Ngày 23/6, ông Mboladinga có mặt trên khán đài sân vận động Akron (Mexico) để theo dõi trận đấu giữa đội tuyển quê nhà CHDC Congo và Colombia. Ông đến sân một tiếng trước giờ bóng lăn, mặc vest đỏ, thắt cà vạt, áo sơ mi vàng và quần xanh lam.
Khi trọng tài thổi còi bắt đầu trận đấu, ông di chuyển lên chiếc bục phía sau khu vực kỹ thuật của đội tuyển CHDC Congo. Tại đây, ông đứng yên, giơ tay phải lên trời suốt hiệp một, nhằm tái hiện tư thế của bức tượng cố thủ tướng Patrice Lumumba tại thủ đô Kinshasa. Phía sau ông, đám đông liên tục hò reo cổ vũ.
Khán giả gọi ông là “Lumumba Vea” (Lumumba sống mãi) do ngoại hình có nét tương đồng với vị lãnh đạo. Khi được hỏi về trải nghiệm dự giải, ông từ chối phỏng vấn, chỉ mỉm cười và gật đầu.
Ông Mboladinga duy trì thói quen mặc vest đỏ, thắt cà vạt tới sân vận động từ năm 2013. Đầu năm 2026, hình ảnh của ông từng xuất hiện nhiều trên mạng xã hội khi đồng hành cùng đội tuyển tại Cúp bóng đá châu Phi (Afcon) ở Morocco. Trong giờ nghỉ giải lao của trận đấu hôm 23/6, nhiều cổ động viên Colombia đã đến làm quen và xin chụp ảnh kỷ niệm cùng ông.
Để có mặt tại khán đài ở Mexico, ông Mboladinga đã trải qua hành trình dài. Đầu năm nay, ông lỡ trận play-off tranh vé dự World Cup của đội nhà trước Jamaica vì vấn đề thị thực, phải di chuyển đến Kenya và Ethiopia để hoàn thiện giấy tờ. Dù lên kế hoạch xem trận ra quân gặp Bồ Đào Nha, ông tiếp tục phải vắng mặt và trải qua đợt cách ly y tế 21 ngày do quy định phòng dịch Ebola bùng phát tại quê nhà. Sau khi hoàn thành cách ly, Liên đoàn Bóng đá Congo đã tài trợ để ông tiếp tục chuyến đi.
Cố thủ tướng Patrice Lumumba là người dẫn dắt phong trào chấm dứt sự cai trị của thực dân Bỉ tại CHDC Congo năm 1960. Ông nhậm chức thủ tướng, thiết lập nền móng điều hành quốc gia này. Năm 1961, ông bị sát hại giữa thời điểm nổ ra xung đột với phong trào ly khai ở vùng Katanga.
Tiến sĩ Nicole McNichols, giáo sư tình dục học tại Đại học Washington (Mỹ), cho biết chủ động lên lịch cho sự thân mật mang lại hiệu quả tích cực đối với các cặp đôi sống chung lâu năm.
Nhiều người quan niệm tình dục nên diễn ra một cách tự nhiên. Ý tưởng lên lịch cho chuyện chăn gối thường bị xem là thiếu lãng mạn hoặc là dấu hiệu mối quan hệ đang trục trặc. Tuy nhiên, sự chờ đợi cảm hứng tự nhiên có thể khiến các cặp đôi bỏ lỡ nhiều cơ hội gần gũi.
"Đặc biệt với phụ nữ, ham muốn thường xuất hiện sau khi sự kết nối cảm xúc hoặc tiếp xúc thân mật bắt đầu. Việc lên lịch giúp các cặp đôi ưu tiên đời sống tình cảm giữa bộn bề công việc và trách nhiệm gia đình", Tiến sĩ McNichols nói.
Giống như việc lên kế hoạch tập luyện hay gặp gỡ bạn bè, sự thân mật cũng cần được sắp xếp trong lịch trình để duy trì lâu dài. Những cặp đôi có đời sống tình dục tích cực thường chủ động tạo khoảng thời gian riêng, hạn chế các yếu tố gây xao nhãng và chuẩn bị tâm lý chuyển từ áp lực thường ngày sang trạng thái kết nối.
Theo chuyên gia, lên lịch không mang ý nghĩa ép buộc. Mục tiêu của việc này là tạo cơ hội cho sự gần gũi, không biến tình dục thành nhiệm vụ.
Việc có khoảng thời gian dành riêng cho nhau cũng tạo cảm giác mong chờ. Tiến sĩ McNichols gọi những thay đổi nhỏ, như thay đổi thời điểm trong ngày hay một không gian quen thuộc, là "đổi mới vi mô" (Ví dụ: thay vì phòng ngủ thì hẹn ở khách sạn dịp cuối tuần; thay đổi thời gian từ ban đêm sang buổi sáng...). Những yếu tố này đủ để phá vỡ sự đơn điệu trong đời sống vợ chồng.
Tiến sĩ McNichols cho biết điều biến mất đầu tiên trong nhiều cuộc hôn nhân không phải là tình dục mà là những tiếp xúc thân mật hàng ngày. Những cái nắm tay, cái ôm khi trở về nhà hay nụ hôn trước khi đi làm thường thưa thớt dần do cả hai bị cuốn vào công việc và con cái. Các cử chỉ âu yếm đơn giản giúp củng cố cảm giác an toàn và tăng kết nối cảm xúc.
Bên cạnh đó, các nghiên cứu khác cho thấy những cặp đôi phân chia việc nhà công bằng thường hài lòng hơn với đời sống tình dục. Khi một người gánh phần lớn trách nhiệm gia đình, sự mệt mỏi và bất mãn dễ xuất hiện, dẫn đến suy giảm ham muốn.
Mới đây, một tai nạn nghiêm trọng vừa xảy ra với bé trai 5 tuổi khi đang chơi xe điện tự chế. Trong lúc xe vận hành, tay phải của trẻ bất ngờ bị cuốn vào bánh xe đang quay, dẫn đến chấn thương nặng, đứt lìa ngón cái và ngón trỏ.
Theo thông tin từ Bệnh viện Nhi Hà Nội, ngay sau tai nạn, trẻ được đưa đến cấp cứu trong tình trạng tổn thương nghiêm trọng bàn tay phải.
Qua đánh giá chuyên môn, bác sĩ Đỗ Hùng Anh – đơn vị Phẫu thuật Tạo hình, Sọ mặt và Thẩm mỹ cho biết: Đây là vết thương đặc biệt nặng, với nhiều yếu tố bất lợi cho việc bảo tồn chức năng.
Trẻ bị tổn thương nghiêm trọng ở hai ngón tay cái và trỏ, phần đầu ngón bị tách rời và không còn khả năng phục hồi. Hệ thống mạch máu và mô bị tổn thương nặng, nên các bác sĩ cho biết không thể thực hiện phẫu thuật nối lại.
Theo các bác sĩ, đây là dạng tai nạn không hiếm gặp khi trẻ sử dụng các phương tiện không đảm bảo an toàn. Hậu quả để lại thường rất nặng nề, ảnh hưởng lâu dài đến chức năng vận động của bàn tay, cũng như sinh hoạt và phát triển của trẻ sau này.
Thời gian qua, tại nhiều công viên, quảng trường thường có dịch vụ cho thuê xe điện trò chơi cho trẻ em. Những chiếc xe điện này không giống như những đồ chơi thông thường. Chúng có thể đạt tốc độ từ 10 đến 20km/h, một con số không nhỏ đối với trẻ em.
Bên cạnh đó, phần lớn những chiếc xe này đều là hàng tự chế, không qua kiểm định chất lượng, không có tiêu chuẩn an toàn về hệ thống phanh, giảm xóc hay bảo hộ.
Chỉ cần một cú va chạm nhẹ hay một pha tăng tốc đột ngột rồi bẻ lái, trẻ nhỏ rất dễ mất kiểm soát. Dẫn đến nguy cơ gây mất trật tự công cộng và tai nạn đáng tiếc xảy ra.
Các chuyên gia y tế cảnh báo, tai nạn liên quan đến thiết bị tự chế, đặc biệt là xe điện, không phải hiếm gặp ở trẻ nhỏ. Tuy nhiên, hậu quả thường rất nghiêm trọng, có thể gây mất chi, ảnh hưởng lâu dài đến chức năng vận động, sinh hoạt và tâm lý của trẻ.
Bác sĩ khuyến cáo phụ huynh cần tăng cường giám sát, không để trẻ tiếp xúc hoặc chơi với các thiết bị cơ khí, điện tự chế tiềm ẩn nguy cơ cao. Đồng thời, cần trang bị kiến thức an toàn và kỹ năng xử lý tình huống để hạn chế những tai nạn đáng tiếc có thể xảy ra.
Ngày 14/5, tại Quý Dương, tỉnh Quý Châu bà Zuo Jing đoàn tụ với con trai Sun Haoqiang, hiện 25 tuổi, sau gần hai thập kỷ xa cách nhờ công nghệ đối chiếu DNA.
Bà Zuo cho biết khi Sun Haoqiang lên ba tuổi, gia đình chuyển đến Phúc Kiến, sau đó định cư tại Kim Sa. Ba năm sau, họ trở lại Quý Dương lập nghiệp. Vợ chồng bà mở một sạp bán trái cây trong chợ và mua nhà gần đó. Ngày 28/1/2007, Sun Haoqiang mất tích khi đang chơi gần nhà. "Con trai tôi có lẽ đã bị bắt cóc vì nó thông minh từ nhỏ, hoạt bát, không thể nào đi lạc hay bỏ nhà đi", bà Zuo kể.
Biến cố khiến gia đình rạn nứt. Bà Zuo ly hôn chồng sau nửa năm tìm con và sống một mình từ đó. Suốt 19 năm, bà kiên quyết giữ nguyên sạp trái cây và không bán căn nhà cũ. "Đây là nơi sống của con khi còn nhỏ. Tôi sợ con quay về không tìm thấy mẹ nên phải bám trụ tại đây", bà nói.
Tháng 8/2013, tổ chức tình nguyện "Trẻ em trở về nhà" (Baby come home), chuyên hỗ trợ các gia đình có con bị mất tích, đã hướng dẫn bà Zuo lấy mẫu máu đưa vào cơ sở dữ liệu ADN quốc gia. Năm 2018, chồng cũ của bà cũng được hướng dẫn lưu trữ mẫu máu.
Năm 2024, hệ thống ghi nhận ADN của hai người trùng khớp với một thanh niên tên Xiao sống tại Phúc Kiến. Quá trình xác minh bị đình trệ do Xiao mất liên lạc. Tháng 3/2026, trong buổi đoàn tụ của một đứa trẻ thất lạc khác ở quận Bạch Vân, Quý Dương, cảnh sát nhắc đến trường hợp của Xiao. Họ liên hệ tình nguyện viên ở Phúc Kiến để phối hợp. Sau khi được nhiều người khuyên nhủ, Xiao đồng ý lấy máu xét nghiệm lại vào ngày 11/4. Ngày 22/4, kết quả xác nhận anh chính là Sun Haoqiang.
Sun lớn lên ở Phúc Kiến và biết mình là con nuôi từ năm 10 tuổi. Khó khăn kinh tế cùng ký ức mơ hồ khiến anh không thể tự tìm lại gốc gác.
Sun cho biết khi nhận thông báo từ cảnh sát, anh không tin là sự thật vì chỉ nhớ mang máng gia đình bán trái cây. Nhận được sự ủng hộ từ bố mẹ nuôi, anh quyết định trở về Quý Dương thăm mẹ và dự định sẽ gặp bố sau.