Tôi đang dự định mở một quán cà phê nhỏ theo mô hình “hát với nhau”. Quán chỉ có dàn âm thanh, màn hình chiếu lời bài hát theo kiểu karaoke, khách nào thích thì đăng ký lên hát cho vui.
Liên quan đến bản quyền âm nhạc khi kinh doanh nhà hàng, quán ăn, tôi có thắc mắc là nếu chỉ mở karaoke từ YouTube cho khách hát thì có phải xin phép hoặc trả tiền bản quyền không? Nếu mua đầu karaoke đã có hàng chục nghìn bài hát thì liệu khoản tiền mua thiết bị đã bao gồm chi phí bản quyền hay chưa?
Mức phí đối với một quán cà phê nhỏ có khác gì so với quán karaoke chuyên nghiệp hay không? Tôi rất hy vọng những bạn có kinh nghiệm chia sẻ và hướng dẫn giúp tôi trường hợp này, xin chân thành cảm ơn.
Căn cứ theo các quy định của Luật Sở hữu trí tuệ, luật sư chỉ ra quán cà phê bị ràng buộc bởi các quy định về quyền tài sản thuộc quyền tác giả đối với tác phẩm âm nhạc và quyền liên quan với bản ghi âm, ghi hình.
Với quyền tác giả, việc phát nhạc tại quán cà phê là hành vi “biểu diễn tác phẩm trước công chúng gián tiếp”. Đây là quyền tài sản độc quyền của tác giả, chủ sở hữu quyền tác giả. Do đó, khi khai thác và sử dụng quyền này, quán cà phê phải được sự cho phép và trả tiền bản quyền, cùng các quyền lợi vật chất khác (nếu có). Luật sư lưu ý thêm đa số các nền tảng phát nhạc không được cấp quyền đại diện thu tiền bản quyền tác phẩm.
Đọc chi tiết tại đây
Tin Gốc: Vnexpress

Gia đình tôi không khá giả, nhưng bố mẹ ở quê vẫn chấp nhận bán đất để đầu tư gần 600 triệu đồng cho tôi lên thành phố học 4 năm đại học. Đó không chỉ là tiền, mà là kỳ vọng rằng tôi sẽ "đổi đời" bằng con đường học vấn. Tôi cũng đã nỗ lực đúng như cách người ta vẫn khuyên: học hành nghiêm túc, tốt nghiệp đúng hạn. Nhưng ra trường, mọi thứ không diễn ra như tôi tưởng.
Tôi mất nửa năm chật vật mới tìm được công việc đúng chuyên ngành ở thành phố. Mức lương khởi điểm khi ấy chỉ là 6 triệu đồng - một con số khiến tôi bối rối, nhưng vẫn tự an ủi rằng "mới đi làm thì phải chấp nhận, rồi dần dần sẽ khá lên". Tôi chấp nhận mức lương đó, chấp nhận tăng ca, chấp nhận học thêm kỹ năng mới, làm nhiều hơn mô tả công việc, bản thân nghĩ chỉ cần cố gắng đủ lâu, thu nhập sẽ tăng tương xứng.
Nhưng rồi, 5 năm trôi qua, lương của tôi hiện tại vẫn lẹt đẹt ở mức 15 triệu đồng một tháng. Ở thành phố, con số này đủ để sống tằn tiện, nhưng rất khó để tôi tích lũy hay nghĩ đến những kế hoạch dài hạn như mua nhà, lập gia đình, sinh con...
Cũng trong khoảng thời gian đó, một người bạn học cùng cấp ba ở quê với tôi, không học đại học, mà chọn đi xuất khẩu lao động. Sau vài năm, thu nhập của bạn cao hơn tôi khá nhiều. Khi trở về, bạn sẽ có một khoản vốn đủ để bắt đầu cuộc sống theo cách chủ động hơn.
Không chỉ một người. Tôi thấy nhiều anh chị đi trước, học giỏi, làm việc chăm chỉ, nhưng vẫn chịu áp lực vì thu nhập không theo kịp chi phí sống và kỳ vọng xã hội. Có người đã rời bỏ công việc văn phòng để đi xuất khẩu lao động, không phải vì họ kém, mà vì đó là con đường nhanh hơn để kiếm tiền.
>> 'Hối hận du học vì về nước lương 13 triệu đồng'
Những so sánh đó khiến tôi không khỏi tự hỏi: liệu 4 năm đại học của mình có trôi qua lãng phí? Càng ngày, tôi càng thấy khoản đầu tư của cha mẹ trở thành món nợ mà không biết đến khi nào mình mới trả được? Tôi không phủ nhận giá trị của giáo dục. Đại học giúp tôi có kiến thức nền, có tư duy, có môi trường để trưởng thành. Nhưng rõ ràng, tấm bằng hiện không còn là "tấm vé đảm bảo" cho một mức thu nhập tốt như nhiều người từng nghĩ.
Nếu xem đại học là con đường duy nhất để thành công về tài chính, thì thực tế hiện nay có thể khiến nhiều người thất vọng. Bởi thị trường lao động không vận hành theo logic "học cao thì sẽ có lương cao", ít nhất là trong những năm đầu. Nhưng nếu xem đại học là một nền tảng dài hạn - nơi tích lũy kiến thức, kỹ năng, và cơ hội phát triển - thì giá trị của nó có thể không nằm ở mức lương 5 năm đầu tiên. Vấn đề là, không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để chờ "dài hạn", nhất là khi áp lực tài chính hiện hữu mỗi ngày.
Tôi viết những dòng này không phải để phủ nhận con đường đại học, càng không phải để so sánh hơn thua giữa các lựa chọn. Nhưng tôi nghĩ, đại học không còn là con đường ngắn nhất, đảm bảo một kết quả như nhiều người vẫn kỳ vọng. Cảm giác lúc này trong tôi là thấy mình đã đi đúng đường, nhưng đích đến lại mờ mịt. Tiếp tục bám trụ lấy lựa chọn đó, liệu tôi có quá cố chấp? Hay tôi nên mạnh dạn từ bỏ để kiếm tìm một lối đi nhanh hơn?
Tin Gốc: Vnexpress

"Khi giá vàng ở mức 60 triệu đồng một lượng, tôi đã dự báo vàng sẽ lên 100 triệu, rồi 200 triệu và thậm chí còn lên nữa. Nhưng vàng không tăng đều một mạch mà sẽ đi qua từng mốc một, từ 60 triệu lên 70 triệu, 80 triệu, 90 triệu..., thậm chí sẽ có những quãng giảm xen kẽ.
Nói cách khác, xét về dài hạn, giá vàng chắc chắn sẽ đi lên. Lý do cực kỳ đơn giản: vàng là tiền thật (real money) từ ngàn đời nay. Một mẩu vàng từ thời cổ đại vẫn giữ nguyên giá trị (undebasement) trong thời đại hiện nay. Trong khi phần lớn các đồng tiền cổ đại đã debased và không còn mang giá trị trao đổi của tiền, chỉ còn giá trị lịch sử.
Cho nên, sẽ đúng hơn khi nói rằng vàng không hề thay đổi, không lên cũng chẳng xuống, cái thay đổi là giá trị của các đồng tiền debasement. Chúng ta không quen nhìn như vậy là bởi vì chúng ta không lấy vàng làm thước đo giá trị, mà quen dùng tiền tệ (currency) làm thước đo cho vàng. Từ đó mới 'dự báo' vàng (money) tăng hay giảm so với tiền tệ.
Lý do gì để vàng tăng trở lại trong thời gian tới? Theo tôi, có rất nhiều. Đầu tiên là tâm lý đám đông, bao phủ bởi sợ hãi hoặc nghi ngờ. Thứ hai, nếu hòa bình lập lại thì khủng hoảng thanh khoản sẽ kết thúc, các nước không phải bán vàng (như Thổ Nhĩ Kỳ) hay thế chấp vàng (như các nước vùng Vịnh) để giải quyết thanh khoản tức thời nữa. Ngược lại, họ sẽ phải mua vàng để bù đắp kho dự trữ".
Đó là quan điểm của độc giả Hoàng Tùy Phong khi nói về sự biến động khó lường của giá vàng thời gian qua. Đóng cửa phiên giao dịch 19/6, giá vàng thế giới giao ngay giảm 53 USD xuống 4.154 USD một ounce. Trong phiên, giá có thời điểm xuống 4.119 USD - thấp nhất kể từ ngày 11/6. Tổng cộng cả tuần, giá đã giảm hơn 100 USD - ghi nhận tuần giảm thứ 3 liên tiếp. Trong khi đó, giá vàng miếng trong nước sáng nay lại nhích lên. 9h ngày 20/6, Công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) niêm yết giá vàng miếng tại 144,32 - 147,2 triệu đồng, tăng 500.000 đồng ở cả hai chiều so với cuối ngày hôm qua.
>> Có nên mua vàng 'bắt đáy' lúc này?
Nói về nguyên tắc đầu tư vàng để đảm bảo an toàn, bạn đọc Lethetung bình luận: "Giá vàng mà dễ dự báo đến mức người bình thường cũng đoán chính xác được thì mọi người đã thành tỷ phú lâu rồi. Xác định mua vàng là tài sản thì phải nắm giữ lâu dài, chứ đừng có kiểu ngày nào cũng mở bảng ra xem giá thì rất mệt mỏi. Nếu thích cảm giác đầu cơ 'lướt sóng' thì tốt nhất nên tìm loại tài sản khác như cổ phiếu hoặc tiền số thay vì mua vàng".
Đồng quan điểm, độc giả Huongngoclan nhận định: "Nếu không phải đi vay tiền mua vàng thì hãy cứ để trong két, và cũng đừng xem giá mỗi ngày rồi hoang mang. Tôi tin giá vàng cuối năm sẽ tăng trở lại, lúc đấy không lời cũng vẫn hòa vốn, còn hơn vội vàng cắt lỗ lúc này. Cô bạn tôi mua 20 lượng vàng từ thời điểm giá 170 triệu đồng một lượng nhưng giờ cũng không vội vàng bán tháo, mà cứ cất trong két, chẳng lo nghĩ gì".
"Đã đầu tư thì phải xác định có lời, có lỗ. Tôi chỉ buồn cười mấy người thấy giá giảm là vội vàng cắt lỗ. Hiện tại, tôi vẫn mua tiếp, chờ khi nào có lời mới bán, còn không cứ ôm đấy, chẳng mất gì. Tôi mua vàng từ cách đây chục năm chứ không phải mới đây, và thực tế là chưa bao giờ lỗ", bạn đọc Thousandsmagister kết lại.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi rất đồng cảm với chia sẻ của tác giả bài viết "Đám cưới 'nhạt' vì ăn 30 phút đã đứng dậy ra về". Bản thân tôi cũng để ý vài năm gần đây, đặc biệt ở các thành phố lớn, nhiều đám cưới được tổ chức vào buổi trưa trong tuần. Lý do là để tranh thủ giờ nghỉ trưa nên đồng nghiệp, đặc biệt là dân văn phòng sẽ đến dự đông đủ hơn.
Lần gần nhất, tôi nhận thiệp mời cưới của một người bạn thân. Thời gian tổ chức tiệc là vào 11h30 trưa thứ tư. Hôm đó, tôi xin ra ngoài sớm một chút, vội vàng chạy xe đến nhà hàng. Bên ngoài đông, bên trong cũng đông, nhưng không khí lại khá trầm lặng. Ai cũng ăn mặc chỉnh tề, cười nói xã giao, chụp vài tấm hình rồi nhanh chóng vào bàn.
Tiệc bắt đầu gần như ngay lập tức. Món ăn lên nhanh, khách ăn cũng nhanh. Bàn tôi có người vừa ngồi xuống đã nhìn đồng hồ, nhẩm tính còn bao nhiêu phút trước giờ phải quay lại công ty. Đến giữa buổi, có người xin phép về sớm khi món chính còn chưa dọn hết.
Có lẽ hiểu tâm lý của khách mời nên cô dâu, chú rể cũng đi chào các bàn một cách gấp gáp. Mỗi bàn, họ dừng lại nâng ly, nói vài câu cảm ơn, rồi lại hối hả qua bàn khác. Tôi nhìn bạn mình - nhân vật chính của ngày hôm đó - mà cảm giác như bạn cũng đang "chạy show" trong chính đám cưới của mình, chẳng kịp nói đôi ba câu chuyện với người quen.
Ăn xong (khoảng 45 phút), tôi cũng ra về khi tiệc đã vãn bớt. Trên đường quay lại công ty, trong đầu tôi có một cảm giác hụt hẫng khó gọi tên. Mọi thứ trong đám cưới thực ra vẫn diễn ra đầy đủ: có tiệc, có khách, có nghi thức trang trọng. Nhưng dường như nó lại thiếu một thứ rất quan trọng - cảm giác vui trọn vẹn.
>> Chê cỗ cưới chán dù bỏ 500 K tiền mừng
Tôi nhớ những đám cưới khác, thường tổ chức vào buổi tối hoặc cuối tuần. Khách đến không vội, ngồi lại lâu hơn, câu chuyện cũng dài hơn. Có thể không phải ai cũng ở lại đến cuối, nhưng những người ở lại thì thực sự "dự tiệc" chứ không phải chỉ "ghé qua" điểm danh. Cô dâu chú rể cũng có thời gian trò chuyện, cười nhiều hơn, và đôi khi là mệt theo kiểu rất hạnh phúc.
Tất nhiên, tôi hiểu vì sao mọi người chọn tổ chức cưới vào giờ trưa ngày thường? Cuộc sống ở thành phố bận rộn, ai cũng có công việc, có áp lực riêng. Đồng nghiệp là một phần quan trọng trong các mối quan hệ, và việc tạo điều kiện để họ đến dự là điều dễ hiểu. Với nhiều người, đám cưới cũng dần trở thành một thủ tục cần hoàn thành gọn gàng, hợp lý.
Nhưng có lẽ chính vì sự "hợp lý" đó mà đám cưới đang trở nên công nghiệp hơn. Khách đến đúng giờ, ăn nhanh, chúc vội, về sớm. Niềm vui vì thế cũng bị chia nhỏ theo từng khung giờ, chen vào giữa những cuộc họp, những deadline còn dang dở.
Tôi không cho rằng cách tổ chức đó là đúng hay sai? Mỗi thời mỗi khác, mỗi người một lựa chọn. Nhưng nếu hỏi cảm nhận cá nhân, tôi vẫn thấy tiếc. Tiếc cho một dịp vốn dĩ nên là khoảnh khắc đáng nhớ, để cảm xúc được kéo dài thêm một chút, nhưng đôi khi bị biến thành một cuộc hẹn gấp gáp. Suy cho cùng, đám cưới đâu chỉ là một bữa tiệc.
Tin Gốc: Vnexpress

