bên cạnh anh dù nó thật ngắn ngủi. Tôi luôn tranh thủ thời gian để có thể ở bên cạnh anh trong thời gian xạ trị. Tôi thấy anh khá cô độc vì không muốn làm phiền bất kỳ ai, anh chịu đựng một mình. Chúng tôi có một lời hứa, sau khi điều trị xong sẽ kết hôn. Bệnh anh chưa phải giai đoạn cuối nhưng tác hại của xạ trị đã làm anh suy kiệt, bi quan.
Việc chữa trị bất thành, anh xin lỗi vì không thể thực hiện lời hứa, tìm mọi cách cắt đứt liên lạc với tôi. Tôi thật sự chao đảo. Hạnh phúc lứa đôi là thứ xa xỉ đối với tôi, khi tôi vốn lận đận tình cảm, đến mức rất khó khăn để có thể yêu ai lần nữa. Tôi cũng không cần một lễ cưới, chỉ muốn ở bên cạnh chăm sóc và bù đắp cho anh. Chỉ cần 30 phút để tới nhà anh nhưng tôi lại chôn chân một chỗ, dù rất mong gặp anh. Tôi biết hiện tại anh không cần tôi, luôn nói chia tay là tốt cho tôi. Dường như anh muốn quay về với kỷ niệm, tình cảm với người vợ quá cố. Tôi phải làm sao đây, thời gian còn lại của chúng tôi không còn nhiều, tôi không muốn lãng phí thời gian.