“Từ khi còn học tiểu học, tôi đã biết ba mình khác với nhiều ông bố của bạn bè xung quanh. Tôi được ba theo sát và dạy dỗ rất kỹ từ năm bốn tuổi. Ba dạy tôi tập đọc, tập viết, kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích, chuyện kiếm hiệp, dạy ca dao, tục ngữ, dạy làm thơ. Những bài học về cách đối nhân xử thế không đến từ những lời giáo huấn khô khan mà từ những câu chuyện ngụ ngôn, những phép ví von gần gũi mà ba thường kể cho anh em tôi nghe.
Những điều ấy theo tôi suốt tuổi thơ và ảnh hưởng đến cách tôi nhìn cuộc sống khi trưởng thành. Từ năm lớp 8, tôi đã biết mình có một phần thừa kế trong tương lai. Đến khi tốt nghiệp đại học, tôi chính thức nhận được phần tài sản đó. Đó là một khối tài sản đủ để tôi không cần làm việc vẫn có thể sống thoải mái. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc sống dựa vào tài sản được thừa hưởng.
Ngay từ khi còn chưa tốt nghiệp đại học, tôi đã đi làm. Nhớ tháng đầu tiên nhận lương, tôi hí hửng mang tiền ra ngân hàng gửi tiết kiệm. Cảm giác tự mình làm ra đồng tiền mang đến cho tôi niềm vui rất khác, một cảm giác mà tài sản thừa kế không thể thay thế.
Từ đó đến nay, tôi luôn làm việc với tinh thần nghiêm túc và hăng say. Tôi chi tiêu vừa đủ, không keo kiệt nhưng cũng không chạy theo lối sống xa hoa. Khi có tiền dư, tôi thường mua nhà hoặc đất. Tôi quan niệm đã mua được thì cố gắng giữ lại. Nếu chưa có nhu cầu sử dụng, tôi đóng cửa để đó như một khoản tích lũy cho tương lai.
Nhiều người nhìn vào điều kiện kinh tế của tôi thường nghĩ tôi phải sống rất khác. Nhưng thực tế không phải vậy. Tôi không dùng mỹ phẩm, không làm móng, không sưu tầm túi xách hàng hiệu. Trang sức tôi mua đơn giản vì thích đeo chứ không phải để thể hiện điều gì với người khác.
>> Tôi vào đời bằng khoản nợ 43 triệu cha để lại trước khi mất
Những chuyến du lịch của tôi phần lớn là đi cùng công ty hoặc kết hợp với các chuyến công tác. Thỉnh thoảng, tôi tự thưởng cho mình một chuyến đi khi muốn nghỉ ngơi hoặc đơn giản là có hứng đi chơi. Tôi thường chọn những ngày bình thường thay vì mùa cao điểm đông đúc.
Đi du lịch, điều tôi quan tâm nhất là được ăn ngon và ngắm cảnh đẹp. Tôi rất ít khi chụp ảnh, càng hiếm khi đăng lên mạng xã hội. Tôi cũng không có nhu cầu ở những khách sạn sang trọng hay tìm đến những nơi nổi tiếng chỉ để chụp hình. Với tôi, một nơi nghỉ ngơi sạch sẽ, thoải mái là đủ. Một quán ăn ngon và hợp khẩu vị cũng đã là một niềm vui.
Nhiều năm qua, tôi sống như vậy không phải kiểu tiết kiệm cực đoan hay khước từ hưởng thụ. Ba luôn nói với tôi rằng hãy sống cho mình chứ không phải cho ánh mắt của thiên hạ. Tiền bạc không bao giờ là dư thừa, bởi cuộc đời không chỉ có một thế hệ. Hôm nay mình dùng hết thì ngày mai con cháu sẽ bắt đầu từ đâu. Và điều tôi nhớ nhất là lời dặn: ‘Lao động là vinh quang. Còn có người cần mình thì còn làm việc’.
Có lẽ vì vậy mà dù có tài sản thừa kế từ khá sớm, tôi vẫn chưa từng nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi để tận hưởng. Với tôi, làm việc không chỉ để kiếm tiền mà còn để cảm thấy mình có ích, còn giá trị và còn đóng góp được điều gì đó cho cuộc sống. Đến hôm nay, tôi vẫn tin rằng tài sản lớn nhất mà ba để lại không phải là khối tài sản vật chất tôi được nhận sau khi tốt nghiệp đại học. Điều quý giá nhất chính là những bài học sống mà ông đã dạy từ khi tôi còn là một đứa trẻ”.
Đó là chia sẻ của độc giả Minh Phương về thái độ với tài sản thừa kế cha mẹ để lại sau bài viết “Dư 300 triệu đồng mỗi năm nhưng tôi không có nổi mảnh đất”. Trong bối cảnh giá bất động sản liên tục tăng cao, sở hữu một căn nhà hay mảnh đất đang trở thành mục tiêu khó khăn với không ít người trẻ. Nhiều người phải dành hàng chục năm tích lũy, vay ngân hàng hoặc chấp nhận thu hẹp các nhu cầu cá nhân để có cơ hội an cư. Vì thế, những người được thừa hưởng tài sản từ gia đình thường được xem là có lợi thế lớn về tài chính và xuất phát điểm. Tuy nhiên, không phải ai có tài sản thừa kế cũng lựa chọn cuộc sống an nhàn hay chi tiêu thoải mái. Với một số người, điều quan trọng hơn giá trị vật chất là những bài học, quan niệm sống và cách sử dụng đồng tiền mà cha mẹ truyền lại.
Bộ Nông nghiệp và Môi trường vừa có đề xuất cấp sổ đỏ cho đất mua giấy viết tay giai đoạn từ sau ngày 1/7/2014 đến 1/8/2024 - thời điểm Luật Đất đai 2024 có hiệu lực - để gỡ vướng pháp lý, bảo vệ quyền lợi người dân. Thực tế, hơn chục năm qua vẫn tồn tại lượng lớn giao dịch chuyển nhượng đất đai gặp vướng mắc pháp lý. Theo đó, các trường hợp mua bán nhà bằng giấy viết tay không được cấp quyền sử dụng đất (sổ đỏ). Người sở hữu đất bị hạn chế giao dịch, thế chấp và tiềm ẩn phát sinh tranh chấp.
Đề xuất này nhanh chóng nhận được sự quan tâm của người dân. Phần lớn ý kiến bày tỏ sự đồng tình, cho rằng đây là một giải pháp cần thiết để tháo gỡ khó khăn cho người mua đất bằng giấy viết tay. Tuy nhiên, bên cạnh đó, không ít người thắc mắc các trường hợp mua đất có giấy viết tay từ trước thời điểm 1/7/2014 sẽ được xử lý thế nào?
Độc giả Vanlong.tran hỏi: "Tôi mua 1.000 m2 đất tại Trảng Bom, Đồng Nai từ năm 2005 bằng giấy viết tay. Từ đó đến nay, tôi chưa làm được giấy tờ do ông chủ đất đứng tên sổ đỏ cũ đã mất, ba cô con gái lấy chồng nước ngoài nên không ký ủy quyền được cho mẹ bán đất. Gần đây, mấy người con gái ở nước ngoài về mới ký ủy quyền sang tên cho mẹ đứng tên. Bà chủ đất gọi tôi về làm thủ tục sang tên nhưng vẫn không thực hiện được, vậy tôi phải làm sao?".
>> Nỗi lo đánh thuế nhà cho thuê, người thuê nhà gánh hết
Cùng chung thắc mắc, bạn đọc Thuthuyact kể về trường hợp của mình: "Tôi cùng nhiều người khác mua đất bằng giấy tay từ năm 2011. Đất được UBND Quận thu hồi để cấp lại cho người mua. Nhưng đến nay, chúng tôi vẫn chưa được cấp. Hơn 15 năm trời, tôi phải sống trong cảnh nợ nần, vất vả mưu sinh. Đất thì có nhưng không ở, không bán, không thế chấp được. Rất mong cơ quan chức năng tháo gỡ để người dân bớt khổ".
Có chung tình cảnh không được cấp sổ đỏ cho đất mua bằng giấy viết tay, độc giả Thangbm.tfac chia sẻ: "Gia đình tôi mua đất bằng giấy viết tay từ tháng 2/2004 ở ngay Phú Lương, Hà Đông. Vậy mà tới nay là hơn 22 năm, gia đình tôi vẫn chưa được cấp sổ đỏ. Thậm chí, cả một dãy phố xung quanh, người dân sinh sống ổn định mấy chục năm rồi nhưng vẫn không được cấp sổ. Những trường hợp như vậy có cách giải quyết nào không?".
"Tôi rất tâm đắc với một câu chuyện có nội dung chính như sau: người bố dẫn con trai vào một quán kem. Tiệm phục vụ 31 vị kem khác nhau. Người cha hỏi con 'thích món nào nhất?', nhưng đứa bé không biết lựa chọn thế nào? Thấy vậy, người cha nói rằng: 'Để biết được món mình thích nhất trong 31 vị kem, thì trước hết con phải thử hết tất cả chúng đã'.
Cho nên, muốn biết mình thích công việc gì, mỗi người cứ phải thử trước đã. Ở đây không phải là đầu tư mạnh ngay từ đầu, mà chỉ cần trải nghiệm vài tiếng làm thêm là được. Hãy thử xem bạn có thấy vui khi làm nó lâu dài hay không, có thực sự thích không? Nếu một ngày bạn thấy công việc đó như gánh nặng kéo mình xuống, thay vì làm bạn hứng khởi mỗi ngày để thức dậy, thì hãy mạnh dạn chuyển việc.
Bản thân tôi trong 10 năm qua cũng đã làm đủ loại công việc. Tôi từng làm nhân viên văn phòng nhưng thấy chán nên nhảy ra kinh doanh sữa hạt. Làm chủ được năm tháng tôi lại nghỉ, và đi học nghề may. Ba tháng sau, tôi nghỉ tiếp và đi bán nước ép trái cây. Sau ba tháng, tôi hết chịu nổi nên mua máy ảnh để làm thợ chụp ảnh sản phẩm trong bốn tháng tiếp theo trước khi phải nghỉ vì chán.
Tôi nhận ra rằng, trong 10 năm đó, có một việc tôi luôn làm mà không thấy chán, đó là học ngoại ngữ. Mặc dù chưa phải tới mức quá giỏi vì trước giờ tôi nghĩ đó không phải thứ mình thích. Giờ thì tôi biết mình thực sự thích ngoại ngữ, nên ngày nào cũng học, cũng xem phim, nghe nhạc nước ngoài. Mỗi khi đi làm về, tôi lại ngồi học 3-4 tiếng. Thay vì thấy mệt, tôi lại rất vui sau mỗi buổi học như thế. Và tôi đã tìm ra việc mình muốn làm, đó là giáo viên ngoại ngữ".
Đó là chia sẻ của độc giả Ranh về câu chuyện chọn nghề theo đam mê. Giữa vô vàn lựa chọn nghề nghiệp trong cuộc sống, không ít người từng hoang mang trước câu hỏi: "Mình thực sự phù hợp với công việc nào?". Có người sớm tìm được hướng đi, nhưng cũng có người phải trải qua nhiều lần thử sức, thay đổi và thất bại mới nhận ra điều mình thật sự yêu thích. Thực tế cho thấy, đam mê không phải lúc nào cũng xuất hiện ngay từ đầu, mà đôi khi chỉ được khám phá sau những trải nghiệm.
>> Kỹ sư 'việc nhẹ lương cao' ngày gồng 8 tiếng vì không đam mê
Đồng tình với quan điểm trên, bạn đọc Sơn Hải kể về trường hợp của bản thân:"Đúng là phải thử hết mới biết mình hợp và thích làm việc gì. Tôi cũng từng học kỹ thuật theo định hướng của gia đình. Tôi xác định ngay từ năm nhất đại học rằng sẽ không theo nghề đó đến cùng. Lúc đó, tôi vẫn học vì chưa biết mình thực sự thích gì?
Đến cuối năm hai đại học, tôi mới bắt đầu mơ hồ có ý nghĩ muốn mở công ty riêng. Tất nhiên, tôi chưa biết sẽ kinh doanh gì? Chỉ là vì mỗi đi lên sàn chứng khoán, thấy mọi vác túi lớn, túi bé đi đầu tư, nên tôi cũng ước có công ty để người ta đầu tư như vậy.
Giờ đã gần 20 năm trôi qua, ước mơ của tôi đã sáng tỏ rất nhiều, vì trải qua rất nhiều ngành nghề, học đủ thứ để tìm đúng cái mình thích, đến khi tìm được rồi lại thiếu tiền và phải quay về cái nghề cũ - làm kỹ thuật. Tôi cố 'cày' để lấy vốn mở công ty. Nhưng buồn cười không hiểu sao tôi có thể leo lên tới vị trí Phó Giám đốc ở cái nghề mà mình không thích đó".
"Trường hợp bên trong nhà đang bán phở, tự nhiên vỉa hè trước cửa có người khác thuê để bán theo, vậy quán phở bên trong nhà sẽ bán ra sao? Theo tôi, nên ưu tiên cho chủ nhà thuê trước, nhiều người kinh doanh mặt tiền sẵn sàng bỏ ra một số tiền thuê lại vỉa hè trước cửa để không bị xung đột lợi ích.
Thuê vỉa hè thực ra không mới với nước ngoài, nhưng ở đó, việc kinh doanh bên trong nhà và ngoài vỉa hè không vướng của nhau, không để xe cộ, không ảnh hưởng đến nhà bên trong. Còn ở Việt Nam thì có thể khác. Nếu người thuê vỉa hè cứ lấy cớ bỏ tiền ra nên bán gì, làm gì cũng được, thì người kinh doanh bên trong nhà làm sao tồn tại được?".
Đó là thắc mắc của độc giả Tieunho về nguy cơ xung đột lợi ích khi vỉa hè được áp dụng chính sách cho thuê để kinh doanh đại trà. Sở Xây dựng Hà Nội đang lấy ý kiến dự thảo Nghị quyết của HĐND về thí điểm quản lý, sử dụng vỉa hè, lòng đường để kinh doanh, phát triển kinh tế đô thị, kinh tế đêm. Hoàn Kiếm là một trong hai phường được đề xuất thí điểm giai đoạn đầu, với mức thuê dự kiến 45.000 đồng mỗi m2 một tháng. Đề xuất này cũng vấp phải nhiều băn khoăn, tranh luận từ phía tiểu thương, đặc biệt là những người đang có cửa hàng kinh doanh mặt đường.
>> Thách thức từ vỉa hè Hà Nội cho thuê 45.000 đồng một m2
Lo ngại việc cho thuê vỉa hè đại trà có thể gây ảnh hưởng đến sinh hoạt của người có nhà mặt phố, bạn đọc L.Hbày tỏ:"Nếu cho người khác đến thuê vỉa hè trước nhà tôi, việc ra vào nhà của chúng tôi bị cản trở thì sẽ thế nào? Chưa kể, việc người buôn bán xả rác, xả nước thải nhơ nhớp, bẩn thỉu, hay khách hàng khạc nhổ bừa bãi gây mất vệ sinh thì ai chịu trách nhiệm?".
Nói về những bất cập phát sinh từ việc thí điểm cho thuê vỉa hè, độc giả Flower Sun nêu giải pháp: "Theo tôi, nên ưu tiên chủ nhà mặt tiền được thuê trước để sử dụng với phạm vi nhất định, tối đa 1-2 m từ mép nhà tùy theo độ rộng vỉa hè. Sau đó, nếu họ muốn chia sẻ không gian vỉa hè với người khác thì phải chịu trách nhiệm chung, hoặc nếu không muốn cho thuê lại thì có thể để thoáng. Nếu chủ nhà không đóng tiền thuê vỉa hè thì sẽ nhường lại cho những người khác có nhu cầu thuê".