Sau các trận mưa tháng 6, rừng bằng lăng tại khu vực dốc đá đồi Hàn Mặc Tử, kề đường Nguyễn Thông (tuyến nối Phan Thiết – Mũi Né), đồng loạt ra lá xanh và nở hoa tím.
Hàng trăm cây bằng lăng dưới chân đồi bung nở, tạo cảnh quan dọc tuyến đường này.
Sau các trận mưa tháng 6, rừng bằng lăng tại khu vực dốc đá đồi Hàn Mặc Tử, kề đường Nguyễn Thông (tuyến nối Phan Thiết – Mũi Né), đồng loạt ra lá xanh và nở hoa tím.
Hàng trăm cây bằng lăng dưới chân đồi bung nở, tạo cảnh quan dọc tuyến đường này.
Những ngày qua, nhiều người dân tại Phan Thiết và khu vực lân cận đã đến khu vực đồi Hàn Mặc Tử để ngắm cảnh rừng hoa và check in.
Chị Thanh Hương, ở phường Phan Thiết, cho biết khi cùng gia đình đi từ trung tâm thành phố về Mũi Né, phát hiện khu vực chân đồi phủ tím hoa bằng lăng, quyết định cùng chồng và bạn bè dừng xe để tham quan, chụp ảnh và chia sẻ lên mạng xã hội.
“Tôi thường đi qua cung đường này nhưng đây là lần đầu thấy bằng lăng nở rộ tại đồi Hàn Mặc Tử”, chị Hương nói.
Những ngày qua, nhiều người dân tại Phan Thiết và khu vực lân cận đã đến khu vực đồi Hàn Mặc Tử để ngắm cảnh rừng hoa và check in.
Chị Thanh Hương, ở phường Phan Thiết, cho biết khi cùng gia đình đi từ trung tâm thành phố về Mũi Né, phát hiện khu vực chân đồi phủ tím hoa bằng lăng, quyết định cùng chồng và bạn bè dừng xe để tham quan, chụp ảnh và chia sẻ lên mạng xã hội.
“Tôi thường đi qua cung đường này nhưng đây là lần đầu thấy bằng lăng nở rộ tại đồi Hàn Mặc Tử”, chị Hương nói.
Cuối tuần, chị Nhã Trúc, ở phường Phú Thủy, cùng người thân đến đây ngắm cảnh. Chị Trúc cho biết hoa bằng lăng không xa lạ với người dân xứ biển Phan Thiết – Bình Thuận. Các ngọn đồi quanh vùng đều có hoa nở vào đầu mùa mưa, nhưng thường đơn lẻ, không tập trung. Năm nay, tại chân đồi Hàn Mặc Tử, loài cây này nở đồng loạt, phủ tím một khu vực rộng lớn, tạo thành điểm đến check in mới lạ.
“Dừng chân bên đồi thơ, đi giữa rừng hoa, tâm hồn mình trở nên nhẹ nhỏm, yêu đời hơn”, chị Trúc chia sẻ.
Khu vực hoa nở kéo dài gần 200 m dọc cung đường du lịch ven biển Phan Thiết – Mũi Né đúng mùa vào du lịch hè.
Khu vực hoa nở kéo dài gần 200 m dọc cung đường du lịch ven biển Phan Thiết – Mũi Né đúng mùa vào du lịch hè.
Ngoài khu vực ven đường Nguyễn Thông, du khách có thể đi theo lối mòn lên phía đồi cao để tham quan rừng bằng lăng. Khu vực này nằm trong phạm vi quản lý của Di tích quốc gia Đền tháp Pô Sah Inư Phan Thiết.
Ông Trần Đức Dũng, Giám đốc Ban quản lý di tích, cho biết đây là giống bằng lăng bản địa, mọc theo bụi, cùng loài với hoa bằng lăng tại núi Tàu (Tuy Phong).
Ngoài khu vực ven đường Nguyễn Thông, du khách có thể đi theo lối mòn lên phía đồi cao để tham quan rừng bằng lăng. Khu vực này nằm trong phạm vi quản lý của Di tích quốc gia Đền tháp Pô Sah Inư Phan Thiết.
Ông Trần Đức Dũng, Giám đốc Ban quản lý di tích, cho biết đây là giống bằng lăng bản địa, mọc theo bụi, cùng loài với hoa bằng lăng tại núi Tàu (Tuy Phong).
Ngoài khu vực ven đường Nguyễn Thông, du khách có thể đi theo lối mòn lên phía đồi cao để tham quan rừng bằng lăng. Khu vực này nằm trong phạm vi quản lý của Di tích quốc gia Đền tháp Pô Sah Inư Phan Thiết.
Ông Trần Đức Dũng, Giám đốc Ban quản lý di tích, cho biết đây là giống bằng lăng bản địa, mọc theo bụi, cùng loài với hoa bằng lăng tại núi Tàu (Tuy Phong).
Trước đây khu đồi cũng có hoa bằng lăng nở vào mùa mưa nhưng thưa thớt, không nhiều.
Hai năm trở lại đây, ban quản lý di tích cùng chính quyền phường Phú Hài cũ (nay là Phú Thuỷ) vận động các đơn vị, tổ chức trồng thêm nhiều cây bằng lăng cùng loại trong khu vực, tạo nên khu rừng với hơn 500 cây nằm san sát.
Năm nay hàng trăm cây bung nở cùng lúc tạo nên điểm nhấn mới lạ ở chân đồi di tích”, ông Dũng nói.
Trước đây khu đồi cũng có hoa bằng lăng nở vào mùa mưa nhưng thưa thớt, không nhiều.
Hai năm trở lại đây, ban quản lý di tích cùng chính quyền phường Phú Hài cũ (nay là Phú Thuỷ) vận động các đơn vị, tổ chức trồng thêm nhiều cây bằng lăng cùng loại trong khu vực, tạo nên khu rừng với hơn 500 cây nằm san sát.
Năm nay hàng trăm cây bung nở cùng lúc tạo nên điểm nhấn mới lạ ở chân đồi di tích”, ông Dũng nói.
Đồi thơ Hàn Mặc Tử, có tên khác là đồi Bà Nài, cách trung tâm Phan Thiết khoảng 5 km. Trên đồi có cụm tháp Chăm cổ Pô Sah Inư cùng phế tích Lầu Ông Hoàng, ghi dấu kỷ niệm về cuộc tình lãng mạn của thi nhân Hàn Mặc Tử và nữ sĩ Mộng Cầm.
Con đường nằm dưới chân đồi này thường được gọi là “Đường Lên Dốc Đá”, được nhiều người biết đến trong bài hát Hàn Mặc Tử của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.
Đồi thơ Hàn Mặc Tử, có tên khác là đồi Bà Nài, cách trung tâm Phan Thiết khoảng 5 km. Trên đồi có cụm tháp Chăm cổ Pô Sah Inư cùng phế tích Lầu Ông Hoàng, ghi dấu kỷ niệm về cuộc tình lãng mạn của thi nhân Hàn Mặc Tử và nữ sĩ Mộng Cầm.
Con đường nằm dưới chân đồi này thường được gọi là “Đường Lên Dốc Đá”, được nhiều người biết đến trong bài hát Hàn Mặc Tử của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.
Richard Robinson cảm nhận thời gian không phải theo tuần hay tháng, mà bằng vé máy bay, số ghế và múi giờ. Kể từ năm 2010, người đàn ông 41 tuổi này đã thực hiện 945 chuyến bay, vượt quãng đường hơn 2,5 triệu km - tương đương 64 vòng quanh thế giới.
Trong số đó, Robinson có 521 lần bay hạng thương gia. Sau hơn 500 trải nghiệm xa xỉ, anh không còn bị choáng ngợp bởi rượu vang hảo hạng, khăn trải giường hàng hiệu hay bộ đồ ngủ sang trọng. Với anh, giá trị thực sự của hạng thương gia nằm ở những yếu tố cơ bản giúp cơ thể hồi phục nhanh nhất.
Giấc ngủ là ưu tiên số một
Với một người cần bắt tay vào công việc ngay khi hạ cánh, ghế nằm phẳng (lie-flat bed) là tiêu chí hàng đầu. "Nó tạo ra sự khác biệt rất lớn về mức độ mệt mỏi do lệch múi giờ. Nếu nghỉ ngơi đầy đủ, tôi có thể hoạt động ngay lập tức", Robinson nói.
Anh từng có trải nghiệm "kinh hoàng" trên chuyến bay đường dài từ Tokyo đến Washington DC. Khi đó, ghế của hãng ANA chỉ ngả được 170 độ, tạo thành một mặt phẳng nghiêng khiến người nằm luôn có cảm giác bị trượt xuống. Sau lần đó, anh luôn kiểm tra kỹ sơ đồ ghế ngồi để đảm bảo đó là loại ghế ngả 180 độ.
Thiết kế khoang và sự riêng tư
Robinson ưu tiên cách bố trí ghế 1-2-1, giúp mọi hành khách đều có lối đi riêng mà không phải bước qua người bên cạnh. Tuy nhiên, không phải hãng nào quảng cáo "có lối đi riêng" cũng mang lại sự thoải mái.
Hẹp và bí bách: Anh không thích hạng thương gia của British Airways hay Japan Airlines vì ghế quá hẹp, không có bàn phụ kê tay, tạo cảm giác ngột ngạt.
"Trò chơi chạm chân": Robinson chủ động tránh hạng thương gia cũ trên dòng Boeing 747 của Lufthansa, nơi hai ghế giữa đặt nghiêng vào nhau và dùng chung một hộc để chân nhỏ. "Tôi không muốn vô tình chạm chân người lạ khi đang ngủ", anh nói.
Loại máy bay quyết định độ ẩm và tiếng ồn
Robinson thường chọn bay trên dòng Airbus A350 hoặc Boeing 787 Dreamliner. Những dòng máy bay thế hệ mới này được chế tạo từ vật liệu composite, cho phép duy trì độ ẩm trong khoang cao hơn, giúp da và cơ thể bớt khô. Ngoài ra, hệ thống thông gió cá nhân và động cơ vận hành êm ái là những điểm cộng lớn giúp giấc ngủ ngon hơn.
Trong khi hầu hết thực đơn trên mây chỉ xoay quanh "bò, gà hoặc mì ống", Singapore Airlines gây ấn tượng với Robinson qua chương trình "Book the Cook". Anh từng thưởng thức tôm hùm Thermidor và mì bak chor mee (mì thịt băm) ở độ cao 10.000 m và đánh giá đây là những món ăn ngon nhất từng thử trên máy bay.
Khi nào nên "mạnh tay" chi tiền?
Vé thương gia thường đắt gấp 3-4 lần hạng phổ thông. Robinson tin rằng việc chi thêm tiền chỉ thực sự đáng giá khi bạn phải làm việc ngay sau khi hạ cánh.
Với người đi du lịch, anh đặt ra bài toán kinh tế: "Nếu vé phổ thông từ New York đến Tokyo là 2.700 USD và thương gia là 5.700 USD, khoản chênh lệch 3.000 USD đủ để bạn ở thêm vài đêm tại khách sạn cực kỳ sang trọng. Nếu lịch trình linh hoạt, việc dành số tiền đó để nghỉ ngơi tại điểm đến đôi khi hiệu quả hơn là mua một giấc ngủ trên trời".
Bí kíp đặt vé của khách VIP
Để tối ưu trải nghiệm, Robinson chia sẻ hai quy tắc. Đầu tiên, hãy soi kỹ sơ đồ ghế. Cùng một dòng máy bay nhưng mỗi phiên bản có cấu hình ghế khác nhau. Ví dụ, dòng 787-8 của ANA nếu có 7 hàng ghế thương gia thì đó là ghế ngả thường, nhưng nếu có 9 hàng thì chắc chắn là ghế nằm phẳng.
Thứ hai, hãy tận dụng điểm thưởng. Thay vì đổi điểm thẻ tín dụng thành tiền mặt, anh chuyển điểm trực tiếp vào chương trình khách hàng thân thiết của hãng hàng không để săn vé hạng thương gia với chi phí rẻ hơn nhiều lần.
Ông Trần Văn Hoàng, Giám đốc Kinh doanh Chào Show, cho biết ý tưởng về chương trình được hình thành từ tháng 5.2025, khi ê-kíp mong muốn tạo ra thêm một sản phẩm du lịch đêm cho TP.HCM, đồng thời mang văn hóa Việt Nam đến gần hơn với bạn bè quốc tế.
Thách thức lớn nhất của chương trình là làm sao giữ được chất liệu dân tộc nhưng vẫn đủ gần gũi với khán giả hiện đại. "Khán giả thường nghĩ những chương trình mang màu sắc dân tộc sẽ khá khó nghe hoặc khó cảm nhận. Vì vậy, Chào Show cố gắng đưa âm nhạc Việt Nam đến gần công chúng hơn bằng cách thể hiện trẻ trung và hiện đại hơn", ông Hoàng chia sẻ.
Điểm đặc biệt của Chào Show nằm ở việc kết hợp sân khấu âm nhạc với trải nghiệm ẩm thực ngay trong suốt buổi diễn. Khán giả vừa xem biểu diễn vừa dùng bữa với thực đơn lấy cảm hứng từ nhiều vùng miền Việt Nam như bún chả Hà Nội, cao lầu Hội An hay các món đặc trưng miền Nam.
Theo đại diện chương trình, đây là mô hình trải nghiệm đa giác quan. "Thời điểm mới ra mắt, nhiều người chưa hình dung được mình sẽ đi ăn hay đi xem nhạc. Vì vậy, khó nhất là phải dung hòa được giữa âm nhạc và ẩm thực", ông Hoàng nói.
Ngoài thực đơn thông thường, chương trình còn chuẩn bị thực đơn halal riêng dành cho du khách Hồi giáo và khách có nhu cầu đặc biệt về ẩm thực.
Tối 19.5, Edgar, du khách đến từ Canada, cho biết anh tìm đến Chào Show sau khi tìm kiếm những trải nghiệm độc đáo và khác biệt tại TP.HCM. "Tôi không nghĩ chương trình lại sử dụng nhiều nhạc cụ đến vậy. Nhiều loại trong số đó là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy", Edgar chia sẻ sau buổi diễn.
Trong khi đó, Zamonii, du khách người Mỹ, cho biết cô chọn show này như một hoạt động đặc biệt để mừng sinh nhật. "Tôi rất thích năng lượng từ các nghệ sĩ. Chương trình kể được những câu chuyện rất hay về Việt Nam", cô chia sẻ.
Theo đại diện chương trình, Chào Show hiện có gần 500 đánh giá trên Google với mức điểm khoảng 4,9/5 và nằm trong nhóm trải nghiệm được đánh giá cao tại TP.HCM trên Tripadvisor.
Lẩu "phân bò" là một trong những đại diện tiêu biểu cho khái niệm "ẩm thực đen" (dark cuisine) tại Trung Quốc, thuật ngữ chỉ những sự kết hợp thực phẩm kỳ lạ, vượt khỏi quy chuẩn nấu nướng thông thường.
Món lẩu phân bò xuất xứ từ vùng núi Quý Châu, phía tây nam Trung Quốc), là loại canh được chế biến từ dịch cỏ chưa tiêu hóa hết trong dạ dày, ruột non của bò, mật bò và các loại thảo mộc địa phương. Quy trình chế biến bắt đầu bằng phi thơm tỏi, gừng, hành lá và ớt Quý Châu. Thịt bò cùng nội tạng được xào sơ trước khi đổ hỗn hợp dịch cỏ và mật bò vào đun sôi. Nước dùng của món lẩu có màu xanh ô liu đậm. Món ăn có mùi hương tương tự các loại canh thảo mộc thay vì mùi hôi. Nước dùng mang vị ngọt của thịt bò (umami) và để lại hậu vị đắng từ mật và các loại cỏ. Thực khách thường dùng kèm nước chấm pha từ ớt bột khô, hành lá và tỏi băm.
Dịch lỏng trong món ăn không phải chất thải mà là dịch tiêu hóa sơ cấp lấy từ dạ cỏ, ngăn đầu tiên trong dạ dày bò. Trước khi giết mổ, bò được cho ăn các loại cỏ tốt và thảo dược. Phần dịch thu được từ chất xơ chưa tiêu hóa là hỗn hợp giàu diệp lục và enzyme tiêu hóa, tương tự một loại trà thảo mộc được hình thành trong cơ thể động vật. Món ăn này quen thuộc với các cộng đồng dân tộc thiểu số như Miêu và Đồng, gắn bó lâu đời với vùng núi đá vôi đặc trưng của Quý Châu. Với họ, con bò được xem như vật chứa dinh dưỡng của tự nhiên. Việc sử dụng dịch dạ cỏ không chỉ là ăn uống, mà còn là cách hấp thụ nguồn dinh dưỡng từ môi trường.
Theo các nguyên lý y học cổ truyền, dịch chiết từ bò được xem là có dược tính. Tại vùng thung lũng có độ ẩm cao của Quý Châu, người dân dùng nước lẩu này như bài thuốc hỗ trợ cho hệ tiêu hóa, giúp cơ thể hấp thụ các dưỡng chất từ thảo mộc tự nhiên đã được xử lý trước trong dạ dày bò. Quan niệm này tương đồng với một số hệ thống y học cổ truyền khác, trong đó các sản phẩm từ bò được xem là có giá trị bồi bổ.
Món ăn phản ánh cách cư dân địa phương thích nghi với môi trường sống và nguồn thực phẩm hạn chế, khi họ tận dụng hệ tiêu hóa của gia súc để khai thác dưỡng chất từ các loại cỏ và thảo dược tự nhiên, đồng thời sử dụng gần như toàn bộ con vật. Tuy nhiên, món ăn này vẫn nhận những quan điểm trái chiều. Alex He, bếp trưởng điều hành tại Anantara Guiyang Resort, cũng là người Quý Châu, chia sẻ rằng ông chưa bao giờ thử món lẩu phân bò này vì "không thể chấp nhận được các thành phần nguyên liệu". Đối với ông, hương vị đặc trưng của vùng Quý Châu phải là vị chua và cay, giống như món cơm chiên trứng với ớt muối mà cha mẹ ông thường làm vào bữa sáng thời thơ ấu.
Theo ông He, địa hình núi non khiến Quý Châu từng bị cô lập, nguồn nguyên liệu hạn chế. Người dân phải dựa vào ớt, thường được lên men, để tạo hương vị cho món ăn. Đây là lý do các món đặc trưng của vùng như cá nấu canh chua hay gà xào cay đều mang vị chua nhẹ kết hợp cay. Khác với vị cay tê (mala) nổi tiếng của Tứ Xuyên hay Trùng Khánh, ẩm thực Quý Châu ít sử dụng hoa tiêu. Thay vào đó là các loại ớt lên men có độ cay vừa phải, tạo vị cay thơm, không kéo dài.
Dù lẩu phân bò gây tranh cãi, nó vẫn phản ánh lịch sử sinh tồn của các cộng đồng miền núi, nơi mọi phần của động vật đều được tận dụng. Từ điều kiện khắc nghiệt, người dân đã hình thành khẩu vị riêng, tạo nên bản sắc ẩm thực khác biệt.