Ngày 18.6, Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục CSGT) cho biết vừa lập biên bản xử phạt một trường hợp dừng xe trên cao tốc Vĩnh Hảo – Phan Thiết không đúng quy định.
Theo đó, khoảng 2 giờ 35 ngày 17.6, trong quá trình tuần tra, kiểm soát trên tuyến cao tốc, tổ công tác phát hiện ô tô biển số 85H – xx.05 dừng tại Km236+900.
Qua kiểm tra, lực lượng chức năng xác định phương tiện dừng trên cao tốc nhưng không đặt thiết bị cảnh báo theo quy định. Người điều khiển phương tiện được xác định là ông N.V.T. (50 tuổi, ở Khánh Hòa).
Làm việc với CSGT, tài xế cho biết mình chỉ dừng xe trong thời gian ngắn. Khi được nhắc nhở về hành vi vi phạm, người này nói: “Tôi mới vào chút xíu”.
Tuy nhiên, cán bộ CSGT giải thích việc dừng xe trên cao tốc, dù trong thời gian rất ngắn, vẫn tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn giao thông.
“Anh vừa vô 1 giây hay 1 phút thì đấy vẫn là dừng xe. Không bảo đảm an toàn. Phía sau là nút giao, cách khoảng 100 m, anh có thể đi vào đó để dừng nghỉ. Anh dừng, đỗ trên cao tốc mà không đặt cảnh báo gì cả”, cán bộ CSGT nói.
Khi tài xế cho biết đây là lần đầu vi phạm và không biết vị trí nút giao để đi ra, cán bộ CSGT tiếp tục nhắc nhở: “Vi phạm giao thông không có lần đầu hay lần sau. Tai nạn giao thông chỉ xảy ra trong 1 giây, 1 phút thôi”.
Sau khi kiểm tra, tổ công tác đã lập biên bản vi phạm hành chính đối với ông N.V.T. về hành vi dừng xe trên đường cao tốc không đúng nơi quy định theo điểm c khoản 7 điều 6 Nghị định 168/2024/NĐ-CP. Với lỗi vi phạm trên, tài xế bị xử phạt 14 triệu đồng và trừ 6 điểm giấy phép lái xe.
Theo CSGT, việc dừng, đỗ xe trái quy định trên đường cao tốc là hành vi đặc biệt nguy hiểm bởi các phương tiện lưu thông với tốc độ cao. Người điều khiển phương tiện chỉ được dừng xe tại các vị trí được phép hoặc làn dừng khẩn cấp trong trường hợp thật sự cần thiết theo quy định.
Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 khuyến cáo người tham gia giao thông nghiêm chỉnh chấp hành các quy định khi lưu thông trên đường cao tốc, không tự ý dừng, đỗ phương tiện để bảo đảm an toàn cho bản thân và những người cùng tham gia giao thông.
Không chỉ trường hợp trên, khoảng 6 giờ 7 phút ngày 18.6, trong quá trình tuần tra trên tuyến cao tốc TP.HCM – Trung Lương – Mỹ Thuận, Đội CSGT đường bộ cao tốc số 7 (Phòng 6, Cục CSGT) phát hiện anh N.V.Đ (23 tuổi, ở An Giang) điều khiển ô tô biển số 94H – 011.XX dừng xe tại Km54+600 nhưng không đặt biển báo hiệu nguy hiểm hoặc đèn cảnh báo phía sau xe theo quy định.
Theo CSGT, trong trường hợp phương tiện gặp sự cố kỹ thuật buộc phải dừng trên phần đường xe chạy hoặc làn đường xe chạy trên cao tốc, người điều khiển phải đặt biển báo hoặc thiết bị cảnh báo phía sau xe với khoảng cách tối thiểu 150 m để các phương tiện khác nhận biết từ xa.
Việc không đặt cảnh báo khiến các phương tiện đang lưu thông với tốc độ cao khó phát hiện chướng ngại vật phía trước, làm gia tăng nguy cơ xảy ra tai nạn giao thông nghiêm trọng.
Lực lượng chức năng đã lập biên bản đối với anh Đ. về hành vi dừng xe không đặt biển báo hiệu nguy hiểm hoặc đèn cảnh báo phía sau xe theo khoảng cách tối thiểu 150 m khi gặp sự cố kỹ thuật buộc phải dừng trên đường cao tốc.
Theo quy định hiện hành, hành vi này bị phạt tiền từ 12 – 14 triệu đồng và bị trừ 6 điểm giấy phép lái xe.
Đội CSGT đường bộ cao tốc số 7 khuyến cáo người tham gia giao thông chỉ được dừng xe tại các vị trí được phép hoặc làn dừng khẩn cấp trong trường hợp cần thiết. Khi buộc phải dừng xe do sự cố kỹ thuật, người lái phải bật đèn cảnh báo nguy hiểm, đặt biển báo hoặc thiết bị cảnh báo phía sau xe với khoảng cách tối thiểu 150 m, đồng thời nhanh chóng đưa người trên xe ra khỏi phương tiện và di chuyển đến vị trí an toàn.
Hồi đó tôi còn bé lắm, sống ở xa nhà cùng cha mẹ nên không phải lúc nào cũng được về thăm quê. Nhớ có lần nghỉ hè, tôi được bố cho về quê đúng dịp tối bà đi lễ chùa. Tôi cứ thao thức ngồi bên bậu cửa, háo hức đợi bà về để được chia bánh oản, chia chuối. Khi ấy, không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng ếch kêu ộp ộp vang động cả bờ ao.
Bà lụi cụi thắp ngọn đèn dầu hỏa, một tay che gió, một tay xách đèn bước thấp bước cao trên triền đê vắng lặng. Ánh đèn dầu leo lét như con đom đóm nhỏ giữa đêm sâu, mang theo mùi khói nhang và cả thức quà chùa thơm thảo bà dành phần cho cháu. Có đêm đợi lâu quá, tôi ngủ quên luôn lúc nào không hay, chỉ đến khi cảm nhận được bàn tay gầy guộc của bà lay gọi dậy ăn bánh oản, tôi mới bừng tỉnh trong niềm vui sướng trẻ thơ.
Khi được nghỉ hè, con cháu đưa vào căn nhà nhỏ của bố tôi ở Sài Gòn - TP.HCM, bà ngẩn người ra ngay. Bà cứ đứng giữa nhà, ngửa cổ nhìn trân trân lên trần, mắt nheo nheo rồi thốt lên đầy kinh ngạc: “Ơ kìa, nhà bố Tuân có cái đèn treo ngược sáng nhỉ? Ở quê mình bà toàn phải châm lửa đèn dầu cực bỏ xừ, tối thui tối mò, sao cái đèn này nó dốc ngược đầu xuống mà vẫn sáng rực được thế kia hả con?”.
Cả nhà cười ồ, còn bà thì cứ tấm tắc khen cái “sự lạ” của ánh điện. Có dạo, thấy mấy chú thợ điện mặc bộ đồ bảo hộ màu cam đang hì hục kéo những sợi dây cáp khổng lồ đen xì băng qua khu phố, bà đứng tần ngần ngoài cửa, mặt lộ rõ vẻ lo lắng rồi ghé tai hỏi bố tôi: “Cái gì mà đen trùi trụi trông khiếp thế kia hả Tuân? Nó tròn dài như con trăn, eo ơi kinh nhỉ! Thế cái dây này nó có hút chết người không con?”.
Bố tôi phì cười, giải thích mãi đó là dây dẫn điện để thắp sáng cả khu phố, nhưng bà vẫn tặc lưỡi nửa tin nửa ngờ: “Hóa ra cái đèn treo ngược nó phải 'ăn' cái dây to tướng thế này mới chịu sáng hả con? Đồ điện thành phố đúng là... lạ thật!”.
Ngày ấy, cả bố và mẹ tôi đều là công nhân, những người lao động một đời gắn bó với vôi vữa, công trường và xưởng máy. Cuộc sống thời bao cấp thiếu thốn trăm bề, nhưng màu áo bảo hộ bạc phếch của bố mẹ luôn cháy khét mồ hôi của sự chắt chiu, hy sinh thầm lặng. Bố làm công nhân xây dựng vất vả lắm, nhưng may mắn bố bốc thăm trúng được chiếc quạt bàn. Đó là "gia bảo" quý nhất nhà, cái quạt cứ chạy ọc ạch, kêu rè rè như công nông mà ai đến chơi cũng phải trầm trồ ngưỡng mộ.
Không chỉ có quạt, mẹ tôi còn bốc thăm được một chiếc "váy bà" - thực chất là cái quần lửng viện trợ to rộng đến mức kỳ lạ. Tôi nhớ mãi cảnh bố và anh Giang mặc thử vào mà nó vẫn rộng thênh thang như cái bao tải, cả xóm cười chảy cả nước mắt. Những món đồ bốc thăm ấy, dù đơn sơ, nhưng là cả một niềm hãnh diện, là kết tinh từ những giọt mồ hôi công nhân trên những công trình kiến thiết đất nước nhọc nhằn.
Nhưng “phép màu” khiến bà hào hứng nhất vẫn là cái tivi đen trắng có lắp thêm tấm màng nhựa màu xanh cho giống... “tivi màu”. Cứ tối đến là xóm nhỏ vui như tết, lũ trẻ con kéo đến đông nghịt, ngồi bệt cả dưới sàn xi măng. Khổ nỗi, tivi cứ “nhiễu nhằng nhiễu nhịt”, thế là bố Tuân lại tất tả leo lên mái nhà chỉnh ăng ten. Ở dưới, cả xóm làm “đài chỉ huy” hò hét vang trời: “Sang trái tí... Ấy, quá rồi! Nét rồi! Đứng yên đấy nhé bố Tuân ơi!”.
Niềm vui ấy càng trọn vẹn khi chị cả Oanh dành dụm tiền mua vé số rồi trúng giải đặc biệt - tậu ngay chiếc đài VEF 206 đen bóng. Từ ngày có chiếc đài "ngoại" ấy, nhà tôi rộn ràng hẳn lên. Sáng sớm nghe tiếng đài báo thức, tối đến bà lại ngồi tựa lưng nghe ngâm thơ phát ra từ chiếc loa ấm áp. Bà cứ tấm tắc bảo: “Nhà bố Tuân sướng nhất, đèn treo ngược vẫn sáng lại không đổ dầu, tivi thì có người nói, lại còn có cái đài của con bé Oanh biết hát nữa!”.
Giờ đây, bố Tuân đã ngoài 80 tuổi. Mái tóc bố trắng như sương, chiếc quạt năm nào giờ đã nằm yên trong góc ký ức. Mỗi tối ngồi xem chiếc tivi 4K sắc nét đến từng sợi tóc, bố lại nhìn cái điều khiển trên tay rồi mỉm cười xa xăm: “Ngày xưa mà có điện ổn định, tivi nét căng thế này thì bà nội sướng biết mấy con nhỉ? Nhớ cái hồi bà cứ sợ dây cáp điện hút người, giờ thì điện về tận từng ngõ nhỏ làng Lác - quê mình rồi”.
Năm 2026, nhìn lại hành trình 50 năm ngành điện thành phố mang tên Bác tôi thấy mình đã đi một quãng đường thật dài từ những đêm nhiễu sóng ấy. Những sợi dây cáp làm bà khiếp sợ năm xưa giờ đã được ngầm hóa dưới lòng đất tâm tình, những chiếc ăng ten hay đài VEF 206 đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử. Bà đã đi xa, nhưng hình ảnh bà ngước nhìn cái đèn treo ngược và bóng dáng bố Tuân trên mái nhà vẫn mãi là “nguồn năng lượng” thắp sáng trái tim tôi.
Cảm ơn ngành điện TP.HCM đã không chỉ mang tới ánh sáng, mà còn dệt nên những kỷ niệm gia đình vô giá, truyền lửa yêu thương, hạnh phúc qua bao thế hệ, để đến hôm nay chúng ta cùng nhau bước vào kỷ nguyên cất cánh.
Dương lịch hôm nay là thứ sáu, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 93. Theo lịch âm hôm nay 3.4 là ngày 16 tháng 2, theo cách gọi can chi là ngày Đinh Mùi, tháng Tân Mão, năm Bính Ngọ.
Hôm qua, người Việt vừa trải qua ngày rằm tháng 2, ngày được nhiều người quan tâm trong tháng âm lịch. Ngày này, nhiều người đã được chiêm ngưỡng trăng rằm sáng rực trên bầu trời đêm.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Thiên Thương. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để khởi sự mọi việc cũng như xuất hành khi "cầu tài thì được tài, mọi việc đều thuận lợi".
Trong khi đó về mặt tiết khí, người Việt đang trải qua những ngày cuối cùng của tiết Xuân phân, tiết khí thứ 4 trong 24 tiết khí trong năm. Tới ngày 5.4, tức chủ nhật cuối tuần, tiết Thanh minh hay còn gọi là Tết Thanh minh sẽ tiếp nối. Đây là ngày quan trọng trong tín ngưỡng, văn hóa của người Việt với tục tảo mộ.
Dù không phải là ngày lễ lớn ở Việt Nam, tuy nhiên 3.4 là ngày được chú ý trên thế giới với nhiều sự kiện, ngày kỷ niệm. Hôm nay là ngày lễ vui vẻ - ngày Tiệc tùng thế giới (World Party Day), theo Timenaddate.com.
Đây là một ngày lễ không chính thức được tổ chức hằng năm nhằm mục đích đạt được sự thay đổi và hòa hợp xã hội bằng cách khuyến khích mọi người ăn mừng cuộc sống thông qua các bữa tiệc.
Ngày lễ này lấy cảm hứng từ đoạn kết của cuốn tiểu thuyết "Flight: A Quantum Fiction Novel" năm 1995 của Vanna Bonta, trong đó có một cuộc đếm ngược đến ngày 3.4.2000, thời điểm diễn ra một lễ kỷ niệm đồng bộ trên toàn thế giới. Ngày Tiệc tùng thế giới lần đầu tiên được tổ chức vào năm 1996.
Ở một số nước phương Tây, hôm nay còn là ngày lễ vui vẻ - ngày Đi bộ đến nơi làm việc. Nhiều năm nghiên cứu y khoa đã chứng minh rằng đi bộ là một trong những cách tốt nhất để giữ gìn sức khỏe và vóc dáng.
Ngày Đi bộ đến nơi làm việc, một ngày lễ không chính thức, diễn ra vào nhiều ngày khác nhau ở các quốc gia khác nhau. Tại Mỹ, ngày này được tổ chức hằng năm vào thứ sáu đầu tiên của tháng 4.
Đó là chia sẻ của đại lý vé số An Khang ở TP.HCM (Bình Dương cũ) sau khi đã bán trúng 9 cọc vé số giải an ủi xổ số miền Nam gồm 144 tờ cho nhiều khách và bạn hàng, với tổng số tiền trúng số là 7,2 tỉ đồng.
Cụ thể, những tờ vé này có dãy số cuối may mắn là 86686, trúng xổ số Tiền Giang ngày 17 tháng 5. Trong khi đó, giải độc đắc của đài này mở thưởng cùng ngày là dãy số 486686.
"Sau đó, có 10 khách tới đại lý của tôi đổi thưởng 34 tờ, tổng trị giá 1,7 tỉ đồng. Trong đó, người đổi thưởng nhiều nhất là 5 tờ. Khách nhận thưởng theo hình thức chuyển khoản lẫn tiền mặt", đại lý An Khang chia sẻ.
Hình ảnh những tờ vé số trúng 1,7 tỉ đồng sau khi đăng tải lên mạng xã hội thu hút sự quan tâm của mọi người. Ai nấy đều gửi lời chúc mừng đến chủ nhân, không quên "xin vía" để bản thân sớm trúng số.
Đại lý vé số Đồng Phú ở Đồng Nai cho biết đã đổi thưởng cho khách có 2 tờ vé số trúng độc đắc. Cụ thể, 2 tờ có dãy số 590856 thuộc đài TP.HCM mở thưởng xổ số miền Nam ngày 18 tháng 5 trúng độc đắc trị giá 4 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
"Chủ nhân của 2 tờ vé số may mắn là nam công nhân 26 tuổi. Sau khi tan làm, người này ghé đại lý mua vé số, biết kết quả đã cùng 1 người khác đến đại lý đổi thưởng. Họ quyết định nhận tiền trúng số qua hình thức chuyển khoản. Có số tiền lớn, người này dự định sẽ về quê làm ăn", đại lý vé số Đồng Phú chia sẻ.