Nơi giữ ánh sáng không bao giờ được phép tắt

Nơi giữ ánh sáng không bao giờ được phép tắt

Hai giờ sáng, khu hồi sức tích cực của Bệnh viện Chợ Rẫy vẫn sáng trắng thứ ánh sáng lạnh quen thuộc. Tiếng monitor vang lên đều đặn giữa hành lang dài gần như không còn dấu hiệu của ngày hay đêm. Nữ điều dưỡng kéo cao khẩu trang, lặng lẽ đẩy xe thuốc đi ngang qua những cánh cửa kính đang phủ hơi sương máy lạnh.

Ở nơi ấy, đêm và ngày dường như không còn khác biệt. Phía sau mỗi cánh cửa là những bệnh nhân đang phụ thuộc vào máy thở, máy lọc máu, hệ thống ô xy và hàng chục thiết bị y tế hoạt động liên tục. Chỉ một sự cố điện kéo dài vài phút cũng có thể khiến mọi thứ trở nên mong manh.

Nhưng rất ít người biết rằng, phía sau những hành lang chưa bao giờ tắt đèn ấy luôn có những con người âm thầm thức cùng bệnh viện.

Họ không mặc áo blouse trắng. Họ là những người giữ điện.

Một kỹ sư điện từng nói rằng, công việc ở bệnh viện khiến anh áp lực hơn bất kỳ công trình nào khác. Bởi ở đây, điện không chỉ vận hành bóng đèn hay máy lạnh mà điện giữ cho máy thở hoạt động, cho những màn hình sinh tồn không ngừng nhấp nháy giữa đêm, cho phòng mổ tiếp tục sáng đèn trong những ca cấp cứu kéo dài nhiều giờ.

“Ở quán cà phê, mất điện là bất tiện. Nhưng trong phòng hồi sức, vài phút mất điện có thể ảnh hưởng trực tiếp đến sự sống của bệnh nhân”, anh nói.

Tại các bệnh viện tuyến cuối như Chợ Rẫy, Nhân dân 115 hay Nhi đồng 1, hệ thống điện luôn được bảo vệ bằng nhiều lớp. Ngoài nguồn điện chính từ lưới điện thành phố còn có máy phát điện dự phòng, tủ chuyển nguồn tự động và đội ngũ kỹ thuật trực liên tục suốt ngày đêm. Có những người gần như thuộc lòng tiếng rung của từng máy biến áp. Chỉ cần âm thanh khác đi đôi chút, họ đã biết phải kiểm tra ở đâu. Công việc ấy âm thầm đến mức phần lớn bệnh nhân và người nhà chưa từng biết tên họ.

Trong ký ức của nhiều người dân TP.HCM, những năm tháng dịch Covid-19 có lẽ là khoảng thời gian thành phố căng thẳng nhất. Các bệnh viện dã chiến được dựng lên trong thời gian rất ngắn. Những khu hồi sức sáng đèn xuyên đêm. Máy thở hoạt động liên tục. Hệ thống ô xy phải duy trì ổn định từng giờ. Khi ấy, điện không còn là tiện nghi nữa. Điện là sự sống.

Có những đêm mưa lớn, đội ngũ kỹ thuật vẫn phải liên tục kiểm tra hệ thống điện dự phòng tại các khu điều trị. Những chiếc máy phát được vận hành thử xuyên đêm để chắc chắn không có sai sót nào xảy ra. Giữa thời điểm cả thành phố nhắc nhiều về các bác sĩ, điều dưỡng và lực lượng tuyến đầu, vẫn có những con người lặng lẽ đứng phía sau để giữ cho ánh sáng trong bệnh viện không bao giờ tắt. Không nhiều người biết đến họ. Nhưng họ hiểu rằng, phía sau mỗi ổ cắm điện trong khu hồi sức có thể là sinh mạng của một con người.

Suốt 50 năm qua, ngành điện TP.HCM đã đi cùng nhịp phát triển của thành phố. Từ những khu dân cư cũ với dây điện chằng chịt đến các tuyến metro, khu công nghệ cao, trung tâm dữ liệu và những bệnh viện vận hành liên tục 24 giờ mỗi ngày.

Người dân nhìn thấy thành phố qua ánh đèn bên sông Sài Gòn, qua những tuyến đường rực sáng ở trung tâm hay những tòa nhà chưa bao giờ tắt điện. Nhưng có lẽ ít nơi nào cảm nhận rõ giá trị của điện như ở bệnh viện. Bởi ở đó, phía sau ánh sáng của một phòng mổ là niềm hy vọng của cả một gia đình đang chờ ngoài hành lang. Phía sau tiếng máy thở đều đặn giữa đêm là sự sống của một bệnh nhân đang giành giật từng nhịp thở.

  Cụ bà U.100 vẫn đạp xe đi chợ, nấu ăn

Và phía sau sự bình yên ấy là rất nhiều con người âm thầm đứng sau ánh sáng.

Người ta thường nhớ đến ngành điện qua những cột điện cao thế, những người công nhân sửa chữa giữa nắng gắt hay mưa giông. Nhưng ở một góc khác của TP.HCM, có những con người đang lặng lẽ giữ điện cho những nơi không được phép tối. Họ không xuất hiện trong những câu chuyện hào nhoáng của thành phố. Cũng giống như điện, hiện diện mỗi ngày đến mức người ta quen thuộc và đôi khi quên mất giá trị của nó. Chỉ đến khi một bệnh viện vẫn sáng đèn giữa đêm mưa, một ca cấp cứu không bị gián đoạn hay một phòng hồi sức vẫn vận hành bình yên, người ta mới hiểu rằng phía sau sự bình thường ấy là biết bao nỗ lực âm thầm.

50 năm của ngành điện thành phố mang tên Bác không chỉ được đo bằng những công trình hay những con số tăng trưởng mà còn được đo bằng những ánh đèn chưa bao giờ tắt, ở những nơi đang giữ sự sống cho con người.

Tin Gốc: Thanh Niên