World Cup 2026 đã diễn ra hơn 20 trận, với ưu thế vượt trội dành cho các đội bóng mạnh ở lượt mở màn. Trong số các tân binh, chỉ có Cabo Verde để lại ấn tượng khi cầm hòa Tây Ban Nha không bàn thắng trong trận ra quân. Jordan dù gây ra nhiều khó khăn cho Áo, nhưng vẫn thua 1-3 ở trận đầu khi chưa quen với áp lực World Cup. Thua đậm nhất phải kể đến Curacao, đội bóng nhận tới bảy bàn thua trước Đức. Có lẽ bởi vậy, áp lực và hoài nghi đặt lên Uzbekistan càng lớn.
Dù chơi cực hay ở giải trẻ châu Á trong 10 năm qua, nhưng Uzbekistan vẫn là cái tên xa lạ ở cấp độ đội tuyển quốc gia. Đội bóng Trung Á thường xuyên dừng bước ở tứ kết hoặc vòng 16 đội Asian Cup. Đây mới là lần đầu, Uzbekistan bước tới World Cup. Abdukodir Khusanov cùng đồng đội vượt qua vòng loại thứ ba, một phần nhờ bước vào bảng đấu dễ thở với chỉ Iran là đối trọng đáng gờm (Qatar, UAE, Kyrgyzstan hay CHDCND Triều Tiên đều không bằng).
Xét trên bình diện châu Á, Uzbekistan vẫn chỉ ở tầm trung. Vị thế khiêm tốn ấy mang tới thách thức lớn, khi đội bóng của cựu trung vệ Fabio Cannavaro bước ra sân chơi thế giới.
Với kỳ vọng gây tiếng vang ở World Cup, Liên đoàn Bóng đá Uzbekistan đã bổ nhiệm Cannavaro ngồi ghế nóng. Chưa tạo được dấu ấn từ khi bắt đầu nghiệp huấn luyện, nhưng Cannavaro có thứ mà Uzbekistan đang thiếu: sự thấu hiểu áp lực ở World Cup để đối phó, ít nhất trên khía cạnh tâm lý. Cannavaro là trung vệ gần nhất đoạt Quả bóng vàng, nhờ chiến tích vô địch World Cup 2006 cùng Ý. Để đi sâu ở World Cup, hay ít nhất là tạo được “gợn sóng” trong lần đầu ra biển, Uzbekistan phải đá với tinh thần lì lợm như Cannavaro đã từng.
Bởi ở màn ra mắt lúc 9 giờ ngày 18.6, Uzbekistan phải đối đầu Colombia. Đại diện Nam Mỹ có sáu lần dự World Cup, bốn trong số đó vượt qua vòng bảng. Sau nỗi thất vọng ở World Cup 2022 (không vượt qua vòng loại), Colombia đã trở lại để thách thức.
Trên đường chạy đà cho World Cup 2026, Colombia thể hiện phong độ bùng nổ khi thắng Úc (3-0), New Zealand (2-1), Costa Rica (3-1) và Jordan (2-0). Đội bóng của HLV Nestor Lorenzo không còn phụ thuộc vào James Rodriguez như trước đây, mà trở thành tập thể đa dạng và uyển chuyển hơn. Luis Diaz là niềm hy vọng số một với 22 bàn sau 74 trận. Anh sẽ cùng James Rodriguez, Jefferson Lerma hay Juan Fernando Quintero tạo ra hàng công cực mạnh cho đại diện Nam Mỹ.
Ở hàng thủ, Colombia cũng có nhiều hảo thủ như David Ospina, cựu thủ thành Arsenal, hay Yerry Mina (Cagliari), Davinson Sanchez (Galatasaray). Trong tay ông Lorenzo là đội hình dẫu lớn tuổi, nhưng dạn dày kinh nghiệm và đủ lì lợm để không vấp chân với những sai sót đáng tiếc.
Đá đúng sức, Colombia sẽ thắng Uzbekistan để khởi đầu thuận lợi tại bảng K World Cup 2026.
Vào rạng sáng ngày 4.6 giờ VN, đội tuyển Algeria đã có trận giao hữu quan trọng với Hà Lan trên sân Rotterdam. Đây được xem là bước chạy đà quan trọng cho cả 2 đội bóng khi World Cup 2026 chỉ còn 1 tuần nữa sẽ chính thức khởi tranh.
Trận đấu diễn ra hấp dẫn với kết quả gây sốc cho nhiều CĐV, khi đại diện châu Phi dù chơi trên sân của đội bóng truyền thống hàng đầu châu Âu đã bất ngờ giành chiến thắng chung cuộc 1-0.
Đây là trận đấu chứng kiến Luca Zidane, con trai của huyền thoại bóng đá Pháp Zinedine Zidane tỏa sáng trong khung thành, với hàng loạt pha cản phá xuất sắc giúp giữ sạch mành lưới cho Algeria.
Tấn công nhiều nhưng không biến cơ hội thành bàn thắng, đội chủ nhà đã phải trả giá ở phút 86, khi Hadj Moussa - đang chơi cho CLB Feyenoord của Hà Lan - tung ra cú sút bằng chân trái hiểm hóc vào góc cao khung thành ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu.
Luca Zidane (28 tuổi) đang chơi cho CLB Granada ở giải hạng hai Tây Ban Nha. Việc con trai Zidane tỏa sáng giúp Algeria đánh bại Hà Lan trên sân Rotterdam giúp anh ghi điểm ấn tượng để có thể góp mặt tại ngày hội bóng đá thế giới chỉ sau 1 tuần nữa.
Được biết vào lúc này Algeria đang sở hữu 4 thủ môn trong danh sách sơ bộ và sẽ chỉ chọn 3 gương mặt tham dự World Cup sẽ diễn ra ở Mỹ, Canada và Mexico từ ngày 11.6 đến ngày 19.7.
Tại World Cup 2026, đội tuyển Algeria sẽ nằm ở bảng J lần lượt gặp Argentina của Messi lúc 8 giờ VN ngày 17.6, sau đó lần lượt tranh tài với Jordan lúc 10 giờ ngày 23.6 và Áo lúc 9 giờ ngày 28.6.
Trong khi đó "Cơn lốc màu da dam" Hà Lan của HLV Ronald Koeman sẽ đá trận ra quân gặp Nhật Bản (3 giờ VN ngày 15.6), trước khi đối đầu Thụy Điển (0 giờ VN ngày 21.6) và Tunisia (6 giờ ngày 26.6).
Trung vệ Virgil van Dijk không hài lòng: "Đây không phải là điều bạn muốn trong trận đấu chia tay CĐV nhà trước khi lên đường chuẩn bị dự World Cup. Nhìn lại trận đấu, lẽ ra Hà Lan phải dẫn trước ít nhất 2-0.
Hy vọng chúng ta sẽ sớm lấy lại phong độ và tận dụng tốt hơn các cơ hội từ giờ trở đi. Việc hầu hết các cầu thủ có thời gian thi đấu là điều tích cực, nhưng tất nhiên chúng ta không chơi để thua".
Rạng sáng 28-5, Crystal Palace đối đầu với Rayo Vallecano ở trận chung kết tại Leipzig (Đức). Nhờ vào bàn thắng của Jean-Philippe Mateta ở phút 51, đại diện nước Anh đã đánh bại Rayo Vallecano 1-0, qua đó lên ngôi vô địch UEFA Europa Conference.
Sau chức vô địch, Chủ tịch Crystal Palace - ông Steve Parish thể hiện thái độ không hài lòng với UEFA. Nguyên nhân bởi UEFA cho rằng Crystal Palace đã vi phạm các quy định về sở hữu nhiều CLB và loại họ khỏi đấu trường Europa League hồi tháng 7-2025.
Chia sẻ với TNT Sports sau trận, ông Steve Parish cho biết: “Tất cả những thăng trầm mà chúng tôi đã trải qua mùa giải năm nay và thật tuyệt vời khi chúng tôi đến được đây để giành quyền tham dự Europa League. Chúng tôi vốn xứng đáng có mặt ở đấu trường này. Điều đó cho thấy rằng phe chính nghĩa đã giành chiến thắng”.
Vị Chủ tịch 60 tuổi liên tục nhắc về vụ Crystal Palace bị loại khỏi đấu trường Europa League và nhận định đó là một quyết định sai lầm. Với ông, Crystal Palace xứng đáng có mặt ở giải đấu cấp CLB hạng 2 của bóng đá châu Âu và công lý đã đứng về phía họ.
“Khi quyết định mua Crystal Palace, tôi không chắc chúng tôi sẽ được chơi ở châu Âu, chứ đừng nói đến việc giành được một danh hiệu. Đây thực sự là giấc mơ đã thành hiện thực.
Giờ đã nếm trải cảm giác này rồi và chúng tôi muốn tiếp tục duy trì phong độ. Crystal Palace đã vươn lên một tầm cao mới và phải cố gắng giữ vững vị trí đó. CLB có một tuần để ăn mừng và sau đó sẽ nỗ lực tập luyện trong mùa hè”, Chủ tịch Steve Parish chia sẻ.
Theo đài địa phương Salzburg ORF, chiếc xe của cựu thủ môn bị tàu đâm khi băng qua đường ngang ở Pabing, gần Nussdorf am Haunsberg, vào khoảng 8h20 sáng giờ địa phương ngày 16/4.
Xe của Manninger bị kéo lê nhiều mét. Anh đã nhanh chóng được đưa ra khỏi xe và sơ cứu tại chỗ, nhưng không qua khỏi.
Manninger được cho là đi một mình. Cơ quan chức năng đang kiểm tra tín hiệu đèn đỏ tại đường ngang để xác định hệ thống có hoạt động bình thường hay không. Lái tàu và khoảng 25 hành khách trên toa không bị thương.
"Chúng tôi bàng hoàng khi biết tin về vụ tai nạn thảm khốc ở Nussdorf, nơi Alexander Manninger mất mạng", Austria Salzburg, CLB đầu tiên trong sự nghiệp của Manninger, chia buồn trên mạng xã hội. "Alexander không chỉ là một phần của gia đình CLB trong giai đoạn 1984-1996, mà trên hết còn là một con người để lại dấu ấn cả trong lẫn ngoài sân cỏ".
Manninger là thủ thành Áo đầu tiên chơi tại Ngoại hạng Anh sau khi gia nhập Arsenal năm 1997. Anh bắt 39 trận cho đội bóng thành London, giành một chức vô địch Ngoại hạng Anh cùng một Cúp FA.
Chia tay Arsenal, Manninger tiếp tục sự nghiệp tại nhiều CLB châu Âu như Torino, Siena, Red Bull Salzburg, Udinese và Augsburg. Cựu thủ môn này từng vô địch Serie A cùng Juventus, trước khi trở lại Anh chơi mùa giải cuối cùng sự nghiệp trong màu áo Liverpool năm 2016.
"Chúng tôi đau buồn trước sự ra đi của Alexander Manninger, người đã thiệt mạng trong một tai nạn giao thông thảm khốc", Red Bull Salzburg gửi lời tri ân tới Manninger. "Tâm trí của chúng tôi hướng về gia đình và bạn bè anh. Yên nghỉ nhé, Alexander".
Ở cấp độ đội tuyển quốc gia, Manninger có 33 lần ra sân cho tuyển Áo từ năm 1999 đến 2009, góp mặt trong thành phần đội tuyển dự Euro 2008.