Đội tuyển Nhật Bản sẽ chạm trán đội tuyển Brazil tại vòng 1/16 World Cup 2026, trên sân NRC, tại Houston (bang Texas, Mỹ). Trận đấu này diễn ra vào ngày 30/6 (theo giờ Việt Nam), là cặp đấu được chờ đợi nhiều nhất ở vòng đấu loại trực tiếp đầu tiên.
Sau khi biết được thông tin Nhật Bản sẽ đối đầu với đội bóng giàu thành tích nhất World Cup Brazil (5 lần vô địch), cựu HLV đội tuyển Việt Nam, đồng thời là người từng dẫn dắt đội tuyển Nhật Bản tại World Cup 2002, ông Philippe Troussier (người Pháp) đã đưa ra lời bình luận.
Phát biểu trên kênh AFP, HLV Troussier nói: “Nếu đội tuyển Nhật Bản đánh bại đội tuyển Brazil, tôi cho rằng đó là phần thưởng xứng đáng cho sự tiến bộ của bóng đá Nhật Bản. Đội bóng xứ sở mặt trời mọc có cơ sở để thắng Brazil. Trong bóng đá, mọi khả năng đều có thể xảy ra”.
“Nhật Bản là đội bóng có năng lực chuyên môn, họ tự tin vào năng lực của chính mình. Bóng đá Nhật Bản có sự tiến bộ vượt bậc về mặt chiến thuật. Các cầu thủ Nhật Bản giàu kinh nghiệm thi đấu tại châu Âu.
Dĩ nhiên, Brazil có điểm mạnh của riêng họ. Đội bóng Nam Mỹ sở hữu những cầu thủ xuất sắc. Về lý thuyết, Brazil là ứng cử viên vô địch rất nặng ký. Tuy nhiên, Brazil có những điểm yếu mà Nhật Bản có thể khai thác”, HLV Troussier nói thêm.
Dù vậy, vị HLV người Pháp đủ tế nhị để không nói thẳng những điểm yếu của đội bóng từng 5 lần vô địch World Cup. Ông Troussier chỉ xoáy vào những điểm tiến bộ của bóng đá Nhật Bản.
HLV Troussier chia sẻ: “So về tài năng cá nhân, cầu thủ Nhật Bản không kém cầu thủ châu Âu. Họ lại có thêm kỷ luật và chiến thuật rất tốt. Cầu thủ Nhật Bản chơi bóng thông minh. Họ chỉ thiếu kinh nghiệm, yếu tố mà có lẽ họ đã tích lũy sau hơn 20 năm thi đấu tại World Cup”.
“Dĩ nhiên, hành trình của đội tuyển Nhật Bản tại World Cup 2026 không hề dễ dàng. Họ vừa trải qua trận hòa 1-1 khá khó khăn với Thụy Điển.
Khi tôi xem cách Nhật Bản phòng ngự trước Thụy Điển, tôi nhận ra rằng cầu thủ Nhật Bản giờ đây đã học thêm cách chịu sức ép trong phòng ngự. Đây là sự tiến bộ đáng kể trong thói quen chơi bóng của người Nhật”, vẫn là lời của HLV Philippe Troussier.
Trước khi World Cup 2026 diễn ra, HLV Hajime Moriyasu của Nhật Bản bất ngờ tuyên bố đội bóng xứ sở mặt trời mọc nhắm đến ngôi vô địch. HLV Troussier nói về mục tiêu này: “Tôi cho rằng Nhật Bản đang trên đường hướng đến vô địch World Cup, nhưng điều đó có thể chưa xảy ra trong năm nay”.
“Thành thật mà nói, tôi cho rằng Nhật Bản chưa đủ chiều sâu đội hình để thắng hết 5 trận thuộc vòng đấu loại trực tiếp (vòng 1/16, vòng 1/8, tứ kết, bán kết và chung kết). Để làm được điều đó, các cầu thủ Nhật Bản phải cải thiện tốt hơn năng lực cá nhân.
Cụ thể, các cầu thủ Nhật Bản phải khoác áo các đội bóng lớn hơn ở châu Âu. Theo tôi, điều đó trước sau gì cũng sẽ đến, nhưng bây giờ thì họ chưa sở hữu yếu tố đó. Vài năm nữa, Nhật Bản sẽ có đội hình còn mạnh hơn hiện nay”, HLV Troussier khẳng định.
Trong sự nghiệp cầm quân của mình, HLV Troussier từng dẫn dắt các đội tuyển Nhật Bản, Qatar, Morocco, Nigeria, Nam Phi, Bukina Fas, Bờ Biển Ngà và Việt Nam. Theo lời vị HLV người Pháp, khoảng thời gian làm việc tại Nhật Bản là khoảng thời gian ông thành công nhất.
Ngoài việc dự World Cup 2002, HLV Troussier vô địch Asian Cup 2000 cùng đội tuyển Nhật Bản, Á quân giải U20 thế giới năm 1999 cùng đội tuyển U20 Nhật Bản.
Phát biểu trong buổi họp báo trước trận tại sân Metropolitano, tài năng 18 tuổi giữ giọng điềm tĩnh nhưng thể hiện rõ quyết tâm. Sau thất bại 0-2 ở lượt đi ngay trên sân nhà, Yamal tin rằng đội bóng xứ Catalonia vẫn còn cơ hội lật ngược tình thế nếu chơi đúng bản sắc.
"Tôi hy vọng HLV Simeone sẽ làm ơn cho tôi, để tôi được đối đầu một chọi một nhiều hơn", Yamal nói, nửa đùa nửa thật. "Tôi đang cảm thấy rất hào hức, sung sức và nhiều động lực. Hy vọng tôi có thể tạo ra sự khác biệt".
Ở trận lượt đi, Yamal chơi nổi bật khi liên tục khuấy đảo hàng thủ Atletico, tạo cơ hội cho đồng đội và dứt điểm, nhưng thiếu sắc bén ở những khoảnh khắc quyết định. Hình ảnh tiền vệ trẻ ngồi thụp xuống sân sau tiếng còi mãn cuộc phần nào cho thấy cú sốc của Barca khi thất bại ngay tại Camp Nou.
Trận đấu đó xoay chiều từ cuối hiệp một, khi Pau Cubarsi nhận thẻ đỏ trực tiếp sau pha phạm lỗi với Giuliano Simeone. Chỉ ít giây sau, Julian Alvarez mở tỷ số bằng cú sút phạt đẹp mắt, trước khi Alexander Sorloth ấn định chiến thắng 2-0 bằng pha dứt điểm cận thành ở hiệp hai. Dù dứt điểm hơn 20 lần, Barca không thể ghi bàn và phải trả giá vì sự thiếu hiệu quả.
"Chúng tôi không nên nghĩ việc ngược dòng là phép màu", Yamal nói thêm. "Đội phải chơi theo cách của bản thân, với cường độ cao nhưng không đánh mất bản sức. Chúng tôi đã làm như vậy suốt mùa giải".
Niềm tin của Yamal không phải thiếu cơ sở. Cuối tuần qua, Barca vừa thắng Espanyol 4-1 tại La Liga, trong đó chính anh ghi bàn và góp dấu giày vào nhiều tình huống tấn công. Đó là cú hích tinh thần quan trọng trước chuyến làm khách tại Madrid.
Yamal đang dẫn đầu Barca ở Champions League mùa này về số lần rê bóng thành công, dứt điểm và cơ hội tạo ra. Những con số này phần nào lý giải vì sao anh khao khát được đặt vào thế đối đầu trực tiếp với hậu vệ đối phương. Nhưng Atletico thường cắt cử hai người kèm Yamal, khiến ngôi sao 18 tuổi bị hạn chế phần nào.
Trong lịch sử Champions League, chỉ có hai đội từng đi tiếp sau khi thua lượt đi trên sân nhà với cách biệt từ hai bàn trở lên. Đội đầu tiên là Ajax mùa 1968-1969, thua 1-3 trên sân nhà trước Benfica, nhưng thắng 3-0 ở lượt về để đi tiếp. Man Utd cũng từng thua PSG 0-2 tại Old Trafford, nhưng thắng 3-1 tại Paris để đi tiếp nhờ luật bàn sân khách (thời điểm đó vẫn áp dụng).
Siêu máy tính Opta đánh giá Barca có 50,4% khả năng thắng trận lượt về, nhưng cơ hội đi tiếp chỉ ở mức 20,4%. Ngược lại, Atletico với lợi thế sân nhà và lối chơi thực dụng quen thuộc dưới thời Simeone, được dự đoán có gần 80% khả năng vào bán kết.
Yamal hiểu rõ thách thức đó, nhưng vẫn giữ sự lạc quan. "Chúng tôi là một tập thể trẻ, rất yêu CLB", anh nói. "Nếu bị loại, chúng tôi hứa sẽ chiến đấu đến giây cuối cùng. Trận đấu sẽ kéo dài 90 phút hoặc hơn, và mọi thứ chưa kết thúc. Không phải mọi thứ phụ thuộc vào tôi. Nhưng nếu cần, tôi sẵn sàng nhận trách nhiệm".
Do Raphinha vắng mặt và Cubarsi bị treo giò, vai trò của Yamal càng trở nên quan trọng. Khả năng tạo đột biến của anh có thể là chìa khóa giúp Barca phá vỡ hàng thủ kỷ luật của Atletico, đội đã ghi bàn trong 10 trận Champions League liên tiếp trên sân nhà.
Ở chiều ngược lại, thầy trò Simeone có lý do để tự tin. Họ từng loại chính Barca ở hai lần gặp nhau tại tứ kết Champions League trước đây (2013-2014 và 2015-2016), và đang đứng trước cơ hội lần đầu đánh bại đối thủ ba lần trong cùng một mùa giải.
Dẫu vậy, với những cầu thủ trẻ như Yamal, đây lại là thời điểm để khẳng định bản thân. "Đầu mùa, tôi bị nghi ngờ vì chấn thương", anh nhấn mạnh. "Tôi đã chờ khoảnh khắc này, vì đây là lúc những cầu thủ thực thụ thể hiện".
Tây Ban Nha: Unai Simon, Pedro Porro, Pau Cubarsi, Aymeric Laporte, Marc Cucurella, Nico Gonzalez, Rodri, Lamine Yamal, Dani Olmo, Alex Baena, Mikel Oyarzabal.
Dự bị: David Raya, Joan Garcia, Marc Pubill, Alejandro Grimaldo, Eric Garcia, Marcos Llorente, Mikel Merino, Ferran Torres, Fabian Ruiz, Gavi, Yeremy Pino, Nico Williams, Martin Zubimendi, Victor Munoz, Borja Iglesias.
Tây Ban Nha thay bốn vị trí trong đội hình xuất phát so với trận hòa Cape Verde 0-0 ở lượt mở màn. Lamine Yamal, Pedro Porro, Dani Olmo và Alex Baena được đá chính, thay cho Marcos Llorente, Fabian Ruiz, Ferran Torres và Gavi.
Arab Saudi: Mohammed Al Owais, Saud Abdulhamid, Hassan Al Tambakti, Ali Lajami, Abdulelah Al Amri, Moteb Al Harbi, Nasser Al Dawsari, Abdullah Al Khaibari, Musab Al Juwayr, Feras Al Brikan, Salem Al Dawsari.
Dự bị: Nawaf Al Aqidi, Ahmed Al Kassar, Ali Majrashi, Aiman Yahya, Saleh Al Shehri, Nawaf Bu Washl, Hassan Kadish, Ziyad Al Johani, Khalid Al Ghannam, Alaa Al Hejji, Abdullah Al Hamdan, Sultan Mandash, Mohamed Kanno, Jehad Thikri, Mohammed Abu Al Shamat.
Trọng tài: Raphael Claus (Brazil).
Thủ môn Mohammed Al Owais cản phá 9 cú sút trước Uruguay. Trong lịch sử Arab Saudi tại World Cup, chỉ Mabrouk Zayed từng có nhiều pha cứu thua hơn trong một trận (11 lần trước Tây Ban Nha năm 2006).
Trước Uruguay, Arab Saudi để đối thủ có 41 lần chạm bóng trong cấm địa, nhiều nhất họ phải chịu trong một trận World Cup kể từ khi Pháp có 46 lần năm 1998.
Dù chỉ vào sân từ phút 71 trước Cape Verde, Lamine Yamal vẫn là cầu thủ rê bóng nhiều nhất trận với 5 lần, nhiều hơn tổng số lần rê bóng của hai cầu thủ chạy cánh đá chính Gavi (0) và Ferran Torres (3).
Arab Saudi có thành tích không tốt khi đối đầu các đại diện châu Âu tại World Cup. Qua 11 trận gặp các đội thuộc UEFA, họ chỉ thắng một và thua 10, ghi ba bàn nhưng thủng lưới tới 33 lần.
Chiến thắng duy nhất diễn ra tại World Cup 1994, khi Arab Saudi hạ Bỉ 1-0 nhờ pha lập công nổi tiếng của Saeed Al-Owairan. Kết quả đó góp phần giúp đội tuyển Tây Á lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất vượt qua vòng bảng.
Tuy nhiên, Arab Saudi cũng từng nhận nhiều thất bại nặng nề trước các đối thủ châu Âu, như thua Đức 0-8 tại World Cup 2002, Nga 0-5 năm 2018, hay thua Pháp và Ukraine cùng với tỷ số 0-4 vào các năm 1998 và 2006. Cả ba bàn thắng Arab Saudi ghi vào lưới các đội UEFA đều xuất hiện tại World Cup 1994. Kể từ trận thua Thụy Điển 1-3 ở vòng 1/8 năm đó, họ đã trải qua tám trận liên tiếp không ghi bàn trước các đại diện châu Âu ở World Cup.
Ở trận giao hữu quan trọng nhằm tổng duyệt lực lượng, U.17 Yemen nhập cuộc với tinh thần khá tự tin trước nhà đương kim vô địch châu Á là U.17 Uzbekistan. Theo trang Yemen News, đội bóng Tây Á chủ động tranh chấp, tổ chức lối chơi kỷ luật và không ngại va chạm. Tuy nhiên, điểm yếu cố hữu nơi hàng công tiếp tục bộc lộ khi các chân sút liên tục bỏ lỡ cơ hội trong những tình huống quyết định.
Việc phung phí cơ hội khiến U.17 Yemen phải trả giá. Họ bị dẫn trước trong hiệp 1, trước khi tiếp tục nhận thêm bàn thua ở hiệp 2 sau sai lầm nơi hàng thủ. Nỗ lực của đội bóng này chỉ giúp họ có bàn rút ngắn tỷ số 1-2 trên chấm phạt đền do công của Silan Bashir, qua đó khép lại màn “thử lửa” với thất bại sát nút.
Dù vậy, truyền thông Yemen đánh giá, trận thua trước U.17 Uzbekistan được xem là bài kiểm tra quan trọng trong giai đoạn chuẩn bị cuối cùng cho giải châu Á của U.17 Yemen. Các học trò của HLV Haitham Al-Asbahi đã thể hiện tinh thần thi đấu tích cực và xứng đáng nhận được lời khen ngợi.
Trang Sahaafa nhận xét: “Thất bại 1-2 không phải là kết quả mong muốn, nhưng lại mang đến nhiều dữ liệu quan trọng để ban huấn luyện điều chỉnh trước khi bước vào giải chính thức”.
Trên thực tế, U.17 Yemen đã có sự chuẩn bị tương đối bài bản cho VCK U.17 châu Á 2026. Ngay từ cuối tháng 4, đội đã hội quân và di chuyển sang Ả Rập Xê Út, bước vào giai đoạn tập huấn tập trung. Các buổi tập được tổ chức với cường độ cao, chia thành hai khung giờ sáng – tối, tập trung toàn diện từ thể lực, kỹ thuật cá nhân cho đến tổ chức chiến thuật.
Ban huấn luyện đặc biệt chú trọng đến việc hoàn thiện các mảng miếng tấn công, nhất là khả năng dứt điểm trong vòng cấm – điểm yếu đã bộc lộ rõ trong trận thua U.17 Uzbekistan. Bên cạnh đó, các bài tập về tổ chức phòng ngự, phối hợp giữa các tuyến và xử lý tình huống bóng bổng cũng được tăng cường nhằm nâng cao tính ổn định trong lối chơi.
Không chỉ dừng lại ở khía cạnh chuyên môn, tinh thần thi đấu và sự gắn kết tập thể cũng là yếu tố được nhấn mạnh trong quá trình rèn luyện. U.17 Yemen được yêu cầu duy trì cường độ thi đấu cao trong suốt 90 phút, sẵn sàng áp sát và tranh chấp mạnh mẽ – điều vốn được xem là “bản sắc” của các đội bóng Tây Á.
Đáng chú ý, dù bị đánh giá thấp hơn so với U.17 Hàn Quốc, U.17 Việt Nam và U.17 UAE tại bảng C, Liên đoàn Bóng đá Yemen (Yemen FA) vẫn đặt niềm tin lớn vào lứa cầu thủ hiện tại. Mục tiêu không chỉ dừng ở việc tham dự, mà là cạnh tranh sòng phẳng để giành vé vào tứ kết – đồng nghĩa với suất dự U.17 World Cup 2026.
Trang Sahaafa dẫn lại lời của Yemen FA: “Kỳ vọng rất lớn được đặt vào "Những người trẻ Yemen" để đạt được một cột mốc lịch sử mới. Một buổi lễ chia tay trang trọng và một cuộc gặp gỡ đông đảo các nhân vật thể thao đã được tổ chức. U.17 Yemen quyết tâm rất cao, đặt mục tiêu giành vé dự World Cup”.
Theo lịch thi đấu, ở trận ra quân, U.17 Yemen sẽ chạm trán U.17 Việt Nam vào lúc 0 giờ ngày 7.5 (giờ Việt Nam). Đây được xem là trận đấu mang tính bản lề, ảnh hưởng trực tiếp đến cục diện cạnh tranh trong bảng đấu.