Ngày 29-6, Tòa án Quân sự Trung ương mở phiên tòa phúc thẩm xét kháng cáo của 2 cựu tướng quân đội cùng 3 bị cáo và gần 400 bị hại, một số người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan trong vụ án xảy ra tại dự án khu đất sân bay Nha Trang (cũ).
Đây là vụ án từng gây chú ý bởi khu đất quốc phòng rộng hơn 238ha, nằm ở vị trí đắc địa ven biển Khánh Hòa, bị giao trái quy định để thực hiện dự án, sau đó được phân lô bán nền, thu về hơn 7.000 tỉ đồng.
Phiên xử dự kiến diễn ra nhiều ngày sau hai lần phải hoãn để hoàn tất các thủ tục tố tụng liên quan đến số lượng lớn bị hại và nhà đầu tư.
Trong đó, 2 cựu thiếu tướng Nguyễn Duy Cường (cựu Hiệu trưởng Trường sĩ quan Không quân) và Hoàng Viết Quang (cựu Phó cục trưởng Cục Tác chiến, Bộ Quốc phòng) kháng cáo xin miễn trách nhiệm hình sự, giảm nhẹ hình phạt và muốn hưởng án treo.
Hai người này trước đó bị tòa sơ thẩm tuyên phạt cùng mức án 2 năm 6 tháng tù về tội vi phạm các quy định về quản lý đất đai.
Theo bản án sơ thẩm, trong quá trình triển khai dự án, khi Thủ tướng chưa phê duyệt việc chuyển mục đích sử dụng đất và sân bay Nha Trang cũ cũng chưa chính thức đóng cửa, hai cựu thiếu tướng cùng một số lãnh đạo địa phương đã thực hiện việc “bàn giao tạm” gần 63ha đất quốc phòng cho Tập đoàn Phúc Sơn để cắm mốc, kiểm kê.
Sau đó, nhiều văn bản tiếp tục được ký nhằm hợp thức hóa việc giao đất trái quy định. Đổi lại, Nguyễn Văn Hậu – cựu Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Tập đoàn Phúc Sơn – đã biếu tiền và quà Tết cho hai cựu thiếu tướng.
Cùng kháng cáo còn có Nguyễn Văn Hậu cùng chị gái là Nguyễn Thị Hằng, nguyên Phó tổng giám đốc Tập đoàn Phúc Sơn, và Trần Hữu Định, Giám đốc Công ty CP Đầu tư Nam Á.
Trong đó, Nguyễn Văn Hậu bị cấp sơ thẩm tuyên 11 năm tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Do trước đó đã bị tuyên án trong vụ án sai phạm đấu thầu tại nhiều địa phương, tổng hợp hình phạt của hai bản án, ông Hậu phải chấp hành mức án 30 năm tù.
Trong đơn kháng cáo, ông Hậu thừa nhận nhận thức được hành vi phạm tội và bày tỏ mong muốn khắc phục toàn bộ hậu quả cho các bị hại. Tuy nhiên, do đang chấp hành án, bị cáo đề nghị tòa cho phép được ủy quyền người khác nộp tiền hoặc sử dụng chứng thư bảo lãnh ngân hàng để bồi thường.
Cựu Chủ tịch Tập đoàn Phúc Sơn cũng đề nghị cấp phúc thẩm xem xét giá trị pháp lý của chứng thư bảo lãnh do Ngân hàng Quân đội phát hành nhằm tạo điều kiện khắc phục hậu quả vụ án.
Một diễn biến đáng chú ý khác là có tới gần 400 người được xác định là bị hại gửi đơn kháng cáo toàn bộ hoặc một phần bản án sơ thẩm.
Theo quyết định đưa vụ án ra xét xử, tòa đã triệu tập toàn bộ số bị hại có kháng cáo cùng đại diện Tập đoàn Phúc Sơn, Ngân hàng MB và các cá nhân, tổ chức liên quan.
Điểm chung trong nhiều đơn kháng cáo là những người mua đất đều cho rằng mình không phải bị hại mà là người thứ ba ngay tình.
Họ trình bày rằng khi ký hợp đồng với Tập đoàn Phúc Sơn, doanh nghiệp đang công khai triển khai dự án, có đầy đủ các văn bản, quyết định của cơ quan nhà nước nên hoàn toàn tin tưởng giao dịch là hợp pháp.
Theo các nhà đầu tư, số tiền họ nộp cho Phúc Sơn không phải bị doanh nghiệp chiếm đoạt mà được sử dụng để triển khai hạ tầng dự án. Vì vậy, họ cho rằng việc xác định mình là bị hại trong vụ án lừa đảo là chưa phù hợp với bản chất giao dịch.
Trước đó, ngay tại phiên sơ thẩm, nhiều khách hàng cũng bày tỏ mong muốn dự án được tiếp tục triển khai thay vì chỉ tập trung xử lý trách nhiệm hình sự để có thể bảo đảm quyền lợi của người mua đất.
Một số bị hại khi đó còn phản ứng trước việc xuất hiện đề nghị của một doanh nhân muốn mua lại cổ phần Phúc Sơn để thay Nguyễn Văn Hậu bồi thường hơn 7.000 tỉ đồng, bởi họ cho rằng những người trực tiếp bỏ tiền mua đất chưa được tham gia đầy đủ vào quá trình thương lượng.
Đến nay, phương án này vẫn chưa đạt được sự thống nhất.
Ngày 26/6, sau 4 ngày tạm dừng xét xử, TAND Hà Nội công bố phán quyết sơ thẩm vụ án kinh doanh thương mại về việc tranh chấp quyền sở hữu bản ghi âm, ghi hình giữa các nguyên đơn là nhạc sĩ Giáng Son, nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến và bị đơn là Công ty cổ phần thương mại và dịch vụ truyền thông Bihaco (BH Media).
Dựa trên tài liệu chứng cứ và lời khai, tòa khẳng định nhạc sĩ Giáng Son và nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến là đồng tác giả, đồng thời là đồng chủ sở hữu quyền tác giả đối với bài hát Giấc mơ trưa.
Trong đó, Giáng Son sáng tác phần nhạc và ông Tiến sáng tác phần lời, đã được bảo hộ ngay từ khi được sáng tạo và công bố lần đầu vào năm 2005. Giáng Son cũng là chủ sở hữu duy nhất của bản ghi âm gốc do ca sĩ Khánh Linh thể hiện.
Nhận định này dựa trên thực tế rằng Giáng Son đã trực tiếp đầu tư toàn bộ kinh phí, thuê phòng thu, phối khí và ca sĩ để tạo ra sản phẩm âm thanh hoàn chỉnh.
Với tư cách chủ sở hữu, nhạc sĩ Giáng Son có toàn quyền phân phối, công bố và quản lý việc sử dụng bản ghi âm này trên mọi phương tiện kỹ thuật, bao gồm cả các nền tảng trực tuyến như YouTube.
Theo tòa, dù BH Media lập luận họ quản lý bản ghi âm của nghệ sĩ Dương Thùy Anh thông qua hợp đồng với Hồ Gươm Audio, nhưng bản ghi này lại sử dụng phần hòa âm phối khí từ bản gốc của nhạc sĩ Giáng Son mà không được sự cho phép. BH Media sau đó tự ý xác nhận chủ sở hữu bản quyền tác phẩm trên hệ thống Content ID của YouTube đã xâm phạm đến quyền phân phối tác phẩm và quyền lợi kinh tế chính đáng của nguyên đơn.
Tòa phân tích, việc BH Media đưa dữ liệu này vào hệ thống nhận diện tự động đã trực tiếp gây ra xung đột bản quyền ngay trên chính kênh YouTube chính thức của nhạc sĩ Giáng Son, khiến toàn bộ doanh thu quảng cáo bị điều hướng về phía bị đơn.
Tòa án cũng chỉ ra BH Media, với tư cách là một doanh nghiệp truyền thông chuyên nghiệp và đối tác của YouTube, đã thiếu sự rà soát cần thiết về tính hợp pháp của nguồn gốc bản phối trước khi thực hiện các thao tác xác nhận chủ sở hữu trên môi trường số.
Ban đầu, nhạc sĩ Giáng Son yêu cầu bồi thường thiệt hại về danh dự và uy tín với số tiền một tỷ đồng. Tuy nhiên, tại phiên tòa, phía nguyên đơn tự nguyện rút một phần yêu cầu khởi kiện với khoản tiền bồi thường này với tinh thần xây dựng và mong muốn sớm kết thúc vụ việc.
Ngược lại, phía BH Media cũng từng đưa ra yêu cầu phản tố gay gắt, buộc nhạc sĩ Giáng Son phải xin lỗi công khai vì cho rằng đã có những phát ngôn "vu khống" doanh nghiệp là "ăn cắp" hay "nhận vơ" trên mạng xã hội; đồng thời đòi bồi thường 143 triệu đồng.
Song giai đoạn cuối của vụ án, BH Media đã rút toàn bộ yêu cầu phản tố này.
Tòa án ghi nhận sự tự nguyện của các bên, ra phán quyết buộc BH Media phải chấm dứt ngay lập tức mọi hành vi xâm phạm quyền; gỡ bỏ hoàn toàn các thông tin xác nhận chủ sở hữu sai trái và dừng mọi hoạt động khai thác thương mại liên quan cho đến khi có sự đồng ý bằng văn bản của các đồng tác giả.
Tòa án buộc BH Media phải thực hiện việc xin lỗi công khai nhạc sĩ Giáng Son và nhạc sĩ Nguyễn Vính Tiến trên ba tờ báo giấy trong một số báo xuất bản.
Trước đó, Giáng Son yêu cầu bị đơn xin lỗi công khai trên 6 báo điện tử và nhiều báo in trong nhiều số đăng liên tiếp. Song tòa cho rằng yêu cầu này không tương xứng với tính chất vụ việc, do đó phán quyết như trên.
Sau khi nhận được phán quyết sơ thẩm, Giáng Son và đồng tác giả Nguyễn Vĩnh Tiến bày tỏ sự vui mừng, cho rằng không chỉ là "chiến thắng" riêng với mình mà những tác giả, người làm nghệ thuật chân chính nói chung.
Vụ kiện khởi nguồn năm 2021 khi Giáng Son đăng tải ca khúc "Giấc mơ trưa" do ca sĩ Khánh Linh thể hiện lên kênh YouTube cá nhân nhằm mục đích lưu trữ và giới thiệu tác phẩm. Ngay sau đó, hệ thống Content ID của YouTube đã gửi thông báo vi phạm bản quyền liên quan đến BH Media đối với chính sản phẩm âm nhạc này.
Giáng Son khẳng định bản ghi âm này thuộc sở hữu cá nhân vì chị là người trực tiếp đầu tư tài chính, tổ chức sản xuất từ khâu thuê phòng thu đến phối khí cho album phát hành năm 2007, nên đương nhiên nắm giữ quyền tác giả và quyền liên quan đối với bản ghi âm đó.
BH Media đã bác các cáo buộc, dựa trên hợp đồng ký kết với Hồ Gươm Audio vào năm 2020. Theo đó, BH Media được nhận chuyển nhượng quyền quản lý và khai thác các bản ghi âm số, trong đó có ca khúc Giấc mơ trưa nhưng là phiên bản do nghệ sĩ đàn nhị Dương Thùy Anh thể hiện.
Đại diện doanh nghiệp giải thích rằng việc Giáng Son nhận được thông báo bản quyền thực chất chỉ là một "thao tác kỹ thuật" của hệ thống Content ID khi họ tải tệp âm thanh lên để bảo vệ bản ghi thuộc quyền quản lý của mình. BH Media khẳng định không có mục đích khai thác thương mại tác phẩm của nguyên đơn và đã chủ động gỡ bỏ xác nhận bản quyền ngay khi nhận được phản ánh vào tháng 10/2021 để chấm dứt mọi ảnh hưởng.
Song mâu thuẫn chủ yếu trong vụ kiện nằm ở sự khác biệt giữa các bản ghi âm và nguồn gốc của chúng. Nhạc sĩ Giáng Son làm rõ rằng chị từng cho phép nghệ sĩ Dương Thùy Anh sử dụng phần phối khí ca khúc để làm đĩa CD cho Hồ Gươm Audio, nhưng bản ghi của Dương Thùy Anh và bản ghi của Khánh Linh là hai thực thể âm thanh hoàn toàn khác biệt.
Việc BH Media sử dụng tệp tham chiếu dẫn đến khiếu nại video của chị bị coi là không chính xác. Dù đại diện Hồ Gươm Audio xác nhận việc chuyển nhượng cho BH Media, nhưng đơn vị này lại không còn lưu giữ hồ sơ hay giấy phép phát hành gốc từ năm 2007 để làm đối chứng.
Nguyên đơn từ chối phương án hòa giải dù BH Media bày tỏ thiện chí xin lỗi. Hai nhạc sĩ cho rằng vụ kiện đã vượt xa phạm vi tranh chấp cá nhân và liên quan đến quyền lợi của hàng nghìn nghệ sĩ khác trên môi trường số. Họ mong muốn tòa án đưa ra một phán quyết công tâm, làm cơ sở pháp lý và tiền lệ cho các tranh chấp tương tự trong tương lai.
Ngày 13/6, Công an phường Long Thành (thành phố Đồng Nai) đã khởi tố Phạm Thị Hoài (SN 1977, ngụ phường Long Thành) về tội Xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp.
Bà Hoài là chủ cửa hàng kính mắt lớn trên địa bàn, có hành vi buôn bán hàng giả. Đây là vụ án Xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp đầu tiên được lực lượng công an cấp xã trên địa bàn thành phố Đồng Nai tiến hành khởi tố.
Trước đó, từ công tác bám địa bàn, Công an phường Long Thành phát hiện cửa hàng Kính thuốc Sài Gòn chi nhánh Long Thành, tại khu phố Văn Hải, do Phạm Thị Hoài làm chủ, có dấu hiệu kinh doanh hàng hóa không rõ nguồn gốc.
Qua kiểm tra, nhà chức trách phát hiện cửa hàng đang trưng bày, kinh doanh sản phẩm kính mắt mang các nhãn hiệu nổi tiếng nhưng không có hóa đơn, chứng từ chứng minh xuất xứ. Qua trưng cầu giám định, công an phát hiện hàng trăm sản phẩm giả mạo nhãn hiệu đang được bảo hộ tại Việt Nam, với tổng giá trị gần 300 triệu đồng.
Tại cơ quan công an, Phạm Thị Hoài thừa nhận nhập số kính mắt trên từ nhiều nguồn khác nhau để bán kiếm lời, dù biết đây không phải hàng chính hãng. Hoài khai mục đích nhập hàng là để đa dạng mẫu mã, thu hút khách hàng và tăng lợi nhuận.
Từ tài liệu, chứng cứ thu được, cơ quan công an xác định hành vi buôn bán hàng hóa giả mạo nhãn hiệu, xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp, gây thiệt hại cho chủ sở hữu nhãn hiệu, người tiêu dùng và tác động xấu đến môi trường kinh doanh lành mạnh.
Hiện, Công an phường Long Thành tiếp tục củng cố hồ sơ, phối hợp xử lý vụ việc theo quy định pháp luật.
Vào giờ phút cuối đời, Larry Webb, 82 tuổi đã đưa ra lời thú tội về tội ác của mình ngay trên giường bệnh.
Vào tháng 8/2000, ông đã bắn chết Susan Carter (41 tuổi) và con gái của bà Natasha "Alex" Carter (10 tuổi), sau đó chôn xác họ trong một ngôi mộ nông trong rừng gần nhà.
Mãi đến hôm 22/4/2024, tức 24 năm sau, thi thể của hai mẹ con mới được phát hiện tại khu nhà ở Tây Virginia của Larry Webb.
Khoảng 6 giờ sau đó, hung thủ qua đời tại Khu liên hợp cải huấn Mount Olive, Quận Fayette. Cảnh sát nói đây là "một cái kết có phần thi vị".
Thời điểm xảy ra án mạng, Webb đang sống cùng mẹ con bà Susan. Khi Webb bị mất tiền, ông ta cho rằng bà Susan đã lấy cắp nên đôi bên xảy ra tranh cãi. Cuối cùng, Webb đã dùng súng bắn người tình tử vong. Sau khi bắn Susan, Webb "biết mình đã hủy hoại bản thân mãi mãi". Cuối cùng, ông bắn cả Alex để diệt khẩu.
"Sau khi sát hại 2 người, ông ta đã giấu xác họ dưới hầm nhà. Tại đây, ông ta đã khóc đến mất ngủ vào đêm đó. Trong 2 đêm tiếp theo, ông ta đào một ngôi mộ nông trong rừng, trên khu đất của mình", luật sư Hatfield cho biết.
Truyền thông Mỹ đưa tin, vào tháng 10/2023, Webb đã bị truy tố về cái chết của Alex.
Ông bị giam giữ đầu tháng 4/2024 sau khi FBI mở lại điều tra vụ án vào năm 2021.
Trước đó, năm 2023, các điều tra viên đã khám xét nhà Webb và tìm thấy một viên đạn găm vào tường phòng ngủ của Alex. Sau khi làm xét nghiệm DNA, người ta xác nhận vết máu trên đó là của bé gái 10 tuổi.
Webb đã thú nhận tội ác trước khi nhắm mắt trên giường bệnh vào tuần đầu tháng 4/2024.