Ngày 26/6, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh An Giang đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố 5 bị can để điều tra về tội Vi phạm quy định về bảo vệ động vật nguy cấp, quý, hiếm.
Các bị can bị khởi tố bao gồm: Phùng Hữu Thịnh (66 tuổi); Võ Văn Thâu (sinh năm 42 tuổi); Trương Minh Quang (49 tuổi); Lâm Văn Đảm (48 tuổi) và Nguyễn Văn Linh (45 tuổi). Tang vật bị tịch thu trong vụ án là một cá thể tê tê Java, thuộc danh mục loài nguy cấp, quý, hiếm được ưu tiên bảo vệ thuộc nhóm IB.
Theo công an, đường dây mua bán động vật hoang dã liên tỉnh này bắt đầu từ ngày 6/6. Trên đường đi làm về, Nguyễn Văn Linh vô tình phát hiện một cá thể tê tê nên đã bắt giữ, bỏ vào túi lưới rồi cất giấu trong bụi cây. Đến trưa 7/6, Linh liên hệ nhờ Lâm Văn Đảm tìm mối bán cá thể tê tê này. Đảm đồng ý và tiếp tục bắt mối với Trương Minh Quang để bán lại; sau khi thống nhất giá cả và thời gian, hai bên đã tiến hành giao nhận hàng.
Ngay sau khi nhận được cá thể tê tê từ Đảm, Quang chuyển tiếp cho Phùng Hữu Thịnh theo thỏa thuận từ trước. Tại An Giang, Thịnh nhận hàng, cân xác định trọng lượng, chuyển tiền cho Quang, đồng thời liên hệ với Võ Văn Thâu đến nhận nhằm mục đích tiếp tục giao cho khách mua.
Đến sáng 12/6, khi Thâu điều khiển xe mô tô mang theo cá thể tê tê đến khu vực trước cổng Công viên An Hòa (thuộc phường Rạch Giá, tỉnh An Giang) để chờ giao cho khách thì bị công an phát hiện, bắt quả tang cùng tang vật.
Tin Gốc: Dân Trí
Pháp Luật
Kẹo Kera bị 'thổi' hàm lượng rau 0,7% lên 28%, hoa hậu Thùy Tiên không đồng phạm sản xuất hàng giả

Theo kết luận mới được Cơ quan điều tra Bộ Công an ban hành, hơn 160 ngàn hộp kẹo Kera mà Công ty Asia Life sản xuất cho nhóm của hoa hậu Thùy Tiên, Hằng "Du Mục", Quang Linh Vlog bán bị xác định là hàng giả, không đúng tỉ lệ một số thành phần nguyên liệu như đã công bố.
Hai vợ chồng bị can Nguyễn Phong, Chủ tịch hội đồng quản trị và Nguyễn Phạm Hồng Vy, Giám đốc, đại diện pháp luật Công ty CP Asia Life cùng bị Cơ quan điều tra Bộ Công an đề nghị truy tố về tội sản xuất hàng giả là thực phẩm.
5 người khác đều là lãnh đạo của Công ty CP Asia Life bị cáo buộc cùng tội danh trên.
Theo kết luận, Công ty Asia Life ký hợp đồng gia công với Công ty Chị Em Rọt do bà Nguyễn Thị Thái Hằng (Hằng "Du Mục") làm Chủ tịch hội đồng quản trị.
Lê Tuấn Linh, Giám đốc Công ty Chị Em Rọt đã ký ban hành bản tự công bố sản phẩm cho nhãn hiệu kẹo Kera. Hồ sơ nêu 22 thành phần, trong đó 10 loại bột rau củ chiếm tới 28,13%, gồm: cải bó xôi, rau má, chùm ngây, diếp cá, cần tây, chuối xanh, cà rốt, bí ngô, khoai lang tím và táo xanh.
Con số trên tạo dựng hình ảnh sản phẩm giàu rau, tốt cho sức khỏe. Tuy nhiên kiểm tra thực tế sản xuất cho thấy tỉ lệ 10 loại bột rau chỉ dao động từ 0,61 - 0,75%, thấp hơn hàng chục lần so với công bố. Một số thành phần cũng bị thay đổi tên gọi, sắp xếp lại để tạo cảm giác sản phẩm có nguồn gốc tự nhiên, tốt cho sức khỏe, kết luận nêu.
Như vậy, hình ảnh “kẹo rau” mà người tiêu dùng nhìn thấy trên bao bì và tin tưởng lời quảng cáo của nhóm hoa hậu Thùy Tiên, hoàn toàn đã bị “thổi phồng”.
Thành phần chính của sản phẩm là các chất tạo cấu trúc và tạo ngọt như Sorbitol syrup 70% chiếm 35%, đường saccharose 12%, cùng gelatin, pectin...
Đáng chú ý, sorbitol thuộc nhóm thuốc nhuận tràng, được chỉ định sử dụng điều trị đầy bụng, chậm tiêu, buồn nôn. Sorbitol có tác dụng phụ nguy cơ gây tiêu chảy và đau bụng, chống chỉ định với người tắc nghẽn đường dẫn mật.
Tuy nhiên sorbitol không được ghi trên nhãn sản phẩm và bản tự công bố sản phẩm của Công ty Chị Em Rọt.
Mặc dù biết rõ tỉ lệ nguyên liệu không đúng với hồ sơ, các cá nhân liên quan vẫn thực hiện chỉ đạo từ Nguyễn Phong và Nguyễn Phạm Hồng Vy ký tổng cộng 23 lệnh sản xuất để sản xuất 167.000 hộp kẹo thành phẩm.
Tỉ lệ 10 loại bột rau trong thực tế chỉ khoảng 0,61 - 0,75%, nhưng để hợp thức hóa, nhóm này đã lập khống 12 bộ hồ sơ thể hiện đầy đủ 22 nguyên liệu theo đúng tỉ lệ 28,13% như công bố. Phần lớn hồ sơ được lập sau khi Sở Y tế Đắk Lắk kiểm tra nhà máy, kết luận nêu.
Công ty Asia đã bán 160 ngàn hộp kẹo Kera cho Công ty Chị Em Rọt với tổng giá trị 5,6 tỉ đồng, và đã được thanh toán 5 tỉ đồng.
Kết quả điều tra xác định chi phí nguyên vật liệu và bao bì chỉ gần 2,1 tỉ đồng, khoảng 13 ngàn đồng một hộp kẹo Kera. Do đó số tiền Công ty Asia Life thu lợi bất chính từ sản phẩm kẹo Kera bị xác định khoảng 2,9 tỉ đồng.
Liên quan đến hoạt động quảng bá sản phẩm kẹo Kera, cơ quan chức năng xác định ông Lê Tuấn Linh (Giám đốc Công ty Chị Em Rọt) cùng các cổ đông gồm Lê Thành Công, Nguyễn Thị Thái Hằng, Phạm Quang Linh và Nguyễn Thúc Thùy Tiên (với vai trò KOL) đã tham gia quảng cáo, giới thiệu sản phẩm tới người tiêu dùng.
Dù không nắm rõ nguồn nguyên liệu, công thức sản xuất cũng như thành phần thực tế của sản phẩm do Công ty Asia Life sản xuất, nhóm này vẫn xuất hiện trong các video, phiên livestream, sử dụng hình ảnh và uy tín cá nhân để đưa ra thông tin sai lệch về công dụng kẹo Kera, khiến người tiêu dùng tin tưởng mua hàng.
Cùng với việc phát trực tiếp các phiên bán hàng, nhóm của hoa hậu Thùy Tiên còn kỳ công đến nông trại ở Đắk Lắk để quay video về quy trình khép kín và tự nhiên của "rau củ sạch", và hướng khách hàng hiểu rằng kẹo Kera được làm bởi thành phần chiết xuất từ các loại rau củ này.
Trong các video quảng cáo, cả nhóm công phu chuẩn bị đạo cụ, Thùy Tiên mặc quần áo làm vườn màu xanh, đội mũ, đeo găng tay, đi ủng đứng giữa nông trại cầm củ cà rốt nguyên rễ lên ăn sống để người xem tin rằng "rau củ sạch".
Thậm chí Thùy Tiên còn quay video quảng cáo giới thiệu kẹo Kera tại nhà máy của Công ty Asia Life và đưa ra lời khuyến khích "trẻ trên 3 tuổi là có thể dùng được nha, mẹ bầu cũng có thể dùng được nha".
Theo cáo trạng vụ án liên quan hoa hậu Thùy Tiên, 6 lần livestream của nhóm đã thu hút hàng trăm nghìn lượt xem, tạo hiệu ứng mạnh mẽ, từ đó đã có hơn 56.000 khách hàng mua hơn 129.000 hộp kẹo Kera, thu về hơn 17,5 tỉ đồng. Và trong 17,5 tỉ đồng doanh thu, các bị can đã hưởng lợi bất chính hơn 12,4 tỉ đồng.
Cơ quan điều tra kết luận hành vi của các cá nhân trên không cấu thành tội sản xuất hàng giả là thực phẩm nhưng đủ yếu tố cấu thành tội lừa dối khách hàng.
Hành vi của nhóm hoa hậu Thùy Tiên, Hằng "Du mục", Quang Linh Vlog đã được cơ quan điều tra kết luận trước đó. Tháng 11-2025, Tòa án nhân dân TP.HCM đã đưa vụ án ra xét xử, tuyên phạt cả 3 người này 2 năm tù.

Vụ việc xảy ra vào năm ngoái. Theo bài đăng trên trang CyberDefender, cảnh sát cho biết cụ bà 81 tuổi ở Hong Kong (Trung Quốc) đã nhận được tin nhắn WhatsApp từ một người đàn ông tự xưng là sĩ quan Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA), mời bà đến thăm doanh trại quân đội.
Sau khi nhắn tin qua lại, hai người nhanh chóng nảy sinh "tình cảm", theo South China Morning Post.
Sau đó, đối tượng lừa đảo nói muốn rời quân ngũ để bắt đầu kinh doanh và nhờ bà hỗ trợ tài chính. Tin tưởng người đàn ông này, bà đã làm theo hướng dẫn, nhiều lần chuyển tiền vào tài khoản do đối tượng chỉ định.
Vụ việc trở nên nghiêm trọng hơn khi một người khác giả làm "cấp trên" của đối tượng này liên lạc với bà, thông báo rằng người đàn ông đã qua đời và để lại cho bà một khoản thừa kế hơn 9 triệu HKD. Tuy nhiên, bà phải nộp nhiều khoản phí để nhận được số tiền đó.
Tin tưởng hoàn toàn, bà tiếp tục chuyển tiền cho đến khi toàn bộ tiền tiết kiệm của bà cạn sạch. Chỉ đến khi tâm sự với con trai, bà mới phát hiện mình đã bị lừa. Tổng cộng, thiệt hại của bà lên tới hơn 5 triệu HKD (hơn 16 tỷ đồng).
"Cô đơn chính là điểm yếu mà kẻ lừa đảo lợi dụng trong các vụ lừa tình qua mạng. Các gia đình nên dành nhiều thời gian hơn cho người thân lớn tuổi để họ không bị mê hoặc bởi lời nói của người lạ", cảnh sát cảnh báo.
Năm ngoái, ở Nhật Bản cũng xảy ra sự việc người cao tuổi bị lừa số tiền lớn. Theo đó, ngày 7/4, Sở Cảnh sát tỉnh Ehime của Nhật Bản cho biết một cụ bà ngoài 80 tuổi đã bị lừa mất khoảng 1,2 tỷ yen (tương đương 7,5 triệu USD) trong vụ án gây thiệt hại lớn nhất từ trước đến nay tại nước này.
Theo TTXVN, kết quả điều tra ban đầu cho thấy các đối tượng đã giả danh cảnh sát và công tố viên yêu cầu cụ bà chuyển tiền "phục vụ công tác điều tra tài sản vì nghi ngờ có dấu biệu bất thường".
Vụ việc bắt đầu vào khoảng ngày 30/10 năm ngoái, khi cụ bà nhận được cuộc gọi từ một người tự xưng là nhân viên hiệu thuốc thông báo rằng thẻ bảo hiểm y tế của bà đã bị sử dụng trái phép.
Cuộc gọi sau đó được chuyển hướng đến một người tự xưng là cảnh sát tỉnh Ishikawa. Đối tượng này yêu cầu cụ bà phải liên lạc 4 lần mỗi ngày qua mạng xã hội. Ngoài ra, cụ bà cũng phải liên lạc với một gã đàn ông khác tự xưng là công tố viên. Những kẻ này gửi cho cụ bà các tin nhắn thúc giục gửi tiền.
Lo sợ bị điều tra, từ 12/2025 - 2/2026, cụ bà đã có tới 8 lần chuyển tiền vào tài khoản do các nghi phạm chỉ định. Lần liên lạc cuối cùng diễn ra ngày 13/2 và sau đó, do cảm thấy bất an nên cụ bà đã đến trình báo cảnh sát.
Hiện vụ việc đang được điều tra theo hướng một vụ "lừa đảo đặc biệt".
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Tối 9/12/2009, Cảnh sát biển Hàn Quốc xông lên con tàu đánh cá đang trở về cảng ở huyện Taean, tỉnh Nam Chungcheong, bao vây một người đàn ông trên boong. Khi bắt đầu lục soát, họ nghĩ sẽ tìm thấy những bao tiền mặt hoặc ma túy, nhưng thay vào đó lại chỉ có một cuốn hộ chiếu bị bỏ lại.
Cái tên trên đó khiến họ kinh ngạc. Đó là Cho Hee-pal, kẻ chủ mưu đứng sau vụ lừa đảo theo mô hình Ponzi lớn nhất Hàn Quốc cho đến nay.
Lừa đảo Ponzi, hay lừa đảo kiểu kim tự tháp, là hình thức lừa đảo tài chính lấy tiền của nhà đầu tư sau để trả lợi nhuận cho nhà đầu tư trước mà không thực hiện bất kỳ hoạt động kinh doanh hay đầu tư thực tế nào. Trò lừa đảo sụp đổ khi không thể lôi kéo đủ nhà đầu tư mới để trả lãi.
Chiêu trò lừa đảo
Đường dây lừa đảo của Cho nhắm vào những người dân bình thường đang tìm kiếm sự ổn định tài chính, được cho là đã chiếm đoạt khoảng 5.000 tỷ won (3,4 tỷ USD) từ 70.000 nạn nhân.
Cho bắt đầu đế chế kinh doanh của mình vào tháng 10/2004, mở nhiều công ty trên khắp cả nước, bắt đầu từ Daegu.
Bề ngoài, hoạt động kinh doanh có vẻ hợp pháp. Các nhà đầu tư được cho biết họ đang cho thuê các thiết bị chăm sóc sức khỏe, như ghế massage, để lắp đặt tại những nơi như tiệm làm tóc và nhà nghỉ, khách hàng sẽ trả tiền để sử dụng. Công ty của Cho cam kết quản lý các thiết bị này và chia lợi nhuận cho nhà đầu tư.
Đối tượng mục tiêu thường là những người dễ bị tổn thương: người nghỉ hưu, lao động thất nghiệp và những người vẫn đang chật vật sau cuộc khủng hoảng tài chính châu Á năm 1997.
Lợi nhuận nghe thật khó cưỡng. Với mỗi thiết bị được mua, các nhà đầu tư được hứa hẹn mức cổ tức trung bình 35.000 won mỗi ngày. Khoản đầu tư ban đầu 4,4 triệu won sẽ mang lại 5,81 triệu won chỉ sau 8 tháng - tương đương mức lợi suất hàng năm khoảng 48%. Thời điểm đó, lãi suất ngân hàng trung bình dao động quanh mức 4%.
Đáng chú ý, cổ tức được trả đúng hạn mỗi ngày trong suốt bốn năm. Sự đều đặn đó đã tạo dựng niềm tin.
Nhưng thực tế, bản thân những thiết bị này hầu như không tạo ra lợi nhuận thực sự. Cổ tức được trả bằng tiền từ các nhà đầu tư mới.
Đó là một mô hình lừa đảo Ponzi điển hình. Càng nhiều người tham gia, dòng tiền đổ vào càng lớn. Và chừng nào dòng tiền đầu tư mới vẫn tiếp tục chảy vào, Cho vẫn có thể trả cổ tức cho các nhà đầu tư cũ.
Kế hoạch chạy trốn
Cho biết rằng trò lừa đảo sắp sụp đổ khi không còn khả năng trả tiền cho nhà đầu tư. Ba tháng trước khi biến mất, ông ta bắt đầu chuẩn bị cho cuộc trốn chạy được dàn dựng cẩn thận.
Cho thông báo với nhà đầu tư rằng các khoản cổ tức sẽ không còn được ghi vào sổ ngân hàng của họ nữa. Thay vào đó, họ sẽ nhận được thông báo qua tin nhắn văn bản, bất kỳ ai muốn nhận tiền lãi có thể trực tiếp đến văn phòng. Sau đó, ông ta thêm một lời cảnh báo kỳ lạ: "Đừng nói với các công ty khác. Họ sẽ bắt chước chúng ta".
8h30 mỗi sáng, các nhà đầu tư nhận được tin nhắn văn bản xác nhận việc thanh toán cổ tức. Nhưng tất cả đều là giả mạo.
Đồng thời, Cho thúc giục mọi người đầu tư nhiều hơn, cảnh báo rằng tỷ suất lợi nhuận sắp giảm. Các nạn nhân dốc hết tài sản vào đó: tiền cổ tức, tiền tiết kiệm hưu trí, tiền cưới hỏi và cả các khoản vay ngân hàng.
Thời điểm đó, mạng lưới của Cho đã mở rộng lên khoảng 80 văn phòng trên toàn quốc, bao gồm cả các công ty ma chỉ tồn tại trên giấy tờ. Nhưng khi kế hoạch đạt đỉnh, các văn phòng đột nhiên đóng cửa, điện thoại không ai bắt máy.
Các nạn nhân trình báo cảnh sát vào tháng 10/2008. Khi đột kích trụ sở của Cho vào tháng 12/2008, cảnh sát phát hiện nó trống rỗng. Tất cả những người liên quan đều biến mất, tất cả hồ sơ quan trọng đã bị xóa bỏ.
Cái chết bí ẩn
Cảnh sát Hàn Quốc yêu cầu Interpol phát lệnh truy nã đỏ, nhưng Cho đã biến mất. Ông ta chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ khi lên thuyền trốn sang Trung Quốc. Điều tra viên nghi ngờ chiếc túi chứa hồ sơ về tài sản cất giấu và danh sách các quan chức mà ông ta đã hối lộ.
Những nghi ngờ đó không phải là vô căn cứ. Tháng 5/2009, một sĩ quan thuộc Sở Cảnh sát Daegu bị bắt sau khi bí mật gặp Cho ở Trung Quốc. Chính quyền cho biết người này đã nhận hối lộ khoảng 1 tỷ won để đổi lấy việc tiết lộ thông tin về cuộc điều tra và chuyển tiền cho các quan chức khác thay mặt Cho.
Cho cũng được cho là đã được báo trước về các cuộc đột kích của cảnh sát.
Bốn năm sau khi Cho biến mất, tháng 12/2011, chính quyền thông báo ông ta đã chết ở Trung Quốc vì bệnh tim. Điều tra viên còn công bố đoạn phim về đám tang của Cho. Trong video, Cho nằm trong quan tài kính, được con trai và các thành viên khác trong gia đình vây quanh.
Cháu trai họ của Cho, một trong những người đã giúp ông ta trốn khỏi Hàn Quốc, sau đó nói với chương trình điều tra Unanswered Questions của đài SBS rằng đám tang được quay video vì họ sợ mọi người không tin Cho đã chết.
Nhưng thông báo này chỉ làm dấy lên càng nhiều nghi ngờ. Nhiều tin báo nhìn thấy Cho còn sống. Giấy chứng nhận hỏa táng của ông ta cũng gây hoài nghi, vì ngày cấp dường như trước cả thời điểm ông ta được cho là đã chết.
Chính quyền cho biết không thể xác minh ADN của Cho vì thi thể đã được hỏa táng.
Cuộc điều tra bỏ ngỏ
Dù chính thức tuyên bố Cho đã chết, cảnh sát vẫn giữ tên ông ta trong danh sách truy nã vì gia đình Cho chưa bao giờ làm thủ tục đăng ký khai tử.
Sau đó, một đoạn ghi âm cuộc gọi điện thoại liên quan đến cháu trai của Cho được tiết lộ. Trong cuộc gọi, người cháu nói với một người khác rằng "chú ấy đang vô cùng tức giận" và "chú chỉ có thể nghĩ theo cách này". Cuộc gọi được ghi âm vào tháng 2/2012, trong khi Cho được cho là đã chết ba tháng trước đó.
Phát hiện này khiến vụ án một lần nữa nóng lên. Sau khi cuộc điều tra được mở lại vào tháng 7/2014, cảnh sát và công tố viên tranh đấu giành quyền dẫn dắt.
Phía cảnh sát cáo buộc một công tố viên đã nhận hối lộ từ Cho và yêu cầu lệnh bắt giữ. Các công tố viên bác bỏ yêu cầu này, đồng thời thành lập một đội điều tra đặc biệt gồm 13 người. Sau đó, công tố viên đó bị phát hiện đã nhận hối lộ 3,5 tỷ won.
Bức xúc trước việc chính quyền tập trung vào các quan chức tham nhũng thay vì tìm kiếm Cho, các nạn nhân bắt đầu tự truy dấu. Nhờ kiên trì, họ đã thuyết phục được cháu trai Cho tiết lộ tung tích của Kang Tae-yong, cánh tay phải của Cho, nắm quyền quản lý tài chính của tổ chức.
Tháng 10/2015, Kang bị bắt và bị dẫn độ từ Trung Quốc về nước.
10 ngày sau, cháu trai Cho tự tử. Chỉ hai ngày sau đó, một trợ lý thân cận khác của Cho - người phụ trách hệ thống máy tính và dữ liệu điện tử của đường dây lừa đảo - đã ra đầu thú.
Bảy năm sau khi Cho chạy trốn, vụ án được khôi phục, mang lại hy vọng cho các nạn nhân rằng cuối cùng họ có thể nhận được câu trả lời. Nhưng vào tháng 6/2016, các công tố viên tuyên bố họ tin rằng Cho đã chết và khép lại vụ án, viện dẫn lý do không đủ bằng chứng cho thấy ông ta vẫn còn sống.
Đối với nhiều nạn nhân, quyết định này là một cú sốc lớn. Chính quyền đã thu hồi được 95,2 tỷ won tài sản Cho cất giấu, chia cho 70.000 nạn nhân thì con số đó chỉ tương đương 1,36 triệu won mỗi người - một phần nhỏ so với số tiền mà nhiều người đã bỏ ra.
Mộ của Cho vẫn còn ở công viên tưởng niệm tại tỉnh Bắc Gyeongsang, những câu hỏi chưa được giải đáp quanh cái chết của ông ta cũng còn đó.
Tin Gốc: Vnexpress
