– Anh đánh giá đội nào là ứng viên vô địch World Cup?
– Argentina, Pháp và Bồ Đào Nha. Argentina có Messi, và anh ấy vẫn là cầu thủ hay nhất thế giới. Tôi đã tập cùng anh ấy và chưa thấy ai như vậy. Bồ Đào Nha có hàng tiền vệ mạnh và Cristiano Ronaldo luôn có thể ghi bàn. Pháp thì cực kỳ mạnh ở hàng công và phòng ngự.
– Không thể tin anh mới 23 tuổi. Anh cảm thấy thế nào về hành trình đã qua?
– Có thể không giống vậy, nhưng tôi đã ở đây khá lâu rồi. Mới hôm trước chúng tôi còn nói chuyện về việc đã 5, 6 năm kể từ khi tôi ra mắt. Mọi thứ trôi qua rất nhanh, nhưng tôi đã tận hưởng từng bước trong sự nghiệp ngắn của mình. Và tôi đã thay đổi.
Lúc đầu tôi khá nhút nhát, hơi rụt rè. Ngoài sân thì khó mở lòng hơn, còn trong sân thì không. Bây giờ tôi thoải mái hơn rất nhiều. Tôi là chính mình hơn, cũng “lầy” hơn một chút. Nhưng tôi không phải kiểu người đứng lên nói chuyện trước toàn đội. Nếu thấy điều gì trong trận, ví dụ có khoảng trống, tôi sẽ nói trực tiếp với người ở vị trí đó. Chỉ vậy thôi.
– Anh có muốn nói chuyện thường xuyên trong phòng thay đồ không?
– Nếu một ngày tôi cảm thấy thoải mái và tự nhiên thì có. Còn nếu không, tôi thích để người khác làm hơn. Những điều đó phải đến từ bên trong, không thể gượng ép.
– Anh nghĩ sao về sự công nhận dành cho bản thân bên ngoài Tây Ban Nha?
– Có người nói với tôi: ‘Nếu tên cậu là Pedrinho thì giá trị sẽ cao hơn’. Nhưng những ai theo dõi La Liga đều hiểu trình độ của tôi. Nếu không xem, khó mà đánh giá. Tôi chỉ quan tâm đến những người thực sự theo dõi mình.
– Ở Barca, anh kết hợp tốt với Frenkie de Jong. Điều đó khác gì so với khi đá cùng Rodri?
– Khác biệt là Rodri và Zubimendi thiên về vị trí, họ giữ khu trung tuyến, còn tôi được tự do hơn. De Jong thì thường dâng cao hơn, tham gia tấn công nhiều hơn. Mỗi người một kiểu, và tôi phải thích nghi với yêu cầu của HLV.
– HLV Luis de la Fuente từng muốn anh đá cao hơn. Vì sao ông ấy kéo anh xuống thấp như bây giờ?
– Có lẽ do ông ấy thấy tôi chơi ở CLB. Hai năm gần đây tôi đá thấp hơn ở Barca và chơi tốt. Tôi thấy thoải mái ở vị trí đó, nên ông ấy thay đổi vai trò của tôi ở tuyển. Tôi có thể đá cả hai, nhưng hiện tại tôi thích đá thấp hơn.
– Vì sao Tây Ban Nha sản sinh nhiều tiền vệ giỏi như vậy?
– Vì phong cách bóng đá của chúng tôi, luôn kiểm soát bóng. Thế hệ này lớn lên xem Xavi, Iniesta, Busquets. Ai cũng muốn giống họ, nên mới có nhiều cầu thủ tài năng như vậy.
Cho đến khi chúng tôi vô địch World Cup như họ, sẽ rất khó so sánh. Bóng đá bây giờ cũng khác trước rất nhiều, đã phát triển và thay đổi theo thời gian. Bây giờ các đội chuẩn bị tốt hơn rất nhiều về chiến thuật. Trước đây không có nhiều chiến thuật như vậy. Xavi, Iniesta đã chơi thứ bóng đá mà trước đó chưa từng thấy.
– Tây Ban Nha 2010 cũng đến World Cup sau khi vô địch Euro. Anh có nghĩ đến điều đó không?
– Lặp lại điều các đàn anh làm là rất khó. Tất nhiên tôi luôn muốn giành mọi danh hiệu. Nhưng tôi không nghĩ rằng nếu vô địch thì chúng tôi sẽ giống họ. Không nên so sánh, vì hai thế hệ rất khác nhau.
– HLV De la Fuente không né việc được xem là ứng viên vô địch. Đội nghĩ sao?
– Trong phòng thay đồ, chúng tôi cũng nghĩ vậy. Nếu được gọi là ứng viên, nghĩa là bạn xứng đáng. Tại sao lại không chấp nhận? Chúng tôi cũng biết sẽ rất khó. Tuy vậy, đội có đủ khả năng vô địch.
Sự tự tin tới từ thành tích và chất lượng đội hình. Chúng tôi vừa vô địch Nations League 2023 và Euro 2024, và chơi tốt trong nhiều năm. Nếu thất bại thì phải chấp nhận. Quan trọng là chúng tôi đã cống hiến hết mình. Bóng đá không có gì chắc chắn.
– Điều gì thay đổi so với World Cup ở Qatar?
– Chủ yếu là kết quả. Khi đó chúng tôi vừa thua Italy trên loạt luân lưu Euro năm 2021. Còn bây giờ, chúng tôi đến với tư cách nhà vô địch Euro. Sự tự tin lớn hơn rất nhiều, và điều đó thể hiện cả trong lẫn ngoài sân.
– Sự tự tin của Lamine Yamal có ảnh hưởng đến đội tuyển không?
– Tôi thích sự tự tin đó. Trong trận lớn, cậu ấy không trốn tránh, luôn muốn nhận bóng. Dù có thất bại vài lần, cậu ấy vẫn tiếp tục. Tôi tin rồi cậu ấy sẽ làm được. Cậu ấy sinh ra cho những khoảnh khắc lớn.
Yamal cũng là điểm khác biệt so với World Cup 2022. Khi đó chúng tôi kiểm soát bóng tốt nhưng thiếu những cầu thủ có thể tạo đột biến một đấu một. Bây giờ với Yamal và Nico Williams, đội hình hoàn thiện hơn. Không thể nói chúng tôi đã có thể vượt qua Morocco năm 2022 nếu có Yamal và Williams. Nhưng rõ ràng khi đó chúng tôi không có khả năng một chọi một như bây giờ.
– Nếu Lamine và Nico không đá chính trận ra quân thì sao?
– Chúng tôi có nhiều phương án. Có thể dùng cầu thủ bó vào trong hoặc bám biên. Đội hình hiện tại cho phép chúng tôi linh hoạt. Tôi chưa biết nhiều về Cape Verde, nhưng sẽ xem video phân tích.
Iran đã công bố danh sách 26 cầu thủ chính thức tham dự World Cup vào ngày 1/6, với một điểm đáng chú ý là sự hiện diện áp đảo của các cầu thủ đang thi đấu trong nước. Cụ thể, có tới 17 cầu thủ thuộc các CLB Iran, những đội bóng đã không thi đấu kể từ tháng 2 do ảnh hưởng của xung đột khu vực Trung Đông.
Trong số 9 cầu thủ đang chơi bóng ở nước ngoài, tiền đạo ngôi sao Mehdi Taremi, hiện khoác áo Olympiacos (Hy Lạp), là cái tên nổi bật nhất. Tuy nhiên, sự vắng mặt của Sardar Azmoun, người từng là đối tác ăn ý với Taremi tại World Cup 2022, đã gây bất ngờ lớn.
Azmoun được cho là đã bị HLV Amir Ghalenoei loại khỏi đội tuyển từ tháng 3, sau một bài đăng trên mạng xã hội bị giới chức Iran đánh giá là không phù hợp trong bối cảnh căng thẳng với Mỹ và Israel. Trong khi đó, đồng đội của Azmoun tại CLB Shabab Al-Ahli (Dubai), Saeid Ezatolahi, vẫn có tên trong danh sách.
Phân bổ các cầu thủ thi đấu ở nước ngoài cho thấy 5 người đang chơi bóng tại UAE, 2 người ở Bỉ, Taremi tại Hy Lạp và 1 cầu thủ tại Nga. Một chi tiết đáng chú ý là cầu thủ của Standard Liege được ghi tên là Dennis Dargahi trong danh sách chính thức, dù anh được biết đến rộng rãi với tên Dennis Eckert Ayensa tại CLB.
Đội tuyển Iran hiện đang tập huấn tại Antalya (Thổ Nhĩ Kỳ) để chuẩn bị cho giải đấu lớn nhất hành tinh. Theo kế hoạch, họ sẽ lên đường vào thứ sáu tới Tijuana (Mexico), đại bản doanh của đội.
Ban đầu, Iran dự kiến tập huấn tại Tucson (bang Arizona, Mỹ). Tuy nhiên, do những vấn đề phức tạp liên quan đến thủ tục thị thực nhập cảnh vào Mỹ, FIFA đã chấp thuận yêu cầu của Iran cách đây 10 ngày để chuyển địa điểm tập huấn.
Tiền vệ: Rouzbeh Cheshmi (Esteghlal), Saeid Ezatolahi (Shabab Al-Ahli), Mehdi Ghayedi (Al-Nasr), Saman Ghoddos (Kalba), Mohammad Ghorbani (Al-Wahda), Alireza Jahanbakhsh (Dender), Mohammad Mohebi (Rostov), Amir Mohammad Razzaghinia (Esteghlal), Mehdi Torabi (Tractor), Aria Yousefi (Sepahan)
Tiền đạo: Ali Alipour (Persepolis), Dennis Dargahi (Standard Liege), Amirhossein Hosseinzadeh (Tractor), Mehdi Taremi (Olympiakos), Shahriar Moghanlou (Kalba)
Rạng sáng 15-6, tuyển Nhật Bản đã cầm hòa Hà Lan 2-2 ở lượt trận thứ nhất bảng F World Cup 2026.
Bên cạnh màn trình diễn ấn tượng dưới sân cỏ, điều khiến người hâm mộ bóng đá thế giới chú ý hơn cả là những gì diễn ra trên khán đài sau khi tiếng còi mãn cuộc vang lên.
Rất nhiều CĐV Nhật Bản đã nán lại sân Dallas (bang Texas, Mỹ) để cùng nhau nhặt chai lọ, túi giấy và các loại rác thải xung quanh khu vực ghế ngồi trước khi ra về.
Những hình ảnh này nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội và nhận được nhiều lời khen ngợi từ cộng đồng quốc tế.
Mỗi CĐV Nhật Bản đều chuẩn bị túi riêng để dọn dẹp vệ sinh - Nguồn: X
Việc dọn rác từ lâu đã trở thành một nét truyền thống đặc trưng của người hâm mộ xứ sở hoa anh đào tại các giải đấu lớn. Thói quen này bắt nguồn từ nền văn hóa coi trọng sự sạch sẽ, tôn trọng không gian chung và nâng cao tinh thần trách nhiệm tập thể.
Đối với nhiều người Nhật, việc tự dọn dẹp sau khi tham gia một sự kiện công cộng là điều hoàn toàn bình thường chứ không phải hành động nhằm gây chú ý.
Tại World Cup 2022 ở Qatar, các CĐV Nhật Bản cũng từng tạo nên cơn sốt tương tự. Sau chiến thắng bất ngờ 2-1 trước đội tuyển Đức, họ vẫn nán lại dọn sạch rác trên khán đài. Đáng chú ý, họ thậm chí còn dọn dẹp ở cả những trận đấu không có sự góp mặt của đội tuyển nước nhà, tiêu biểu như trận khai mạc giữa chủ nhà Qatar và Ecuador.
Kết quả hòa 2-2 trước một đối thủ mạnh như Hà Lan đã tiếp thêm sự tự tin cho tuyển Nhật Bản trong mục tiêu tiến sâu ở World Cup 2026.
Khi tiếng còi trận bán kết lượt về Champions League 2025 - 2026 giữa Bayern Munich với PSG vang lên, ống kính ngay lập tức hướng về Harry Kane.
Lại một lần nữa người ta thấy tiền đạo người Anh rời sân với khuôn mặt thất thần và bước chân nặng trĩu. Cảm giác ấy lặp lại gần giống như một năm trước, khi "hùm xám" gục ngã trước Inter Milan ở tứ kết.
Thất bại chung cuộc với tổng tỉ số 5-6 sau hai lượt trận đã chính thức đóng sập cánh cửa tiến tới trận chung kết tại Budapest của thầy trò HLV Vincent Kompany. Pha lập công muộn màng ở phút 90+4 của Kane là không đủ để đội bóng nước Đức lội ngược dòng trước PSG.
Bàn thắng này đã giúp Harry Kane sánh ngang kỷ lục của Cristiano Ronaldo khi ghi bàn trong 6 trận liên tiếp tại vòng knock-out Champions League..
Bóng đá vốn dĩ không có sự công bằng tuyệt đối. Lịch sử của môn thể thao vua từng ghi nhận vô số những cầu thủ mà bộ sưu tập cúp vô địch của họ đồ sộ hơn rất nhiều so với tài năng thực tế. Điều này do họ may mắn được đặt vào đúng một "hệ thống bách chiến bách thắng".
Ở chiều ngược lại, có những ngôi sao bị trói buộc vào một số phận đầy bi kịch. Harry Kane chính là hình ảnh rõ nhất và cũng xót xa nhất.
Bi kịch của thủ quân đội tuyển Anh không đến từ sự yếu kém hay vòng lặp sai lầm. Ngược lại, điều khiến những người yêu mến anh phải nuối tiếc chính là Kane càng cháy rực rỡ bao nhiêu thì số phận lại nghiệt ngã với anh bấy nhiêu.
Ở tuổi 32 - con số mà nhiều cầu thủ đã ở bên kia sườn dốc của sự nghiệp, Harry Kane lại trình diễn một đẳng cấp vượt trội. Với 56 lần lập công chỉ sau 49 lần ra sân mùa này, hiệu suất ghi bàn của anh không chỉ dẫn đầu nước Đức mà còn bỏ xa các tiền đạo trên bình diện châu Âu.
Trên "sân khấu" Champions League, số 9 của Bayern đã thi đấu vượt xa định nghĩa của một tiền đạo cắm thông thường. Anh không "mắc võng" trong vòng cấm địa để chờ đợi bóng từ đồng đội.
Thay vào đó, người ta thấy Kane liên tục lùi sâu về khu vực giữa sân để tự mình châm ngòi cho các đợt tấn công khi tung ra những đường tỉa bóng. Anh tham gia pressing liên tục, dũng mãnh tranh chấp và sẵn sàng lên tiếng kết liễu trận đấu ở những thời khắc quyết định.
Thế nhưng trái bóng vẫn cứ lăn theo quỹ đạo tàn nhẫn của riêng nó, và Harry Kane vô tình bị cuốn vào vòng lặp đó.
Hãy nhìn lại hành trình khi Harry Kane quyết định dứt áo rời bỏ mái nhà xưa Tottenham để khoác lên mình màu áo của Bayern Munich.
Khi đó, Kane mang theo một mục tiêu chinh phục Champions League. Ở bắc London cùng Tottenham, Kane có vị thế của một huyền thoại sống, nhưng phòng truyền thống lại trống rỗng.
Rời nước Anh, Kane đặt cược tuổi thanh xuân và di sản của mình để bước vào "cỗ máy chiến thắng" tại Bavaria - nơi sở hữu 6 chức vô địch châu Âu và mặc định thống trị nền bóng đá Đức. Về lý thuyết, đó là một nước đi hoàn hảo cho chặng cuối sự nghiệp.
Thế nhưng Bayern Munich dù vẫn dư sức thống trị ở đấu trường quốc nội, nhưng ra châu Âu lại là câu chuyện khác. Đội hình hiện tại vẫn dồi dào nhân sự, nhưng đội bóng đã đánh mất sự lạnh lùng cần thiết.
Lấy trận bán kết lượt về trên sân nhà làm minh chứng cho nhận định này. Bayern kiểm soát bóng 66%, tung ra 18 cú sút. Nhưng họ không thể quật ngã được tập thể của HLV Luis Enrique. Và thế là bi kịch mang tên Harry Kane lại tiếp diễn. Anh xuất sắc, nhưng chừng đó là không đủ để chạm tay vào chiếc cúp tai voi.
Vinh quang cao nhất mà anh có thể chạm tới mùa này chỉ là đĩa bạc Bundesliga và Cúp quốc gia Đức. Có danh hiệu, thoát cảnh trắng tay, nhưng đó rõ ràng không phải là thứ khiến anh dứt áo rời Tottenham. Thứ Kane khao khát nhất là đỉnh cao châu Âu. Sắp bước sang tuổi 33, quỹ thời gian thi đấu đỉnh cao của anh đang cạn dần.
Nhìn hình ảnh Kane ôm mặt che đi giọt nước mắt cay đắng, người hâm mộ không khỏi xót xa. Tiếc cho anh, bởi vì anh đã quá hoàn hảo mà lại thiếu Champions League. Làng bóng đá thế giới chỉ còn hy vọng Harry Kane cùng tuyển Anh có thể làm nên chuyện ở World Cup 2026 sắp tới.