Sau hai vòng chung kết World Cup liên tục bị loại ở vòng bảng (2018 và 2022), tưởng như mây mù đã qua đi với đội tuyển Đức.
Thầy trò HLV Julian Nagelsmann thắng đậm 7-1 trước tân binh Curacao trong ngày ra quân, rồi lại ngược dòng hạ Bờ Biển Ngà trong trận thứ hai. Thất bại 1-2 trước Ecuador lượt cuối không mang nhiều ý nghĩa do Đức đã ngồi chắc ngôi đầu bảng. Tuy nhiên, rạn nứt đã xuất hiện từ trận đấu tưởng như “vô thưởng vô phạt”, từ lỗ hổng hàng thủ đến sự máy móc, rời rạc trên hàng công.
Đức không học được gì từ bài học miễn phí trước Ecuador. Để rồi, đến trận gặp Paraguay vòng 32 đội (3 giờ 30 ngày 30.6), “Die Mannschaft” sụp đổ toàn diện.
843 đường chuyền suốt 120 phút đổi lại thế trận tấn công ghèo nàn trong cách tiếp cận cầu môn. Trong số 21 cơ hội Đức tạo ra, phần lớn nguy hiểm đến từ những quả tạt bổng từ hai biên, để các tiền đạo Deniz Undav, Kai Havertz hay sau đó là Nick Voltemade tự chạy chỗ tìm cơ hội. Leroy Sane, cầu thủ gây thất vọng từ những trận trước song vẫn được HLV Nagelsmann xếp đá chính, thậm chí còn không rê bóng thành công lần nào trong suốt hiệp 1. Những ngòi nổ sáng tạo như Florian Wirtz, Joshua Kimmich hoàn toàn “mất hình” trước hàng thủ Paraguay.
Dù lường trước đối thủ đá phòng ngự triệt để, đồng thời có một trận “tập dượt” với Ecuador (đội bóng láng giềng Nam Mỹ cũng phòng ngự rát và pressing quyết liệt như Paraguay), nhưng Đức không tìm được lời giải cho bài toán tấn công. Công thức phổ biến của Đức là đẩy bóng ra một biên, nhả về trung lộ, rồi chuyển sang biên kia, trước khi bóng lại… nhả về trung lộ theo hình chữ U.
Nhưng, Paraguay không phải Curacao. Miguel Almiron cùng đồng đội bịt kín phòng cấm với 5 hậu vệ, rồi giăng thêm 5 tiền vệ bọc kín khoảng không trước vòng cấm. Ở thế bế tắc, Đức không có một mũi tấn công nào đủ sức đi bóng qua người, dẫn đến chỉ chuyền và chuyền, rồi thụ động chờ khoảng trống mở ra.
Ngay cả phương án cuối cùng là bóng bổng, Đức cũng tạt rất… tệ. 51 quả tạt trong 120 phút là con số quá nhiều với một ứng viên vô địch, nhưng chỉ 9 quả tạt đi đúng địa chỉ (tương đương 17,6%, lại là con số quá ít. Sau cùng, dù tấn công nhiều, nhưng Đức lại phạm lỗi nhiều hơn Paraguay, chủ yếu để chống phản công.
Khoảnh khắc trọng tài từ chối bàn thắng của Đức trong hiệp phụ cũng đánh sập ý chí chiến đấu của học trò Nagelsmann. “Die Mannschaft” sau đó đá hời hợt, chấp nhận chờ đợi đến loạt luân lưu, nơi Paraguay đã chuẩn bị quá kỹ lưỡng.
Khi trận đấu bước vào loạt luân lưu, lịch sử vẫn ủng hộ Đức. “Die Mannschaft” toàn thắng 4 loạt luân lưu trong 100 năm góp mặt tại World Cup. Trong 18 quả luân lưu trước đó mà các cầu thủ Đức thực hiện ở sân chơi thế giới, họ chỉ đá hỏng 1 quả (của Uli Stielike trước Pháp năm 1982). Sau đó, Đức từng có chuỗi 15 quả luân lưu thành công liên tiếp.
Tuy nhiên, đó là thống kê của những ngày “cuồng phong” Đức còn vần vũ trên bầu trời bóng đá thế giới. Còn bây giờ, khi Đức chỉ còn là áng mây nhạt nhòa và vô hại, đến niềm tự hào luân lưu từng được xem như biểu tượng của ý chí Đức, cũng tan vỡ trước đối thủ như Paraguay.
Manuel Neuer là người duy nhất không đáng thua loạt đá này. Anh là những gì còn sót lại của đội tuyển Đức huy hoàng từng vô địch World Cup 2014. Neuer vẫn bản lĩnh, khi đoán đúng hướng một nửa số cú đá của Paraguay và một lần cứu thua. Nhưng, như thế là không đủ.
Bởi đồng đội của Neuer đã “tê cóng” trước áp lực. Kai Havertz, Nick Voltemade và Jonathan Tah sút hỏng. Trong đó, Havertz là tiền đạo sáng nước nhất, Tah là trung vệ chất lượng nhất của Đức còn sót lại. Những cầu thủ đáng lẽ phải là điểm tựa kinh nghiệm, đã vỡ vụn ở thời khắc quyết định. Đá hỏng luân lưu không đồng nghĩa yếu đuối. Chính Lionel Messi hay Cristiano Ronaldo cũng từng nhiều lần sút hỏng 11 m. Dù vậy, những cú đá hỏng của Đức là phần nổi của tảng băng chìm, của một tập thể đã bị bào mòn bản lĩnh chơi bóng trong suốt 120 phút, để rồi không đủ tỉnh táo trước phút định đoạt.
Năm 2006, Joachim Loew từng bắt đầu triều đại với câu hỏi: Đức nên theo đuổi trường phái lì lợm, sắt đá như trước đây, hay uyển chuyển và mềm mại hơn để biến hóa với thời cuộc. Loew đã tạo nên kỷ nguyên thành công kéo dài 10 năm khi dung hòa được hai yếu tố này.
Còn hiện tại, Đức thiếu cả hai. Không kỷ luật, không ý tưởng, không tin cậy ở thời khắc then chốt. 12 năm vắng bóng ở vòng 16 đội World Cup, vốn là ngưỡng tối thiểu của một đội tuyển tầm trung.
Đá như vậy, không xứng đáng lấy đi giọt nước mắt của ai cả.
Tối 17.5, CLB Công an Hà Nội (CAHN) chạm trán với CLB Thanh Hóa trên sân Hàng Đẫy, ở trận đấu thuộc vòng 23 V-League 2025-2026. Nếu giành chiến thắng trong trận đấu này, đội bóng của HLV Mano Polking sẽ chính thức đăng quang chức vô địch quốc gia sớm 3 vòng đấu.
Trong hiệp 1, đội bóng ngành công an đã chơi lấn lướt về thế trận, tạo ra nhiều cơ hội rõ nét để có bàn thắng dẫn trước. Yếu tố duy nhất giúp CLB Thanh Hóa không bị thủng lưới trong 45 phút thi đấu đầu tiên chính là sự may mắn. Ngay cả khi các cầu thủ CLB CAHN đã đánh bại được hệ thống phòng ngự của CLB Thanh Hóa, thì cột dọc và xà ngang đã cứu thua cho đội bóng của HLV Mai Xuân Hợp.
Bỏ qua các tình huống đáng chú ý khác, các chân sút CLB CAHN đã có 2 lần đưa bóng tìm đến khung thành CLB Thanh Hóa. Phút 17, Leo Artur đi cú sút ở rìa vòng cấm đưa bóng đi trúng cột dọc. Đến phút 30, trên chấm đá phạt, Quang Hải cứa lòng chân trái lái quả bóng đi với quỹ đạo đẹp mắt khiến thủ môn Êli Niê chỉ còn biết đứng nhìn, nhưng bóng lại đi trúng xà ngang.
Sang hiệp 2, CLB CAHN càng đẩy cao tốc độ trận đấu và tấn công mạnh mẽ hơn về phía khung thành CLB Thanh Hóa. Mọi chuyện đã khó càng thêm khó với đội bóng xứ Thanh, khi Ngọc Hà bị truất quyền thi đấu vì nhận tấm thẻ vàng thứ hai từ phút 60.
Bóng đã được Leo Artur đưa vào lưới CLB Thanh Hóa ở phút 64. Tuy nhiên, sau tham khảo từ phòng VAR, trọng tài chính Ngô Duy Lân đã quyết định không công nhận bàn thắng sau khi trực tiếp ra đường biên xem lại băng chiếu chậm. Alan Sebastiao được xác định đã phạm lỗi việt vị trước khi Leo Artur có cơ hội dứt điểm.
Nếu VAR lấy đi một bàn thắng của CLB CAHN, thì cũng mang lại cho đội bóng ngành công an một quả phạt đền ở cuối trận. Đình Bắc là người đã bị phạm lỗi trong vòng cấm.
Phút 88, trên chấm 11 m, Alan dứt điểm quyết đoán mở tỷ số cho CLB CAHN. Phút 90+8, Alves ghi bàn ấn định chiến thắng 2-0 cho đoàn quân của HLV Polking. Với 3 điểm trọn vẹn, đội bóng ngành công an chính thức đăng quang chức vô địch V-League mùa này.
CLB CAHN hiện có 60 điểm, hơn đội nhì bảng Thể Công Viettel đến 11 điểm, trong khi mùa giải chỉ còn 3 vòng đấu.
Sáng 26.6, tại bãi biển Sailing Club Nha Trang (Khánh Hòa), Sở VH-TT-DL tỉnh Khánh Hòa phối hợp Công ty Dịch vụ Du lịch và Thương mại Trung Thắng khai mạc giải bơi biển SeaStar Nha Trang Bay 2026 lần thứ III, với sự bảo trợ truyền thông của Báo Thanh Niên và Báo, Đài Phát thanh - Truyền hình Khánh Hòa. Giải diễn ra từ ngày 26 - 28.6, nhằm lan tỏa phong trào rèn luyện thể thao, nâng cao sức khỏe cộng đồng, đồng thời quảng bá du lịch biển và phát triển kinh tế biển của địa phương.
Phát biểu tại lễ khai mạc, ông Nguyễn Tuấn Thanh, Phó giám đốc Sở VH-TT-DL tỉnh Khánh Hòa, cho biết điểm nhấn của mùa giải năm nay là cự ly 10 km chinh phục đảo Hòn Tre - nội dung có độ khó cao nhất, đòi hỏi vận động viên có thể lực, kỹ thuật và bản lĩnh khi thi đấu trên biển mở. Bên cạnh đó, sự đồng hành của cựu kình ngư Nguyễn Thị Ánh Viên được kỳ vọng sẽ lan tỏa tình yêu bơi lội và truyền cảm hứng đến cộng đồng.
"Chúng tôi kỳ vọng SeaStar Nha Trang Bay không chỉ là sân chơi thể thao chất lượng mà còn góp phần quảng bá hình ảnh vịnh Nha Trang, đưa Khánh Hòa trở thành điểm đến của các sự kiện thể thao biển và du lịch quy mô lớn", ông Thanh nói.
Theo ban tổ chức, giải năm nay quy tụ gần 1.500 VĐV đến từ nhiều tỉnh, thành trong cả nước cùng 150 VĐV quốc tế đến từ 25 quốc gia và vùng lãnh thổ. Các VĐV tranh tài ở 6 cự ly gồm 500 m, 500 m x 3 tiếp sức, 1 km, 2 km, 5 km và 10 km, phù hợp với nhiều nhóm đối tượng, từ người mới làm quen với bơi biển đến những VĐV giàu kinh nghiệm.
Trong đó, hai cự ly 5 km và 10 km chinh phục đảo Hòn Tre được xem là thử thách lớn nhất của giải, đòi hỏi vận động viên có sức bền, kỹ thuật và khả năng thích nghi với điều kiện biển mở.
Lần thứ hai tham dự SeaStar Nha Trang Bay ở cự ly 2 km, chị Nguyễn Thụy Mộng Cẩm (TP.HCM) cho biết rất háo hức trước giờ xuất phát. "Tôi rất yêu biển. Giải bơi biển không chỉ giúp tôi rèn luyện kỹ năng mà còn mang đến cơ hội trải nghiệm, thử thách bản thân trong môi trường biển mở", chị Cẩm chia sẻ.
Cùng đăng ký thi đấu cự ly 2 km, anh Võ Thành Tài (49 tuổi, Tây Ninh) cho biết đến với giải đấu để rèn luyện sức khỏe và lan tỏa tinh thần thể thao. "Tôi rất hào hứng khi được tham gia giải đấu và hy vọng sẽ hoàn thành cự ly 2 km như mục tiêu đã đặt ra", anh Tài nói.
Theo ban tổ chức, SeaStar Nha Trang Bay 2026 có tổng giá trị giải thưởng hơn 250 triệu đồng, gồm 48 giải nhất, nhì, ba ở các cự ly cùng 132 giải dành cho các nhóm tuổi.
Theo lịch thi đấu, sáng 27.6 sẽ diễn ra các nội dung 500 m, 500 m x 3 tiếp sức, 1 km và 2 km. Hai cự ly dài 5 km và 10 km chinh phục đảo Hòn Tre - được xem là thử thách lớn nhất của giải - sẽ khởi tranh vào sáng 28.6.
Chặng 19 Cúp truyền hình TP.HCM 2026 diễn ra với cự ly 5km quanh Vũng Tàu (TP.HCM). Đây cũng là chặng đua cá nhân tính giờ, với thể thức đòi hỏi VĐV không chỉ có kỹ thuật mà còn sức mạnh, sức bền và khả năng "độc lập tác chiến" khi không có đồng đội để "núp gió".
Các tay đua lần lượt xuất phát cách nhau 1 phút và trọng tài bấm giờ để xác định thành tích. Bên cạnh thành tích cá nhân còn tính thêm thành tích đồng đội thông qua tổng thành tích của 3 tay đua xếp nhất, nhì, ba của mỗi đội.
Với các tay đua Việt Nam, thử thách này thường không dễ để họ cạnh tranh với các ngoại binh. Nhưng tại chặng 19 sáng 24-4, nhiều cua rơ đã thi đấu xuất sắc, vượt qua rất nhiều đối thủ mạnh.
Trong đó, Nguyễn Tuấn Vũ của TP.HCM Vinama thậm chí về đích ở vị trí thứ 3 với thành tích 7 phút 1 giây. Xếp sau anh lần lượt là Nguyễn Hoàng Sang và Quàng Văn Cường của đội Công An TP.HCM. Nhóm các cua rơ này có thành tích tốt hơn so với những ngoại binh mạnh như Marchuk Dzianis, Pierantozzi Lucio, Robinson Chalapud, Mugisha Moise…
Người có thành tích tốt nhất để giành chiến thắng chặng này là Sergei Kulikov của Tập đoàn Lộc Trời An Giang, với thành tích 6 phút 52 giây. Về nhì chính là áo vàng tổng sắp Yarash Uladzislau (TP.HCM New Group) với 6 phút 57 giây.
Đây là chiến thắng chặng thứ 3 của Sergei Kulikov tại Cúp truyền hình TP.HCM năm nay.
Dù vậy, thứ tự các danh hiệu đến lúc này vẫn không có sự thay đổi. Áo vàng vẫn thuộc về Yarash Uladzislau, áo xanh của Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai), áo cam của Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7), áo trắng của Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai) và áo đỏ của Mugisha Moise (TP.HCM Vinama).