Tôi rất đồng cảm với chia sẻ của tác giả bài viết “Đám cưới ‘nhạt’ vì ăn 30 phút đã đứng dậy ra về”. Bản thân tôi cũng để ý vài năm gần đây, đặc biệt ở các thành phố lớn, nhiều đám cưới được tổ chức vào buổi trưa trong tuần. Lý do là để tranh thủ giờ nghỉ trưa nên đồng nghiệp, đặc biệt là dân văn phòng sẽ đến dự đông đủ hơn.
Lần gần nhất, tôi nhận thiệp mời cưới của một người bạn thân. Thời gian tổ chức tiệc là vào 11h30 trưa thứ tư. Hôm đó, tôi xin ra ngoài sớm một chút, vội vàng chạy xe đến nhà hàng. Bên ngoài đông, bên trong cũng đông, nhưng không khí lại khá trầm lặng. Ai cũng ăn mặc chỉnh tề, cười nói xã giao, chụp vài tấm hình rồi nhanh chóng vào bàn.
Tiệc bắt đầu gần như ngay lập tức. Món ăn lên nhanh, khách ăn cũng nhanh. Bàn tôi có người vừa ngồi xuống đã nhìn đồng hồ, nhẩm tính còn bao nhiêu phút trước giờ phải quay lại công ty. Đến giữa buổi, có người xin phép về sớm khi món chính còn chưa dọn hết.
Có lẽ hiểu tâm lý của khách mời nên cô dâu, chú rể cũng đi chào các bàn một cách gấp gáp. Mỗi bàn, họ dừng lại nâng ly, nói vài câu cảm ơn, rồi lại hối hả qua bàn khác. Tôi nhìn bạn mình – nhân vật chính của ngày hôm đó – mà cảm giác như bạn cũng đang “chạy show” trong chính đám cưới của mình, chẳng kịp nói đôi ba câu chuyện với người quen.
Ăn xong (khoảng 45 phút), tôi cũng ra về khi tiệc đã vãn bớt. Trên đường quay lại công ty, trong đầu tôi có một cảm giác hụt hẫng khó gọi tên. Mọi thứ trong đám cưới thực ra vẫn diễn ra đầy đủ: có tiệc, có khách, có nghi thức trang trọng. Nhưng dường như nó lại thiếu một thứ rất quan trọng – cảm giác vui trọn vẹn.
>> Chê cỗ cưới chán dù bỏ 500 K tiền mừng
Tôi nhớ những đám cưới khác, thường tổ chức vào buổi tối hoặc cuối tuần. Khách đến không vội, ngồi lại lâu hơn, câu chuyện cũng dài hơn. Có thể không phải ai cũng ở lại đến cuối, nhưng những người ở lại thì thực sự “dự tiệc” chứ không phải chỉ “ghé qua” điểm danh. Cô dâu chú rể cũng có thời gian trò chuyện, cười nhiều hơn, và đôi khi là mệt theo kiểu rất hạnh phúc.
Tất nhiên, tôi hiểu vì sao mọi người chọn tổ chức cưới vào giờ trưa ngày thường? Cuộc sống ở thành phố bận rộn, ai cũng có công việc, có áp lực riêng. Đồng nghiệp là một phần quan trọng trong các mối quan hệ, và việc tạo điều kiện để họ đến dự là điều dễ hiểu. Với nhiều người, đám cưới cũng dần trở thành một thủ tục cần hoàn thành gọn gàng, hợp lý.
Nhưng có lẽ chính vì sự “hợp lý” đó mà đám cưới đang trở nên công nghiệp hơn. Khách đến đúng giờ, ăn nhanh, chúc vội, về sớm. Niềm vui vì thế cũng bị chia nhỏ theo từng khung giờ, chen vào giữa những cuộc họp, những deadline còn dang dở.
Tôi không cho rằng cách tổ chức đó là đúng hay sai? Mỗi thời mỗi khác, mỗi người một lựa chọn. Nhưng nếu hỏi cảm nhận cá nhân, tôi vẫn thấy tiếc. Tiếc cho một dịp vốn dĩ nên là khoảnh khắc đáng nhớ, để cảm xúc được kéo dài thêm một chút, nhưng đôi khi bị biến thành một cuộc hẹn gấp gáp. Suy cho cùng, đám cưới đâu chỉ là một bữa tiệc.
"Các nghi ngờ quanh Argentina có thể hiểu được vì nhiều quyết định trọng tài gây tranh cãi xuất hiện liên tiếp. Nhưng tranh cãi không đồng nghĩa dàn xếp.
Muốn kết luận FIFA thiên vị Argentina, cần bằng chứng về chỉ đạo, lợi ích, liên hệ bất thường hoặc thao túng quy trình. Hiện các lập luận chủ yếu dựa trên cảm giác 'Argentina hay được lợi'. Đó là tương quan, chưa phải nhân quả.
Tình huống penalty, thẻ đỏ hay VAR luôn có vùng diễn giải. Một pha bóng có thể bị chuyên gia này gọi là thẻ đỏ, chuyên gia khác cho rằng chưa đủ mức. Sai sót trọng tài, nếu có, chỉ chứng minh năng lực hoặc tiêu chuẩn xử lý thiếu nhất quán, không tự động chứng minh âm mưu.
Thống kê ít thẻ cũng vậy. Số lỗi không thể quy đổi máy móc thành số thẻ, vì thẻ phụ thuộc vị trí phạm lỗi, mức độ nguy hiểm, ngăn cơ hội rõ ràng hay lỗi chiến thuật. Nếu chỉ nhìn 'lỗi/thẻ' rồi kết luận thiên vị thì quá đơn giản hóa bóng đá.
Phát ngôn của Infantino và việc phân công trọng tài Argentina cho trận Pháp - Morocco đúng là dễ gây phản cảm, vì FIFA cần tránh cả xung đột lợi ích lẫn cảm giác thiếu trung lập. Nhưng 'quản trị hình ảnh kém' khác với 'dàn xếp World Cup'.
Nhánh đấu thuận lợi cũng không phải bằng chứng. Thể thức hạt giống vốn nhằm tránh các đội mạnh gặp nhau quá sớm. Đối thủ yếu hay mạnh còn do kết quả thực tế của giải.
Theo tôi, tóm lại, có thể chỉ trích FIFA về minh bạch, tiêu chuẩn trọng tài và truyền thông. Nhưng nói Argentina được "trao cúp" là kết luận vượt xa chứng cứ hiện có".
Độc giả nickname vietjobtime bình luận quan điểm như trên, sau bài viết 8 nguồn cơn khiến FIFA bị nghi thiên vị Argentina. Theo đó,Chiến thắng của Argentina trước Ai Cập ở vòng 1/8 World Cup 2026 làm bùng lên làn sóng nghi ngờ, vốn đã âm ỉ từ nhiều sự kiện trước đó, về khả năng FIFA ưu ái đội bóng của Lionel Messi.
Đến nay, chưa có bằng chứng nào chứng minh FIFA dàn xếp kết quả hoặc thiên vị Argentina. Tuy nhiên, nhiều sự kiện gây tranh cãi xuất hiện liên tiếp khiến các thuyết âm mưu ngày càng lan rộng, theo báo Anh Telegraph.
Phát biểu gây tranh cãi của Infantino
Một chi tiết khiến FIFA bị chỉ trích đến từ chính Chủ tịch Gianni Infantino. Sau khi Argentina loại Cape Verde ở vòng 1/16, ông dừng lại trả lời truyền hình Argentina và nói rằng bản thân đã "cùng chịu đựng" với đội bóng Nam Mỹ trong trận đấu.
Phát biểu này tạo phản ứng trên mạng xã hội, bởi người đứng đầu FIFA được kỳ vọng phải giữ sự trung lập tuyệt đối. Sau đó, Infantino giải thích ông nói thay cho "những khán giả trung lập cổ vũ cho cả hai đội". Tuy nhiên, lời giải thích không làm dịu các chỉ trích, khi Argentina vốn đã là tâm điểm của nhiều tranh cãi.
"Lúc trước tôi trồng một cây hoa giấy, nó tạo thành một giàn hoa giấy từ dưới đất lên lầu 2 nhà tôi. Mỗi lần nó ra hoa là hồng rực rỡ, từ xa đã thấy đẹp rồi.
Nhưng có lẽ mình nhà tôi thấy đẹp hoặc 1-2 nhà cách xa nhà tôi.
Hàng xóm sát vách nhà tôi liên tục phàn nàn về hoa lá rụng, mặc dù sáng nào tôi cũng quét nhưng hễ có gió là nó rụng. Cuối cùng tôi phải chặt bỏ, mặc dù rất tiếc".
Đây là bình luận của một bạn trong bài viết Tôi phải chặt bỏ giàn nho tỏa bóng mát trước sân nhà.
Khi nói đến chặt một cái cây, phản ứng đầu tiên của nhiều người có lẽ là phản đối. Nhưng tôi có thể kể đến rất nhiều trường hợp những rắc rối với những cái cây:
- Rễ cây làm hư hỏng nhà hàng xóm.
- Lá cây rụng làm tắc nghẽn máng thoát nước...
Tôi cũng rơi vào hoàn cảnh đau đớn khi phải cưa bỏ hàng rào trồng bằng tre trước nhà. Ở quê tôi hay có thói quen trồng cây và tạo hình làm hàng rào. Rủi thay con đường phía trước là tôi là đường bê tông nông thôn nên không rộng.
Cho đến một buổi chiều, một người đi xe máy chạy ngang qua bị một nhánh tre chìa ra đường, do người này chạy khá nhanh nên nhánh tre "quật" vào mặt, mất thăng bằng rồi ngã xuống. Mọi chuyện diễn ra rất nhanh. Cũng may họ chỉ bị trầy xước nhẹ. Tôi hoảng hồn cáo lỗi với họ, người quen nên cũng không bắt chẹt nhau. Tôi cũng không hiểu sao lại có một nhánh chìa ra giữa đường như vậy.
Lúc trồng, tôi tự chừa "lộ giới", nhưng sau một thời gian, tre con ra, dường như chúng tự "di chuyển" ra bốn hướng, đây cũng là lý do tôi quyết định làm hàng rào gạch bê tông thay cho hàng rào tre.
Thực ra, những thứ như hàng rào cây, giàn hoa trước nhà, mái hiên che nắng... đều rất bình thường. Nhưng có một điều ít khi mình để ý chỉ cần nó "lấn" ra ngoài phạm vi nhà của mình, đất của mình một chút thôi, là câu chuyện đã không còn nằm gọn trong phạm vi nhà mình nữa.
Từ trước đến giờ, tôi thấy rất nhiều trường hợp lá rụng, nhánh cây làm phiền nhà hàng xóm nhưng rất ít người chủ động "dọn dẹp".
Nếu bắt đầu gây phiền hoặc tiềm ẩn rủi ro cho người khác, thì bỏ đi là việc phải làm, dù cho mình có đau, có tiếc cỡ nào chăng nữa.
Phúc Trường
"Tôi hiện sở hữu cả căn hộ chung cư và nhà mặt đất trong hẻm Sài Gòn. Nhiều người nghĩ có điều kiện như vậy thì chắc tôi sẽ chọn ở chung cư vì hiện đại, tiện nghi và văn minh hơn. Nhưng thực tế, sau khi trải nghiệm cả hai, tôi lại quyết định quay về sống trong căn nhà mặt đất nằm ở cuối một con hẻm nhỏ.
Nhà tôi không nằm ngoài mặt tiền. Từ hẻm chính, nơi hai xe máy có thể tránh nhau, phải đi thêm một đoạn ngách dài khoảng chục mét, chỉ đủ một xe máy lưu thông, mới tới cửa nhà. Với nhiều người, đó là nhược điểm. Nhưng với tôi, đó lại là điều khiến mình yêu thích nơi ở này.
Ở cuối ngách nên nhà tôi gần như không có người qua lại, không tiếng xe cộ, không cảnh người lạ thường xuyên nhìn vào nhà. Không gian yên tĩnh, kín đáo nên tôi có cảm giác an toàn hơn. Sau một ngày làm việc, tôi thích được trở về một nơi ít bị làm phiền hơn là sống giữa dòng người ra vào liên tục.
Trước đây, tôi cũng từng chuyển đến ở chung cư một thời gian. Không thể phủ nhận những ưu điểm của mô hình nhà ở này như hệ thống quản lý chuyên nghiệp, tiện ích đồng bộ, không gian sạch sẽ và hiện đại. Tuy nhiên, điều khiến tôi không thoải mái nhất là sự phụ thuộc vào các quy trình chung.
Mỗi lần muốn ra ngoài, tôi phải xuống thang máy, đi lấy xe ở tầng hầm rồi mới bắt đầu công việc. Khi lặp lại hàng ngày, tôi mất khá nhiều thời gian cho những thao tác đó. Có những lúc cần đi mua một món đồ, giải quyết một việc gấp hoặc đơn giản là ra ngoài vài phút, tôi cảm thấy bất tiện hơn rất nhiều so với nhà mặt đất.
>> Tôi bán nhà đất 5 tỷ để mua chung cư 6,5 tỷ Sài Gòn
Trong khi đó, tại căn nhà trong hẻm đang ở, tôi chỉ cần mở cửa, lấy xe và ra ngoài. Trong cùng một khoảng thời gian, nếu ở chung cư có khi tôi mới vừa lấy được xe thì ở nhà mặt đất tôi đã xong việc và quay về. Với người coi trọng sự chủ động như tôi, đó là một khác biệt đáng kể.
Căn nhà của tôi cũng không quá rộng, chỉ hơn 100 m2, nhưng có sân để xe, có ban công trồng hoa và có khoảng không riêng để tôi làm những điều mình thích. Cảm giác được tự do sửa sang, bố trí không gian sống theo ý mình là điều mà tôi chưa tìm thấy khi ở chung cư.
Tôi cũng không đồng tình với quan điểm cho rằng 'chung cư luôn tốt hơn nhà mặt đất' hoặc ngược lại. Mỗi loại hình nhà ở đều có ưu điểm và hạn chế riêng. Thậm chí, việc đem so sánh một chung cư mới xây với một căn nhà cũ kỹ trong hẻm sâu cũng là khập khiễng. Ngay cả hai dự án chung cư cách nhau 10 năm xây dựng đã có rất nhiều khác biệt về chất lượng và tiện ích.
Tương tự, nhiều người cho rằng nhà trong hẻm luôn tiềm ẩn rủi ro về an toàn. Nhưng ở góc nhìn của tôi, nguy cơ cháy nổ không chỉ tồn tại ở nhà mặt đất. Một đám cháy xảy ra ở tầng dưới của chung cư cao tầng cũng có thể khiến việc thoát hiểm trở nên vô cùng khó khăn.
Sau cùng, nơi ở tốt nhất không phải là chung cư hay nhà mặt đất, mà là nơi phù hợp với nhu cầu, thói quen và khả năng tài chính của mỗi người. Người này thấy bất tiện nhưng người khác lại thấy thoải mái. Với tôi, hợp nơi nào thì cứ ở nơi đó. Còn chuyện mua bán, theo tôi, bất động sản nào nếu được định giá hợp lý cũng sẽ có người mua. Chỉ khi chủ nhà hoặc chủ căn hộ kỳ vọng quá xa giá trị thực thì mới khó bán. Nhà mặt đất hay chung cư, xét cho cùng, đều tuân theo quy luật đó".
Đó là quan điểm của độc giả Annhien xung quanh những tranh luận về việc "nên lựa chọn ở chung cư hay nhà mặt đất?". Theo báo cáo thị trường bất động sản những năm gần đây, căn hộ chung cư đang chiếm tỷ trọng ngày càng lớn trong nguồn cung nhà ở tại Hà Nội và TP HCM, trong khi quỹ đất dành cho nhà ở thấp tầng ngày càng khan hiếm. Tại nhiều khu vực trung tâm, giá nhà mặt đất đã tăng lên mức vượt quá khả năng tiếp cận của phần lớn người dân, khiến chung cư trở thành lựa chọn phổ biến của các gia đình trẻ.
Tuy nhiên, cùng với xu hướng dịch chuyển lên các tòa nhà cao tầng, những tranh luận về chất lượng sống giữa chung cư và nhà mặt đất vẫn diễn ra sôi nổi. Người đề cao tiện ích, an ninh và môi trường sống hiện đại của chung cư, trong khi nhiều người khác vẫn ưu tiên sự riêng tư, chủ động và cảm giác tự do của nhà mặt đất.